(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 348: Vỡ trận
Chương đi thẳng vào vấn đề, buông lời thách thức Giáp Đạo Nguyên giao chiến. Thay vì chấp thuận, Đạo Nguyên trừng mắt nhìn Chương, ánh mắt đầy giận dữ. Quan sát thấy Chương tự tin, đĩnh đạc nhưng không hề kiêu ngạo, Đạo Nguyên bất giác nhớ đến lời dặn của Ma Thọ.
-Thống lĩnh hai bên không giao chiến thì thôi, Giáp thống lĩnh nên thu quân phục kích ở mấy cánh rừng phía kia về đi.
Chương chỉ tay về phía những cánh rừng bên phải quân doanh của Giáp Đạo Nguyên.
-Bản Ré và Hoa Hồi… – Chương lửng lơ câu nói, ngẩng đầu nhìn mặt trời. – Giờ này chắc dân bản cũng đã thổi cơm trưa rồi ấy nhỉ?
Giáp Đạo Nguyên giật mình, hỏi lại:
-Ngươi nói vậy là có ý gì?
Chương xoa hai lòng bàn tay vào nhau, nắm lại đưa lên miệng thổi phù phù, đoạn đáp:
-Chẳng có ý gì cả. Ta đã khống chế hai bản đó rồi, trận đánh này chưa cần giao tranh, Giáp đại nhân đã thua rồi.
Giáp Đạo Nguyên lập tức hiểu ra vấn đề, sắc mặt biến đổi, chỉ tay vào Chương mà mắng:
-Tao biết bọn Kinh tộc chúng mày lòng lang dạ sói, chưa giao chiến đã bắt đàn bà con gái để uy hiếp tao. Mày là một đứa ác độc.
Chương ôn tồn đáp:
-Giáp đại nhân đừng nặng lời như vậy. Ta thấy các ông bận rộn việc binh đao nên mới cử người đến chăm sóc dân bản. Ta không làm hại một sợi tóc của già trẻ lớn bé nào, sao ta lại ác?
-Mày ác như con thú trong rừng, nay tao phải trừ mày.
Chương giơ tay ý bảo Giáp Đạo Nguyên đừng vội manh động:
-Ta cho ông hai lựa chọn. Một là quy thuận ta, đưa con về Thiên Đức học hành thành tài, sau này trở thành rường cột quốc gia. Ta để ông cai quản nơi này, giúp ông huấn luyện binh sĩ. Hai là, ông dốc hết thổ binh ra giao chiến với chúng ta một trận. Được làm vua thua làm giặc. Nhưng ta nói trước, một khi đánh không lại ta, toàn bộ các ông sẽ bị bắt giải về Thiên Đức.
Giáp Đạo Nguyên nhổ toẹt một bãi nước bọt, gằn giọng:
-Bình sinh tao không ưa kẻ nào ức hiếp người cô thế. Mày là cái thá gì mà bắt tao phải nghe lời mày?
Chương nhếch miệng cười nhạt:
-Ông thế tập chức thủ lĩnh, cha ông từng xưng thần tử với Lý tiên vương. Ta là Phò mã, Công chúa Lý Thiên Bình là Hoàng hậu của ta, ta kế thừa ngai vàng. Theo lẽ thường, khi gặp ta, ông phải quỳ gối xưng thần.
-Ta khinh! Tao không phải bầy tôi nhà Lý, mà dù có phải, mày cũng không xứng để Giáp Đạo Nguyên này quỳ gối cúi đầu. Xưa nay tao vốn không ưa bọn xảo trá, bất nhân. Mày làm nhiều chuyện thương thiên hại lý, nay cướp đất, bắt vợ con bọn tao. Mày sẽ phải chết.
Chương gật gù hỏi lại:
-Vậy ông không phải thế tập chức thủ lĩnh vùng này do cha ông truyền lại sao?
Giáp Đạo Nguyên lặng thinh. Chương cười khẩy:
-Lời đã nói ra, ông không thế tập, đừng hối hận đấy nhé. Để ta xem có bao nhiêu kẻ trong trại kia, hay bao nhiêu kẻ ẩn mình trong rừng, sẵn sàng lao lên tử chiến với ta.
Giáp Đạo Nguyên rút đao, chỉ thẳng vào mặt Chương mà mắng:
-Thằng tiểu nhân họ Mạc, mày sẽ bỏ mạng nơi đây!
Chương rút "chó lửa" bên hông giơ lên, hất hàm nói với Đạo Nguyên:
-Chỉ cần ta muốn, ta có thể lấy mạng ngươi bất cứ lúc nào. Thiết nghĩ các ngươi là con dân của tiên vương nên ta mới nương tay, nếu không thì các ngươi chỉ có chết. Muốn thì xông lên!
Giáp Đạo Nguyên thét lớn một tiếng, vung đao định thúc ngựa xông lên. Chương siết cò, tiếng "đoàng" vang lên, con ngựa chiến vừa mới chồm lên còn chưa kịp chạy đã lăn ra đất chết ngay lập tức. Giáp Đạo Nguyên thất kinh đến nỗi cứng đờ người. Chương lạnh giọng nói với Nhã Lâm đang đứng hầu bên cạnh:
-Bảo Hổ, đã đến lúc cậu ta ra tay rồi đấy.
Triệu Nhã Lâm xoay người lại, giơ tay trái lên cao, phất mạnh một cái. Ngay lập tức, hàng loạt tiếng sấm rền vang, những ụ khói bốc lên từ trung quân Thiên Đức. Phạm Bạch Hổ hướng thần công về phía bìa rừng, ra lệnh khai hỏa.
-Mày… mày dùng yêu thuật! Mày…
Giáp Đạo Nguyên chỉ mặt Chương, mũi đao run rẩy.
-Vậy ông về gọi thần rừng thần núi ra trợ giúp đi.
-Tao sống mái với mày!
Chương gật đầu:
-Về bản trại đem tượng binh ra chứ? Ta chờ! Ta sẽ cho các người biết Thiên Đức đáng sợ đến mức nào, đáng sợ đến mức nghe danh đã bủn rủn chân tay.
Giáp Đạo Nguyên cùng thuộc hạ lật đật chạy ngược về sau. Chương quay sang bảo Nhã Lâm:
-Bộ binh và pháo binh tiến lên!
Nhã Lâm xoay người, giơ cao hai tay vẫy vài lần. Đội hình bộ binh Thiên Đức lập tức di chuyển. Chương vẫn ngồi trên lưng ngựa, hai tay khoanh trước ngực, vẻ mặt thản nhiên. Phạm Tu từng dặn, đối đầu với những người như Giáp Đạo Nguyên phải dùng cả trí lẫn dũng mới khuất phục được bọn họ. Đủ nhẫn tâm, tàn ác nhưng cũng phải đủ nhân từ, vỗ về. Chương đồng tình. Anh cho rằng, với những người sống tự do giữa núi rừng, nếu không đủ cứng rắn và quyết đoán, anh tuyệt đối sẽ không thể thu phục được họ.
Những loạt thần công của Phạm Bạch Hổ bắn vào những cánh rừng khiến quân lính đang ẩn nấp buộc phải lộ diện, chạy túa xuống thung lũng.
Giáp Đạo Nguyên về đến cổng trại liền ra lệnh thuộc hạ đánh chết bỏ với Thiên Đức. Tượng binh từ trong trại lũ lượt kéo ra trước trận địa, Chương nhẩm đếm sơ sơ cũng có cả trăm con voi chiến lớn nhỏ.
-Thưa Đại Vương! – Nhã Lâm nói. – Ngài nên lui về sau.
-Cô sợ à?
Nhã Lâm lắc đầu.
-Em lo cho ngài, ngài đâu nhất thiết phải ở đây.
-Ta muốn xem lũ voi to lớn kia làm gì được ta. Những con voi đó là biểu tượng sức mạnh của liên minh các bộ tộc. Cô từng nghe câu đánh rắn dập đầu chưa?
-Dạ thưa, em biết.
-Dụ rắn ra khỏi hang, đánh rắn dập đầu. – Chương nhìn quanh bốn bề. – Các thổ binh dũng mãnh nhưng lộn xộn, họ chỉ là một đám ô hợp mà thôi.
Thiên Bình cưỡi ngựa lên sánh vai Chương, nàng nhìn đàn voi to lớn đằng trước, rồi quay sang hỏi Chương:
-Anh không sợ đàn voi giẫm bẹp anh sao?
Chương hỏi mà như đáp:
-Em có cam tâm để vậy không?
Nói đoạn, Chương tháo băng đạn súng lục ra, nạp thêm một viên đạn vào, lên đạn rồi đưa cho Thiên Bình làm vũ khí phòng thân. Anh thò tay rút khẩu AK, kiểm tra một lượt, giơ súng lên ngắm thử, tiện tay bắn một phát. Anh bảo Thiên Bình:
-Bắn cấp tập vào đàn voi, voi chạy tán loạn tự khắc chúng sẽ tan rã.
Thiên Bình khẽ gật đầu, quay ngựa trở lại hậu phương để phân phó bộ binh, pháo binh và hỏa pháo.
Giáp Đạo Nguyên cưỡi voi xung trận, đất dưới chân bỗng chốc như rung chuyển khi đàn voi cùng chạy. Chương rút kiếm, ra lệnh chỉ về phía trước. Thiên Bình phất tay, mấy hàng bộ binh lập tức nằm rạp xuống đất, để lộ ra những khẩu thần công đặt hai bên tả hữu. Phạm Bạch Hổ liền khai hỏa cấp tập. Trên lưng ngựa, Chương giương nòng súng, siết cò. Sau chừng ba loạt đạn, anh hạ được người quản tượng ở khoảng cách chừng hai mươi trượng. Tiếp đó, anh siết chặt cò súng, xả luôn phần còn lại của băng đạn vào con voi to lớn. Chẳng biết vì đạn AK hay bởi những quả đạn gang 80mm, con voi chạy rẽ ngang, lảo đảo rồi lăn kềnh xuống.
D118 Kim Động, D218 Kinh Môn tiến lên hai bên tả hữu, bắt đầu nổ súng, dùng hỏa pháo bắn lựu đạn như mưa.
Chương kéo cò hết băng đạn thứ hai cũng là lúc đàn voi rống lên chạy ngược trở về sau. Đội hình tấn công của Giáp Đạo Nguyên vừa mới thành hình đã phút chốc tan hoang. Bộ binh bị voi giẫm đạp, mạnh ai nấy chạy tán loạn. Bấy giờ Lê Phụng Hiểu mới dẫn đội Thiết kỵ vọt lên truy kích. Theo sau là D Thần Vũ và D Đường Vỹ.
Ma Thọ dẫn đội kỵ binh nghìn quân ra định đối chiến với Lê Phụng Hiểu, song Phạm Bạch Hổ đã bắn hai loạt đạn trùm xuống đội hình của Ma Thọ khiến người ngựa náo loạn. Lê Phụng Hiểu dẫn quân kỵ lao thẳng vào đội hình kỵ binh Tam Đái, hai tiểu đoàn nữ binh ở hai bên cánh chỉ kịp khai hỏa một loạt đạn. Ma Thọ biết không địch nổi đành tháo chạy. Kỵ binh cũng vì thế mà tan tác.
Lê Phụng Hiểu không truy theo kỵ binh, thay vào đó dẫn cả đội tạt sang bên hữu, xông vào đám thổ binh đang tháo chạy mà chém giết. Các cô gái Thần Vũ làm tốt công việc yểm trợ phía sau bằng những loạt hỏa mai chắc nịch.
Súng lớn súng nhỏ nổ không ngớt, chiến trường đặc mùi thuốc và khói súng. Lẫn trong tiếng đì đùng là âm thanh hò reo, la hét, gào thét của hai bên. Giáp Đạo Nguyên bỏ cả voi, lấy ngựa chạy tháo thân, lẫn vào đoàn quân thất trận vì quân Thiên Đức muốn bắt sống ông ta.
Phần lớn binh sĩ liên minh bộ tộc dưới trướng Giáp Đạo Nguyên bỏ chạy thục mạng về thôn bản. Ngay trong ngày hôm sau, quân Thiên Đức theo họa đồ có sẵn, chia nhau thành các đội, mỗi đội tương đương một tiểu đoàn, tiến vào tận bản bắt giữ già làng, trưởng bản, trưởng các họ tộc và tráng đinh tuổi từ 18 đến 25. Tất cả bọn họ bị giải đến thung lũng Chi Lăng. Dân bản được cho hay, mười ngày sau nếu muốn nhận người thân thì hãy đến thung lũng. Trong quá trình vào bản, quân sĩ Thiên Đức cũng gặp sự kháng cự nhất định, song chỉ sau loạt đạn chỉ thiên cùng vài quả lựu đạn ném ra, mọi vấn đề đều được giải quyết dễ dàng.
-Cô không sợ sao, Nhã Lâm tiểu thư?
Triệu Nhã Lâm mặt xanh như tàu lá chuối, đôi chân vẫn còn run lẩy bẩy nhưng vẫn gắng gượng nói:
-Thưa Đại Vương, em có sợ ạ!
-Cô khá lắm, đàn voi chạy rầm rập như vậy mà không quay lưng bỏ chạy.
-Thưa Đại Vương, ngài có sợ không?
Chương thản nhiên đáp:
-Ta là người sao lại không sợ.
Triệu Nhã Lâm thật thà đáp, giọng vẫn còn run run:
-Ngài không lui nên em không dám lui.
-Đó là điều ta cần ở những người bên cạnh. Hôm nay cô biểu hiện rất tốt, ta nhất định sẽ ghi công.
-Dạ thưa, em nào có làm được gì?
-Nữ nhân đứng trước trận địa, tay không tấc sắt gặp địch nhân mà không bỏ chạy.
-Hoàng hậu, chị Xuân, chị Vân đều dũng cảm hơn em. Các chị ấy đã dạy rằng có sống chết cũng phải bảo vệ Đại Vương.
Chương chỉ về hướng Bắc:
-Quê hương của cô và Triệu đại nhân ở phía Bắc đằng ấy. Triệu đại nhân giúp ta, nhất định có ngày ta sẽ giúp Triệu đại nhân đòi lại món nợ.
Bóng Thiên Bình phi ngựa lại gần, nàng nói:
-Không bắt được Giáp Đạo Nguyên anh ạ, ông ta đã lẫn vào đám tàn quân rồi.
-Em hãy bảo chị Xuân dẫn theo đội xạ thủ cùng với đội Thiên Kim mau chóng đến Hoa Hồi. Ông ta sẽ về đó sớm thôi.
Thiên Bình truyền lệnh cho nữ binh báo với Bùi Thị Xuân. Bùi Thị Xuân hồ hởi cưỡi voi dẫn theo sáu trăm kỵ binh nhắm hướng Tây Bắc, khởi hành ngay lúc cuối Ngọ.
-Ông ngoại Thiên Kim thấy quân ta thế nào?
Lý An nhún vai, cười đáp:
-Bọn họ không phải đối thủ, tan vỡ quá nhanh chóng.
Thiên Bình tiếp lời:
-Chị Xuân rất thích cưỡi voi. Con thấy, nếu voi được trang bị thần công vừa đi vừa bắn thì sẽ rất hay.
Chương đáp:
-Chúng rất nặng, muốn đem về Thiên Đức e rằng khó khăn.
Thiên Bình kiên quyết:
-Dù khó cũng phải đem về. Con muốn cho quân sĩ làm quen với tượng binh. Ông cũng phải tính toán phương án chống tượng binh hữu hiệu, vì bên Tam Đái đã có, mà vùng rừng núi Đông Bắc chắc cũng chẳng thiếu.
Lý An trầm ngâm:
-Nặng thế, sập hầm chông là toi đời hết lượt.
Chương đáp lại:
-Giết voi không khó, con muốn có một đạo tượng binh vài trăm con để dùng áp chế đối thủ hoặc… – Chương chỉ về doanh trại tan hoang trước mặt. – Để phá nát quân doanh địch trong chớp mắt. Voi sẽ có giáp sắt.
Lý An gật đầu đồng tình.
Chiều ngả bóng đằng Đông, ba quân Thiên Đức dẫn giải gần hai nghìn tù binh lên trại quân trên đồi. Người khỏe mạnh bị còng chân, người bị thương được cứu chữa tận tình.
Mọi bản quyền nội dung đều thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa có sự cho phép.