Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 334: Trương Lôi dụ hàng

Binh sĩ trong thành Bát Vạn cùng gia quyến tướng sĩ cũng lên đến vạn người, như rắn mất đầu, họ vứt hết gươm giáo, cung nỏ, xin hàng. Duy chỉ còn quân Vũ Ninh đóng trên dãy đồi thấp là cố thủ. Trương Lôi bèn đến soái trướng yết kiến, xin được làm thuyết khách. Chương chấp thuận, nhưng căn dặn:

– Ta ra hạn cho họ, trước giờ Ngọ ngày mai nếu không chịu xếp giáp quy hàng, toàn bộ mấy ngọn đồi này sẽ trở thành mồ chôn chung của chúng. Còn nếu chịu quy hàng, quân sĩ trên hai mươi lăm tuổi sẽ được về làng cày cấy, những người dưới độ tuổi đó sẽ trở thành quân Thiên Đức, trấn giữ các nơi. Kiều Công Ngạn đã quy hàng rồi, trên ấy còn ai đáng kể?

– Dạ bẩm, theo lời Kiều Công Ngạn, trấn giữ trên đó là Đại tướng quân Thân Đại Phúc, một võ tướng dũng mãnh, can trường mà thuộc hạ từng quen biết trước đây.

– Được, trăm sự nhờ vào ông. Ta khoan hòa không có nghĩa là nhu nhược. Ông lên đó, sau ba canh giờ nếu không trở về, ta sẽ san bằng tất cả, không sót một kẻ nào.

Trương Lôi tạ ơn, cởi bỏ giáp trụ, tay không tấc sắt, một mình cầm đuốc leo lên ngọn đồi cao phía sau thành Bát Vạn. Trương Lôi bị quân Vũ Ninh bắt ngay lưng chừng đồi, ông liền đề nghị được gặp Thân Đại Phúc. Vừa trông thấy Trương Lôi, Thân Đại Phúc đã chỉ mặt mắng nhiếc:

– Trương tặc! Sứ tướng đối đãi với ngươi không tệ, vậy mà ngươi cam tâm khom lưng quỳ gối trước một tên trẻ ranh đáng tuổi con cháu! Giờ ngươi còn mặt mũi lên đây làm thuyết khách ư?

Trương Lôi từ tốn đáp:

– Thân Đại tướng quân, tôi và ông từng phò tá một chủ. Tôi theo lệnh Sứ tướng đánh Thiên Đức và đã cận kề cái chết, như một tướng tử trận trên sa trường. Vạn Thắng vương đã cứu mạng tôi, lại đối đãi với anh em binh sĩ tử tế, bởi vậy tôi không thể không phục.

Thân Đại Phúc quát:

– Đừng xảo trá!

– Thân Đại tướng quân hãy nghe tôi nói, tôi không có ý làm thuyết khách. Tôi biết ngài, tôi cũng biết một vài tùy tướng của ngài; ngài cùng ba quân đều là những người can trường. Bởi vậy, tôi mới xin Vạn Thắng vương cho phép lên đây gặp ngài, cốt là để báo cho ngài một số tin tức. Ngài cứ nghe rồi định liệu cũng chưa muộn.

Thân Đại Phúc mím môi nén cơn giận, hất hàm ra hiệu cho Trương Lôi nói:

– Vạn Thắng vương đã cho quân vây kín bốn mặt. Trước giờ Ngọ ngày mai, nếu tôi không trở về, ngài ấy sẽ hạ lệnh cho quân sĩ dùng hỏa pháo đốt trụi dãy đồi thấp này.

Thân Đại Phúc nhếch miệng cười khẩy:

– Cùng lắm thì chết, việc gì ta phải sợ?

Trương Lôi hạ giọng:

– Dù là tôi hay ngài có mất mạng cũng chẳng lấy gì làm ti��c nuối. Ngài mất mạng vì chủ, tôi cũng chẳng khác. Thế nhưng, anh em binh sĩ vẫn còn gia quyến, mẹ già con dại. Tôi thật lòng mong ngài suy nghĩ thấu đáo. Sứ tướng đã tuẫn tiết bên bờ Nguyệt Đức, còn Vũ Ninh vương thì chắc đã kịp thoát sang bờ bên kia rồi.

– Đồ chó đẻ!

Thân Đại Phúc sấn sổ đến, túm chặt cổ áo Trương Lôi:

– Sứ tướng là người có ơn với ta, bọn Thiên Đức đã ép ngài tuẫn tiết, ta thề sẽ liều chết với bọn chúng đến hơi thở cuối cùng!

Trương Lôi bình tĩnh nói:

– Thân Đại tướng quân chẳng phải người không biết phải trái. Ngài có ba nghìn quân binh đang đóng trên đồi, nhưng lại không có nước uống. Người ta có thể nhịn ăn được dăm ngày, chứ ai nhịn uống được chừng ấy thời gian? Ngài có đặt Cự thạch pháo trên cao bắn cũng chẳng thể tới chỗ họ, còn gỗ đá ngài lăn xuống thì họ cũng chẳng thiệt hại một mảy may. Còn nếu ngài dẫn binh lính tràn xuống dưới quyết một phen sinh tử với họ, ra đi như một mãnh tướng… tôi e rằng điều đó cũng chỉ thỏa lòng ngài mà thôi. Hàng trăm thần khí của Thiên Đức đang ngắm sẵn lưng đồi. Ngài dẫn quân xuống đến đó, chắc chắn sẽ mất một nửa binh mã, thậm chí đặt chân được xuống chân đồi thì cũng chẳng còn lấy một ai. Ngài muốn đánh giáp lá cà, nhưng Vạn Thắng vương sẽ chẳng cho ngài toại nguyện đâu. Tôi cũng từng rơi vào hoàn cảnh như thế.

Trương Lôi kéo vai áo cho Thân Đại Phúc xem:

– Ngài nhìn vết sẹo này đi, tôi đã cầm trường kiếm muốn ăn thua đủ với Vạn Thắng vương. Nhưng chỉ một tiếng nổ vang trời, tôi đã chẳng còn biết gì nữa. Thân tín của ngài ấy nói với tôi, chính tay Vạn Thắng vương đã đưa tôi từ cửa tử trở về.

– Hắn giết ngươi rồi lại cứu ngươi? Vì thế, ngươi mang ơn mà theo hầu hắn ư?

Trương Lôi lắc đầu:

– Tôi không phải vì được Vạn Thắng vương cứu mà theo ngài ấy. Tôi từng ước chết quách đi cho xong, nhưng cả nghìn binh sĩ vẫn nhìn vào tôi mà níu giữ hy vọng, nên tôi phải sống. Thân Đại tướng quân, ngài còn nhớ Nguyễn Lạc Thổ và Lý Văn Ba chứ?

Thân Đại Phúc cười mũi, tỏ vẻ khinh bỉ:

– Bọn tạp nham phản phúc đó ta không quen!

– Giờ đây họ mỗi người đều cầm một đạo quân ngang dọc, nhưng cũng giống như tôi, họ không được điều đến Vũ Ninh để đánh thành. Vạn Thắng vương không muốn chúng tôi phải xuống tay với những anh em từng vào sinh ra tử với mình. Người dân bên Thiên Đức tính ra cũng ngót nghét vạn người gốc Vũ Ninh, hỏi ai mà chẳng có họ hàng ở đây? Vạn Thắng vương vây thành cả tháng trời mà không đánh, cốt là không muốn người Vạn Xuân phải đánh lẫn nhau. Vạn Thắng vương là Hoàng tế của Lý tiên vương, đối với ngài ấy, bất kể là quân sĩ của ai cũng đều là con dân nhà Lý cả.

– Ngươi đừng hòng mở miệng thuyết ta. Ta sẽ không nghe thêm nữa đâu! Thân Đại Phúc này, sống làm tôi cho Vũ Ninh vương, thác cũng làm ma đất Vũ Ninh. Ta không đời nào chịu làm tôi tớ của cái thằng họ Mạc đó!

Trương Lôi buồn rười rượi, đôi vai rộng như thu lại, rơm rớm nước mắt, cố vớt vát nói:

– Ngài vẫn còn cha mẹ, vợ con đấy chứ. Sứ tướng đã mất rồi, ngài giữ lòng trung là điều Trương Lôi này vô cùng cảm phục, nhưng mong ngài hãy đoái thương đến binh sĩ. Họ nào có tội tình gì mà phải theo chúng ta rồi chết một cách vô nghĩa chứ? Nếu ngài không muốn ở lại trong quân của Thiên Đức, hãy xin về vui thú điền viên, để con cái còn thấy cha, vợ còn thấy chồng.

Thân Đại Phúc gạt phắt lời Trương Lôi, lập tức ra lệnh cho binh sĩ đuổi ông xuống chân đồi. Trương Lôi nước mắt ngắn dài, cố nói với vọng lại vài câu, nhưng tất cả đều trong vô vọng.

Trương Lôi trở về soái trướng bẩm báo khi đã quá nửa đêm, trong bộ dạng thiểu não, đoạn ngồi khóc tu tu ở bên ngoài trướng. Chương bước ra, vỗ nhẹ vai Trương Lôi mấy cái, rồi an ủi:

– Ta hiểu nỗi khổ của ông cũng như bọn Lạc Thổ, Lý Văn Ba hay Đặng Công Chất. Chuyện như thế này sớm muộn gì cũng xảy ra, bản thân ta cũng có nỗi khổ riêng. Trên mấy ngọn đồi kia là ba nghìn sinh mạng. Nếu ta nỡ xuống tay giết họ, e rằng sẽ tổn thọ vài năm.

– Mong Vương mở lòng từ bi, tha chết cho họ.

Chương đỡ Trương Lôi đứng dậy:

– Họ là con dân Vạn Xuân, họ sẽ luôn có cơ hội để sống, để trở thành những người Thiên Đức mới. Ông cũng đừng vội tuyệt vọng. Sớm mai, ta sẽ có cách đối phó. (Chương thở dài một tiếng.) Ông thấy đấy, bên ngoài thành Bát Vạn, bách tính đang than khóc cầu xin ta tha mạng cho con cái họ. Ta có làm gì con cái họ đâu? Nguyễn Quốc Khánh đã chết, họ như rắn mất đầu. Ông phải cho họ thêm thời gian để suy nghĩ, thúc ép họ không phải là cách hay. Các ông đã trung thành với ta, ta cũng không muốn các ông phải bận tâm chuyện này. Thôi, khuya rồi, ông vào nghỉ đi. Ta sẽ có kế sách.

Chương ngồi một mình bên chiếc bàn lớn, trầm ngâm nhìn ngọn đèn khuya leo lét. Đối với Chương, phần khó khăn nhất của một cuộc chiến luôn bắt đầu ngay sau khi anh giành được chiến thắng. Việc muốn dân chúng quy thuận bây giờ không khó đối với Chương, khi anh có thừa những văn sĩ đủ tài năng để an dân. An dân, nhưng lại giết con cái của họ trong khi hoàn toàn có thể tha thứ ư? Ngọn lửa hận thù liệu còn cháy âm ỉ đến bao giờ? Bài toán hòa hợp dân tộc, Chương đã từng nghe nhiều, học nhiều khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Nhưng từ nghe đến hiểu và vận dụng thành công thì nào có dễ dàng gì. Ba nghìn người trên đồi ấy là ba nghìn gia đình, là nguyên khí của đất nước, nếu cứu được họ thì lẽ nào lại không?

Chương nhớ di nguyện của Lý tiên vương gửi riêng cho anh, trong đó có đoạn: “Trẫm chẳng sống được đến ngày Thiên Bình lớn khôn, chẳng biết con là người thế nào. Trẫm một lòng tin lời thần nhân mách bảo, tin rằng con đủ nhân từ để yêu lấy bách tính. Những kẻ đầu têu, mưu đồ phản loạn, chia rẽ lòng dân là mầm họa, có tài đến mấy cũng không nên dùng. Trẫm thành nghiệp lớn nhờ các thế lực ủng hộ. Nhưng đại nghiệp xong rồi, sau lưng trẫm họ lại chia bè kết đảng giành lợi về mình, nào nghĩ đến muôn dân. Con à, nếu con thực sự là một trang tuấn kiệt, có tài kinh bang tế thế mà thần nhân ban cho Vạn Xuân, con phải mang trong mình lòng nhân, nhưng cũng phải đủ nghiêm khắc. Kẻ nào đáng chém thì nên chém sớm nếu có hại cho dân. Trẫm là vua, trẫm không lo kẻ dưới xin xỏ nhiều hay tham lam, trẫm chỉ sợ họ không xin gì mà thôi.”

Chương thở dài lẩm nhẩm một mình:

– Quên không dặn Thiên Bình không được xuống tay với lão Khánh. Để lão ta còn sống thì tốt biết mấy. Muốn hạ sát, chờ thu phục xong ba quân thì thiếu gì cách chứ. Lần sau mình phải cẩn trọng hơn nhiều.

– Thưa Vương, mời ngài dùng bữa ạ.

Giọng một thiếu nữ cắt ngang dòng suy nghĩ của Chương. Anh ngẩng lên, thấy Triệu Nhã Lâm vừa đặt bát cháo nóng hổi lên bàn.

– Cảm ơn cô Lâm.

– Vương vẫn còn bận tâm về địch trên cao sao ạ?

– À đúng vậy, ta không muốn tiêu diệt họ mà muốn bắt sống.

– Ngài độ lượng nên có kẻ khinh nhờn, nhưng chính điều ấy lại khiến ngài khác biệt với những bậc đế vương mà tiểu nữ từng nghe thân phụ kể. Mấy hôm trước ngài cho phụ mẫu của binh sĩ đứng ngoài thành gọi hàng, sao ngài không dùng cách đó với quân trên cao ạ? Kẻ nào cứng đầu, ngài thẳng tay trừng trị cũng chưa muộn, khi ấy sẽ chẳng có ai trách ngài đâu.

Chương bật cười:

– Cô nói tiếng Vạn Xuân tiến bộ mau chóng quá nhỉ.

Đúng lúc ấy, quân lính bên ngoài trướng bẩm báo Thiên Bình đã đến. Thiên Bình bước vào, thấy Triệu Nhã Lâm đang bê khay gỗ đứng hầu, thoáng vẻ không hài lòng. Nhã Lâm nhanh nhẹn nói:

– Thưa Hoàng hậu, mời người ngồi đây. Tiểu nữ sẽ mang thức ăn đến cho người.

Thiên Bình thấy Chương đang nhìn mình nên nhoẻn miệng cười rồi gật đầu. Nhã Lâm vội vã lui ra. Thiên Bình ngó trước nhìn sau, rồi hỏi bóng gió:

– Đêm hôm khuya khoắt thế này mà còn gọi mỹ nhân đứng hầu. Anh căng thẳng nên cần suy tư lắm sao?

– Nên em đến?

– Hừ! Ai ngờ lại chậm chân.

– Người yêu của anh à, đã là mẫu nghi thiên hạ rồi thì đừng bóng gió mất hay. Nào có ai dám tranh ghế của em đâu, việc gì phải ghen với các cô ấy làm gì.

– Vậy anh hứa không lập thứ thiếp, em sẽ hết lo.

– Cách giữ lời hứa tốt nhất là đừng nên hứa. (Chương khẽ cười.) Mà này, em đã tập hợp được danh sách gia quyến của binh sĩ trên đồi chưa?

– Cũng được mấy trăm người ở quanh đây, nhưng sớm nhất cũng phải sáng mai họ mới đến được.

– Lần sau đừng có tự ý quyết định như vậy. Anh đã phải nói lão Khánh tuẫn tiết đấy.

– Lão ấy đáng chết, việc gì anh phải giúp lão ấy đẹp mặt làm gì?

– Anh không muốn vợ mình mang tiếng xấu. Muốn lão ngủm thì thiếu gì cách, mà em lại thuận theo cách chẳng có chút lợi lộc nào, ngoài việc hả cơn giận. Ý thức chính trị của Chủ tịch Thiên Đức hội còn non nớt lắm đấy.

– Em đến không phải để anh hạch tội đâu nhé.

– Chẳng phải tội, anh chỉ nhắc để sau này em biết tính toán thiệt hơn cho đỡ mệt thôi, chứ anh đâu có nói em sai. Có một số kẻ… ừm… tội chết có thể miễn, nhưng tội sống lại khó tha.

– Vậy nghĩa là sao?

– Từ từ rồi em sẽ hiểu, chứ anh đâu có hiểu hết. Bậc mẫu nghi thiên hạ đừng nên để người ta dễ dàng đoán được chủ ý của mình.

– Một mình anh mưu sâu khó dò là đủ rồi.

– Con của chúng ta còn chờ em chỉ dạy, em muốn nó giống anh hay giống em?

– Giống cả hai chứ!

– Đấy, vậy thì em cũng phải học dần đi, đừng để kẻ khác dễ dàng đoán được chủ ý của mình.

– Rồi, rồi, em nghe anh cả. Nói chuyện với anh một lúc nữa là em thấy mình như trẻ lên ba vậy.

Câu chuyện chỉ tạm ngưng khi Triệu Nhã Lâm bê bát cháo trở vào trướng. Nội dung này được truyen.free độc quyền phát hành.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free