(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 354: Đòn tâm lý
Phạm Thu Cúc nhận nhiệm vụ áp giải cô gái họ Dương từ nhà lao Thừa Thiên đến điện Hưng Quốc. Thu Cúc vô cùng căm hận kẻ ám sát Duệ, không chỉ vì Duệ đang là Thần phi mà còn vì Duệ là đàn chị của Thu Cúc ở làng Nhất Vạn. Trai gái làng Nhất Vạn đều coi nhau như anh em ruột thịt. Sẽ dễ hiểu nếu Thu Cúc ban cho cô gái họ Dương một nhát dao, nhưng mấy năm trong đội n�� binh, Thu Cúc biết rõ mình phải làm gì.
Các nữ binh đưa y phục mới cho cô gái họ Dương thay. Cô gái cười nhạt:
– Thiên Đức các ngươi cũng thật nhân đạo, cho ăn một bữa cuối cùng thịnh soạn, rồi lại ban y phục mới. Ta có thành ma cũng nhất định không quấy phá các ngươi.
Phạm Thu Cúc nén cơn giận, ra hiệu cho cảnh vệ thay y phục cho cô gái.
– Giờ Ngọ mới trảm, các ngươi vội gì.
Cô gái họ Dương hiên ngang bước ra khỏi nhà lao, ngẩng mặt nheo mắt nhìn ánh nắng ban mai, sẵn sàng đón đợi cái chết cận kề. Phạm Thu Cúc cười khinh bỉ:
– Một ả đáng thương.
– Ngươi bảo vệ chủ chẳng ra hồn mà vẫn chưa bị chặt đầu à?
Thay vì đi bộ ra pháp trường, cô gái họ Dương lại ngồi lên ngựa, hai tay bị còng. Hơn chục cô gái cưỡi ngựa dọc theo đường Hữu Siêu Loại, bên phải có cánh đồng lúa xanh bạt ngàn, bên trái là dòng sông Khoai mở rộng, thuyền bè cỡ nhỏ qua lại tấp nập dưới sông.
– Ta không nghĩ ở Thiên Đức các ngươi lại phồn thịnh đến vậy, đường sá quả là rộng rãi. Nếu ta nhớ không lầm, hướng này về huyện Thuận Thiên của các ngươi.
Chẳng ai đáp lời cô gái, cô lại hỏi:
– Dẫu sao ta cũng sắp chết, các ngươi cần gì phải hận ta. Chết là hết chuyện. Ta hứa thành ma cũng sẽ không quấy phá các ngươi.
Phạm Thu Cúc trông thấy vẻ mặt thản nhiên của kẻ có tội tức điên, nhưng vẫn cố kiềm nén cơn giận. Một lúc sau, thấy đi mãi chưa đến pháp trường, cô gái lại hỏi:
– Pháp trường của các ngươi ở đâu, sao xa quá vậy?
Thu Cúc hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh, cô dừng ngựa, đợi cô gái họ Dương đi đến, quay sang gằn giọng:
– Ngươi nói ít thôi. Kẻ mang trọng tội như ngươi thật không đáng sống, ngươi cứ cố làm ra vẻ không sợ chết đi.
Cô gái đáp lời kèm theo nụ cười trên môi:
– Bổn cô nương đây chính là người không sợ chết. Ai rồi cũng phải chết.
– Ngươi cứ an lòng, ngươi không chết dễ đến vậy đâu. Tội của ngươi đáng chu di tam tộc nhưng Đại Vương nhân từ, kẻ nào làm kẻ đó chịu. Ngươi chỉ là một ả đần độn, bất tài.
– Ta bất tài vì không giết được ả Thần phi của các ngươi, ngươi bất tài bởi có mỗi việc b��o vệ mà cũng chẳng làm nổi. Ngươi chê bai gì ta? Người sắp chết như ta không dối gạt ai đâu, ngươi có chủ của ngươi, ta có chủ của ta. Phận làm tôi hi sinh tính mạng vì chủ là điều nên làm, sao ngươi không chết theo chủ ngươi luôn đi.
– Thần phi vẫn sống khỏe mạnh, ngươi sẽ phải trả giá. Ta ước có thể bóp cổ ngươi đến chết, đồ nha đầu thối.
– Nói đi, các ngươi đưa ta đi đâu?
Phạm Thu Cúc chớp chớp đôi mắt, bất giác cô nở nụ cười gian trá:
– Ta nói rồi, ngươi không dễ chết vậy đâu. Ngươi mặc y phục mới, đầu tóc gọn gàng là vì Đại Vương muốn gặp ngươi để hỏi tội. Ngươi muốn làm ma trinh nữ hay ma đàn bà dâm đãng?
– Đê tiện! Các người là lũ đê tiện. – Cô gái họ Dương gào lên mắng chửi, hai tay vò đầu tóc xù như tổ quạ. Muốn cào mặt nhưng móng tay đã bị cắt ngắn hết cả. – Đại Vương của chúng bay là thằng đê tiện, dâm dê, bỉ ổi, chỉ biết đắm chìm vào nữ sắc. Chúng bay đúng là lũ đui mù.
Phạm Thu Cúc nói với các cô gái:
– Mọi người nhìn xem, ả này tự luyến, ả nghĩ Đại Vương sẽ để mắt đến ả ta đấy! Đại Vương muốn cướp sắc ả ta.
Cả bọn cười phá lên. Phạm Thu Cúc chọc tức được đối phương, trong lòng cảm thấy hả hê. Cô khích bác:
– Con gái Đằng Châu các ngươi cũng đẹp, ngươi cũng đẹp nhưng bọn ta nào thua kém gì ngươi. Mỹ nhân Thiên Đức phủ nhiều như mây, như trăng, kẻ cầu còn chẳng được Đại Vương để mắt tới thì ngươi mơ mộng gì? Ngươi mới là kẻ đui mù, đần độn, đáng thương lắm. Ngươi cứ tự đắc thêm chút nữa đi, đến điện Hưng Quốc, ngươi sẽ phải dập đầu xin tha, khóc lóc như cha chết sống lại.
Cô gái vuốt lại mái tóc đang xù như tổ quạ, lấy lại vẻ bất cần trước đó:
– Các người chẳng thể moi được gì từ ta đâu, hãy giết ta đi.
Phạm Thu Cúc hạ giọng, nghiến răng nói:
– Giết ngươi dễ lắm, khiến ngươi sống trong ân hận dày vò mới là điều bọn ta muốn, phải không Dương tiểu thư?
Cô gái giật mình thảng thốt, nét mặt chợt trắng bệch, trong lòng dấy lên một cảm giác bất an khôn tả.
– Ngươi nói gì ta không hiểu.
– Ngươi không cần hiểu, cha mẹ ngươi, anh em của ngươi hẳn cầu ngươi chết luôn trước cổng làng Cẩm Giang. Ngươi chính là kẻ xuống tay sát hại cả gia đình ngươi chứ không ai khác. À mà phải… đúng hơn là… những người ngươi hết lòng tin tưởng đã bán đứng ngươi, cha mẹ ngươi mang hoạ mà thôi. Bởi thế ta mới nói ngươi là kẻ ngu độn, ngu trung, Dương tiểu thư ạ.
Bấy giờ cô gái họ Dương mới phát hoảng, vẻ kiêu căng tự đắc, bất cần đời đã không còn nữa. Nhìn từng người trong bọn Phạm Thu Cúc nhìn cô mà cười, hiện rõ vẻ thương hại khiến lòng Dương tiểu thư dậy sóng.
– “Lũ khốn kia bán đứng mình ư? Khốn nạn, lũ đểu giả. Chúng bay có còn là đấng nam nhi hay không? Các người thề nguyện một lòng một dạ, bây giờ lại vạch trần tất cả sao? Lũ khốn đáng chết, uổng công ta tin tưởng các người. Các người không đáng mặt nam nhân.”
Từ một người sẵn sàng đón nhận cái chết, nay tâm can Dương tiểu thư đất Đằng Châu giằng xé, trong lòng oán giận những kẻ từng thề độc, một đi không trở lại trước lúc sang sông. Những ngày trong lao, Dương tiểu thư dằn vặt bởi nhiệm vụ không thành. Cô và những người khác nhận nhiệm vụ hành thích Thần phi của Vạn Thắng vương. Theo tin tức thám tử cung cấp, Vạn Thắng vương có bốn thê thiếp, trong đó Thần phi không biết võ nghệ, chỉ giỏi văn thơ. Thần phi đến Nghĩa Trụ Thượng để an dân, Cẩm Giang là làng cuối cùng trong lịch trình.
Nhóm thích khách giả trang chờ hai ngày trời, sẵn sàng một đi không trở lại. Dù có mang theo dao nhọn làm vũ khí phòng thân, song chúng phải bỏ lại ven bờ tre ngoài cánh đồng do quân Thiên Đức lục soát kỹ càng những người ở ngoài làng. Trong làng Cẩm Giang có bố trí vài chục binh sĩ cảnh giới từ ngày hôm trước. Hai mươi ba người đành dùng ống trúc, mỗi ống một phi tiêu. Ngay khi tiếp cận được Duệ, cả bọn đồng loạt giơ ống trúc nhắm mục tiêu. Dương tiểu thư chuẩn bị thổi, bỗng người bên cạnh xô nhẹ một cái nên chưa thể hành động. Duệ bị trúng một phi tiêu, các cô gái đứng xung quanh nhanh như cắt xoay người cùng ôm chặt lấy Duệ, ấn cô xuống khiến thích khách họ Dương mất đi mục tiêu. Ngay lúc ấy, cô gái bị một người đàn ông tung cước đá văng ống phi tiêu, cô chưa kịp phản ứng đã nhận thêm một đòn chém bằng cạnh bàn tay vào cổ.
Dương tiểu thư vẫn còn nhớ cảnh tượng lúc ấy hỗn loạn nhốn nháo. Có ai đó thét tất cả mọi người ngồi xuống, đồng bọn của cô bỏ chạy toán loạn. Những tiếng động liên tiếp vang lên, 18 người bị hạ, 4 người khác cũng như Dương tiểu thư, đ��u bị hạ gục chỉ trong nháy mắt bởi những người đàn ông ở lẫn trong đám đông. Dương tiểu thư vẫn nghe rõ đồng đảng luôn miệng gào thét thà chết không khai.
Duệ và bốn người bị trúng phi tiêu lập tức được đưa lên ngựa chạy như bay về phủ Thiên Đức. Dương tiểu thư tận mắt trông thấy nữ binh rút phi tiêu tẩm độc ra khỏi bắp tay Duệ, cô tin rằng trong vòng ba ngày, Thần phi Thiên Đức sẽ vong mạng. Nhiệm vụ hoàn thành, anh trai của cô sẽ được trọng dụng, cha mẹ được báo đáp.
Anh trai của nữ thích khách không ai khác chính là Dương Vũ Thư, tiểu tướng xứ Đằng Châu từng ngồi bên bờ tre canh gác thi thể Đào Thanh Nê sau khi bị Lý Trí Thắng phục kích gần cánh đồng Kim Động. Dương Vũ Thư là bạn Thanh Nê, Thanh Nê là em Đào Ứng Bình. Đào Ứng Bình từ chức Sứ tướng, Dương Vũ Thư chẳng còn được trọng dụng trong quân đội. Sứ tướng Dương Cự Vọng hứa hẹn, nếu ám sát thành công Thần phi Thiên Đức, Dương Vũ Thư sẽ được thăng chức trong quân.
Dương Cự Vọng và Dương Vũ Thư không cùng họ. Dương Vũ Thư là con trai Dương Khoan, một võ sư c�� tiếng ở đất Đằng Châu.
Làng Vạn Xuân dần hiện ra trước mắt cô gái họ Dương, khung cảnh bốn bề yên bình đến lạ dưới ánh nắng đầu hè. Càng đến gần làng Vạn Xuân, chốt gác càng nhiều nhưng không khí lại khá yên tĩnh. Xa xa vẫn thấy đám trẻ mục đồng cùng đàn trâu trên những gò nổi. Phạm Thu Cúc dừng ngựa trước tấm bia đá đề hai chữ “Hạ Mã”, giao ngựa lại cho binh lính đang chờ sẵn, áp giải phạm nhân qua cầu sang đường Tả Siêu Loại. Cô gái họ Dương bước qua cổng lớn dẫn vào ngôi làng được coi như trung tâm đầu não phủ Thiên Đức mà cảm giác như đang bước qua cửa địa ngục.
Bản văn chương này thuộc quyền sở hữu độc quyền của truyen.free.