Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 356: Kế hoạch báo thù

Ty Thông tin Phủ Thiên Đức công bố rộng rãi thông tin năm sát thủ hành thích Thần phi đã bị hành quyết vào sáng sớm đầu tháng Tư. Trên thực tế, bốn tên sát thủ nam bị đưa đến Phượng Sơn giam giữ, phải đẽo núi làm đường suốt năm năm. Dương Yên Thư có thân phận mới, cô được đưa đến quản thúc tại thành Bát Vạn, đảm nhiệm việc cơm nước trong thành, đổi lại là lời hứa của Chương.

Nhờ chỉ điểm của Dương Yên Thư, Trần Nhật Tôn và Phạm Bỉnh Di bí mật tung quân mai phục gần những địa điểm đã định. Đồng thời, các ngôi làng nằm ở phía nam những điểm đã chỉ định cũng được giám sát chặt chẽ hòng phát hiện gian tế.

Chương, Yết Kiêu và Phạm Tu hội họp, vạch ra kế sách đánh nhanh thắng nhanh trong tương lai, sử dụng lực lượng thủy quân. Yết Kiêu được giao tối đa sáu tháng để xây dựng lực lượng thủy quân tinh nhuệ không dưới tám nghìn người. Chương muốn đánh Đằng Châu trước vụ thu hoạch, đại ý là… giúp dân Đằng Châu thu hoạch vụ lúa cuối năm. Đây là kế hoạch tuyệt mật, để đảm bảo thành công, quân Thiên Đức sẽ công khai ý định tiến đánh phía Bắc.

Không ai biết Dương Cự Vọng đã phái bao nhiêu toán thích khách đến Nghĩa Trụ Thượng, Hạ và Kim Động. Vài ngày sau khi tin Thiên Đức hành quyết thích khách được loan đi rộng rãi, Huyện phó Nghĩa Trụ Hạ cùng ba thân tín đã bị sát hại ngay trong đêm tại huyện đường.

Giữa tháng Tư, tin tức chấn động lan khắp huyện Kim Động: Huyện phó Lý Tài bị ám sát hụt. Một nhóm khoảng năm sát thủ bịt mặt đã lợi dụng đêm tối đột nhập huyện đường, phóng phi đao ám sát vị phó huyện. Chỉ nhờ may mắn, Lý Tài mới thoát chết trong gang tấc. Cần biết, Lý Tài là con của Lý Lệnh công, nếu ông ta bỏ mạng, chắc chắn bách tính Phủ Thiên Đức sẽ xôn xao bàn tán. Đáng nói hơn, những dấu vết sát thủ để lại cứ như thể việc này do người của La phủ làm.

La Đình Kính đích thân đến gặp Chương, trình bày mọi chuyện đầu đuôi, thề sống thề chết rằng mình không làm chuyện bỉ ổi như vậy. Chương giữ La Đình Kính ở lại dùng cơm, khuyên ông yên lòng, khẳng định đây là kế ly gián của địch. Trước khi La Đình Kính ra về, Chương biếu Lý Lệnh công củ nhân sâm do Giáp Đạo Nguyên tặng.

Hai hôm sau, Chương lại hay tin bên Ninh Hải cũng xảy ra biến loạn. Hai nhân sĩ tích cực giúp đỡ Thiên Đức quân trong vùng đã qua đời tại nhà mà không rõ nguyên nhân. Một nhân sĩ thuộc Ty Giáo dục ở Nam Sách cũng bị sát hại vào chiều muộn trên đường từ công sở về nhà.

Chương một mặt gửi thư thuyết hàng, mặt khác ban bố lệnh thiết quân luật tại các huyện Tiên Minh, Ninh Hải, Kim Động, Nghĩa Trụ Thượng, Nghĩa Trụ Hạ, Siêu Loại. Đồng thời, Đại đoàn Thiên Đức và Đại đoàn Thần Sách cũng bí mật cắt cử quân sĩ bảo vệ các chức sắc và gia quyến của họ đang làm việc trong bộ máy hành chính tại những huyện này, cho đến khi có lệnh mới.

Ty Dân vận và Ty Thông tin tích cực tuyên truyền sâu rộng đến tận thôn xóm, đề nghị bà con nâng cao cảnh giác. Nếu phát hiện bất cứ ai khả nghi, cần lập tức báo cho trưởng làng hoặc dân binh gần nhất.

Chương triệu cha con Cao Mộc Viễn, Cao Mộc Lân đến điện Hưng Quốc. Ông yêu cầu Cao Mộc Viễn chọn ra năm trăm quân thông thạo khu vực bờ sông huyện Nghĩa Trụ Hạ. Đồng thời, ông giao lại cho Cao Mộc Lân quân bản bộ trước đây của y, bổ sung thêm để đủ năm trăm người.

– Này Lân, ngươi hãy chỉ huy một nghìn người chia nhỏ, kín đáo cắm chốt tại các nơi hiểm yếu, dễ qua sông. Trung đoàn Kim Động và Tiểu đoàn Súng trường của Sách bên Hiến Doanh sẽ làm lực lượng dự bị cho anh. Anh sẽ có tổng cộng ba nghìn quân trong tay để phong tỏa bờ sông. Ngăn cấm toàn bộ thuyền bè cập bờ, cấm tất cả người dân qua sông. Thương nhân, nông dân muốn sang Đằng Châu phải đi theo lối Hiến Doanh. Anh được quyền tiêu diệt bất cứ kẻ nào trái lệnh.

– Thưa Vương, ngài muốn tát nước bắt cá?

– Nếu không có Thần y Tuệ Tĩnh cứu giúp, Mộng Dao đã về với người thiên cổ cùng Thần phi. Nay ta giao cho anh nhiệm vụ bắt cá, trong ao chắc chắn có cá, số cá bắt được, ta cho anh quyền sinh quyền sát.

– Đội ơn Vương, tôi sẽ không phụ lòng tin của ngài.

– Nếu cần huy động thêm người, anh hãy gặp ông Lý An hoặc Triệu Quang Phục. Ta chọn anh vì anh là người Tế Giang cũ, anh phải cho dân trong vùng thấy được những gì anh đã làm cho họ.

– Rõ!

– Anh ra ngoài trước, ta cần hỏi riêng ông Viễn.

Khi chỉ còn lại Cao Mộc Viễn, Chương dặn dò:

– Ông thông hiểu luồng lạch bên Đằng Châu hơn ai hết, vậy ông hãy chọn giúp ta dăm ba chục người rõ địa thế và có thể tin tưởng được.

– Dạ bẩm, Vương muốn đưa người sang Đằng Châu ư?

Chương gật đầu và đáp:

– Chúng ta cần có câu trả lời cho Dương Cự Vọng, hắn lấy đầu văn quan, ta sẽ lấy đầu võ tướng của hắn. Hắn đang đùa với lửa.

Tiếp đó, Chương cho gọi Vi Thọ Kỳ, Ma Kê, Hùng Sơn, Ngô Phù Khê, Lưu Nhất Vạn và Nghiêm Đạt – những A trưởng Thân Vệ quân – vào căn dặn riêng. Vài ngày sau đó, những người thường xuyên ra vào điện Hưng Quốc không còn thấy bóng dáng Vi Thọ Kỳ và bọn họ nữa.

Lưu Cơ, Trịnh Tú, Trương Ma Nị, Đinh Điền, Linh Thông Thuận được triệu kiến sau cùng. Nhóm năm người do Trương Ma Nị chỉ huy này cũng lặng lẽ "lặn không sủi tăm".

Suy nghĩ thêm, Chương gọi Phạm Thu Cúc và Triệu Nhã Lâm đến nhà gặp riêng, căn dặn hai cô gái kỹ càng mọi chuyện. Ngay sau đó, hai nàng tự phao tin rằng sắp được Vương cử lên vùng Chi Lăng công cán. Ba ngày sau, tại Hiến Doanh xuất hiện hai cô thôn nữ: một cô bị câm, theo người cha tuổi trạc ngũ tuần, ăn vận rách nát, lẳng lặng rời thương cảng trên một chiếc thuyền chài cũ kỹ cùng hai lồng chim bồ câu.

Trong quá trình Chương gặp gỡ tất cả những người cần thiết, bên cạnh ông, ngoài Trần Nhật Tôn chú ý ghi chép, còn có Đoàn Nhữ Hài và Hoàng Như Hổ. Hai chàng trai trẻ này giúp Tôn nắm bắt công việc của các nhóm được cử đi, còn Trần Minh Dũng thì đảm bảo liên lạc thông su���t.

Trong gần một tháng trời, những người nhận mật lệnh đã bằng nhiều cách khác nhau vận chuyển sang Đằng Châu gần một nghìn quả lựu đạn. Mỗi toán sẽ có ám hiệu riêng để nhận ra nhau. Đúng giờ G, tất cả sẽ cùng hành động và chỉ được phép hành động trong tối đa một khắc, bất luận thành bại đều phải rút lui. Sống phải thấy người, chết phải thấy xác, tuyệt đối không được bỏ ai lại phía sau.

Thiên Bình thấy vắng bóng đội Thân Vệ, đoán rằng Chương đã có chủ ý hành động với bên Đằng Châu, song khi Duệ đề cập, Thiên Bình cũng chối bay biến.

– Đừng vì một mình chị mà khiến bao người phiền lụy như vậy. Chắc chắn chồng của chị em ta đang làm gì đó mà chị không hề hay biết. Chị cũng chẳng thấy bóng đội Thân Vệ đâu cả.

– Anh ấy tối ngày bận rộn với công việc. Nếu em không tin, cứ vào điện mà xem: văn bản giấy tờ ngập đầu, đến cả ông Nhậm, ông Mạnh còn phải trải chiếu ngủ tại chỗ kia kìa.

Duệ thở dài:

– Tại chị bất cẩn, đáng ra mấy việc này phải là của chị mới đúng.

– Thôi, thôi! Chị cứ lo tĩnh dưỡng cho khỏe hẳn đi, đừng tham công tiếc việc mà chẳng được gì.

Duệ nắm tay Thiên Bình dặn:

– Chị tin chắc anh ấy sẽ làm gì đó để báo thù, em đừng thấy anh ấy thản nhiên như không mà tưởng rằng anh ấy sẽ bỏ qua. Dương Cự Vọng đã vuốt râu hùm, động vảy ngược, vậy thì anh ấy sẽ không bỏ qua đâu. Anh ấy tuy chối, nhưng chị tin là vậy.

– Em có thấy gì đâu. Nhã Lâm và Thu Cúc phải lên Chi Lăng vì người ta phát hiện mỏ quặng sắt ở cánh đồng gần doanh trại.

– Thiếu gì người mà lại sai hai em ấy.

– À, do Nhã Lâm tinh thông tiếng người phương Bắc. Anh Chương cũng muốn bồi dưỡng Thu Cúc vì Thu Vân đang cấn thai, chẳng thể đi xa được.

Thiên Bình lén lút đến gặp Chương, cảnh báo anh rằng Duệ vẫn nghi ngờ anh sẽ trả thù vụ ám sát. Chương chối bay biến. Thiên Bình nhỏ giọng nói:

– Anh qua mắt được bao người nhưng sao có thể qua mắt được những người "đầu gối tay ấp" với anh? Nếu anh có làm gì, hãy vả vỡ mặt bọn chúng!

– Anh chẳng làm gì cả. Bọn Đằng Châu cứ để đến cuối năm. Giờ phải lo đám Tam Đái còn chưa xong đây.

Sở dĩ Chương phải giấu cả bốn cô vợ, là bởi anh không muốn Duệ ưu phiền, ảnh hưởng đến sức khỏe của nàng. Thiên Bình tra hỏi Tôn, Hổ, Hài, song cả ba đều ngơ ngác không hiểu cô đang đề cập chuyện gì. Thiên Bình nheo mắt và nói:

– Các ngươi cứ giấu ta đi! Anh em các ngươi nhất định đang toan tính điều gì đó mà không muốn ta tham gia. Cứ liệu thần hồn mà giữ lấy, "lệnh ông không bằng cồng bà" đấy!

Quân lệnh như núi, bọn Tôn đành giả ngây ngốc. Ngay cả thuộc hạ của Tôn làm việc tại điện Hưng Quốc cũng chẳng hay biết gì.

Đoạn văn này được biên soạn tỉ mỉ cho truyen.free và thuộc quyền sở hữu của trang này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free