Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 411: Nói xấu vợ

Việc chiếm đóng Sơn Nam Hạ vốn đã nằm trong kế hoạch, nhưng giữ cho vùng đất này được yên bình mới thực sự là nhiệm vụ khó khăn đặt ra cho Trương Văn Long và Hoàng Ngưu. Bách tính Sơn Nam Hạ vốn tương đối hiền hòa. Bên cạnh đó, quân Thiên Đức cũng hạn chế tối đa việc làm ảnh hưởng đến đời sống người dân trong vùng. Đầu tháng Chạp, Hoàng Ngưu và Trương V��n Long đã dán yết thị an dân, cho phép họp chợ và các hoạt động thông thương khác diễn ra bình thường.

Lê Cát Bảo, với sự trợ giúp của Nguyễn Văn Tài, thường xuyên cử các toán quân nhỏ lợi dụng đêm tối vượt sông quấy phá quân Thiên Đức đồn trú ở phía Đông Nam. Trước tình hình này, Tôn Cường đã hiến kế cho Hoàng Ngưu chia quân thành các đại đội dã chiến, không đóng quân cố định ở một nơi quá hai đêm. Bằng cách đơn giản này, nhóm Hoàng Ngưu, Cao Mộc Lân, Phạm Sáng… đã đánh tan hàng chục đội quân nhỏ lợi dụng đêm tối tập kích bằng cách bố trí phục binh.

Tôn Cường và Trần Thiện ra sức thể hiện bản thân. Chẳng phải tất cả các mưu kế đều hiệu quả tuyệt đối, nhưng về cơ bản, Hoàng Ngưu, Cao Mộc Lân và Lý Trí Thắng đều tin tưởng làm theo. Hoàng Ngưu nói bản thân không đủ mưu mẹo, nhóm Cao Mộc Lân cũng thẳng thắn thừa nhận mình không giỏi mưu lược. Cả bọn cùng nhất trí rằng, nếu Tôn Cường và Trần Thiện hiến kế giúp họ giữ yên tình hình phía Nam Sơn Nam Hạ, nhất định họ sẽ tâu lên Vạn Thắng vương.

Tôn Cường, Tr���n Thiện cùng vài mưu sĩ khác lấy đó làm điều vui mừng. Đối với họ, điều quan trọng nhất là lời nói của mình được trọng dụng, được tin tưởng, dẫu cho có nhiều chỗ chưa hoàn mỹ. Hoàng Ngưu nói với Tôn Cường:

-Các ông làm mưu sĩ, hiến mười kế thì cũng khó mà toàn vẹn cả mười. Chỉ cần các ông thực lòng giúp cho, sai đâu ta sửa đó, thua một trận cũng chẳng sao, cái cần thiết là chúng ta phải biết rõ vì sao mình lại thua.

-Đa tạ Đại tướng quân và các quan nhân đã rộng lòng. - Tôn Cường nói. - Tại hạ được các ngài tin tưởng, nguyện dốc hết sức mình. Hiềm một nỗi, tại hạ thực lòng lo ngại một vài kế sách không được vẹn toàn sẽ khiến hao binh tổn tướng. Nếu Vạn Thắng vương có trách phạt, chỉ xin các ngài nói đỡ cho.

Cao Mộc Lân cười phá lên, giải thích với Tôn Cường:

-Tôi không giấu tiên sinh, trong tất cả những người đang ngồi ở đây. - Cao Mộc Lân đảo mắt nhìn một lượt. - Trừ anh Thắng là tự nguyện theo về. Anh Sáng đây trưởng thành từ trong quân Thiên Đức gốc, chứ bọn tôi… đều là bại tướng cả.

Cao Mộc Lân chỉ vào ngực mình:

-Tôi còn chưa phải là quân Thiên Đức. Ông Ngưu bảo lãnh cho tôi. Tôi từng là tướng dưới quyền Sứ tướng Phan Văn Hầu.

-Tôi là con của Thủy Sư Đô đốc Tế Giang, tôi bị bắt sống. - Cao Mộc Lân nhe răng cười trừ, chỉ sang Hoàng Ngưu. - Giống ông Ngưu.

Nhóm Tôn Cường nghe xong liền cảm thấy hoang mang. Đến ngay cả mấy vị Đại đội trưởng cũng từng đứng ở phía bên kia chiến tuyến với Thiên Đức.

-Từ hôm theo các ngài, tại hạ thường nghe nói Vạn Thắng vương rộng lượng. Tại hạ tin điều đó. Có điều, lẽ nào ngài ấy lại giao cả một đạo quân tinh nhuệ cho những người từng đối đầu với ngài ấy ư?

-Như cánh quân phía Bắc vùng này, do anh Trương Văn Long thống lĩnh ấy. - Phạm Sáng nói. - Anh ấy thua liểng xiểng hàng chục trận, từng chống Thiên Đức đến cùng. Mà bây giờ, anh ấy lại nắm trong tay mấy nghìn tinh binh. Đại Vương rất trọng dụng chúng tôi, bất kể xuất thân ra sao.

-Chẳng hay Vạn Thắng vương là thần thánh phương nào? - Tôn Cường hỏi.

-Ngài ấy là con cháu thần nhân. - Phạm Sáng ngồi thẳng người, hạ giọng. - Nếu kể về ngài ấy thì có đến sáng mai cũng không hết chuyện. Có những chuyện vài nghìn người tận mắt chứng kiến, ngài ấy có thể biết trước thiên tượng. Tôn tiên sinh, chúng tôi đều là người Vạn Xuân, chung nguồn cội, tiếng nói, phong tục tập quán. Bách tính Vạn Xuân đều có chung một cội nguồn, chung một tổ tiên đấy. Vạn Thắng vương chăm lo bách tính, sau này tiên sinh về Thiên Đức rồi sẽ tự khắc hiểu rõ. Tôi tham gia vào quân Thiên Đức từ thuở ban đầu, khi mới có ba trăm người, nên tôi hiểu rõ điều đó. Quân Thiên Đức mạnh, dân Thiên Đức giàu gấp đôi Đằng Châu, tất cả đều nhờ Vạn Thắng vương cả.

Phạm Sáng nói rất hùng hồn, vẻ mặt đầy tự hào. Những người còn lại thỉnh thoảng cũng bổ sung thêm vài chuyện. Đó vẫn là cách mà Phạm Sáng hay các Chính trị viên khác thường làm. Không cần đao to búa lớn, không cần nói vống lên, bởi lẽ sự thật là có một số người trưởng thành trong quân đã từng tận mắt chứng kiến. Bảy phần thật, ba phần giả, nhưng gộp lại thì vẫn mười phần đúng. Chẳng ai mảy may nghi ngờ.

-Phạm quan nhân nói vậy khiến tại hạ cũng muốn được đến Thiên Đức phủ một lần. Tại hạ không phải người Vạn Xuân mà là người thuộc Tống tộc. Biết rằng Vạn Thắng vương trọng dụng người tài chẳng kể xuất thân, song tại hạ là người ngoại tộc, thực lòng vẫn còn đôi chút băn khoăn.

Dứt lời, Tôn Cường nghệt mặt khi mọi người nhìn nhau rồi nhất loạt cười vang. Phạm Sáng nói:

-Tôn tiên sinh bỏ qua cho bọn tôi thất lễ, bởi bọn tôi hiểu rõ trăn trở của tiên sinh. Chẳng giấu tiên sinh, ở Thiên Đức có rất đông người Tống. Họ sống hòa thuận cùng với người Vạn Xuân. Ngay cả chiến thuyền chúng tôi dùng cũng có nhiều chiếc do người Tống đóng đó chứ. Thậm chí, Trung đoàn Thủy Đường có đến chín phần mười là người Tống.

-Thật… thật chứ ạ?

-Tôi nói láo tiên sinh có ích gì. Trung đoàn ấy rất trung thành với Vạn Thắng vương.

-Dạ thưa… vâng… thưa Phạm quan nhân, ngài có biết người Tống nào trong đó không?

Cao Mộc Lân lên tiếng thay Phạm Sáng:

-Tôi từng biết chỉ huy trung đoàn ấy, anh Lăng Nhất Trụ. Anh ấy nói tiếng Vạn Xuân còn bập bẹ lắm, nhưng là một người rất vui tính. Tôi uống rượu với anh ấy một lần.

-Lăng Nhất Trụ ạ? Lăng Nhất Trụ… - Tôn Cường lẩm bẩm, bóp trán suy nghĩ. - Tại hạ từng biết một người có tên như vậy. Lăng huynh khoảng gần bốn mươi tuổi, khá cao lớn, thái dương bên trái có một vết chàm màu tối. Bảy năm trước, Lăng huynh từng cứu tại hạ một mạng nơi quê nhà.

Cao Mộc Lân vỗ tay đốp một cái:

-Đúng rồi! Chính là anh ta.

Tôn Cường tròn mắt, miệng lắp bắp: -Huynh ấy… huynh ấy là gia tướng nhà họ Triệu.

-Ý tiên sinh nói là Triệu Trung? - Đến lượt Phạm Sáng ngạc nhiên.

-Thưa đúng! Thân phụ của Triệu Trung đại nhân từng giúp tại hạ lúc cơ hàn. Mấy năm trước, bởi loạn lạc, tại hạ rời cố hương nên chẳng còn biết tông tích Triệu gia ra sao.

Phạm Sáng vỗ đùi đánh đét một cái, cười hỉ hả:

-Đấy, nói ra mới biết. Triệu Trung xin làm dân Thiên Đức, Vạn Thắng vương liền cấp đất, giúp đỡ khi cơ nhỡ. Triệu Trung vì vậy đã kêu gọi dân Tống về xin làm con dân của Đại Vương.

Tôn Cường nghe vậy, lòng không khỏi xúc động. Cao Mộc Lân lại tiếp lời:

-Tiểu đội trưởng đội nữ thị vệ cận kề Đại Vương là em gái ruột của Triệu Trung. Em gái ruột ấy mà, muội muội. Cô ấy tên là Triệu Nhã Lâm, một cô gái rất xinh đẹp.

-Triệu tiểu thư sao lại là thị vệ của Đại Vương được?

Lý Trí Thắng nãy giờ nhâm nhi chén trà đặc, rít vài hơi thuốc lào nhả khói phà phà, bây giờ mới cất giọng:

-Là do cô gái ấy có bản lĩnh. Trước đây các nữ binh thân cận đều là con gái Thiên Đức, người đứng đầu lại càng được chọn kỹ hơn nữa ấy chứ. Đa phần phải xuất thân từ Tam Vạn, như chỗ cậu Sáng đây chứ đâu.

Phạm Sáng giải thích cặn kẽ nguyên lai cho nhóm Tôn Cường nghe, rồi anh kết luận:

-Phải có thời gian trong quân đủ lâu, có võ nghệ, lập chiến công mới được giữ chức ấy. Bên Đằng Châu bôi nhọ Đại Vương của chúng tôi bằng những lời lẽ thêu dệt. Đại Vương mới chỉ có Hoàng hậu và ba bà phi. Họ đều là những người đẹp và tài năng xuất chúng. Sự thật là Đại Vương rất yêu chiều đàn bà con gái, thế nên ở phủ Thiên Đức, đàn bà hay đàn ông đều có địa vị ngang nhau. Con gái Đằng Châu sợ chúng tôi hãm hiếp! Đấy, tiên sinh ở cùng chúng tôi cả tháng trời, có thấy chúng tôi làm gì mạo phạm đến bất kỳ người đàn bà con gái nào đâu. Chòng ghẹo dăm ba câu thì chẳng sao, chứ làm bậy là mất đầu như chơi chứ chẳng đùa.

-Tại hạ biết quân lệnh của các ngài nghiêm nhưng… Nhưng…

Trần Thiện ngập ngừng định hỏi gì đó. Phạm Sáng tủm tỉm cười:

-Trần tiên sinh sẽ là dân Thiên Đức mới, phải quen dần thôi. Đàn bà Thiên Đức ở nhà chăm con, hầu hạ chồng hay tham gia quân ngũ, đi làm… là do họ tự mình chọn lựa. Cảnh chồng chúa vợ tôi tuy hãy còn, nhưng nếu bị vợ đệ đơn thưa chồng bạc đãi, lại có đủ chứng cứ thì sẽ ê mặt lắm. Đàn bà cả cái làng ấy kéo đến hạch tội tiên sinh, liệu tiên sinh có cãi nổi không? Nếu tiên sinh dám động tay, họ sẽ đánh cho lên bờ xuống ruộng ấy chứ.

-Ừ! Cái Hội Phụ nữ ghê gớm lắm! - Hoàng Ngưu chen vào. - Mụ vợ tôi ấy mà, dạo gần đây hay dọa, nếu tôi léng phéng bên ngoài là sẽ kéo cái hội ấy đến trừng trị. Bực cả mình! Đánh nhau với bọn đàn ông thì chẳng sợ gì, nhưng bọn đàn bà mà tổng sỉ vả mình thì cãi không lại, đành chịu thua.

Lý Trí Thắng tiện miệng: -Dạo trước tôi nghe bảo, Hoàng hậu định lập ra cái hội các bà vợ sĩ quan gì đó. May thay Đại Vương đã gạt đi, nhưng Hoàng hậu vẫn âm thầm quy tụ những bà vợ đó một cách không chính thức. Tôi nói thật nhá, cả năm nay tôi chẳng nhận được đồng tiền thưởng nào. Cứ đến ngày lĩnh thưởng là y như rằng con mụ vợ nhà tôi đã đến thăm từ tối hôm trước. Ngọt nhạt đủ điều, khiến mình cứ ngỡ là ông trời luôn. Hôm sau tôi vừa cầm tiền là mụ ấy thu sạch, rồi cắp đít về. Tôi tức lắm mà không làm gì được.

Hoàng Ngưu bảo: -Ôi dồi ôi! Bên cấp phát lương thưởng toàn là bọn đàn bà. Chúng nó thông đồng với nhau cả đấy. Mấy lần tôi định kiến nghị lên cấp trên nhưng tôi lại lo ngại.

Tôn Cường nhăn mặt hỏi: -Đại nhân lo điều gì?

-Nếu tôi bẩm báo lên trên, bọn ấy làm lộ chuyện tiền thưởng của quân ra ngoài thì chắc chắn Đại Vương sẽ trị tội người đứng đầu, tức Hoàng hậu. Nếu Hoàng hậu mà bị trách phạt thì kiểu gì các mụ ở nhà sẽ tiếng bấc tiếng chì suốt ngày, chẳng yên thân đâu. Điếc hết cả tai. Có tiền là các mụ ấy im miệng.

-Dạ… dạ… - Trần Thiện tò mò. - Đại Vương có… có sợ… sợ…

-Sợ vợ?

-Dạ… dạ…

Hoàng Ngưu nhìn Phạm Sáng, Phạm Sáng nhìn Lý Trí Thắng. Lý Trí Thắng quay sang Cao Mộc Lân… rồi tất cả đều lắc đầu không biết.

-Đại Vương chiều chuộng các bà lắm, còn việc có sợ vợ hay không thì tôi không rõ. - Phạm Sáng nhận định. - Bà nào cũng chẳng vừa, nhưng việc các bà sợ Đại Vương giận thì là thật. Ai còn nhớ vụ xuất quân đánh Hiến Doanh không nhỉ?

Ban đầu là chuyện quân, sau lại chuyển sang chuyện nói xấu vợ. Đàn ông cũng là người mà thôi. Tuy vậy, những cuộc tán gẫu không đầu không cuối như thế lại giúp tướng sĩ Thiên Đức hiểu nhau hơn.

Nội dung này được đội ngũ truyen.free dày công biên tập và giữ bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free