Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 332: Vây thành Bát Vạn

Quân Thiên Đức hạ trại giữa đồng trống vây thành Bát Vạn gần một tháng. Thời tiết cuối hè sang thu nắng gắt, song cũng có những ngày mưa lớn tầm tã, khiến nước ngập lênh láng khắp cánh đồng, mặt đất nhầy nhụa.

Những lều bạt của quân Thiên Đức được phủ rơm, lá cây che mái nên binh lính cũng chẳng đến nỗi quá khổ cực. Binh sĩ thay nhau canh gác, ban đêm lại khiêng d��m ba khẩu Cự thạch pháo áp sát lũy, bắn vài loạt rồi lui. Đạn cháy, đạn nổ cùng hàng nghìn con chuột chết được mang từ phủ Thiên Đức ném vào thành.

Trời lúc nắng gắt, lúc lại mưa, mùi chuột chết, phân người từ mái nhà, mái bếp, các xó xỉnh trong thành bốc lên kinh khiếp. Cứ sau mỗi đêm, hàng nghìn con chuột lúc nhúc giòi bọ, kèm mắm tôm, cá ươn thối lại được ném vào như mưa. Nguyễn Quốc Khánh cho quân thu nhặt nhưng không xuể; nhặt được bao nhiêu, Khánh lại cho quân ném ngược trở ra. Thế nhưng, đến đêm, số cá thối, mắm tôm, chuột chết lại được ném vào, nhiều gấp đôi trước đó. Khánh đành cho quân gom lại đốt.

Thành Bát Vạn bốc mùi hôi thối mỗi khi trời nắng, bệnh dịch bắt đầu lác đác xuất hiện, chủ yếu là tiêu chảy.

Bên cạnh đó, Chương sai binh sĩ lấp hai đầu nguồn cấp nước cho hào sâu quanh thành, vốn dẫn từ sông Thiên Đức và Nguyệt Đức. Đồng thời, Chương đưa số tù binh Tam Đái bắt được trước đó, bắt họ đào năm đường hào dẫn nước từ hào ven chân lũy ra cánh đồng. Chương giao kèo, nếu họ hoàn thành đoạn h��o dài trăm trượng trong ba ngày, Chương sẽ không bắt họ sung quân, mà cho họ một công việc đàng hoàng với mức lương 80 đồng một tháng, cùng ba bữa ăn đầy đủ.

Những tù binh này bị giam ở Luy Lâu gần cả tháng trời, thấy quân Thiên Đức nuôi ăn đầy đủ, chẳng đánh đập hay thẩm vấn, mà chỉ nhẹ nhàng khuyên bảo sau này chí thú làm ăn, nên họ cũng phần nào tin vào lòng nhân đức của Vạn Thắng vương. Họ hoàn thành năm đường hào dẫn nước chỉ trong hai ngày đêm. Chương thưởng mỗi người 20 đồng kèm hai bộ y phục mới. Sau đó, họ được trở thành dân Mao Khê! Mỗi ngày họ làm việc đủ 8 tiếng, đêm ngủ thẳng cẳng, cuối tháng nhận lương. Ai làm nhiều hơn hạn mức sẽ có thưởng, và tất nhiên chẳng bị ai đánh đập. Ai khỏe, chăm chỉ sẽ kiếm được nhiều tiền hơn. Vạn Thắng vương hứa rằng, nay mai chiếm được Tam Đái, gia quyến của họ sẽ được an toàn. Khi ấy, họ có thể về Tam Đái hoặc đưa gia quyến đến ở Mao Khê.

Hào nước rộng cạn trơ đáy. Mấy hôm sau đó, Chương cứ nhè buổi trưa nắng gắt cho Cự thạch pháo bắn các loại đạn cháy vào trong thành, gây ra nhiều đám cháy. Những bụi tre bên ngoài lũy thành cũng bị phóng hỏa cháy rực như hàng ngàn bó đuốc. Thành Bát Vạn vào những buổi trưa nóng như lò thiêu.

Cháy thì phải dùng nước dập, nóng thì phải uống nước nhiều hơn, nhưng các nguồn nước, mạch nước ngầm dẫn từ ngoài thành vào đã bị chặn hoặc bị quân Thiên Đức làm ô uế.

Thiên Đức đem cả vạn quân vây thành. Ngoài lo ăn uống hàng ngày, vấn đề vệ sinh cho chừng ấy người thật không đơn giản. Quân lính Thiên Đức đã đổ hết chất thải vào nguồn nước, kèm chuột chết, đồng thời tung tin đã đổ chất độc gây đau bụng. Thật giả chẳng biết ra sao, nhưng rõ là trong quân Vũ Ninh có nhiều người bị đau bụng, miệng nôn trôn tháo.

Trong thành Bát Vạn có hàng trăm giếng nước nhưng không thể đủ cho mười lăm nghìn quân binh, cùng gia quyến các văn quan võ tướng. Trong khi quân sĩ thành Bát Vạn khốn đốn vì thiếu nước, quân Thiên Đức lại đứng tắm gội ào ào bên ngoài thành, ra vẻ trêu ngươi. Bên cạnh việc thiếu nước, Nguyễn Quốc Khánh còn phải đối mặt với việc thiếu rau xanh sau cả tháng bị vây hãm.

Mùi xú uế nồng nặc, thi thoảng nhà cửa cháy chỗ này chỗ kia, nước thiếu, rau thiếu, khiến tinh thần quân Vũ Ninh ngày càng đi xuống. Lại thêm cha mẹ binh sĩ cứ sáng sớm kéo nhau đứng trước cổng thành, réo con gọi cháu, đòi mau bắt Sứ tướng giao nộp rồi về làng cày cấy.

Quân chính quy của Khánh còn chịu được, chứ dân binh bị bắt sung quân thì không thể. Họ có một con đường lui, ấy là chạy ra hàng sẽ chẳng bị làm sao. Khánh cũng biết vậy, thế nên các cổng đều có hàng nghìn quân chính quy canh gác. Chương ở ngoài thành biết việc này thông qua binh sĩ trên chòi canh. Anh chờ thêm vài ngày nắng gắt, binh sĩ báo rằng có thoáng thấy sự lộn xộn ở bên trong liên quan đến nước uống. Chương lại lệnh cho Cự thạch pháo bắn đạn cháy vào thành trong suốt gần nửa canh giờ.

Nước uống còn thiếu, lấy đâu ra nước dập lửa?

Chương đang thiu thiu ngủ trên võng bỗng Thiên Bình tất tả chạy vào lay gọi:

– Bên cửa Nam có nhốn nháo, hình như dân binh muốn phá cửa thành ra hàng anh ạ.

Chương ngồi bật dậy, hai mắt ráo hoảnh, vội vàng vận chiến bào chạy ra ngoài. Vừa lúc quân thám mã bẩm báo, cửa Nam thành Bát Vạn đang có loạn, dân binh đòi ra ngoài.

– Mau truyền lệnh Phạm Kính Ân bắn cấp tập vào cửa Tây, không cho con chuột nào chạy ra khỏi hang. Ông Chất đâu, ông Chất đâu?

– Dạ, tôi đây ạ.

– Đưa bộ binh của ông yểm trợ cho Kính Ân, kẻ nào nống ra mà cầm khí giới cứ bắn chết.

Đoạn Chương thét gọi Đào Cam Mộc:

– Ông lệnh cho binh sĩ bên cửa Nam hô lớn gọi dân binh khi chạy ra khỏi thành hãy giơ tay lên cao. Hãy nói với họ tránh xa cửa thành để Phạm Văn Xảo bắn phá. Nhanh lên!

Đào Cam Mộc thúc ngựa phi đến cửa Nam thành Bát Vạn, chọn vội hàng trăm quân sĩ cùng hô theo khẩu lệnh vang dậy một góc trời. Hô xong ba lượt, Phạm Văn Xảo cho thần công khai hỏa thẳng vào cánh cổng gỗ to, dày. Sau hàng trăm phát đạn, cánh cửa gỗ đổ sập xuống.

Hàng nghìn binh sĩ trấn cửa sợ quân Thiên Đức tràn vào, loay hoay chẳng biết đối phó ra sao. Hàng nghìn dân binh túa ra khỏi cổng Nam của thành. Họ nháo nhào nhảy xuống hào nước khô trơ đáy, luồn lách qua những cọc nhọn bò lên bờ. Đào Cam Mộc cùng binh sĩ luôn miệng hô dân binh mau chạy ra phía sau, trong khi bộ binh Thiên Đức chĩa súng bắn lên mặt lũy, thần công cũng phụ họa theo hàng chục viên. Nhờ thế dân binh chạy ra được khỏi cổng là an toàn, không ai bị dính tên vào lưng.

Cửa Nam toang hoác nhưng Đào Cam Mộc không dẫn quân tràn vào, thay vào đó lại lùi ra xa. Nguyễn Quốc Khánh mau chóng cho quân đem gạch đá bịt chặt cửa Nam. Khi Đào Cam Mộc bẩm báo, Chương lệnh y bảo Phạm Văn Xảo đưa thần công sang cửa Tây Nam ngắm bắn cửa thành. Cứ thế, Phạm Văn Xảo và Phạm Kính Ân di chuyển thần công đến cửa thành nào cũng bắn sập. Khánh chặn lại bằng đá, gạch, gỗ… đủ kiểu.

Hơn một nghìn dân binh sau khi thoát ra khỏi thành kéo đến lạy tạ Vạn Thắng vương tha chết. Chương bảo họ đi tắm rửa sau đó ăn cơm trắng với canh rau, cá, đậu phụ. Những người này ăn uống xong xuôi, kê khai tên tuổi quê quán liền được cho về. Một số còn có anh em bè bạn ở bên trong, đứng bắc loa tay sỉ vả Khánh, xúi anh em mau tìm cách trốn ra vì Vạn Thắng vương nhân đức không trách tội.

Phạm Sư Mạnh thấy vậy liền rỉ tai Chương thì thầm, Chương nhoẻn miệng cười đồng ý. Phạm Sư Mạnh chạy ra xúi những dân binh hô gọi vào trong thành, hẹn anh em kéo nhau ra cửa Tây Nam và Tây Bắc vào lúc chính Ngọ ngày hôm sau. Thiên Đức quân sẽ dùng thần khí phá cổng cho họ ra.

– Ai bắt Vũ Ninh vương và Nguyễn Quốc Khánh giao nộp sẽ được thưởng nghìn nén bạc cùng mười mẫu ruộng.

Thiên Bình nghe Phạm Sư Mạnh cho dân binh rao ông ổng như vậy lấy làm thắc mắc, Chương tủm tỉm cười đáp rằng:

– Để mấy văn nhân lập công, thắng mà không hao binh tổn tướng thật tốt biết mấy. Bạc trong thành Bát Vạn không ít, thưởng mấy trăm nén cho người bắt được chủ tướng cũng chả đáng là bao.

– Nhưng báo trước như vậy, sợ là binh sĩ trong thành giả cách làm dân binh chạy lẫn ra tấn công bất ngờ thì sao đây anh?

– Ồ, nếu như vậy thật là tốt, anh rất mong điều ấy xảy ra. Tất cả quân lính trong thành sẽ phải quỳ gối trước Đại Thắng Lý Hoàng hậu xin tha mạng.

– Anh đã có kế sách, còn đám trên đồi cao thì sao? Bọn chúng có Cự thạch pháo.

Chương ngẩng lên nhìn bầu trời trong xanh, nheo mắt cười cười:

– Đám ấy muốn chết thì dễ mà, bốn mặt đồi bị vây, dùng hỏa công hun chuột xem sao. Trên đấy hẳn còn thiếu nước hơn trong thành. Có điều lão Khánh có khi chẳng còn quan tâm đến quân trên đồi đâu em à. Lão sẽ phải lựa chọn giữa việc thả hết dân binh và chỉ giữ lại quân trung thành, hoặc phải giết họ. Khánh không phải quỷ dữ, ông ta không thể giết dân binh.

– Còn anh, anh sẵn sàng thí mạng hàng chục lương dân?

Chương nhếch miệng cười buồn:

– Họ chưa phải dân Thiên Đức, vả lại… – Anh thở dài. – Cái chết của họ cứu được nhiều người khác. Sau khi ổn định mọi việc, anh sẽ có cách đền bù cho họ. Cái chết của họ khiến Vũ Ninh vương không còn chỗ đứng ở đất này nữa.

Thiên Bình nhắc nhở:

– Trong ấy còn nhiều người trung thành với Vũ Ninh vương, anh phải cẩn thận.

Chương gật gù:

– Anh đang thiếu người đào mương, xẻ đá làm đường. Họ lao động vài năm nếu không chuyển biến tích cực mà còn nuôi lòng hận thù anh, thì cứ xác định cả đời phải đào đất không công. Cuộc sống là chuỗi những lựa chọn, họ có quyền chọn và tất nhiên mỗi lựa chọn sẽ có kết quả và hậu quả.

Thiên Bình ngả đầu vào vai Chương thỏ thẻ:

– Vậy mà em cứ nghĩ anh nhân đức cơ đấy.

– Cũng còn tùy nhân đức với ai chứ. – Chương chép miệng. – Đôi khi anh thắc mắc cớ sao ngai vàng lại mạ vàng mà không sơn đỏ vì nó nhuốm máu bao người. Em thấy đấy, cả tháng nay thành Bát Vạn có mấy người vong mạng đâu.

– Nhưng Tô Trung Từ cũng lợi dụng cơ hội chiếm mấy làng xã ven sông, anh phải có đối sách chứ. Nếu không lo sớm, sợ là lại đổ máu một phen.

– Chuyện đó bọn anh đã liệu tính trước rồi, cứ nhường phần đất ấy cho lão. Điều ta cần bây giờ là người dân an cư lạc nghiệp, chứ đất đai thì đã có quá nhiều rồi.

Bài viết này thuộc quyền sở hữu độc quyền của truyen.free, xin chân thành cảm ơn quý bạn đọc đã theo dõi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free