(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 442: Đầu độc nguồn nước
Cự thạch pháo trên đồi trút xuống như mưa rào buộc Phạm Sĩ Sách phải hạ lệnh thu quân. Trên đường lui, quân sĩ kéo về hàng trăm người bị thương cùng với số tù binh. Vài chục sĩ tốt trung thành với Hầu Nhân Thạch bỏ chạy, thấy quân Thiên Đức thay vì cứu chữa những người bị thương lại vội vã rút lui để tránh mưa đá, trong lòng họ không khỏi nảy sinh nghi ngờ. Phạm Sĩ Sách chống kiếm đứng giữa cánh đồng đầy nắng, đầy gió, sặc mùi thuốc súng và hàng trăm thây người nằm sấp ngửa.
Phạm Bạch Hổ cho quân kéo thần công dàn hàng ngang bắn lên đồi nhiều loạt, nhờ đó mới giảm được cơn mưa đá đang trút xuống. Phạm Sĩ Sách nhân cơ hội ấy sai quân thuộc quyền nhào lên kéo những xác quân địch tử trận trong khi Trung đoàn Thiên Đức tràn ra khỏi trại cầm cuốc, cầm xẻng. Hơn hai chục hố lớn mau chóng được đào xong, đặt thi thể những người xấu số nằm ngay ngắn rồi lấp đất đắp thành những nấm mộ có chóp. Đến quá giờ Ngọ, những kẻ trấn thủ trên đồi tận mắt trông thấy Vạn Thắng vương khoác chiến bào, theo sau là hàng trăm quân nữ thị vệ. Đích thân Vạn Thắng vương thắp hương từng nấm mộ lớn, đứng đó khấn vái hồi lâu mới quay về doanh trại.
Phan Văn Hầu thấy cảnh này liền tức giận đá thúng đụng nia, văng tục chửi thề một hồi. Hầu nói với thuộc tướng:
– Cảnh giác cao, cẩn thận bọn phương Bắc có lòng khác. Thằng nhãi con họ Mạc này ngoài khả năng giết người không cần đao, nó còn biết thu phục lòng người. Thằng khốn!
Cuối giờ chiều khi hoàng hôn ngả bóng, Phạm Bạch Hổ cho kéo thêm hơn chục khẩu thần công dàn hàng giữa cánh đồng trống mênh mông. Quân Tam Đái trên đồi cảnh giác cao độ, sẵn sàng phản pháo. Một toán quân từ trại Vạn Thắng vương xuất hiện, đến khi ai nấy trên đồi nhìn rõ mới nhận ra kẻ cưỡi ngựa lại chính là Hầu Nhân Thạch. Thạch xuống ngựa, khập khiễng đến từng nấm mộ thắp hương sụt sùi. Không khí trên chiến địa bỗng tĩnh lặng lạ thường.
Hầu Nhân Thạch tập tễnh lê từng bước chân khó nhọc trên cánh đồng. Thạch dừng bên cạnh một tảng đá hãy còn vương máu tươi, nước mắt không ngừng tuôn. Bất chợt, Hầu Nhân Thạch gào thật to, tiếng gào vang vọng khắp chốn. Tiếp đó, Thạch nói lớn bằng phương ngữ ít người hiểu, binh sĩ theo Thạch đồng thanh hô theo.
Đạn đá trên đồi bắt đầu bay xuống. Những pháo thủ dưới quyền Phạm Bạch Hổ dựa vào vị trí đối phương mà liên tục phản pháo. Một chốc sau, từ phía chân đồi rậm rạp cây cối, hàng trăm bóng người chạy thục mạng về ph��a quân của Hổ. Tên và đá vẫn bắn đuổi theo những người này, Phạm Bạch Hổ lập tức lệnh cho các khẩu thần công nhắm bắn tùy ý liên tục hòng yểm trợ cho những người đang tìm đường thoát thân.
Một số viên đạn tròn bay vút lên không trung kéo theo mấy quả lựu đạn bằng tre, có quả nổ trên không, có quả khi chạm đất mới nổ… đó là cải tiến theo cách của anh Lan Ngư phủ, con trai út của lão tướng Đoàn Thượng. Hàng chục tiếng nổ từ sườn đồi vọng ngược lại, làn khói mờ đục hòa vào những tán cây xanh sẫm như thể sương sớm. Chưa hết, Phạm Bạch Hổ cho kéo đến một khẩu Cự thạch pháo cỡ lớn, tay đòn dài. Hổ vẫn ấp ủ sở hữu một khẩu đại pháo, anh đã có nó nhưng chưa được khai hỏa khi xung trận vì quá cồng kềnh.
– Cho chúng nó biết thế nào là sấm sét giữa trời quang đãng, đánh cho tiệt nọc luôn! Đại vương nhân từ với chúng nó, để xem khẩu đại pháo này có nhân từ hay không.
Quân sĩ đặt vào giá pháo hơn một chục quả lựu đạn tre quấn tròn thành bó, phần lõi là một ống thép cán mỏng dính, nhồi đầy thuốc nổ đen và mảnh kim loại. Phạm Bạch Hổ quấn những quả lựu đạn này bằng lưới đánh cá để các mảnh vỡ không văng tứ tung khi ở trên không trung. Dây cháy chậm bện từng cụm với nhau, đến mục tiêu mới nổ, gây sát thương lớn. Quả nổ có vỏ kim loại dùng dây cháy chậm riêng biệt, đảm bảo sẽ nổ sau cùng.
Phạm Bạch Hổ đứng chống nạnh, nét mặt lộ vẻ đắc ý khi quả đạn phóng vút lên khoảng không, bay về phía sườn đồi rồi khuất dạng. Hổ nhẩm đếm đến năm thì tiếng nổ kinh thiên động địa vọng đến. Anh chàng vỗ tay cười đầy khoái trá:
– Nổ rồi, nổ rồi! Bắn thêm đi!
Chim muông bay tứ tán tìm nơi trú ngụ mới bởi những âm thanh kinh sợ cứ liên tục rền vang. Đứng dưới cánh đồng, khoảng cách dễ đến hơn trăm thước mà Phạm Bạch Hổ vẫn thấy nhiều tán cây rung lắc mạnh sau tiếng nổ. Âm thanh của hàng chục quả lựu đạn nổ chưa dứt hẳn thì tiếp ngay sau đó là âm thanh của quả lựu đạn vỏ thép mỏng.
Quân sĩ Tam Đái dù có thần kinh thép cũng sợ hãi bỏ vị trí tìm nơi ẩn nấp. Nhờ vậy, số quân bản bộ của Hầu Nhân Thạch chạy ra hàng bị thương vong không đáng kể do tên và đá gây ra. Vài trăm kẻ thoát chết quỳ sụp xuống ruộng lúa khô cằn vái lạy Phạm Bạch Hổ. Phạm Bạch Hổ thét vào mặt Hầu Nhân Thạch:
– Mau nói người của mình về trại trình diện, đừng có quỳ, Đại vương không thích điều đó, mau lên!
Thuộc hạ của Hầu Nhân Thạch vừa thoát chết lại tận mắt trông thấy vũ khí lạ kỳ phát ra âm thanh của quỷ thần thì đôi chân líu ríu chạy, vừa chạy vừa ngã sấp ngửa vì kinh sợ.
Phạm Bạch Hổ biến dãy đồi trước mặt trở thành bia tập bắn cho binh sĩ mãi cho đến lúc mặt trời đã lặn mới thu quân về trại. Binh sĩ Thần Sấm ai nấy đều tươi tỉnh sau hơn tháng trời chẳng được ra tay dù mục tiêu ở rất gần. Phạm Bạch Hổ hồ hởi khoe chiến tích với mọi người, chạm mặt Bùi Thị Xuân, anh chàng vội cười trừ rồi nhanh chóng biến mất.
Bùi Thị Xuân chưa được xung trận, trong lòng không chút vui vẻ, dễ dàng ‘xuống tay’ với Phạm Bạch Hổ nên Hổ né tránh cũng là lẽ đương nhiên.
Hầu Nhân Thạch hoàn toàn quy phục Chương không phải vì được tha mạng. Là một võ tướng, ông ta coi cái chết trên chiến trường nhẹ tựa lông hồng nhưng với tài ăn nói cùng khả năng nắm bắt tâm lý của đối phương, Chương nhắc đến gia quyến và cố quốc của Hầu Nhân Thạch. Anh khơi gợi cho ông ta ý định phục thù mà kẻ thù của ông ta chẳng ai khác chính là Đại Vũ đế. Đại Vũ đế cùng đội quân thiện chiến dưới quyền đã sát hại cha mẹ, anh em cũng như chủ cũ của Hầu Nhân Thạch. Chương cho bại tướng lời hứa, dùng lưỡi kiếm sắc bén của mình cùng với sự hiểu biết về quân Đại Vũ chống lại Đại Vũ đế trong tương lai gần. Hầu Nhân Thạch cho hay, vợ con ông ta cùng vợ con thuộc hạ, binh sĩ đang nương nhờ ở đất Tam Đái. Chương nói sẽ cho họ đoàn tụ.
Hầu Nhân Thạch bán tín bán nghi khi Chương không chấp thuận cho Thạch cùng sĩ tốt của mình cầm gươm chống lại quân Tam Đái để báo ơn. Anh khẳng định chắc nịch, chuyện nội bộ của người Vạn Xuân phải do chính người Vạn Xuân tự quyết. Anh thẳng thắn bày tỏ với Hầu Nhân Thạch và tướng sĩ, anh không muốn mai sau con cháu nói rằng anh mượn đao giết người, dùng người ngoài để đánh người trong.
– Ta nhận tấm lòng của ông nhưng ý ta đã quyết. Ông hãy về nghỉ ngơi, lúc khỏe hãy rèn binh luyện sĩ thật tốt, lúc rảnh rỗi đọc sách làm ruộng chờ thời cơ. Ta sẽ dùng ông đúng lúc đúng nơi.
Chương cho Hầu Nhân Thạch cùng số quân bản bộ của ông về ở tạm trong thành Bát Vạn một thời gian ngắn, đồng thời bảo Nhã Lâm viết thư gửi cho Triệu Trung. Triệu Trung vội từ Thủy Đường gấp rút đến Vũ Ninh gặp Hầu Nhân Thạch động viên tinh thần, giảng giải lẽ thiệt hơn.
Sau đó, Triệu Trung đề đạt và đã được chấp thuận, Hầu Nhân Thạch cùng binh sĩ theo Triệu Trung về ở vùng Tam Hưng.
Với hiểu biết có phần hạn chế về lịch sử, tuy chưa chắc có thể áp dụng được ở đất Vạn Xuân nhưng Chương đoán rằng một khi đại quân phương Bắc tiến đánh phương Nam nhất định sẽ từ hướng biển. Những người như Triệu Trung, Hầu Nhân Thạch vốn có mối thù không thể xóa nhòa với quan quân Đại Vũ sẽ là những chiến binh mạnh mẽ nhất một khi xung trận. Tại huyện Thủy Đường, Siêu Loại hay Ninh Hải, Chương khuyến khích người phương Bắc lấy vợ, chồng là người Vạn Xuân. Như chủ trương mà Thiên Bình vẫn thường nói là “thắt chặt tình anh em, ở đất Vạn Xuân là người Vạn Xuân, bất kể nguồn gốc”. Tuy vậy, ý định sâu xa mà Chương muốn chính là cải tạo nòi giống.
Trước khi Chương đến Vạn Xuân, dân vùng nào chỉ biết vùng đó. Nam thanh nữ tú trưởng thành lập gia đình cũng quẩn quanh trong làng ngoài xã, họ hàng chằng chịt, cái lợi cũng nhiều mà cái bất lợi cũng chẳng ít. Dao tộc, Nùng tộc giao lưu, kết hôn với Kinh tộc, Hoa tộc… sẽ mang lại nhiều lợi ích đáng kể cho thế hệ sau. Chương không phải nhà nhân chủng học song anh nhớ đã từng nghe hoặc đọc về điều đó khi còn ngồi trên ghế nhà trường.
Loại bỏ được một phần binh lực của đối phương và gây xáo trộn lòng quân địch bằng vũ khí uy lực và nhân tâm, Chương tiến gần thêm một bước trong quá trình đánh tan đội quân của Phan Văn Hầu cố thủ trên những mỏm đồi trước quân doanh. Mấy đêm sau đó, nhiều trận đụng độ lẻ tẻ xảy ra ở phía Bắc dãy đồi cho thấy dấu hiệu Phan Văn Hầu muốn tìm đường rút quân. Lợi dụng đêm tối, một số binh sĩ Tam Đái tìm đường thoát thân nhưng rất ít kẻ thoát được bởi Lý Kế Nguyên và Phạm Ngũ Lão chia quân thành các nhóm nhỏ đón lõng trên quãng đường mấy dặm.
Trước uy lực của thần công và Cự thạch pháo bắn đạn nổ, Phan Văn Hầu đành phải đưa đại bộ phận quân xuống ém ở khu vực chân đồi phía Bắc, gần nguồn nước. Cây cối rậm rạp giúp che chắn cho quân sĩ dưới quyền Phan Văn Hầu song điều này đã nằm trong dự tính của Chương và Phạm Tu từ trước.
Ngay từ những ngày đầu cuộc chiến, Chương đã yêu cầu Phạm Cự Lượng bố trí binh sĩ theo dõi sát sao con suối chảy uốn lượn quanh sườn đồi và căn dặn tuyệt đối không được có hành động làm ảnh hưởng đến nguồn nước khiến đối phương nảy sinh nghi ngờ mà rút quân sớm. Sở dĩ Chương yêu cầu như vậy là có lý do, thuộc tướng nghĩ anh có lòng nhân, có lẽ không sai. Tuy nhiên, mục đích của Chương là đợi thời cơ thích hợp sẽ đầu độc nguồn nước duy nhất ấy. Và thời cơ, như Chương nghĩ, đã đến.
Thiên Bình triệu tập Thần Vũ quân, lúc này do Phạm Thu Vân chỉ huy, giao nhiệm vụ bí mật cho các cô gái này. Một lần nữa xác chuột, ngựa chết, phân người, phân voi hoặc nước tiểu của ba quân… được các nàng bí mật mang đến đầu nguồn nước vào buổi đêm. Hòng đảm bảo kế hoạch làm bẩn nguồn nước đạt được hiệu quả, Chương bí mật ra lệnh cho Mạc Dật cho quân vận chuyển nước bẩn từ việc luyện sắt thép, nhuộm vải… đến tiền tuyến. Những loại chất bẩn này sẽ đổ vào đầu nguồn vào khoảng cuối canh Năm hoặc cuối giờ Thân. Đó là quãng thời gian binh sĩ nấu nướng, tắm rửa, giặt giũ.
Bốn ngày sau, nhiệm vụ của Phạm Thu Vân phát huy tác dụng. Hàng trăm binh sĩ Tam Đái đồng loạt có dấu hiệu đau mắt, con số này nhanh chóng tăng lên hàng nghìn chỉ sau một đêm. Khoảng mười ngày kể từ khi quân Thần Vũ làm bẩn nguồn nước, hơn một nửa quân Tam Đái đau mắt, hàng trăm người có dấu hiệu ghẻ lở ngoài da và nghiêm trọng hơn cả là một số quân sĩ bị kiết lỵ. Phan Văn Hầu nhận ra nguồn nước có vấn đề nhưng không biết tường tận. Một vài mưu sĩ phương Bắc có trong hàng ngũ đã mách Hầu căn dặn ba quân đun sôi nước rồi mới được uống. Bên cạnh đó, họ cũng chỉ cho Hầu cách dùng than củi lọc nước. Hầu sai ba quân lập tức làm theo nhưng bệnh kiết lỵ đã lấy đi sinh mạng của hàng trăm binh sĩ Tam Đái.
Lòng quân dao động, không ít kẻ muốn đầu hàng!
Nửa tháng trôi qua mà đối phương vẫn chưa đầu hàng. Một số binh sĩ Tam Đái trốn ra xin hàng, nhờ lời khai của số binh sĩ này, Chương nắm được đại khái tình hình của đối phương. Chương không tỏ ra vội vã. Anh có thời gian mà Phan Văn Hầu thì không. Hầu và sĩ tốt bị mắc kẹt trong dãy đồi này càng lâu thì con đường diệt vong của Tam Đái càng gần hơn bao giờ hết.
Vài hôm sau, ba chiếc thuyền lớn do Lê Chân dẫn đầu chở than từ Mao Khê đến. Thiên Bình lại sai quân Thiên Kim đem than làm bẩn nguồn nước nhằm rung cây nhát khỉ.
Trong các chỉ huy đã có người đề xuất với Chương ý định dùng hỏa công đánh một trận khiến địch tan tác. Chương phải giải thích cặn kẽ, mọi người mới thông. Anh cho rằng dùng hỏa công thiêu chết những người đối địch sẽ gây ra mầm mống thù hận ở vùng đất anh đang nhắm đến. Hỏa công không phải là mưu mẹo kín đáo vì ai cũng có thể thấy rõ, chưa kể điều đó sẽ thúc đẩy quân Tam Đái điên cuồng chống trả tìm đường thoát thân.
Thời tiết chuyển mùa thất thường, lúc nắng lúc mưa cộng thêm việc ăn uống có phần chật vật, sĩ khí quân Tam Đái bị bào mòn trông thấy. Hầu như sáng nào điểm quân cũng thiếu vài chục người, kẻ bệnh tật chết thì ít mà biến mất tăm hơi thì nhiều. Chưa kể những kẻ đau ốm nằm thu lu bên gốc cây bụi cỏ. Cuối cùng, Phan Văn Hầu không thể chịu đựng hơn nữa bèn viết thư khiêu chiến một trận sinh tử cho đáng mặt hảo hán gửi đến Vạn Thắng vương.
Chương đọc thư xong ngẩng lên nhìn sứ giả. Sứ giả nhìn anh với ánh mắt vô cùng khó hiểu, anh cười:
– Ta không phải hổ báo, chẳng phải thư sinh trói gà không chặt song Phan Văn Hầu không phải là đối thủ của ta. Ngươi nói xem, ta có nên nhận lời khiêu chiến của hắn không?
Sứ giả bối rối chưa nghĩ ra câu đối đáp. Thiên Bình ghé vào tai Chương thì thào, anh gật đầu và mời Phạm Tu đến thảo luận.
– Danh tướng Phạm Tu muốn dạy cho Phan Văn Hầu một bài học về bày binh bố trận. Ông Phạm Tu là thầy của ta, thầy ta rất muốn nhận lời khiêu chiến vì lâu rồi không được cầm quân. Ngươi về nói với Phan Văn Hầu, vinh hạnh của hắn ta sẽ là trở thành bại tướng dưới tay Tả Đô đốc tiền triều. Nếu hắn không chịu, vậy các ngươi cứ ở mãi trên đó mà hóa thành vượn đi.
Sứ giả vội vã trở về cấp báo, Hầu nhận lời và giao hẹn chiến trường tại cánh đồng phía Bắc dãy đồi với điều kiện không được dùng thần khí.
Chương gọi các tướng lĩnh như Phạm Sĩ Sách, Phạm Thu Vân, Phạm Ngũ Lão, Lý Kế Nguyên, Bùi Thị Xuân… đến họp bàn để chọn ra tinh binh dùng đao kiếm, giỏi võ thuật xung trận dưới quyền lão tướng Phạm Tu.
– Bọn chúng cho rằng Thiên Đức quân dựa vào thần khí xưng hùng xưng bá, nếu các anh thấy điều đó đúng thì ta chỉ cần bắn một phát là xong. Còn như… muốn thiên hạ thấy rằng Thiên Đức quân đánh tay đôi cũng không vừa thì… đó, mọi người tự bàn, tự quyết.
Anh đứng lên, nhìn về phía Bùi Thị Xuân:
– Bùi Thị Xuân sẽ có nhiệm vụ khác, chị theo ta.
Bùi Thị Xuân mừng húm, nháy mắt với Thiên Bình thay lời cảm ơn rồi rảo bước theo sau Chương nhận nhiệm vụ bí mật.
Toàn bộ bản dịch này thuộc quyền sở hữu trí tuệ của truyen.free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.