(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 432: Kế hoạch Cá Rô
Với kinh nghiệm tích lũy sau gần chục năm làm quân báo, Trần Nhật Tôn đủ khả năng sắp xếp mọi thứ theo yêu cầu của Chương. Trần Nhật Tôn, Triệu Nhã Lâm, Duệ hay Thiên Bình đều hiểu rõ Chương đang chuẩn bị cho tương lai lâu dài của Vạn Xuân. Bởi thế, hồ sơ và những công việc Chương giao cho Lương Thế Vinh được rất ít người biết đến. Một số người liên quan, phụ trách cung cấp thông tin có chủ đích, chỉ biết rằng họ nằm trong “Kế hoạch Cá Rô”.
Lương Thế Vinh rời hàng quán của bà họ Đoàn, đi bộ một mạch đến điểm hẹn. Người đã chờ sẵn ở điểm hẹn liền đưa Thế Vinh lên ngựa, thẳng tiến về làng Nhất Vạn ngay trong đêm. Ở làng Nhất Vạn, Thế Vinh trải qua năm ngày chỉ để ăn, ngủ và đọc sách khi rảnh rỗi. Trong khoảng thời gian này, Thế Vinh hạn chế tiếp xúc với dân trong làng; mỗi khi ra ngoài, cậu đều phải dùng khăn bịt mặt để che giấu thân phận.
Ngày thứ sáu, Hoàng Như Hổ bí mật trở về làng thông báo tình hình, cụ thể là thuộc hạ của Tưởng Kính đang tìm cách mua chuộc Như Hổ bằng bạc vàng cùng những chức tước hứa hẹn trong tương lai. Thậm chí, Như Hổ có thể đón mẹ già về phương Bắc cùng đoàn sứ thần ngay khi họ rời khỏi đất Thiên Đức.
Trần Nhật Tôn cung cấp thêm thông tin về tình hình mặt trận phía Bắc: quân Thiên Đức đang giằng co bất phân thắng bại với quân Tam Đái. Thực tế, Chương hạ lệnh cho Phạm Cự Lượng không tiến quân nhằm kéo dài thời gian. Mặt khác, Chương muốn Phan Văn Hầu điều thêm quân từ các vùng khác về để lập phòng tuyến chặn quân Thiên Đức. Lão tướng Phạm Tu tham gia biên soạn kịch bản, ông nhận định Tưởng Kính là một con cáo già nên thông tin mà Lương Thế Vinh cung cấp phải có bảy phần là thật, bởi hắn có thể có những nguồn thông tin khác để đối chiếu. Chương đồng tình với nhận định này.
Hoàng Như Hổ vội vã trở về quân doanh trước khi trời sáng.
Chiều đó, Trần Nhật Tôn đưa hai thiếu niên, một trai một gái trong bộ dạng tả tơi, đầu tóc rối bời, đến làng Nhất Vạn gặp Lương Thế Vinh. Nam thiếu niên mười ba tuổi là Đặng Mã La, con trai lớn của Đặng Công Chất. Ngay từ lúc lên sáu, Đặng Mã La đã được đào tạo để trở thành một võ tướng nối nghiệp cha, cống hiến cho sự nghiệp thống nhất sơn hà của Vạn Thắng vương. Đặng Mã La được đánh giá có tư chất thông minh, mang tính gan dạ của võ tướng và nét nho nhã của văn nhân. Nữ thiếu niên là Trương Thị Vạn, con gái út của lão tướng Trương Lôi, năm nay vừa tròn mười hai tuổi. Trương Thị Vạn ít nói, cá tính mạnh, ưa binh đao hơn là thêu thùa may vá. Cô gái nhỏ họ Trương này đã vài lần bị nêu tên trước toàn trường vì đánh nhau với bạn bè cùng trang lứa.
Chương muốn đào tạo thế hệ măng non, dĩ nhiên anh nhắm đến con em của những tướng sĩ từng vào sinh ra tử vì đại cuộc chống quân Thiên Đức. Điều này khiến gia đình tướng sĩ vui mừng bởi Vạn Thắng vương đã ưu ái, để ý đến con cái của họ. Còn những đứa trẻ, ngay từ lúc cắp sách đến trường, chúng đã được học và được nghe về Vạn Thắng vương. Được phục vụ Vạn Thắng vương là một vinh dự mà nhiều đứa trẻ hằng ao ước. Chương rất hiểu điều này.
Theo kịch bản, Trần Nhật Tôn xây dựng lý lịch cho Đặng Mã La và Trương Thị Vạn là trẻ mồ côi, cha mẹ đã mất khi quân Thiên Đức tràn sang châu Vũ Ninh, đánh chiếm thành Bát Vạn. Hai đứa trẻ muốn ăn no mặc ấm, muốn thoát kiếp ở đợ, và tất nhiên, muốn báo thù cho cha mẹ, nên sẵn sàng làm theo lời chỉ bảo của người khác. Đặng Mã La lớn hơn, được chỉ định làm trưởng nhóm quân báo nhí. Do sàn sàn tuổi nhau, ba đứa trẻ mau chóng kết thân. Trước khi quay về dịch quán, ba đứa trẻ dùng cơm cùng Vạn Thắng vương; dù chẳng có sơn hào hải vị, nhưng việc được ngồi cùng mâm với bậc đế vương, điều mà chúng chỉ nghe trong sách vở, đã là một vinh dự quá sức tưởng tượng. Mã La và Thị Vạn thường được cha mẹ kể cho nghe những câu chuyện lúc Vạn Thắng vương dấy cờ lập nghiệp. Nay có cơ hội, chúng thi nhau kể lại những câu chuyện cũ, khiến Chương không khỏi bồi hồi. Đêm hôm ấy, ba đứa trẻ tay bị tay gậy, dắt díu nhau đi bộ về chợ Diên Ứng. Mỗi đứa được cấp một thẻ bài nhỏ phòng thân, chỉ được dùng khi nguy khốn, phòng khi bị quân Thiên Đức bắt.
Chương đứng trông theo bóng dáng ba đứa trẻ khuất dần vào màn đêm. Tuy Thần Vũ quân và Thân Vệ quân cắt cử người theo sau bảo vệ ba đứa trẻ, song Chương vẫn chẳng giấu được tiếng thở dài. Anh nói với Nhã Lâm:
– Tuổi ăn tuổi học mà chúng phải làm việc của người lớn, ta thật là kẻ chẳng ra gì.
– Ngài làm vậy cũng vì tương lai Vạn Xuân, chúng là người Vạn Xuân, tuổi nhỏ làm việc nhỏ, thưa Đại Vương.
Đứng thêm một lát, nhìn màn đêm đen kịt, thấy những đốm sáng lập lòe của mấy ngọn đuốc trên tháp canh ở đằng xa, Chương bảo Nhã Lâm:
– Ta muốn về thăm nhà cũ.
– Ngay bây giờ ạ?
– Ừ!
– Ngài chờ em một khắc, em chuẩn bị ngay.
– Đừng có đánh động.
– Dạ!
Chương về đến làng Đường Vỹ vào giữa canh Ba. Quân canh đóng ở đầu làng đã được dặn giữ bí mật tuyệt đối. Chương tạt vào nhà bà Cả Ngư. Từ trong buồng bước ra, vừa thấy Chương ngồi bên bàn uống nước, bà Cả Ngư đã bước nhanh đến, mắt rơm rớm, mắng yêu vài câu rồi ôm chầm lấy anh. Trên đất Thiên Đức này, chỉ có bà Cả Ngư mới dám mắng Chương, vậy mà quân sĩ thay vì nghiêm mặt lại đứng đó cười vui.
– Thôi, mày ra thăm anh em trong trại huấn luyện để tao nấu nhanh nồi cơm, lát nữa tao sẽ đem ra nhà cũ cho mà ăn.
– Ây, bà lại vẽ chuyện.
– Mày không muốn thế ư?
– À có ạ! – Chương cười tít mắt. – Nhưng bà đừng có thịt gà. Mỗi lần cháu về, nhà lại thiếu một con, lũ gà mái lại dỗi.
Chương mau chóng đến quân doanh và đôi chút ngạc nhiên khi thấy quân sĩ mũ áo chỉnh tề đã đứng chờ sẵn. Sau khi thăm hỏi tướng sĩ xong xuôi, Chương kiểm tra một vòng doanh trại và lấy làm hài lòng vì mọi thứ đều ngăn nắp. So với mấy năm trước, cơ sở vật chất trong trại khang trang hơn hẳn mấy phần. Trước khi rời quân doanh, Trương Lôi, đại diện cho tân binh, đã đứng ra bày tỏ sự vui mừng khi Vạn Thắng vương ghé thăm.
– Thưa Đại Vương, tôi xin gửi gắm con bé út cho ngài, mong ngài chỉ bảo nó thành tài.
Đặng Công Chất tiếp lời Trương Lôi:
– Đặng Mã La là đứa ương ngạnh, nếu có điều gì mạo phạm, xin Đại Vương cứ theo phép quân mà trừng trị.
Chương vỗ vai hai người, ôn tồn đáp:
– Hai ông thật buồn cười.
Hai đứa trẻ ấy là con của hai ông, cũng như là con của ta vậy, sai thì phạt, đúng thì thưởng. Ta mong chúng sẽ tài năng hơn cả cha chúng nữa đấy nhé.
– Đa tạ ân điển của Đại Vương.
– Hai ông cứ cho anh em giải tán, tối mai thay ta khao quân một bữa thật ra trò. Bây giờ ta phải đi.
Trương Lôi hỏi:
– Đại Vương chưa tạt qua nhà cũ ạ?
– Chuẩn bị.
Trương Lôi thấy Triệu Nhã Lâm đứng sau Chương bỗng ánh mắt sáng rỡ. Chương chột dạ hỏi:
– Có chuyện gì?
Trương Lôi xoa hai tay vào nhau cười toe toét:
– Dạ thưa không có gì ạ. Chúng tôi xin cung tiễn Đại Vương về nghỉ ngơi, ngài cần gì cứ việc phân phó.
Chương khẽ chau mày, liếc nhìn qua Đặng Công Chất, cũng thấy ông này dường như đang cố giấu đi nụ cười bí hiểm. Anh ngoái lại nhìn Nhã Lâm, cô nàng đứng đó, một tay đặt trên đốc kiếm, ánh mắt nhìn thẳng, tuyệt nhiên không để lộ chút cảm xúc nào.
Ngôi nhà cũ im lìm giữa màn đêm, mấy ngọn đuốc cháy bập bùng không đủ soi tỏ mặt người. Thân Vệ quân và đội nữ thị vệ chia thành hai vòng vây quanh căn nhà. Triệu Nhã Lâm định đẩy cửa cổng bước vào nhưng Chương ngăn lại, anh muốn tự tay mở cửa.
– Cuộc sống bận rộn quá, ta chẳng nhớ lần gần nhất về thăm nhà là khi nào.
Cánh cổng bằng tre mở toang, Nhã Lâm cầm đuốc dẫn lối. Chương đứng giữa khoảng sân, hai tay chống nạnh nhìn ngó một hồi rồi mới đẩy cửa bước vào nhà. Bên trong tối om, song không hề có mùi ẩm mốc, bởi hàng ngày vẫn có người ra vào quét tước. Dù binh sĩ không cho phép, bà Cả Ngư vẫn tự tay làm công việc ấy.
Chương thắp hai ngọn đèn, thắp hương khấn vái, rồi ngả lưng trên ghế, mắt lim dim. Chẳng ai dám làm phiền anh, cho đến khi bà Cả Ngư gánh cơm canh đến. Bà muốn tự tay chuẩn bị cơm canh cho Chương, tự gánh ra và tự xới cơm cho anh. Trong khi anh ăn, bà cụ kể chuyện làng xóm, chuyện nhà nào có trâu mới đẻ hay chuyện đánh bắt cá dưới sông.
Nhã Lâm đứng hầu bên cạnh lấy làm lạ.
– Bà còn sức đi cất vó không đấy?
– Tao á? Sức thì tao còn, nhưng có ai cho tao làm đâu. Tao nói thật với mày chứ, tính ra cái hồi tao với mày ở đây thật yên bình, bây giờ tuy đông vui, nhưng tao cứ thấy thiếu thiếu.
– Thiếu cái gì? Bà bây giờ bận bịu với cháu nội quanh năm ngày tháng, đúng như mong ước, còn đòi hỏi gì nữa?
– Thì đúng là vậy nhưng mày ở mãi tận bên Vạn Xuân, thi thoảng tao nhớ mày lắm, mà già rồi, đi lại cũng khó khăn.
Chương cầm ngọn đèn dầu soi xuống đất, kéo ống quần của bà Cả Ngư lên, anh bĩu môi:
– Nhìn thế này bà còn đi được dăm ba chục năm nữa không chừng. Vậy bà có hay đến thăm con Nguyệt không?
– Nó hay về chứ tao nào đi được.
– Cuối cùng con trai vẫn là nhất, con gái với cháu chắt chẳng là cái đinh gì sất.
– Tiên sư mày, chỉ được cái nói khó nghe là tài. Vậy sáng mai mày đi luôn hay vẫn ở lại đây?
– Cháu chưa biết, bà có món gì ngon đãi th�� cháu ở lại.
– Ờ… có rau mồng tơi với cà, sung muối, dưa gang muối thì vẫn còn.
Chương hỏi Nhã Lâm:
– Mấy giờ rồi em?
– Dạ thưa gần cuối canh Tư.
– Thế trưa mai cháu ăn mấy món ấy, nhưng bà nấu cơm bằng niêu đất nhé, nồi gang này tuy tốt, nhưng niêu đất vẫn ngon hơn.
– Gấp quá, tao thổi không kịp, được rồi, trưa mai tao đem cơm niêu đất có cháy cho mày ăn. Mà cô này là cô nào, xinh đáo để nhỉ? Tao nhớ dạo trước là con Thu Vân cơ mà?
– Cô này là Nhã Lâm, gan dạ lắm, bà ạ.
– Đẹp thế này thì đẻ thêm cho mày mấy đứa nữa thì tốt. Số mày đào hoa quá cháu ạ. Chẳng là con gái nhà vương giả cũng cứ sấn vào.
Nhã Lâm thẹn đỏ mặt trong khi Chương tỉnh bơ. Anh kể cho bà Cả Ngư nghe chuyện gia đình mình, vì thế bà Cả Ngư lại muốn đến thăm Thiên Kim, nay đã lên năm tuổi. Chờ Chương đánh chén xong xuôi, bà Cả Ngư mới chịu ra về.
– Em có biết chuyện bà Cả Ngư cứu vớt và chăm sóc ngài lúc ngài mới hạ phàm, nhưng nay ngài đã là đế vương, vì sao xưng hô lại vẫn dân dã như thế?
Chương vui vẻ đáp:
– Ta dẫu có làm vua bốn cõi, vẫn chỉ là người được bà cụ cưu mang lúc bơ vơ. Ngoài vợ con ra, bà cụ chính là người thân của ta, là bà, là mẹ. Thiên hạ này chẳng ai dám đứng trước mặt ta mà mắng chửi, nhưng bà cụ thì có.
Anh vặn mình vài cái, đưa tay che miệng, chỉ tay vào chiếc giường tre:
– Cái giường đó Thiên Bình, Duệ, Uyển Như và Lam Khuê từng ngủ ở đó trong thời gian dài, em cứ ngủ tạm ở đó. À… dặn dò anh chị em tản ra, đừng để bà con biết ta vẫn còn ở nhà.
Chương ngả lưng trên chiếc giường cũ kỹ, hai tay đặt sau gáy, đôi mắt lim dim nhớ lại những ngày xưa cũ, khi còn ở trong căn nhà này. Mới mấy năm trôi qua mà tưởng chừng như đã hàng chục năm có lẻ. Tiếng bước chân nhè nhẹ của Nhã Lâm sau khi nàng khép cánh cửa nhà, rồi tiếng cọt kẹt phát ra khi nàng ngồi xuống giường, tất cả khiến Chương bất giác cười một mình.
– Cái giường ấy trước đây là của hai mẹ con bà Cả Ngư, sau này mấy người khác tranh nhau ngủ. Chiếc giường làm từ tre ngâm nên chẳng hề có mối mọt, trông cũ kỹ như vậy nhưng lại rất chắc chắn. Em ngủ không quen sẽ hơi đau lưng một chút.
– Thưa ngài, em được ngả lưng trên chiếc giường này là một vinh hạnh. Hoàng hậu và ba vị phi tần từng ngủ ở đây, thật là lạ.
– Lạ điều gì?
– Ngài tay không dựng cơ đồ, lại chẳng thân thích với ai. Hoàng hậu và các phi tần đã theo ngài từ những lúc gian khó, em nể phục lắm. Chị Vân từng kể rằng, vợ của Phạm Cự Lượng đại nhân, tức chị Nguyệt ấy ạ, lần đầu gặp ngài đã đánh ngài bất tỉnh nhân sự.
Chương bật cười thành tiếng:
– Cô ấy đáo để lắm, có thế mới quản được cái anh Lượng ấy. Đàn bà đất Vạn Xuân ai nấy đều là hổ cả. Anh Lượng tài giỏi, nhưng vẫn một mực chịu phép vợ, không dám làm điều gì bậy bạ. Vả lại, anh ta cũng rất chung tình, điều đó khiến ta rất nể phục.
– Thưa ngài, em mạo muội hỏi, ngài có chung tình với ai không ạ? Em biết ngài yêu thương cả bốn người con gái, nhưng liệu có người nào đó ngài yêu chiều hơn một chút không ạ?
Chương im lặng không đáp, anh trở dậy, ngồi bó gối trên giường, lòng thầm nhớ bốn người vợ. Bỗng nhiên anh muốn gọi cả bốn nàng đến, cùng quây quần trong ngôi nhà nhỏ ven sông này.
Bản dịch này là tài sản trí tuệ của truyen.free, mời bạn đón đọc các chương tiếp theo.