Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 38: Tiễn người đi

Mấy ngày sau đó, Tả Đô đốc Phạm Tu cho quân đóng trại trong bìa rừng, gần con suối. Còn bọn Bỉnh Di chọn một hang đá trong rừng sâu làm nơi tụ họp, nghỉ ngơi, đồng thời làm trạm giao liên theo cách gọi của Chương.

Nguyệt cung cấp cho Bỉnh Di những tin tức do nhóm của Tôn thu thập được. Tin tức vẫn chỉ dừng lại ở mức báo cáo về những tin đồn thất thiệt đang lan truyền, nhưng Nguyệt cũng nhận lệnh tìm hiểu những phú hào trong các làng mạc gần dãy Linh Sơn. Cô lập danh sách, thu thập thông tin và hướng dẫn nhóm của Tôn tìm cách xin làm gia nô hoặc mục đồng của những hào phú giàu nhất theo đánh giá chủ quan của Tôn và đồng đội.

Hơn chục phụ nữ làng Vạn khỏe mạnh, tháo vát, tuổi xấp xỉ bốn mươi cũng bí mật đến thôn Đường Vỹ để chuẩn bị thực hiện kế hoạch của Chương. Chương dự tính kế hoạch sẽ được thực hiện và hoàn thành trong vòng một tuần trăng. Đội quân tóc dài mới hình thành này sẽ do Thiên Bình chỉ huy, nhiệm vụ của họ là hóa trang sao cho thêm phần khắc khổ, học thuộc thân thế mà Duệ dựng cho họ như quê quán, gia cảnh. Ba ngày sau, đội quân tóc dài này cũng nhập núi cùng với Thiên Bình. Trong kế hoạch lần này, Thiên Bình sẽ là con gái của một phụ nữ quê gốc ở châu Đại Hoàng xa xôi lưu lạc đến châu Vũ Ninh. Bình sẽ hóa trang thành cô thôn nữ nghèo khổ, tóc tai rối bời với làn da cháy nắng sau ba ngày phơi mình dưới cái nắng gay gắt.

Theo kế hoạch, Thiên Bình và những người phụ nữ đi cùng cô sẽ tách nhóm để xin làm người hầu, làm kẻ hành khất, giả làm người phụ nữ bị điên hoặc xin làm thuê làm mướn gần mục tiêu do nhóm của Tôn chọn.

– Nếu đã chấp nhận chịu thiệt thòi như vậy, xong việc, anh Chương nhất định phải thưởng cho em.

– Tôi đến nay vẫn tay trắng, lấy gì thưởng cho Bình?

– Anh có thể lấy thân báo đáp.

– Tuyệt đối không, tôi không muốn bị bắt giam. Tôi cũng không muốn chịu trách nhiệm với ai. Tả Đô đốc rất thương Bình, nếu tôi có làm bậy sợ là khó sống.

– Em làm bậy thì anh không còn lo nữa, phải không?

– Cũng không khác nhau là mấy.

– Thôi được, em sẽ giao tạm anh Chương cho chị, đừng lợi dụng lúc em đi vắng mà chiếm tiện nghi nhé chị Duệ.

Duệ nghe xong chỉ biết cười khổ vì cô em gái bạo dạn của mình. Có thể nói, Bình sẵn sàng tuyên bố chủ quyền dù chưa có, trước bất cứ "mối nguy" nào.

Trước khi chia tay, Chương dặn:

– Khi đã sang bên đó, làm kẻ hầu cho người ta, em phải giữ thân phận và biết nhẫn nhịn. Thành bại của kế sách này đều phụ thuộc vào Bình. Nếu kế sách mà bại lộ, những người theo Bình sẽ khó lòng trở về. Nhớ nhé.

– Em đã nghĩ thông rồi, chiến thắng trở về, anh Chương đừng gọi tên em nữa, hãy gọi em là "em". Anh cũng đừng xưng "tôi" nữa, nghe rất xa cách.

– Được, chuyện này tôi đồng ý.

Chương đứng nhìn theo bóng Thiên Bình khuất dần trong mảng xanh của núi rừng. Những ngày qua, tính cách sôi nổi và nụ cười thường trực trên môi của Thiên Bình đã len lỏi vào tâm trí của Chương. Một chàng trai tuổi đôi mươi như Chương, tiếp xúc nhiều với một cô gái xinh đẹp mà không động lòng là không đúng, chỉ là Chương chẳng biết khi nào mình sẽ rời khỏi đây. Nếu yêu thương một người rồi bỗng dưng biến mất, liệu có phải sẽ lại khiến họ đau khổ giống như bố mẹ và em gái của Chương bây giờ vậy.

– Anh tin cái Bình sẽ làm tốt chứ?

Duệ đứng cạnh Chương nãy giờ mới lên tiếng hỏi, cắt ngang dòng suy tư của Chương, người vẫn đang dõi mắt vào khoảng rừng trước mặt.

– Ngoài đành hanh ra thì cô ấy cái gì cũng tốt cả, tôi tin Bình biết mình phải làm gì. Cô ấy rất có trách nhiệm với người khác.

– Bình rất muốn anh ghi nhận sự thay đổi của nó.

Chương quay sang nhìn Duệ rồi cười:

– Tôi không cần Bình phải thay đổi gì, trước tiên là tôi không có quyền ấy, hơn nữa, một cô gái hấp dẫn là một cô gái sống đúng với con người thật của mình.

– Anh Chương có mến cái Bình không?

Chương hít một hơi, khẽ thở dài rồi quay lưng trở về. Được vài bước, cậu quay lại nói với Duệ:

– Tôi trân trọng tất cả những tình cảm mà Duệ và Bình dành cho tôi, còn bản thân tôi có báo đáp được hay không thì… tôi không dám nói trước. Tôi không thuộc về nơi này, nếu một mai tôi bị gọi đi, chẳng phải sẽ để lại đau khổ cho người ở lại hay sao?

Chương đi trước, Duệ theo sau, cả hai im lặng suốt một quãng đường dài. Mãi sau Duệ mới nói:

– Nhưng anh không nhận thì chẳng cần đợi đến lúc anh đi, mà ngay bây giờ những người thương mến anh sẽ buồn lắm.

Chương lặng im không đáp lời.

– Con gái làng Vạn hay con gái Vạn Xuân khi đã bằng lòng ai thì trước sau chỉ có một. Họ không dễ từ bỏ đâu anh Chương ạ.

Nghe vậy, Chương hỏi giọng nhẹ nhàng:

– Duệ đang nói bản thân phải không?

– Ta nói cái Bình.

– Duệ không phải con gái làng Vạn hả?

Đến lượt Duệ không đáp mà cúi đầu bước nhanh.

– Này, đừng có bỏ đi nhanh như thế, cũng đừng cố nói tốt cho Bình. Tôi không phải kẻ đần đâu nhé.

Duệ chợt dừng chân, quay ngoắt lại nhìn thẳng vào mắt Chương và nói:

– Ta với Bình là chị em cùng nhau lớn lên, nếu phải chọn giữa ta và Bình thì anh Chương sẽ chọn ai?

Chương sững người trong giây lát rồi cười:

– Duệ biết tôi là người thông minh, người thông minh không chọn, chỉ kẻ dại mới chọn.

– Ý anh Chương là gì?

– Hôm trước anh Di có nói sau này sẽ làm cho tôi nhiều nhà.

– Nhiều nhà? Hình như anh Chương đâu cần mấy thứ ấy?

– Tôi chỉ cần một cái giường ngủ chứ cần gì nhiều nhà, nhiều nhà đi mỏi chân lắm Duệ ạ.

– Chuyện ấy thì liên quan gì đến câu hỏi lúc nãy của em đâu?

– Nếu Thiên Bình thắc mắc thì tôi không lạ nhưng đến Duệ cũng không hiểu thì tôi ngạc nhiên đấy. Thôi chúng ta về mau, ở nhà còn khối việc.

Chương đi trước, Duệ thì vừa đi vừa nghi, mấy thân quân đi sau cùng. Duệ nhất thời không hiểu ẩn ý, sao anh Di lại nói sẽ làm nhiều nhà cho Chương? Về gần đến nhà, Duệ nghĩ không ra nên hỏi mấy thân quân vì sao Bỉnh Di lại muốn dựng nhiều nhà cho Chương. Nghe xong, mấy thân quân bấm bụng không dám cười khiến Duệ càng khó hiểu. Mấy anh thân quân này vốn chẳng lạ gì Duệ, họ quen biết cô từ nhỏ và cũng từng được cô dạy chữ. Bởi vậy, khi thấy vẻ mặt ngây thơ, đáng thương của Duệ, một anh bèn nói nhỏ:

– Em sáng dạ mà sao lại tối dạ thế, không dựng nhiều nhà chẳng lẽ để các bà ngủ chung một giường với nhau ư?

– Thật không?

– Anh Di nói vậy là ám chỉ nếu Mạc tiên sinh lấy bao nhiêu vợ thì anh Di dựng bấy nhiêu nhà cho đỡ cãi nhau. Có vậy mà không hiểu.

– Ý là… ý là Mạc tiên sinh sẽ lấy nhiều thê thiếp ư?

– Chuyện đó thì bọn anh chịu rồi, nhưng dáng vẻ nho nhã, tuấn tú lại lắm mưu nhiều kế thế thì cô nào mà chẳng mến mộ. Bọn anh sợ là em với cái Bình có khi còn phải đối phó với những cô khác còn chưa đến. Tóm lại, ăn cỗ phải nhanh chân em ạ.

– Có thật thế không?

– Chuyện này con trai bọn anh hiểu mà. Em quanh năm suốt tháng đèn sách thảo nào ngây ngô.

Hai má của Duệ chợt ửng hồng, cô vội chạy đuổi theo Chương, bỏ lại những tiếng cười giòn tan của mấy anh thân quân.

– Anh Chương, anh Chương! Có phải sau này anh sẽ dựng nhiều nh�� để thê thiếp ở hay không?

– Ai nói với Duệ như vậy?

– Mấy anh kia bảo thế.

– Là mấy anh ấy nói chứ tôi đâu có nói.

– Nhưng có đúng không?

– Tôi không thể trả lời Duệ được. – Chương nói tỉnh bơ. – Người khôn ăn nói nửa chừng, để cho người dại nửa mừng nửa lo. Duệ đừng có dùng hết sự sáng dạ vào đèn sách.

Chương cười rồi nhảy chân sáo đi mất, mấy thân quân đi ngang qua cũng cười khiến Duệ đỏ mặt đứng như trời trồng. Chỉ mấy ngày trước Duệ không cần danh phận nhưng… nếu có danh phận chẳng phải sẽ tốt hơn sao?

“Anh Chương có ý với mình không nhỉ? Hay chỉ là công việc?”

Duệ về nhà bà Cả Ngư mà hồn vía cứ để đâu đâu đến nỗi bà cụ đâm lo. Lúc hai bà cháu nấu cơm, bà cụ hỏi nên Duệ kể lại, nghe xong bà cụ thì thào:

– Thằng Chương nó là đứa đường hoàng, hồi trước ta cũng lo nó có gì với cái Nguyệt nhà ta nhưng sau ta hiểu, nó coi con bé như em nên ta cũng yên lòng. Cha và anh cái Nguyệt không có nhà, thân già này sống nay thác mai, ta cũng đành phó thác con gái cho thằng Chương định liệu. Nó coi con Nguyệt là em, là học trò nhưng với cháu hay cái Bình thì không đâu. Ta già nên nhìn cũng khác đám trẻ bây giờ.

– Sao thế bà?

– Nó vẫn dạy chữ cho cháu với cái Bình nhưng một mực không nhận làm môn đệ vì nó bảo thầy trò không được lấy nhau. Dụng ý rõ ràng như vậy chẳng lẽ cháu không biết sao?

– Thật cháu chưa nghĩ ra.

– Cái con Bình nó khôn lanh hẳn đã đoán được dụng ý nên nó mới được nước mà sấn sổ đến. Nay thằng Chương dẫn lời người khác cũng có nghĩa là cậu ấy đã nghĩ đến chuyện này rồi. Chương quan tâm đến ta, đến con gái ta, và cả hai cháu nữa. Cậu ấy không muốn để đám đàn bà con gái phải khổ nên hãy còn cân nhắc.

– Nếu… nếu anh ấy nạp nhiều thiếp thì có tham quá không hả bà?

– Đủ tài thì gái theo, đủ sức thì nạp thiếp. Tham vừa phải cũng không phải xấu, không tham có khi chả tốt. Bà nghĩ chỉ cần cháu bằng lòng là được, để ý nhiều làm gì.

– Cái Bình luôn miệng nói nó sẽ là chính thất.

– Chính hay phụ chẳng quan trọng bằng sống với nhau như thế nào. Trong ấm thì ngoài mới êm, nếu cháu với cái Bình dàn xếp với nhau được thì thằng Chương muốn cũng khó mà thoát được.

– Nhưng cháu hứa với anh Chương là không được tính kế với anh ấy rồi.

– Đây là cháu tính kế cho bản thân cháu cơ mà. Bà cháu mình phận nữ, gửi gắm thân đúng nơi thì ngày sau mát mặt với đời nhưng cái chính vẫn là được vui cháu ạ. Mát mặt với thiên hạ thì cũng chỉ được một chốc thôi.

– Vâng, cháu sẽ nhớ.

Bà Cả Ngư kể cho Duệ nghe chuyện Chương đã nhận một chày giã cua của Nguyệt như thế nào, Duệ nghe mà cười như nắc nẻ. Bên ánh lửa bập bùng, Duệ đã hạ quyết tâm sẽ trở thành người phụ nữ của Chương.

Mà thói đời một khi phụ nữ tính kế thì rất hiểm, nhất là khi họ chỉ có một mục tiêu và đạp bằng mọi thứ để giành lấy.

Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, nơi câu chuyện được trân trọng giữ gìn và lan tỏa.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free