Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 409: Chị em khác họ

Ở nơi mà dường như chỉ mình mình không biết thứ chữ lạ ấy, Yên Thư cảm thấy lạc lõng và tự ti. Một lần, nàng lấy hết can đảm, ngập ngừng đề đạt với Trương Lôi mong được học chữ Bụt. Nàng bày tỏ, nếu biết chữ sẽ hầu cận Trương Lôi tốt hơn. Trương Lôi nghe xong bèn nói:

– Cô muốn học chữ là tốt. Đọc thông viết thạo, ngày sau mới tiến thân được. Học không phải để phục vụ ta, mà là để phục vụ chính bản thân cô trước, rồi sau này là Vương, là Vạn Xuân.

Trương Lôi, Chu Diện, Bùi Như Lạc và một số người khác thay nhau dạy cho Yên Thư bảng chữ cái. Sau mươi ngày, nàng đã thuộc mặt chữ. Các cô gái ở cùng sẵn lòng dạy Yên Thư vào mỗi buổi tối, nhờ đó nàng cũng kết thêm được bạn. Nàng nói dối rằng mình đến từ Nghĩa Trụ Thượng. Các cô gái tỏ ra thông cảm và động viên Yên Thư:

– Nghĩa Trụ Thượng mới thuộc về Thiên Đức chưa lâu, nên chưa có nhiều người thông thạo thứ chữ này. Cô mà chịu khó học hỏi, lại đã biết chữ Hán, thì tương lai nhất định sẽ rất xán lạn.

Yên Thư không dám tiết lộ thân phận thật sự, bởi trước khi đưa nàng từ Luy Lâu sang Bát Vạn, Phạm Bỉnh Di đã dặn dò nàng vài điều. Trong thời gian ở Bát Vạn và cả trung tâm này, Yên Thư biết Phạm Bỉnh Di thực sự là một hung thần đối với bọn gian tế. Yên Thư thầm nghĩ, chính vì mình khai báo thật thà nên mới được đối đãi tử tế, trong lòng không khỏi mang ơn Vạn Thắng vương.

Yên Thư từng nhiều lần đến trại Phủ Sóc, nhưng so với trung tâm này, nàng không khỏi cảm thấy xấu hổ. Tường bao quanh trung tâm được xây bằng gạch cao kiên cố. Nhà cửa cho binh lính ở khang trang, nơi ngủ nghỉ tươm tất, và cách thức huấn luyện cũng hoàn toàn khác với những gì nàng từng thấy.

Binh sĩ có học đánh gậy, đánh giáo, dùng đao, cưỡi ngựa… nhưng điều thu hút nàng nhất vẫn là việc luyện tập thần khí. Yên Thư đã trông thấy, nhưng chưa từng được chạm vào. Nghe nói, để sở hữu được một thần khí, phải trải qua ba tháng huấn luyện, và phải có khả năng thiện xạ nữa.

Trong quá trình học, Yên Thư càng ngạc nhiên hơn khi biết chữ Vạn Xuân do Vạn Thắng vương sáng tạo ra. Tất cả những thần khí trong quân hay các bài huấn luyện cũng vậy. Yên Thư chẳng tin lắm. Vạn Thắng vương trạc tuổi anh trai Dương Vũ Thư của nàng. Ở cái tuổi ấy, sao có thể hiểu biết rộng và tài giỏi đến nhường vậy chứ?

Nghe những lời ca tụng của các cô gái về vị vương một mình chống lại cả đội quân Tam Đái, hay việc ông chế tạo ra loại thuyền không cần mái chèo mà vẫn lướt nhanh như gió đến Sơn Tây, tất nhiên Yên Thư chẳng tin. Nàng cho rằng đó chỉ là lời mị dân, do kẻ dư��i tô vẽ mà nên.

Tai nghe nhiều, mắt thấy tay sờ nhiều thứ trong trung tâm, Yên Thư dần hoài nghi chính bản thân mình. Nàng cũng muốn đến xem ngôi nhà mái tranh ven sông, nơi Vạn Thắng vương từng ở khi gầy dựng đội quân nhỏ bé. Có một cô gái huyện Thiên Đức từng bảo với Yên Thư:

– Chỉ khi nào các sứ quân giết sạch người dân huyện Thiên Đức thì may ra mới bắt được Vương. Cả cái huyện này mang ơn ngài ấy. Cha mẹ tôi từng dặn, tôi phải phấn đấu để được vào quân Thần Vũ, bảo vệ Vương, Hoàng hậu và các phi tần của ngài.

Yên Thư hỏi về Thần phi, các cô gái đều kể vanh vách, có cô còn tự hào kể rằng lúc còn nhỏ đã tận mắt thấy Thần phi đứng trên tường cao kêu gọi mọi người kéo sang đánh quân Tam Đái bên kia sông. Hình ảnh ấy khắc sâu vào tâm trí cô gái trẻ, khiến nàng cũng mong có ngày sở hữu khí chất tương tự.

Con gái vốn nhiều chuyện, nhờ vậy mà chỉ một thời gian ngắn ở chung, Yên Thư đã thuộc lòng tiểu sử của những người đứng đầu Thiên Đức. Ngay cả Trương Lôi, người đứng đầu trung tâm huấn luyện, từng là tướng địch bị Vạn Thắng vương đánh bại rồi được cứu sống. Một trong số các câu chuyện mà Yên Thư nhớ nhất, chính là Trịnh Quý phi ám sát Vạn Thắng vương ở Linh Sơn Cổ tự. Một nữ thích khách lại có thể trở thành Quý phi. Ngay cả Bùi Như Lạc, người luôn mang vẻ mặt khó đăm đăm nhưng hễ ai hỏi tới là cười tươi như được mùa lúa, nghe đâu cũng là cậu ruột của Trịnh Quý phi.

– "Chẳng lẽ Vạn Thắng vương có ý gì với mình chăng?"

Yên Thư đã từng nghĩ như vậy, rất nhiều lần! Chỉ có như vậy mới giúp nàng lý giải được nguyên do mình đang ở chốn này.

Yên Thư đang ngồi nấu cơm trong bếp cùng một cô gái khác. Nàng dùng que cời bếp viết loằng ngoằng trên nền đất, thi thoảng lại cười khúc khích với người bạn bên cạnh. Bên ngoài có tiếng người chào hỏi và tiếng bước chân. Hai cô gái ngừng cười, dỏng tai lắng nghe.

– Lâm Ái phi đến, Ái phi đến!

Đèn đuốc lập tức được thắp sáng rực. Yên Thư và cô gái bên cạnh vội chạy ra cửa bếp đứng nghiêm, vẻ mặt bối rối vì quần áo không được chỉnh tề, lại thấy Lâm Ái phi đang bước nhanh về phía căn bếp. Yên Thư thoáng sợ hãi. Nàng còn nhớ lần đến làng Vạn Xuân, Lâm Ái phi đã có đôi lần nhìn nàng chằm chằm với ánh mắt sắc lạnh.

Lâm Uyển Như dừng chân trước mặt Yên Thư. Yên Thư không dám nhìn thẳng, nàng nhìn chếch về phía vai trái của người đang đứng đối diện. Lâm Uyển Như nhìn Yên Thư một hồi từ đầu xuống chân, khiến nàng sợ vã mồ hôi lạnh. Yên Thư cũng không hiểu vì sao cô lại sợ như vậy.

– Ta có chuyện riêng cần hỏi Dương Yên Thư, phiền các em một chút nhé.

Mọi người tản ra, chỉ còn Đinh Hương đứng gần Uyển Như. Bấy giờ, Uyển Như mới nhẹ giọng hỏi:

– Yên Thư! Trong bản cung khai lần trước, nếu ta nhớ không lầm, cô từng khai rằng thân mẫu mình quanh năm suốt tháng ở nhà lo việc đồng áng và võ đường, phải không?

– Dạ thưa đúng ạ!

– Cô nói thân mẫu của cô là Dương thị?

– Thưa đúng ạ!

Lâm Uyển Như chau mày:

– Thân mẫu của cô không phải là Lạc Thị Sim ư?

Đôi mắt Dương Yên Thư chớp chớp, dường như đang cố nhớ điều gì đó.

– Dạ, tên huý của gia mẫu tôi là Lạc Thị Sim. Thưa Ái phi, tôi thật sự không có ý dối gạt người. Lạc Thị Sim là tên thời con gái c��a gia mẫu tôi. Tôi cũng từng khai rằng gia mẫu không phải người Đằng Châu mà đến từ nơi khác, nhưng tôi không biết nơi đó ở đâu. Gia mẫu về làm dâu nhà họ Dương nên mới đổi sang họ Dương. Dạ, tôi không hề dối gạt người. Ái phi hỏi nên tôi mới nhớ ra, bởi tên huý của gia mẫu rất ít người biết…

Nói đến đây, Yên Thư đột nhiên biến sắc:

– Dạ? Gia mẫu của tôi có chuyện gì sao, thưa Ái phi? Sao… sao người lại biết? Có phải huynh trưởng của tôi đã theo về Thiên Đức không ạ?

Lâm Uyển Như đáp:

– Ta không biết! Hiện tại, quân Đằng Châu chỉ còn chống cự tại huyện Kiến Xương. Các huyện Thái Bình, Vũ Thư, Thập Xuân và Giao Thuỷ đã hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của Thiên Đức. Song thân của cô hiện đang ở bên Hoàng hậu. Chị dâu của cô và hai đứa nhỏ đã được quân Thân Vệ đưa đến Thập Xuân, nay mai sẽ về Thiên Đức.

– Dạ… – Yên Thư lo lắng. – Còn… còn… huynh trưởng của tôi.

Uyển Như cười:

– Ồ! Cô rất thương anh của mình nhỉ? Ta không rõ, nhưng nếu anh ta không chống lại Thiên Đức, nhất định sẽ an toàn. Vậy thân mẫu của cô đích thực là Lạc Thị Sim?

– Dạ đúng ạ!

– Và cô được bà ấy truyền thụ thứ này…

Nói đoạn, Lâm Uyển Như lùi lại, múa một bài quyền trước sự ngây ngốc của Yên Thư.

– Có phải Bạch Hổ Thần quyền không?

Dương Yên Thư gật đầu lia lịa, mắt không chớp.

– Đây! Có phải tuyệt chiêu Phật gia quyền không?

– Sao… sao người lại biết được?

Lâm Uyển Như thu quyền, thở nhẹ ra một hơi, miệng lẩm bẩm:

– Dạo này lười tập quá, ây da!

– Gia mẫu của tôi nói, môn võ này chỉ truyền cho nữ nhân trong nhà, đặc biệt là con gái họ Lạc. Tôi… tôi không phải con gái họ Lạc,” Yên Thư lắp bắp, “nhưng gia mẫu bảo rằng không muốn môn võ này thất truyền nên đã dạy cho tôi. Thưa Ái phi… người là con gái của Lâm lão gia ở kinh thành, đúng không?

Lâm Uyển Như cười, nụ cười rất trìu mến:

– Ồ! Đúng thế! Nhưng mẹ ta tên huý là Lạc Thị Mua. Bà có một người em gái tên là Lạc Thị Sim và mấy người anh em khác nữa.

Yên Thư nhất thời ngơ ngác, không hiểu:

– Dạ? Lạc Thị Sim ư?

Bấy giờ, Lâm Uyển Như mới bước đến gần, bất ngờ ôm chầm lấy Yên Thư, vỗ nhẹ vào lưng nàng vài cái, giọng nói xúc động:

– Chúng ta là chị em! Phải, Lạc Thị Sim chính là dì ruột của ta. Sinh thời mẹ ta hay nhắc đến dì. Chúng ta là chị em một nhà, trời ơi!

Lâm Uyển Như khóc, Yên Thư đứng ngây ra như khúc gỗ.

Trên đời lắm chuyện lạ kỳ, nhưng Yên Thư chẳng bao giờ có thể tưởng tượng được tình huống này.

Lâm Uyển Như quệt những vệt nhọ nồi còn dính trên gò má Yên Thư, rồi lại ôm chầm lấy nàng mà bật khóc. Đinh Hương thấy vậy bèn lui ra ngoài, tạo không gian riêng tư cho hai chị em trùng phùng.

– Chị thường hay phân cao thấp với Hoàng hậu. Một lần Hoàng hậu tỉ thí với dì, đã dễ dàng hóa giải tuyệt chiêu Phật gia quyền. Nhờ vậy… nhờ vậy mà hai người mới nhận ra nhau. Xa cách bấy lâu, giờ đây mới nhận ra, ta suýt nữa đã hại em mình.

Những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt của hai người. Lâm Uyển Như buông bỏ mọi phòng ngự, cứ ôm Yên Thư mà khóc. Yên Thư đứng lặng im sụt sùi, nhớ lại những chuyện xưa mẹ mình từng kể bên ngọn đèn heo hắt trong những đêm khuya năm cũ. Yên Thư loáng thoáng nhớ, người chị ruột của mẹ đã theo thuyền buôn về xuôi tìm kế sinh nhai, rồi bặt vô âm tín, không trở về như đã hẹn.

Đêm đó, Lâm Uyển Như ở lại trong trung tâm, nàng khao tất cả các cô gái một bữa thịnh soạn. Cả trung tâm sáng đèn suốt đêm chung niềm vui đoàn tụ với Ái phi. Sáng hôm sau, Lâm Uyển Như muốn đưa Yên Thư về làng Vạn Xuân, nhưng không thành. Trương Lôi cương quyết:

– Ái phi! Đầu tôi chỉ có một cái mà thôi. Nếu người đưa Yên Thư cô nương đây ra khỏi trung tâm, chúng tôi biết ăn nói sao với Vương đây? Đã là quân lệnh mà làm trái, tôi nào gánh nổi trách nhiệm.

– Ta là Ái phi, chẳng lẽ chú không nể mặt ư?

– Trời ơi là trời! Người là Ái phi xinh đẹp hơn vạn người, tài năng xuất chúng ai ai ở Thiên Đức cũng đều biết, nhưng người có ở trong quân đâu mà hiểu rõ quy củ. Tôi nào dám làm khó người, nhưng mệnh lệnh Vương đã ban ra, chúng tôi không dám trái.

– Hừ! – Lâm Uyển Như lộ rõ vẻ không bằng lòng, giậm chân huỳnh huỵch. – Vương đã dặn chú cái gì chứ?

– Dương Yên Thư này không được phép rời khỏi trung tâm. Nếu ai để cô ấy thoát ra hoặc tự ý đưa đi, thì chẳng riêng đầu tôi, mà đầu của mấy ông này cũng chẳng còn trên cổ. Việc quân cơ, chúng tôi nào dám hỏi.

– Nhưng đây là em ta mà?

– Nào ai nghi ngờ việc ấy đâu cơ chứ? Nhìn hai người đẹp như nhau, chắc chắn là chị em một nhà. Hay thế này, tôi sẽ báo tin về Vạn Xuân xin…

– Thôi chú đừng hòng, ta biết tỏng. Vương ở tận Tiên Minh, nhanh cũng phải hai, ba ngày ta mới có lệnh.

Trương Lôi cười xòa:

– Chị em cả đời, sớm muộn gì cũng chỉ là một vài ngày thôi mà. Ta nói vậy đúng không, Yên Thư?

Yên Thư nghe vậy liền nói đỡ cho Trương Lôi và các tướng lĩnh khác. Lâm Uyển Như đành rời trung tâm mà không đưa được Yên Thư đi. Nàng đành nhờ Trương Lôi, nếu có lệnh của Vạn Thắng vương, hãy cử người đưa Yên Thư về làng Vạn Xuân.

Trương Lôi vuốt mồ hôi trán, vỗ nhẹ lên miệng vài cái, thầm nhủ: “May mà ta không làm khó cô ấy, nếu không thì Ái phi lại làm phiền rồi.”

– Tạ ơn Trương đại nhân, Chu đại nhân, Bùi đại nhân! – Yên Thư nói. – Con nhờ mọi người chỉ bảo thêm. Ái phi có nói, nếu có dây mơ rễ má càng phải giữ mình gương mẫu, không thì Vạn Thắng vương sẽ trách phạt.

Trương Lôi cười hỉ hả:

– Một đứa trẻ ngoan, ngoan! Hồi trước, Trịnh Quý phi cũng có khởi đầu như cháu vậy, cố gắng lên nhé!

Ba vị tướng trung niên kéo nhau bỏ đi, để mặc Yên Thư đỏ bừng mặt đứng đó một hồi lâu trước khi trở lại công việc.

Trên xe ngựa, Đinh Hương nói với Uyển Như:

– Chắc hẳn là do liên quan đến quân tình nên Vương mới ra lệnh như vậy. Ái phi nên thông cảm cho người.

Lâm Uyển Như bật cười:

– Ta giận gì đâu. Tính chồng ta thế nào, ta hiểu rõ. Ta không dại gì mà chọc giận chàng. Nghĩ lại những ngày qua, ta thấy may sao Vương đã xử trí linh hoạt. Cũng may em gái ta có nhan sắc, Vương thương hoa tiếc ngọc nên không nỡ. Chứ nếu không có nhan sắc, e là đã thành giỗ đầu rồi. Ây... mê gái đẹp đôi khi cũng tốt chứ, phải không?

Đinh Hương cười khúc khích.

Từ xưa đến nay, anh hùng đi cùng mỹ nhân vốn dĩ cũng chẳng có gì là lạ.

Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free