(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 453: TB31
Linh Thông Thuận cảm thấy Đoàn Tùng Thiện dường như vẫn còn điều gì chưa nói rõ. Từng ít nhất ba lần làm quân tế tác, Linh Thông Thuận phần nào hiểu được có những tin tức chỉ được phép truyền đạt cho những người có quyền được biết.
“Đưa các anh gặp anh Sếnh không có gì khó khăn, nhưng tôi cũng phải nói cho các anh hay điều này. Chả là vừa rồi đánh với quân Tam Đái, chúng tôi chưa được tham chiến nên anh Sếnh sốt ruột lắm. Nay các anh đến tha thiết muốn gặp bằng được, chắc hẳn có việc quân trọng yếu. Bây giờ đã tối trời, mấy anh cứ nghỉ lại, sáng sớm mai chúng tôi sẽ đưa các anh đi.”
Đoàn Tùng Thiện nghe nói vậy tỏ ra băn khoăn. Linh Thông Thuận nhận ra điều đó. Anh liền gọi người mang đồ ăn thức uống vào. Trong khi chờ đợi, Đoàn Tùng Thiện có chút bồn chồn. Linh Thông Thuận chợt hỏi:
“Tôi có biết một chị trước đây vốn người Sơn Tây làm dâu Thiên Đức. Phụ nữ Sơn Tây rất đảm đang, chẳng hay anh Thiện và các anh đây đã thành gia lập thất hay chưa?”
Đoàn Tùng Thiện lơ đễnh. Trần Tử Oai ngồi bên cạnh vội đáp thay càng khiến Linh Thông Thuận lấy làm nghi hoặc.
“Gặp anh Sếnh, ngoài tin tức đem về, các anh có tín vật kèm theo chứ?”
Nghe hai chữ “tín vật”, Đoàn Tùng Thiện bất giác ngẩng đầu hỏi:
“Tín vật? Sao phải có tín vật, thưa quan nhân?”
Linh Thông Thuận thủng thẳng trả lời:
“Phải có gì đó làm bằng chứng chứ? Lời nói gió bay, phải có vật để chứng thực thân phận hoặc chứng minh điều các anh báo là sự thật. Các anh không phải quân tế tác Thiên Đức. Tôi đồ rằng các anh thực sự có chuyện hệ trọng cần bẩm báo nên mới khó nhọc lặn lội đến đây. Bởi thế tôi nhắc các anh, kẻo lúc gặp lại chẳng được việc.”
Đoàn Tùng Thiện nhoẻn miệng cười hiền lành cảm tạ, đồng thời hỏi khéo:
“Linh Đại tướng quân, sao ngài lại nghĩ chúng tôi không phải quân tế tác của Thiên Đức chứ?”
Linh Thông Thuận cười vang:
“Nhìn các anh dáng dấp nhanh nhẹn, một vài người trong các anh có khi còn là cao thủ võ nghệ, nhưng quân tế tác Thiên Đức lại có những quy ước nhận diện riêng mà các anh thì không có. Tôi nghĩ các anh đây được lệnh trên phái đi thi hành nhiệm vụ, tôi cũng không tiện hỏi. Có người từng dạy tôi, biết ít sẽ trường thọ.”
Đoàn Tùng Thiện lấy làm lạ nên gặng hỏi, Linh Thông Thuận trả lời úp mở, đủ để hai bên cảm thấy thoải mái. Linh Thông Thuận hai mươi lăm tuổi, phục vụ Vạn Thắng vương gần 5 năm nhưng thâm niên quân ngũ chưa lâu. Sau khi luận công ban thưởng, Chương đã điều động Linh Thông Thuận làm Chính trị viên kiêm Tiểu đoàn phó tại Tiểu đoàn TB31. TB31 là tiểu đoàn tân binh đóng ở huyện Siêu Loại. Thuộc Trung đoàn Thánh Dực, những tay súng nòng cốt như Toàn Thắng, Đại Thắng, Chiến Thắng và Tất Thắng đều được tuyển chọn từ TB31. TB31 hiện tại tuyển tân binh ở Siêu Loại, Tế Giang và Đằng Châu cũ. Về cơ bản, TB31 đóng vai trò lực lượng dự bị, ít khi tham chiến trực tiếp. Kình Ngư, con trai bà Cả Ngư nắm quyền chỉ huy TB31. Tuy gọi tiểu đoàn nhưng quân số TB31 tương đương với một trung đoàn bộ binh chính quy Thiên Đức, chừng 1500 chiến binh.
Đoàn Tùng Thiện không phải quân nhân, hiểu biết về Thiên Đức thực sự chưa nhiều, chủ yếu là nghe đồn thổi về đạo quân thiện chiến. Nay có cơ hội ngồi cùng một người trạc tuổi mình, tài ba lỗi lạc, đã kinh qua trận mạc khiến Đoàn Tùng Thiện có phần mến mộ. Linh Thông Thuận ngồi ngay ngắn, nói năng từ tốn, không tỏ vẻ kẻ cả.
Sau bữa cơm đạm bạc trong hổ trướng, Đoàn Tùng Thiện và nhóm của mình được đưa về nghỉ trong lều tạm mới dựng ngay gần đó. Linh Thông Thuận ngồi trong trướng trầm tư hồi lâu. Văn Như Đức thấy vậy mới hỏi, Thuận nói:
“Họ nhất định có chuyện hệ trọng nhưng… các cậu đã xét kỹ người họ chưa?”
Văn Như Đức khẳng định Đặng Xá cùng binh lính đã tra xét khắp chiếc thuyền nhưng không phát hiện vật gì khả nghi. Linh Thông Thuận nhịp những ngón tay lên mặt bàn bằng tre tươi, chợt nhớ lại hồi cùng Hoàng Như Hổ và đồng đội nhận nhiệm vụ đến Đông Phù Liệt.
“Nghe này, cậu dẫn theo những người liên quan rà soát lại chiếc thuyền ấy thêm một lần, để ý xem dưới sàn thuyền, thậm chí dưới đáy thuyền có vật gì bị giằng buộc không.”
Văn Như Đức tuân lệnh, Linh Thông Thuận dặn thêm:
“Chuyện này cho đến khi mọi chuyện sáng tỏ thì càng ít người biết càng tốt.”
Văn Như Đức trở về trại quân, cùng với Đặng Xá tra soát lại con thuyền nan neo trong đám cỏ lau. Đặng Xá cởi áo lặn xuống làn nước đen ngòm, dùng hai tay lần mò trong đêm khuya hơn một khắc đồng hồ và quả nhiên phát hiện được một vật lạ được bao bọc cẩn thận bằng da động vật, giấu dưới đ��y thuyền. Nhìn vật Đặng Xá vừa mò được, Văn Như Đức hồi hộp mãi không thôi. Cả bọn tức tốc đem vật ấy băng đồng giao nộp tận tay Linh Thông Thuận. Linh Thông Thuận chăm chăm nhìn túi da đặt trên bàn, trong đầu có hàng chục thắc mắc đang chực chờ lời giải đáp.
“Đây hẳn là tín vật mà anh nhắc đến!” – Văn Như Đức thì thào. – “Thứ này nhỏ mà không nhẹ chút nào.”
“Em nghĩ bên trong có châu báu.” – Đặng Xá nhận định. – “Thường thì vật quý mới được giấu kín đáo đến vậy.”
Linh Thông Thuận suy nghĩ rất lâu.
“Các cậu đánh thức họ dậy, tớ nghĩ cần phải lật bài ngửa.”
Văn Như Đức băn khoăn:
“Anh không xem bên trong là gì ư?”
Linh Thông Thuận khẽ lắc đầu:
“Chẳng vội! Để họ tự nói vẫn tốt hơn.”
Đặng Xá dẫn theo năm binh sĩ đi gọi Đoàn Tùng Thiện cùng nhóm. Vừa gõ cửa khẽ báo hiệu, Đặng Xá đã nghe tiếng chân người bước nhanh ra mở cửa. Thấy Đặng Xá đứng trước cửa, Đoàn Tùng Thiện lấy làm lo lắng.
“Đặng quan nhân, có chuyện gì gấp vậy ạ?”
“Anh Thuận có việc muốn hỏi, phiền các anh theo chúng tôi nhé.”
Thái độ của Đặng Xá vô cùng nhã nhặn, lính tráng đi cùng lại không mang theo khí giới, Đoàn Tùng Thiện mới cảm thấy đỡ lo đôi chút. Tuy nhiên, sắc mặt Đoàn Tùng Thiện tái nhợt khi thấy tín vật trước mặt Linh Thông Thuận. Trần Tử Oai cùng những người khác cảm thấy sắp có chuyện liền trao đổi ánh mắt v��i nhau. Linh Thông Thuận cũng nhận ra điều đó.
“Đừng căng thẳng như vậy! Nếu tôi muốn bắt giữ các anh thì đâu cần phải mời các anh đến giữa đêm hôm như thế này. Giả như các anh có thân thủ phi phàm đến mấy cũng chẳng thể nhanh hơn tiếng súng nổ đâu. Thả lỏng đi, mời mấy anh ngồi.”
Đoàn Tùng Thiện miễn cưỡng ngồi, ánh mắt dồn cả vào tín vật. Chờ mọi người yên vị, Linh Thông Thuận mới nói:
“Vật này chúng tôi tìm thấy dưới thuyền của mấy anh, chắc hẳn là vật quý. Trước tiên tôi muốn biết, thứ này có phải của mấy anh hay không?”
Trần Tử Oai, Dương Phúc Thọ, Nguyễn Bất Bạt và Nguyễn Yên Sơn nhìn nhau như thầm hỏi, chẳng ai biết rõ ngọn ngành nên tất cả cùng hướng sự chú ý về phía Đoàn Tùng Thiện. Tùng Thiện mím môi suy nghĩ rất lâu, chẳng biết nên thừa nhận hay là không.
“Muốn chúng tôi giúp các anh hoàn thành nhiệm vụ của các anh thì tôi cần phải biết vật này nguồn gốc ra sao. Thiên Đức quân có kỷ luật, tôi có trách nhiệm phụng sự Vạn Thắng vương. Giả như vật này không phải của mấy anh thì thôi vậy.”
Đoàn Tùng Thiện bước ra, chắp tay, quỳ một gối cúi đầu nói giọng chắc nịch:
“Bẩm đại quan nhân, vật ấy đích thị do tôi đem theo.”
“Nó là thứ gì?” – Linh Thông Thuận hỏi lại.
“Thưa đại quan nhân, tôi được phó thác nhưng không được phép biết bên trong đó đựng thứ gì.”
Linh Thông Thuận chép miệng:
“Thật khó tin nhỉ? Tín vật, là nó phải không?”
Đoàn Tùng Thiện lưỡng lự giây lát rồi mới gật đầu thừa nhận.
“Tín vật có thể là thứ quý giá, vô giá nhưng cũng không loại trừ khả năng đó là thứ không nên động vào.” – Linh Thông Thuận gật gù. – “Anh tính đem nó gặp anh Sếnh ư?”
“Quả thực như vậy ạ!”
“Tôi chưa mở ra xem bên trong là gì, bởi như tôi nói lúc tối khi mọi người còn đông đủ, rằng biết ít thì trường thọ. Tuy thế, với bổn phận là cấp dưới, tôi cần phải tìm hiểu ngọn ngành, tránh những điều đáng tiếc có thể xảy ra với thượng cấp của tôi.”
“Về vật tín này, thưa đại quan nhân… theo như hiểu biết của tôi thì… rất ít người hiểu được. Tại hạ được dặn mang tín vật này đ���n cho người hiểu rõ ý nghĩa của nó. Ngoài ra chẳng biết thêm điều gì. Thưa đại quan nhân, giả như ngài có chém đầu tại hạ, tại hạ cũng chịu. Chỉ xin ngài đưa tín vật ấy đến cho một người, tại hạ dẫu chết cũng cam lòng lắm ạ.”
Linh Thông Thuận hơi chau mày, anh nhìn thẳng vào mắt Đoàn Tùng Thiện. Hệt như cái tên cha mẹ đặt cho, Thiện quỳ ở đó, ánh mắt rõ là cương nghị mà cũng hiền lành lạ. Chẳng có vẻ gì xảo trá, mưu mô.
Gà gáy le te báo ngày mới, Linh Thông Thuận đi đi lại lại không ngừng. Anh đang cân nhắc lợi và hại giữa việc mở cái túi da nhỏ này ra hay để nguyên như vậy đem đi gặp Bàn Phù Sếnh. Đúng lúc đó quân canh ngoài hổ trướng báo có thám mã xin gặp.
“Báo cáo! Tôi mang theo mệnh lệnh của Đại đoàn trưởng yêu cầu Ban chỉ huy Tiểu đoàn TB31 kiểm tra kỹ lưỡng quân trang, quân khí, quân lương và chờ lệnh điều động.”
Linh Thông Thuận nhận tờ quân lệnh kèm theo một miếng hổ phù bằng bạc có khắc ký tự, như một lời cam kết thi hành mệnh lệnh. Miếng hổ phù bằng bạc có khắc chìm “III” khi chiến dịch kết thúc sẽ phải nộp lại cho Bàn Phù Sếnh.
“Có chuyện gì mà gà vừa gáy cậu đã phi ngựa đến báo tin? Bọn Tam Đái có động tĩnh gì sao?”
Linh Thông Thuận hỏi nhỏ thám mã.
“Không phải bọn Tam Đái, tớ nghe nói Sơn Tây có biến.”
“Sơn Tây?” – Linh Thông Thuận ngạc nhiên. – “Cậu nghe ở đâu?”
“Tớ nghe loáng thoáng như vậy, cụ thể chắc phải đầu giờ chiều mới có tin chính xác cho các cậu được.”
“Sơn Tây có loạn? Bọn Tam Đái đánh sang hay Trữ quân?”
“Tớ không biết! Bây giờ tớ phải chạy về trạm liên lạc cấp báo mới kịp. Thế nhé.”
Dứt lời anh chàng đưa tin quay đầu ngựa quất roi, phi nước đại về phía Nam. Linh Thông Thuận đứng tần ngần trông theo đến khi người đồng đội khuất dạng.
Toàn bộ nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.