(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 345: Đàn bà Thiên Đức đều là hổ cái!
Giáp Văn Hùng dẫn quân lên cánh tả của bốn ngọn đồi. Khoảng mấy chục con voi, mỗi con cao chừng năm thước, dàn thành hình chữ “Nhị” đứng ngay trước hàng quân. Con nào con nấy đều có quản tượng khoác áo giáp mây, một tay cầm roi, một tay cầm cờ, sẵn sàng xung trận. Hơn ba chục voi chiến lớn đứng ở hàng thứ ba, sau cùng là bộ binh trang bị giáo dài, dao quắm, cung nỏ và khiên gỗ bọc mây. Voi rống, binh sĩ giơ gươm giáo thét vang, khí thế ngút trời.
Bên cánh hữu, Ma Thọ đứng trên đỉnh ngọn đồi trọc. Đội kỵ binh chờ sẵn dưới chân đồi, chỉ chờ hiệu lệnh là thúc ngựa phi lên. Ma Thọ dự tính đội kỵ binh sẽ băng qua mỏm yên ngựa, chạy xéo lên phía hông đồi, đánh vào sườn phải quân Thần Vũ. Theo lý thuyết, đồi dốc thoai thoải, Ma Thọ có thể dễ dàng đưa kỵ binh lên sườn đồi, song chính sự dễ dàng ấy lại khiến hắn gờn gợn trong lòng.
Thấy đối phương dàn trận ngay trước mặt, Thiên Bình đưa đội dân binh lên trước hàng quân, sẵn sàng xả tiễn về phía địch. Đội xạ thủ XT1 tập trung bên cánh hữu, nhắm bắn những quản tượng cầm cờ. Thiên Bình và Bùi Thị Xuân chưa rõ cách quản tượng điều khiển voi, song những kẻ cầm cờ, gõ trống khua chiêng luôn được ưu tiên bắn hạ trước.
Hàng quân thứ hai là vài chục nữ binh lăm lăm lựu đạn trong tay, bên cạnh họ là hàng chục mũi tên gắn quả nổ mảnh cùng hỏa hổ. Hai hàng sau cùng là những cô gái cầm sẵn hỏa mai trên tay. Công bằng mà nói, địa lợi đã giúp những cô gái Thần Vũ thêm phần tự tin trước những con voi rừng to lớn.
Giáp Văn Hùng sai quân thổi tù và ra hiệu tấn công. Các chú voi bắt đầu bước chân đều đặn, nhanh dần, kèm theo tiếng rống đặc trưng khi xung trận hòng áp đảo đối phương. Đồi dốc thoai thoải, các chú voi ngược dốc không thể chạy nhanh. Đây cũng chính là lúc xạ thủ ngồi trong hào ngắm bắn. Những tiếng nổ đanh gọn còn chưa dứt, các cô gái nhất loạt ném lựu đạn xuống chân đồi. Trong giây lát, hàng chục tiếng nổ chát chúa nối tiếp nhau, át cả tiếng chiêng trống vang dội lẫn tiếng quân reo hò.
Tên trút xuống như mưa, hỏa mai xả đạn và hỏa hổ phụt liên hồi. Trước hỏa lực kinh hồn như sấm sét giữa trời quang, một số quản tượng đã thiệt mạng ngay phút đầu giao chiến. Những chú voi, chúa tể của núi rừng, khi đối mặt với đạn bay, lựu đạn nổ, lửa phụt xuống, chỉ còn cách chồm lên, giơ hai chân khua khoắng. Những quả lựu đạn vẫn ném xuống không ngừng, kèm theo tên nổ mảnh. Không còn thấy cờ hiệu, những chú voi thay vì chạy lên đồi, chỉ còn biết tạt ngang xuống hồ nước bên trái.
Tượng binh hai hàng đầu tan nát trong phút chốc, chỉ còn trơ lại mấy ch��c chú voi chiến thực thụ, cao đến sáu thước. Bấy giờ, các cô gái Thần Vũ mới ra sức ném lựu đạn. Giáp Văn Hùng cả kinh, thét quân bộ chạy hết về sau, khiến một số bộ binh bị chính voi của mình giẫm phải.
Ma Thọ không vội tấn công cùng lúc. Hắn lưỡng lự một khoảng thời gian ngắn trước khi hạ lệnh kỵ binh vọt từ chân đồi lên. Phạm Thu Vân liền khai hỏa một loạt hỏa pháo. Đạn rơi bịch bịch xuống dưới, khiến quân kỵ dồn lại, chẳng dám tiến thêm. Nữ binh tung vài quả lựu đạn xuống, kỵ binh nháo nhác ngó lên đồi. Ma Thọ lúng túng. Từ trên cao, hắn trông thấy đàn voi nháo nhác chạy ào xuống hồ nước, liền phất cờ gõ chiêng ra hiệu cho kỵ binh lui. Quân của Thọ không ai thiệt mạng, chỉ bị thương hơn chục người và mất mấy con ngựa chiến.
Phạm Thu Vân nhận thấy đối phương có phần nao núng, bèn bắn một loạt thần công sang ngọn đồi nơi Ma Thọ đang đứng trên ngựa. Binh sĩ tả hữu chạy hết xuống chân đồi, Ma Thọ cũng không ngoại lệ.
Giáp Văn Hùng chẳng còn vẻ tự tin đắc thắng như trước. Thay vào đó, vẻ mặt hắn lộ rõ vẻ hoảng hốt, bối rối. Ma Thọ vừa cưỡi ngựa đến, Hùng liền hỏi:
- Chúng có thứ gì mà nghe như sấm động vậy?
Ma Thọ lắc đầu.
- Tôi chỉ biết đó là thứ thần khí trấn thiên gì đó thôi. Thứ ấy rất đáng sợ, voi chiến cũng không thể chống lại được.
- Bọn khốn kiếp có thần khí, bảo sao ngông nghênh đến vậy. Chúng ta phải băm vằm đám ấy ra thành trăm mảnh!
Ma Thọ cười mà như mếu:
- Nếu chúng có thứ ấy, lại ở trên điểm cao hơn thì kỵ binh của tôi chẳng thể làm gì được.
- Đùng! Đùng! Đùng!
Ba âm thanh chát chúa vang lên gần như cùng lúc. Ma Thọ và Giáp Văn Hùng nhìn quanh, bỗng thấy con voi chiến mà Hùng vừa cưỡi đổ kềnh xuống đất, bụi đất bay mù mịt. Ba quân nhốn nháo, trong khi Giáp Văn Hùng đứng như trời trồng, mắt chớp liên tục khi nhìn thấy máu rỉ ra từ con voi đang nằm.
Ma Thọ cũng á khẩu, quay đầu nhìn về phía ngọn đồi cách chỗ hắn đứng hơn trăm trượng.
- Sa… sao có thể… xa vậy được?
Đáp lời Thọ là ba âm thanh vang như tiếng sấm rền. Một chú voi bỗng rống lên mấy tiếng ai oán, lảo đảo khuỵu xuống đất. Quản tượng bị voi đè, không rút chân ra được.
Trên đồi, Thiên Bình thấy đối phương đang nao núng tinh thần sau khi hai con voi lớn bị đánh ngã, liền rút gậy sắt giơ lên cao, hô lớn:
- Bây giờ hãy dạy cho chúng nó biết đàn bà Thiên Đức đáng sợ thế nào! Chị em đâu, theo ta!
Dứt lời, Thiên Bình chạy vọt lên trước hàng quân, phất tay ra hiệu.
Nữ binh Thần Vũ nhất loạt giơ cao vũ khí, rồi chạy xuống đồi theo chân Thiên Bình, vừa chạy vừa hô "xung phong" trong tiếng thần công bắn yểm trợ liên hồi chế áp tinh thần đối phương. Bên cánh hữu, Bùi Thị Xuân dẫn đội xạ thủ phối hợp với Phạm Thu Vân tràn xuống, vừa chạy vừa ngắm bắn quân kỵ của Ma Thọ. Quân kỵ Tam Đái vội thúc ngựa nhắm hướng Đông tháo chạy.
Giáp Văn Hùng chẳng còn hồn vía nào, vội trèo lên con voi gần nhất, ra lệnh cho quản tượng điều khiển voi tháo chạy. Thổ binh của Hùng giương cung nỏ bắn chặn hậu. Các cô gái Thiên Đức một tay giơ khiên, một tay cầm súng, đôi chân thoăn thoắt, chỉ dừng lại khai hỏa để nhường chỗ cho những người phía sau vọt lên bắn tiếp. Giáp mây, khiên mây chẳng thể giúp thổ binh an toàn, họ bỏ luôn khiên giáo mà cắm đầu chạy nhanh như cơn gió.
Từ trên đồi cao, Mạc Dật sai dân binh, ai biết cưỡi ngựa thì lấy ngựa truy đuổi theo, bắt được hơn trăm thổ binh chậm chân. Thiên B��nh có quân Thân Vệ theo sát, cô hạ lệnh cho những chàng trai này dùng ngựa truy bắt bằng được tượng binh. Nhờ có ngựa, các chàng Thân Vệ đuổi kịp ba chú voi chiến đang chạy sau tàn quân, bức hàng quản tượng, dẫn voi quay ngược trở lại đồi.
Giáp Văn Hùng chạy xa vài dặm mới dừng lại thu tàn quân được chừng nghìn người. Hắn hội quân với Ma Thọ, người vẫn còn giữ được đủ quân số, nhưng chẳng kẻ nào còn lòng dạ dẫn binh quay lại phục thù. Cả tướng lẫn quan lang đều thẹn thùng mà chẳng dám nói. Giáp Văn Hùng bàn với Ma Thọ cùng kéo quân đến hội với quân phục binh, đánh úp quân tiếp viện Thiên Đức:
- Bọn tiếp viện có một nghìn quân đi bộ, chúng ta đông hơn nhất định sẽ thắng.
Ma Thọ ái ngại nhưng không dám nói ra, đành theo Giáp Văn Hùng nhắm hướng Tây Bắc đi mau. Giáp Văn Hùng hội quân với cánh phục binh ở bìa rừng, nhưng chờ suốt đêm vẫn chẳng thấy quân Thiên Đức đi qua. Ma Thọ bực dọc:
- Bị bọn chúng lừa rồi! Chúng không đi đường này!
Giáp Văn Hùng kiên quyết:
- Chúng nó phải đi qua lối này, trừ phi chúng nó không đi.
Ma Thọ nghe vậy như tỉnh ra:
- Vậy thì công cốc, chúng nó vẫn còn ở bản doanh.
- Mẹ khỉ bọn Kinh tộc láu cá, chúng nó đã lừa ta một vố rồi! Mau rút về hội với tù trưởng, mau thôi!
Ma Thọ lại dẫn kỵ binh theo Giáp Văn Hùng, dù không muốn phục tùng những kẻ mà hắn đánh giá thấp hơn. Khốn nỗi, Thọ nhận lệnh phải nghe theo sắp đặt của Hùng. Nửa đường, Thọ nói riêng với các tùy tướng:
- Các người phải để tâm, nghe theo bọn rợ này là mất mạng oan uổng. Chúng nó đánh nhau chẳng có chiến thuật gì, nếu sáng sớm không nhanh chân thì đã mất mạng với đám đàn bà Thiên Đức hết cả rồi.
- Thưa tướng quân! Chúng ta đến giúp thì cứ giúp, nhưng không chịu giơ đầu chịu báng theo lệnh của bọn chúng đâu. Lão tù trưởng họ Giáp liệu có ăn thua không ạ?
- Phải xem đã. Lão ta từng đánh trận nên có đầu óc hơn thằng Hùng đần. Mẹ nó chứ, đã bảo đừng có cậy mấy con voi mà cứ mở miệng là khoe voi của nó sẽ giẫm nát quân Thiên Đức. Sứ giả của chúng ta gặp bọn nó còn kiêng dè, sau đận này chắc sợ vỡ mật. Thật chẳng trông mong gì đám rợ này, chỉ giỏi mỗi khoản rượu chè thôi.
Chẳng riêng Ma Thọ, mà tướng sĩ dưới trướng Thọ đều có ý né tránh giao chiến với Thiên Đức. Họ không hèn nhát, chẳng phải tay mơ, nhưng những điều họ từng biết giúp họ hiểu rằng họ không phải đối thủ của thứ thần khí trong tay đối phương. Gần vạn quân Tam Đái đã không trở về, điều mà dân Tam Đái đều đã biết, chả riêng gì những kỵ binh đang rong ruổi trên lưng ngựa.
Nói về Bùi Thị Xuân, sau khi Giáp Văn Hùng tháo chạy, nàng loay hoay với hơn hai chục con voi dưới hồ nước. Ba quản tượng bị bắt sống và hàng chục tù binh phải đưa voi lên bờ trước hàng trăm họng súng sẵn sàng nhả đạn. Những chú voi lúc trước còn gào thét, nay ngoan ngoãn đưa vòi quấn lấy thức ăn mà các cô gái thi nhau giơ ra.
Bùi Thị Xuân nói với ba người quản tượng:
- Các người nghe lời ta sẽ toàn mạng, ta cho các người nhiều bạc. Nếu có vợ con, ta cho thêm gấm lụa, chỉ cần các người dạy ta cưỡi voi.
Và dúi vào tay mỗi người mấy nén bạc, kèm theo nụ cười tươi như mặt trời giữa trưa. Các tù binh khác đều bị trói chân vào nhau để không bỏ chạy. Họ được cho ăn uống kèm theo một cái áo khoác cũ.
- Các người là con dân Vạn Xuân, chúng ta không hại các người. Cứ ngoan ngoãn sẽ được ăn no, có áo ấm, kẻ nào chạy mất mạng tự chịu. Ta là Hoàng hậu của các người, vua của các người là Vạn Thắng Vương. Vạn Thắng Vương sẽ thả các người về bản, nhưng phải nghe lời ngài ấy.
Một vài thám mã dịch lời của Thiên Bình cho các tù binh nghe, họ gật đầu, quỳ gối vái tạ.
Thiên Bình không vội vàng hành quân, mà ở lại trên đồi thêm ba ngày nghe ngóng tình hình, chờ tin thám mã báo yên mới nhổ trại xuất quân. Trong thời gian dừng chân ven đồi, Bùi Thị Xuân và một vài cô gái bạo gan đã làm quen với các chú voi. Thiên Bình không hứng thú với con vật to lớn, có vẻ hung dữ nhưng lại hiền lành ấy. Cô muốn một con chiến mã chạy nhanh thay vì voi chiến chậm chạp.
Toàn bộ nội dung của truyện này được đăng tải trên truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép dưới bất kỳ hình thức nào.