Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 438: Vùng giáp ranh

Lê Phụng Hiểu cùng đội Thiết kỵ và Nguyễn Lạc Thổ hành quân xuyên qua những cánh đồng lúa vùng trung du. Mãi đến gần giữa canh Năm, họ mới dừng chân ven một sườn đồi thấp cây cối rậm rạp. Nơi đây là vùng giáp ranh giữa châu Vũ Ninh và vùng Tam Đái, trước khi hai vùng này sáp nhập thành một sau khi thành Bát Vạn thất thủ. Nguyễn Lạc Thổ và một số tướng thuộc quyền vốn là người gốc của vùng đất này, sau đó mới trở thành nòng cốt của quân Thiên Đức.

Nguyễn Lạc Thổ cho quân do thám đi trước vài dặm, sau đó lệnh cho binh sĩ tản ra ẩn nấp, chờ xác định lại phương hướng. Quan sát kỹ địa hình lúc trời tảng sáng, kết hợp với tin tức quân trinh sát thu thập được và lời khai của vài người dân đi làm đồng sớm không may bị bắt, Nguyễn Lạc Thổ xác định được đỉnh núi Mõm Lợn cách đó khoảng mười dặm về phía Tây. Chừng ba mươi dặm về phía Bắc là một thung lũng khá rộng lớn tên Đồng Thông.

- Chúng ta nhắm hướng Đông ghé Bắc, đó chính là Tam Đái. – Nguyễn Lạc Thổ vạch trên họa đồ. – Tuy đường chỉ khoảng tám mươi dặm nhưng phải qua mấy con sông, kỵ binh của ông sẽ gặp khó khăn.

Lê Phụng Hiểu ngồi xổm bên cạnh Lạc Thổ, đôi mắt đăm chiêu:

- Việc này đã tiên liệu từ trước rồi, có gì mà băn khoăn.

Lê Phụng Hiểu chỉ vào một điểm trên họa đồ:

- Long Vũ quân và Dương Vũ Thư ở Cổ Loa thành chắc chắn sẽ hội quân cùng chúng ta. Tôi tin là như vậy.

Lạc Thổ đồng tình nhưng vẫn nêu ý kiến:

- Nếu chúng ta đến sớm hơn và phải chờ, ông tính sao? Chúng ta đang đi sâu vào đất địch, lỡ có bất trắc, đường về sẽ khó khăn đấy.

- Ông có sợ không?

Nguyễn Lạc Thổ nhún vai:

- Ai mà chẳng sợ chết. Tôi không sợ chết, chỉ sợ không hoàn thành nhiệm vụ mà chính chúng ta đã tự ý quyết định, vậy sẽ giải trình với Đại Vương ra sao?

Lê Phụng Hiểu vỗ vai Lạc Thổ:

- Đại Vương tín nhiệm giao cho ông cả một đạo quân trấn thủ một vùng. Tôi tin Đại Vương có mắt nhìn người và tôi tin ông.

- Anh Hiểu ơi! Anh phải biết là so với anh, tôi chỉ là hạng tôm tép.

- Tôi không nghĩ thế. Tất cả chiến tướng của Đại Vương nào ai tầm thường. Bây giờ chúng ta thay phiên canh gác rồi ngủ lấy sức, chập tối sẽ tốc hành. Quân của anh cũng quen cưỡi ngựa, vậy chúng ta cứ thay phiên nhau cưỡi, mỗi bên một canh giờ cho nhanh, được không?

Lạc Thổ bặm môi:

- Cách nơi này khoảng mười lăm dặm có một trại quân đồn trú, hẳn chúng có dăm chục con tuấn mã chứ? Vùng trung du ngựa nhiều hơn phủ Thiên Đức.

- Thống nhất như th��, bây giờ tôi tìm chỗ đánh một giấc, đến Ngọ tôi đổi cho anh.

Một ngày nắng tháng Tư trôi qua tương đối yên bình đối với đội quân bộ kỵ hỗn hợp trên sườn đồi thấp. Thêm hàng chục dân thường bị bắt giữ khi đi ngang qua các vị trí ẩn nấp của binh sĩ. Những người bị bắt chẳng cần hỏi cũng khai sạch mọi điều, tuy nhiên vì họ là nông dân nên hầu như không có tin tức hữu dụng nào. Do yêu cầu bí mật, những người bị bắt buộc phải theo đội quân ngay khi trời vừa sập tối. Sau khi được giải thích cặn kẽ, họ không còn sợ bị đoạt mạng.

Gần nửa đêm, Lê Phụng Hiểu tuốt gươm thét lớn, dẫn đầu đội Thiết kỵ bất thình lình xông thẳng vào một trại quân đóng ngay chân đồi theo hướng cổng chính. Nguyễn Lạc Thổ dẫn bộ binh tràn vào ngay sau đó. Do bị tấn công bất ngờ vào ban đêm, trại quân nằm ở hậu phương nên phòng bị lơ là, chỉ chưa đầy một khắc đồng hồ, hơn hai trăm người bị bắt, một số bị thương nhẹ và chỉ hơn hai mươi người thiệt mạng. Không một binh sĩ nào kịp bỏ chạy.

Đang lúc kiểm đếm tù binh, thu thập tài liệu và tra hỏi tại chỗ đám tù binh thì Lê Phụng Hiểu hay tin quân sĩ bắt được thám mã phi tốc vừa đem thư đến trại.

- Buồn ngủ gặp chiếu manh! Mau tìm anh Thổ.

Lạc Thổ đến, đọc xong thư liền vặn hỏi người lính đưa tin, người này khai không thiếu một chữ nào.

- Đang định đi mau mà có sự vụ này xem ra chúng ta phải nán lại trại này.

Lê Phụng Hiểu cười sảng khoái, hạ lệnh cho quân kỵ cắm trại chờ khách đến. Lạc Thổ cho gọi những người nông dân bị bắt trước đó đến và bảo:

- Các ông bà phải ở lại đây. Chiều mai, chúng tôi sẽ thả các ông bà về. Trong doanh có nhiều lương thảo, các ông bà đem về được bao nhiêu thì cứ đem, xem như quân Thiên Đức tạ lỗi vì đã làm phiền các ông bà.

Những người này nghe chẳng tin nhưng Lạc Thổ hạ lệnh đưa họ đến kho lương, nhờ họ bắc bếp thổi cơm cho binh sĩ, họ mới tin là thật.

Vậy bức thư hỏa tốc thám mã đem đến viết gì?

Số là, khi phát hiện đội Thiết kỵ vắng bóng, quân Tam Đái cũng lui quân. Cao Mộc Viễn đốc quân tấn công bằng súng, nỏ và cả lựu đạn khiến đối phương hoảng hồn bỏ chạy. Trương Lôi dẫn quân trợ chiến, bản thân ông cũng muốn lập chút công lao vì ở hậu phương quá lâu. Tân binh dưới sự dẫn dắt của Trương Lôi dù chưa được trang bị súng nhưng điều ấy không ngăn được họ xông xáo. Thậm chí những người lính trẻ lần đầu xông trận còn vượt lên cả đội hình chính vì sợ địch quân chạy mất. Với khí thế ấy, Cao Mộc Viễn và Trương Lôi mau chóng làm chủ chiến trường, bắt được gần hai trăm tù binh cùng nhiều lương thảo do đối phương không kịp đem theo. Cao Mộc Viễn truy đuổi chừng năm dặm thì đánh chiêng thu quân, sắp xếp lại đội hình. Trương Lôi bị Cao Mộc Viễn phàn nàn vì không quản được đám tân binh hăng máu.

Cao Mộc Viễn vốn là thủy tướng lão làng, nhưng khi đánh bộ lại cần Trương Lôi trợ giúp. Tuổi tác hai người hơn kém nhau chẳng bao nhiêu nên dễ kết thân. Cao Mộc Viễn có ý định chốt giữ tại vị trí vừa chiếm được để chờ lệnh Vạn Thắng vương, song Trương Lôi lại ngỏ ý muốn truy kích. Theo lý giải của Trương Lôi, quân thua chạy sẽ tụ tập ở trại quân gần nhất đ�� phản công.

- Phải đánh ngay khi chúng nó còn chưa ổn định tinh thần và đội hình hỗn tạp. Để chúng nó đứng chân vững, chúng ta sẽ khó khăn hơn.

- Nhưng đi sâu vào đất ấy với trang bị như bây giờ sẽ khó xoay sở lắm. Cần thêm quân trang, quân khí và binh sĩ.

- Hai nghìn quân là đủ rồi, ta cần phải nhanh. Ông mau đề đạt Đại Vương cấp thêm súng đạn.

Cao Mộc Viễn ngập ngừng, Trương Lôi bèn tự tay viết rồi ký tên điểm chỉ ở một góc. Xong xuôi, ông đẩy về phía Cao Mộc Viễn:

- Tôi theo Đại Vương nhiều năm, ngài ấy rất thích hành binh mau lẹ, đánh nhanh thắng nhanh, giảm thiệt hại. Tôi đã viết rồi, ông chỉ cần ký là xong. Chả lẽ ông còn e ngại việc tự ý hành động sẽ khiến Đại Vương trách phạt sao?

- Quả có vậy! Đại Vương tin tôi nên…

- Ông đang làm vì cái chung, vì Đại Vương, chứ nào có lòng riêng. Ngoài tiền tuyến, ta phải dựa vào thực tế mà điều binh. Chậm trễ sẽ gây ra nhiều hệ lụy đấy.

Cao Mộc Viễn bèn ký, đóng dấu rồi sai thám mã mau cấp báo. Chiều hôm ấy, Cao Mộc Viễn nhận năm trăm súng hỏa mai, hai trăm bộ binh tăng cường cùng ba trăm con ngựa.

- Đại Vương cho ngựa là để chuyên chở trang thiết bị, có cả hai khẩu Hỏa pháo liên hoàn, thế đã đủ cho ông chưa?

Trương Lôi cười hỉ hả. Cao Mộc Viễn cũng cười. Ngay sau bữa tối, đội quân hơn hai nghìn người hành quân với trang bị tương đối mạnh. Trong số quân tăng cường có một số người vốn là dân bản địa đã đầu quân cho Thiên Đức ở thành Bát Vạn, làm nhiệm vụ dẫn đường.

Đội tiền quân của Cao Mộc Viễn và Trương Lôi lọt vào ổ phục kích của đối phương khi trời còn chưa sáng rõ. Một trận giáp chiến ác liệt xảy ra, đội tiền quân buộc phải dùng lựu đạn gây thương vong cho cả hai bên mới khiến các toán phục kích lui quân. Trung quân đến tiếp ứng, kiểm đếm binh sĩ thương vong. Chờ mặt trời lên cao, họ mới dàn quân hàng ngang tiến lên.

Cuộc đụng độ giữa hai bên diễn ra khá ác liệt gần một ngôi làng nhỏ. Quân số ít hơn nhưng lợi thế hỏa lực mạnh giúp Cao Mộc Viễn mau chóng chiếm thế thượng phong. Trương Lôi dẫn tân binh trang bị lựu đạn, chủ đích đánh tạt sườn. Tân binh được thực chiến, lựu đạn được cấp bao nhiêu là dùng hết sạch vì họ sợ sẽ bị thu lại. Những tiếng nổ đinh tai nhức óc nối tiếp nhau khiến đối phương kinh hồn bạt vía bỏ trận địa tháo chạy một lần nữa. Cao Mộc Viễn chiếm được ngôi làng nhỏ, dùng làm trung tâm chỉ huy dã chiến và… xin thêm lựu đạn. Trong lúc chờ đợi, Trương Lôi căn dặn các chỉ huy tiểu đội không được để binh sĩ dùng lựu đạn vô tội vạ.

Cánh quân thất trận lui về sau gần hai mươi dặm để cố thủ chờ viện binh. Tuy nhiên, thám mã cấp báo rằng quân Thiên Đức đang chỉnh đốn đội hình, chờ trang bị thêm vũ khí uy lực mạnh rồi sẽ tấn công. Suy đi tính lại, chỉ huy đội quân Tam Đái bèn hạ lệnh cho thám mã chạy đến trại quân gần nhất để cấp báo tình hình, dọn đường lui quân về đó, đồng thời chuẩn bị tinh thần và huy động dân binh chống lại quân Thiên Đức.

Công trình chuyển ngữ này thuộc sở hữu độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free