Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 343: Đồi không tên

Nói đến Thiên Bình, cô được giao nhiệm vụ chỉ huy hậu quân vận chuyển lương thảo bằng ngựa từ điểm đổ bộ đến trung quân và quân tiên phong. Thiên Bình đã cấp lương thảo cho Phạm Cự Lượng đủ dùng trong hai tháng, không tính đến phần lương khô mà mỗi binh sĩ tự mang theo trong ba lô.

Đội vận lương là dân binh khỏe mạnh, lương thảo nhờ ngựa thồ và hơn trăm chiếc xe đạp nên công việc chẳng mấy nặng nhọc. Tuy là dân binh nhưng họ từng là quân sĩ hoặc ít nhất đã trải qua những khóa huấn luyện ngắn hạn do huyện đội địa phương thường xuyên tổ chức. Trang bị của dân binh vận lương gồm đao và nỏ Liên Châu.

Thần Vũ quân có bốn tiểu đoàn: Thần Vũ, Đường Vỹ, Thiên Kim, Mai Lan. Tiểu đoàn Thần Vũ đi trước, Tiểu đoàn Thiên Kim và Mai Lan chia thành hai cánh tả hữu, Tiểu đoàn Đường Vỹ chốt hậu. Thiên Bình cưỡi ngựa trong đội hình Tiểu đoàn Thần Vũ, cô được bảo vệ bởi một nửa Trung đội XT1 và hơn ba chục Thân Vệ quân.

Bên cạnh đó, lực lượng thám mã khoảng hơn một trăm người hoạt động xung quanh đoàn vận lương với nhiệm vụ trinh sát và cảnh báo sớm. Thám mã báo tin có kỵ binh Tam Đái bên sườn trái đang có ý định vòng xuống làng Đồng Dạ, nơi Thiên Bình vừa đi qua; đồng thời ở bên hữu xuất hiện những toán thổ binh thoắt ẩn thoắt hiện bám sát đoàn quân. Thiên Bình xem bản đồ, nói với Bùi Thị Xuân:

- Phía trước có hồ Ngũ Đảo địa hình bằng phẳng, gần đó có đồi núi cao bao bọc. Ta sẽ hạ trại trú quân ở bìa rừng để nghỉ tạm.

Rồi nàng gọi Thân Vệ quân đến và bảo:

- Các anh vốn nhanh nhẹn, thạo đường rừng. Ta muốn đóng quân ở đây, các anh hãy đi tiền trạm xem xét giúp ta. Quân thám mã sẽ đi cùng các anh, ta muốn hạ trại trước khi trời tối.

Mạc Dật hay tin có thổ binh tính cướp lương, hấp tấp chạy lên bẩm báo. Thiên Bình bảo Mạc Dật đốc thúc dân binh đi nhanh hết sức có thể, đồng thời phải giữ vững hàng lối, tuyệt đối không được rối loạn.

- Em hãy cho ba trăm chị em vượt lên trước, theo sau Thân Vệ quân xem xét địa điểm dựng trại phù hợp. – Thiên Bình nói với Phạm Kim Huệ. – Nghe này, chỗ đóng quân phải ở lưng chừng đồi, không được ở nơi bằng phẳng, càng hiểm trở, càng tiện cho việc phòng thủ thì càng tốt.

Phạm Kim Huệ giao lại đội quân cho người khác, lập tức dẫn mấy trăm nữ binh Mai Lan cưỡi ngựa vọt lên trước.

Phải nói rằng Chương rất ưu ái Thần Vũ quân khi trang bị ngựa tiêu chuẩn cho các cô gái. Tuy ngựa tốt đã được sung vào quân Thiết kỵ gần hết nhưng những con chiến mã của Thần Vũ vẫn dư sức đảm bảo tốc độ di chuyển nhanh chóng. Trong khi ấy, đại quân và quân tiên phong chỉ có hơn một nghìn con ngựa mà thôi.

Phạm Kim Huệ chọn vị trí hạ trại ở lưng chừng mấy ngọn đồi nối tiếp nhau, cao hơn mặt ruộng khoảng mười trượng. Ngay chân đồi có hồ nước nhỏ hình bầu dục, bề ngang dài hơn một dặm, bề rộng chỗ hẹp nhất của hồ khoảng bốn chục trượng.

- Nếu họ muốn tấn công ta chỉ có cách vòng qua hai đầu hồ nước để đi ngược lên đồi, chị ạ. – Phạm Kim Huệ báo cáo. – Mấy ngọn đồi này nối tiếp với dãy núi thấp sau lưng, phía sườn bên kia của dãy núi chính là hồ Ngũ Đảo. Các anh Thân Vệ và thám mã vẫn đang thăm dò nhưng lối ấy chỉ có thể đi bộ, không thể dùng voi hoặc ngựa.

- Như vậy là tốt, chúng ta ở tạm chứ không đóng lâu dài.

- Em vẫn còn một điều băn khoăn, chị ạ. Bên phía tay phải có một ngọn đồi trọc cao hơn mấy ngọn đồi ta dự định trú quân. Lối lên đó rất thuận lợi, bọn họ nhất định sẽ chiếm lấy điểm cao để quan sát, nếu muốn đánh sang, họ sẽ men theo sườn núi hoặc qua chỗ yên ngựa để đánh ngược lên, voi có thể đi được chị ạ.

- Đến đó chúng ta sẽ tính kỹ xem sao.

Ba nghìn người và ngựa lũ lượt kéo lên bốn ngọn đồi dựng lều, bố trí phòng ngự cẩn thận. Thiên Bình, Bùi Thị Xuân xem xét cẩn thận địa thế xung quanh, cùng với Hoàng Như Hổ, Linh Thông Thuận tháp tùng. Thiên Bình quyết định bỏ mặc ngọn đồi trọc ở hướng Bắc, đồng thời, ngụy trang sáu khẩu thần công và ba hỏa pháo liên hoàn, ngắm sẵn về phía ngọn đồi đó.

Lều trại dã chiến được căng lên nhanh chóng, chẳng mất nhiều thời gian. Thiên Bình sai dân binh đào mấy dãy hào ở hai bên cánh làm công sự, ngụy trang bằng cành cây.

- Bọn chúng có voi, chị chưa từng đánh với voi bao giờ. – Bùi Thị Xuân thổ lộ. – Ngựa cưỡi mãi cũng chán rồi, chúng ta có nên bắt voi đem về không nhỉ?

- Voi đi chậm lắm. – Thiên Bình đáp. – Nhưng chị thích là được.

- Chúng ta có ba nghìn người mà chẳng có cọc cự mã hay quân doanh. – Phạm Thị Thanh lên tiếng. – Trông dễ “ăn” như thế này, bọn họ sẽ kéo bao nhiêu người đến các chị nhỉ?

- Số lượng bao nhiêu cũng không quan trọng nhưng chị chắc chắn họ không có Cự thạch pháo. Lần này, chị em ta sẽ chủ yếu tự tác chiến chống lại voi.

- Em chưa thấy voi bao giờ. – Phạm Kim Huệ tò mò. – Nghe nói nó rất to và hung dữ.

- Anh Diệu có bảo, ngựa thấy voi là sợ, voi rất lớn, nó có thể giẫm đạp bộ binh và phá trại quân, mũi tên bắn không ăn thua. – Bùi Thị Xuân nói với Huệ.

- Nhưng chúng ta làm gì có tên?

Nghe vậy, các cô gái phá lên cười. Bùi Thị Xuân nói thêm:

- Cứ hạ gục quản tượng trước, chị muốn bắt voi. Mà Thiên Bình này, cậu Chương có phái quân quay lại giúp chúng ta không?

Thiên Bình lắc đầu:

- Việc này đã dự liệu trước, anh ấy sẽ không quay lại tiếp ứng. Chúng ta có hai nghìn súng, lại ở trên cao, trừ phi bọn họ mang bốn, năm nghìn người tràn lên, may ra chúng ta mới phải đánh giáp lá cà. Xưa nay quân vận lương vẫn là điểm yếu bị nhắm đến, anh ấy để chị em ta áp tải chuyến lương này chính là muốn chúng ta lập công. Mọi người hãy dặn dò chị em cứ bình tĩnh, thấy voi cũng đừng có sợ. Voi dù lớn đến mấy cũng chỉ là động vật, trước họng súng thì chỉ có thánh thần mới sống sót được thôi.

Sáng hôm sau, khi sương vừa tan và nắng còn chưa lên, Thiên Bình được báo tin địch quân đã vây hãm ba mặt. Cô khoác vội áo choàng, bước ra khỏi lều, cười khổ:

- Trời lạnh thế này sao bọn họ ăn mặc phong phanh như vậy? Họ không lạnh sao?

- Em nhìn đi, cũng phải đến nghìn rưỡi quân chứ không ít đâu. – Bùi Thị Xuân nói. – Bộ binh của bọn họ trang bị khiên bằng mây, áo giáp trước ngực cũng bằng mây. Trang bị như thế này là tốt đấy, mũi tên sẽ khó hạ gục được họ, đao kiếm chém vào mây thì chưa biết thế nào. Kìa, đó là con voi đấy, to nhỉ?

- Đến năm mươi con chứ?

Phạm Thu Vân đáp:

- Dạ, có hơn ba chục thớt voi và khoảng năm, sáu chục con nhỏ hơn một chút đứng trước trận địa mà không thấy có quản tượng nào cưỡi.

Thiên Bình chau mày, cười bảo:

- Có khi bọn họ dùng những con ấy tải lương và thúc chúng tràn lên phá trại trước, cách ấy hay chị Xuân nhỉ?

Bùi Thị Xuân gật gù:

- Nếu trang bị giáp sắt cho voi, cả đàn xông vào phá doanh trại thì… sao nhỉ? Chắc vứt hết gươm giáo mà chạy tháo thân.

- Thế chúng ta phải tìm cách bắt được nhiều voi, nó to lớn như thế, kiểu gì chẳng tải được nhiều lương hơn ngựa, thậm chí cả thần công ấy chứ. – Thiên Bình trở nên hào hứng. – Nhìn kìa, trên con voi kia còn có cả lọng, chắc tướng ngồi trên đó đấy.

Không chỉ riêng Thiên Bình hào hứng, mà tất cả ba nghìn người trong trại đều trầm trồ chỉ trỏ, bàn tán về con voi, thứ con vật lần đầu tiên họ thấy trong đời. Tuyệt nhiên chẳng người nào quan tâm đến việc sắp phải chiến đấu với vua của núi rừng.

- Bẩm Hoàng hậu! – Quân thám mã đến báo. – Chúng tôi có thấy kỳ hiệu của kỵ binh Tam Đái, bọn họ vừa kéo đến nhập trận.

Thiên Bình khẽ gật đầu, dặn:

- Theo dõi sát tình hình, không được vọng động, chú ý hiệu lệnh.

Trong khi đối phương còn bàn tính, Thiên Bình cùng mọi người đứng xem mãi cũng mỏi chân bèn tụ tập quanh các đống lửa, đem ngô khoai ra nướng ăn sáng.

Phải đánh thì phải no bụng, chẳng việc gì phải gấp gáp. Đêm qua thám mã báo rằng đại quân còn đủ lương ăn trong nửa tháng nữa, vậy cứ từ từ xem voi chiến ra sao.

Quân kỵ Tam Đái phi ngựa đến gần hồ nước, chạy đi chạy lại mấy lượt thấy trên đồi quả thật toàn nữ nhân, nhưng tuyệt nhiên không hề nhốn nháo, trái lại đều bình thản bó gối ngồi bên bếp lửa, thì lấy làm lạ, nghi ngờ có gian kế nên quay về bản doanh bẩm báo.

Chỉ huy kỵ binh Tam Đái là Ma Thọ hỏi một câu mà chẳng ai biết đáp án:

- Đó có phải quân Thần Vũ không? Trong quân Thiên Đức có một đội quân nữ là Thần Vũ mặc y phục màu vàng. Đám nữ nhân ấy dưới quyền Vạn Thắng vương, nếu chúng có mặt ở đây thì hẳn Vạn Thắng vương cũng đang ở đây.

- Dạ bẩm, chúng mặc y phục như thôn nữ, khoác áo choàng, rất có thể là những dân phu lao dịch ạ.

- Đồ ngu! Bọn Thiên Đức có vài chục vạn dân, quân đội của chúng cũng có vài vạn người, thiếu gì đàn ông mà phải bắt đàn bà làm dân phu tải lương. Ta đoán bọn chúng là quân Thần Vũ giả trang.

- Ma tướng quân, Ma đại nhân! – Một người đàn ông trạc tuổi tứ tuần lên tiếng. – Đàn bà thì vẫn là đàn bà, đàn bà người Tày, Nùng chỉ quen làm nương, đẻ con, nấu cơm thôi chứ. Đàn bà Kinh tộc thì biết đánh trận ư?

- Thưa quan lang! – Ma Thọ đáp. – Ngài đừng coi thường bọn chúng, binh sĩ Tam Đái chúng tôi đã thiệt hại rất nhiều vì đám đàn bà ấy.

Người đàn ông mặc y phục sặc sỡ, cổ đeo vòng bạc sáng loáng phẩy tay:

- Kinh tộc các ngài toàn nói tốt cho nhau thôi chứ, ngài thân là tướng quân mà sợ đám đàn bà ngồi co ro nướng khoai, thật là lần đầu ta thấy đấy.

Dứt lời người ấy cười vang, quay lưng bỏ đi. Ma Thọ tím mặt vì giận, nén giận, rít lên qua kẽ răng:

- Một lũ ngu đần, chúng bay khinh địch chỉ chuốc lấy cái chết mà thôi.

Một binh sĩ đứng bên cạnh thì thào:

- Ma tướng quân bớt giận kẻo ảnh hưởng đến hòa khí, bọn họ có voi, lớn nhỏ gần một trăm con, chắc đám đàn bà Thiên Đức sợ vỡ mật rồi ấy chứ.

- Ta cũng mong là thế!

Còn thực tế, các cô gái ở trên đồi đang ao ước được cưỡi voi, họ còn đang bàn tính xem nên bắt voi như thế nào, chứ chưa hề có thời gian để lo sợ.

Mọi quyền sở hữu với bản dịch này thuộc về truyen.free, xin cảm ơn quý độc giả đã theo dõi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free