(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 311: Đại bản doanh Cổ Bì
Sáng ngày 12 tháng 2, sau khi củng cố đội hình, Lý Mẫn bắt đầu cho quân đổ bộ trở lại, đồng thời bàn bạc kỹ lưỡng hơn với các bộ tướng.
Ba cha con Cao Quang Chương, Cao Tòng Chinh và Cao Gia Kiệt nhận lệnh, dẫn 50 chiến thuyền lớn dùng pháo đá bắn thử vào bờ để đo khoảng cách và căn chỉnh tầm bắn. Vừa bắn pháo, Cao Quang Chương vừa cho thuyền chậm rãi tiến vào b���, với mục tiêu yểm hộ bộ binh và kỵ binh đổ bộ bằng cách bắn pháo lên một gò đất không tên.
Dương Cát Lợi đáp trả. Sau chừng hai khắc đồng hồ, với hơn một trăm khẩu pháo đá dồn hỏa lực, quân của Dương Cát Lợi đã đánh chìm được 2 thuyền lớn của Cao Quang Chương. Cao Quang Chương buộc phải rút pháo khỏi gò không tên, bởi đạn đá từ các tàu chiến bắn ngược lên đã rơi vào trận địa. Cho rằng đã đắc thắng, Dương Cát Lợi liền đặt tên cho gò đó là gò Lời.
Dương Cát Lợi di chuyển pháo về phía cánh đồng. Cụm pháo thứ nhất, gồm khoảng một trăm khẩu, cách bờ sông hơn một trăm trượng. Cụm thứ hai, với hơn năm mươi khẩu, được đặt sau cụm thứ nhất chừng sáu mươi trượng.
Cao Tòng Chinh dùng khoảng mười thuyền chiến bắn đá tới tấp lên bãi đổ bộ, nhờ đó kỵ binh và bộ binh giảm thiểu thương vong đáng kể. Quân La thành không tập trung thành từng khối lớn mà tản ra thành các đội binh chừng hai, ba chục người, cùng nhắm hướng lũy tre làng Lở. Các loại đạn từ bên trong làng Lở vẫn bắn ra không ngừng.
Hơn hai trăm kỵ binh La thành trang bị nặng tiếp cận được cổng làng Lở. Quân trong làng chống trả bằng đủ loại quả nổ mảnh lớn nhỏ cùng hỏa pháo. Kỵ binh thiệt hại quá nửa quân số lại phải lui về sau, tản ra chờ thêm lực lượng kỵ binh vẫn đang đổ bộ dưới bến lên tiếp ứng.
Hỏa tiễn bắn vào các bụi tre như mưa, nhiều bụi tre bắt đầu bốc cháy nhưng quân phòng thủ vẫn chưa rút. Họ tận dụng các vật cản, dùng hỏa mai bắn tỉa gây nhiều thương vong, trong khi pháo thì bắn xối xả khắp mọi hướng mà không cần biết đạn bay về đâu.
Quân của Dương Cát Lợi rút khỏi gò Lời ở cánh hữu. Cao Quang Chương cho quân khiêng được dăm bảy khẩu pháo đá lên bờ, bắn ngược lên. Đạn đá, đạn cháy rơi vào bụi tre, thậm chí vọt cả vào trong làng. Đào Cam Mộc và Đặng Công Chất, chỉ huy quân phòng thủ trong làng Lở, thấy tình thế sắp nguy ngập liền lệnh quân sĩ dùng rìu phá hủy hỏa pháo, đồng thời phủ rơm đổ dầu phóng hỏa. Các khẩu pháo đá cũng bắt đầu bị phá, chỉ mang theo những cấu kiện cần thiết. Hai tiểu đoàn Tất Thắng và Chiến Thắng dùng hỏa mai bắn tập trung về phía cổng làng, chặn quân kỵ để dân binh rút lui về hướng Đông Nam, mang theo thương binh.
Đào Công Sự chỉ huy kỵ binh tràn được vào làng Lở. Đào Công Thắng dẫn một toán kỵ binh vài trăm người vòng ra cánh đồng làng Lở chặn đường rút, nhưng không may sập hầm chông nên mất thời gian dò đường, vừa kịp cho Tiểu đoàn Tất Thắng và Chiến Thắng rút ra khỏi lũy tre làng.
Đào Công Sự và Đào Công Thắng tấn công từ hai mặt, nhưng ngặt nỗi là kỵ binh chưa lên đủ, quân số hai bên tương đương mà tầm bắn của cung nỏ lại không thể xa bằng hỏa mai. Bộ binh theo sau tràn lên đều vứt giáo chạy ngược về sau khi hàng trăm quả nổ được tung ra.
Đào Cam Mộc và Đặng Công Chất cho quân rút nhanh. Quân của Đào Công Sự và Đào Công Thắng bám sát theo sau, giữ khoảng cách an toàn chờ thêm kỵ binh. Khi quân kỵ kéo đến, trước sau cộng lại chừng hai nghìn người, anh em họ Đào lúc ấy mới quyết định tổng lực truy kích. Lúc này, quân của Đào Cam Mộc đã chạy xa khỏi làng Lở được chừng hơn ba dặm đường, nhưng quân vẫn giữ được đội hình, không tản mát. Thấy truy binh đến sát, Đào Cam Mộc thúc quân cố chạy nhanh hơn một chút. Chạy thêm một đoạn, nhận thấy không thể thoát được, Đào Cam Mộc và Đặng Công Chất liền thổi còi ra hiệu dừng quân, quyết tử chiến.
Đương lúc nguy khốn, bỗng nhiên có một loạt chừng ba chục viên đạn đá từ bên cánh hữu bay đến, đánh ngã mấy quân kỵ tiên phong của Đào Công Sự. Thêm đôi ba loạt đạn nữa bắn tới khiến Đào Công Sự phải cho quân lui lại, đồng thời ra lệnh Đào Công Thắng tiến đánh về phía trận địa pháo cách đó chừng trăm trượng.
Pháo bắn thêm dăm loạt rồi ngưng, vừa đủ thời gian cho quân của Đào Cam Mộc lui thêm được ngót trăm trượng để dàn quân. Các đội dân binh đã thoát trước đó cũng kéo ngược trở lại để trợ chiến, khiến Đào Công Sự không thể khinh suất.
Đặng Công Chất và Đào Cam Mộc xốc lại đội hình, rút lui theo kiểu cuốn chiếu: cứ đội này rút về sau trăm trượng lại dừng chân yểm trợ cho đội kia rút tiếp. Cứ vậy, toàn bộ quân trấn thủ ở làng Lở rút lui an toàn. Đào Công Sự không dám dẫn quân truy kích vì sợ xa đội hình chính, dễ vướng phục binh.
Đào Công Thắng dẫn vài trăm quân kỵ tấn công trận địa pháo, nhưng lại một lần nữa sập bẫy chông ngụy trang trên cánh đồng. Khi tiếp cận được trận địa, quân của y chỉ còn thu được vài chục khẩu pháo đã bị phá tan tành và hơn hai trăm viên đạn các loại.
Trận địa pháo này do Trần Thái Bộc chỉ huy. Sau khi cứu được quân của Đào Cam Mộc, y liền hủy pháo rồi rút chạy. Đào Công Thắng nhìn thấy bóng dáng quân của Trần Thái Bộc đằng xa nhưng không dám truy kích, cũng bởi sợ phục binh và hầm chông.
Quân Thiên Đức mất toàn bộ pháo đá ở cánh đồng và trong làng Lở.
Dương Cát Lợi cũng phải bỏ trận địa pháo khi bộ binh La thành tràn lên cánh đồng quá đông, khiến pháo không còn tác dụng uy hiếp. Việc phá pháo chẳng mất nhiều thời gian, chỉ vài nhát rìu là có thể phá xong. Bộ binh La thành truy theo quân của Dương Cát Lợi. Cụm pháo phía sau bắn chặn giúp Dương Cát Lợi và quân sĩ thoát được hết. Quân La thành xốc lại đội hình, chia làm 5 mũi cùng xông lên. Quân của Dương Cát Lợi nhắm bắn tập trung vào mũi chính diện trước khi bỏ chạy về hướng Tây Nam.
Kiểm đếm sau trận chiến ác liệt diễn ra trong khoảng hơn một canh giờ, quân Thiên Đức mất 43 dân binh, 65 địa phương quân, 69 tân binh, 36 quân chính quy và hơn 500 người bị thương.
Đại quân La thành tiến sâu 6 dặm từ bãi đổ bộ, rồi hạ trại đóng quân tại cánh đồng Cổ Bì. Chương cảm thấy lấn cấn, chẳng hiểu sao quân La thành và Đông Phù Liệt lại không cùng đánh nhanh, tiến nhanh, tạo thế gọng kìm, hội quân cùng đánh sở chỉ huy Yên Bình mà lại hạ trại. Chương đem thắc mắc hỏi Phạm Tu và Lý An. Cả hai vị lão tướng cùng cho rằng kẻ nào đánh với quân chủ lực của Thiên Đức trước thì kẻ đó sẽ thiệt hại nặng, nên mới có ý nhường nhau.
Chương lấy làm mừng bởi cả hai sứ quân với lực lượng đông đảo hơn lại cùng đánh một lúc. Quân Thiên Đức dù có chống cự được cũng sẽ thiệt hại nặng nề vì không có thành quách, việc phải rút về Thừa Thiên để bảo toàn lực lượng là điều khó tránh khỏi.
Để đóng đại bản doanh trên cánh đồng Cổ Bì, Tô Trung Từ phải đánh đổi bằng tính mạng của khoảng bốn nghìn binh sĩ, một cái giá quá lớn. Tô Trung Từ cũng từng thân chinh tham gia nhiều trận đánh lớn nhỏ, nhưng hai lần chạm trán với Thiên Đức lại diễn ra nhanh chóng đến khó ngờ. Trăm nghe không bằng một thấy, chỉ khi tự trải qua Tô Trung Từ mới thấu hiểu vì sao những Lê Hoan, Trần Siêu hay anh em họ La lại thất thủ mau đến vậy.
Vũ khí của Thiên Đức mạnh hơn, Tô Trung Từ rất muốn có được thứ gọi là súng và thần công để trang bị cho quân. Một điểm khiến Tô Trung Từ đặc biệt chú ý, ấy là việc quân Thiên Đức khi rút lui vẫn giữ được trật tự, điều này mang nhiều ý nghĩa sâu sắc. Một đội quân rút lui mà không hoảng loạn là điều bất cứ người cầm quân nào cũng mong muốn.
"Lão già họ Phạm thật khác năm xưa." Tô Trung Từ nói với Lý Mẫn. "Ông hành binh cần hết sức cẩn trọng. Tuy ông giữ chức Đô thống Đại nguyên soái nhưng ta nghĩ dàn trận đánh tay đôi với lão ấy thì ông khó có cơ hội thắng. Ông và Lý An trạc tuổi nhau, Lý An dụng binh ưa thần tốc, còn ông thì lại quá cẩn trọng."
"Đội ơn Thái úy đã chỉ dạy, mạt tướng sẽ ghi nhớ lời ngài."
"Ông hẳn cũng thấy Cự Thạch pháo của chúng ta so với quân Thiên Đức hãy còn kém cỏi hơn chứ?"
"Dạ bẩm Thái úy, Cự Thạch pháo của Thiên Đức có đôi chỗ khác biệt so với chúng ta. Mạt tướng đang cho tìm hiểu kỹ để cải tiến, tin rằng nay mai sẽ bắn xa được như của chúng."
"Kẻ nào mang được súng về, dù là đại súng hay tiểu súng, sẽ được thưởng nghìn nén vàng và ban chức lớn trong quân."
Lý Mẫn tỏ ra tiếc rẻ: "Bẩm Thái úy, chỉ một chút nữa thôi là binh sĩ đã chiếm được những thứ đó rồi."
Tô Trung Từ thở dài: "Đó là thần khí trấn thủ của chúng, nếu dễ đoạt được thì ta cần gì phải treo thưởng hậu hĩnh đến vậy. Nay ta đang ở trên đất của chúng, địa hình chúng thông thuộc hơn chúng ta. Với binh lực yếu hơn, chúng sẽ ưa dùng phục binh để quấy phá. Thời ta còn xông pha trận mạc, Phạm Tu rất giỏi về phục binh. Ta không lấy làm lạ khi nay mai quân Thiên Đức sẽ như đám ruồi nhặng vây quanh trại, dụ các ông ra đánh."
Đang rảo bước, bất chợt Tô Trung Từ dừng chân, ngước lên cao nói với binh sĩ: "Các ngươi muốn ta chết sớm có phải không?"
Lý Mẫn giật mình, vội bước đến cạnh. Tô Trung Từ tỏ ý không vừa lòng: "Các người thật không rút ra được bài học gì sao? Quân Thiên Đức đánh nhau không dùng cờ hiệu nên các ông chẳng biết đâu là binh, đâu là tướng. Cự Thạch pháo và súng lớn của chúng bắn xa đến hơn trăm trượng, các ông treo cờ của ta lên cao để dọa chúng hay muốn nhắn nhủ với chúng rằng 'Này! Phụ quốc Thái úy ở đây, mau bắn đi!'?"
Lý Mẫn phất tay mạnh về sau, khom lưng đáp: "Mạt tướng ngu dại, mạt tướng ngu dại."
Tô Trung Từ nhếch miệng cười nhạt, khẽ lắc đầu: "Ta không nghi ngờ điều ấy."
Đoạn, ông chắp hai tay sau lưng rảo bước quanh đại bản doanh. Lúc sau, Lý Mẫn quát bộ tướng: "Các ông thật ngu độn! Định treo cờ làm vật chuẩn cho quân Thiên Đức hại Thái úy sao?"
Các bộ tướng lại mắng thuộc tướng, thuộc tướng lại mắng binh sĩ. Bởi thế, đại bản doanh của quân La thành trên cánh đồng Cổ Bì tuyệt không có cờ hiệu nào treo cao.
Tô Trung Từ chỉ về phía xa xa hỏi Lý Mẫn: "Ba ngôi làng trước mặt kia là làng nào?"
Lý Mẫn xem qua họa đồ do bộ tướng mang đến, thưa rằng: "Dạ bẩm Thái úy, bên tả là thôn Thạch Cầu Hữu, chính giữa là Thạch Cầu, còn bên hữu là Thạch Cầu Tả. Trong ba thôn này thì Thạch Cầu có từ xưa, hai thôn còn lại mới lập gần đây nên bụi tre vẫn còn lưa thưa."
"Đ���ng có để như làng Lở nơi bến sông!"
Nói đoạn, Tô Trung Từ trở về trướng soái nghỉ ngơi. Ngay sau đó, Lý Mẫn cho quân đến phóng hỏa ba ngôi làng. May thay, dân làng đều đã gồng gánh chạy loạn hết cả nên chẳng ai thiệt mạng.
Lý Mẫn dựng 9 trại trên cánh đồng Cổ Bì theo hình bán nguyệt, mỗi trại khoảng một nghìn binh sĩ. Tính theo bề ngang, chiều dài của các trại quân nối tiếp phải đến hai dặm.
Trong mấy ngày liền, Lý Mẫn mặc kệ các toán quân Thiên Đức khiêu khích mà chỉ chăm chú đốc thúc ba quân dựng trại lớn nhỏ kiên cố. Ban đêm, kỵ binh thay nhau tuần tra vòng ngoài bờ rào doanh trại khiến các toán quân Thiên Đức chưa thể tiếp cận đủ gần để quấy phá.
Lý Mẫn mang theo gần ba nghìn kỵ binh trang bị giáp trụ do anh em Đào Công Sự và Đào Công Thắng cai quản. Cự Thạch pháo không thể mang theo nhiều, nhưng Lý Mẫn dễ dàng chế thêm được gần hai trăm khẩu, còn đạn các loại thì trưng dụng của quân Thiên Đức.
Tất cả những sắp đặt này của Lý Mẫn đều nhằm biến Cổ Bì trở thành một cứ điểm đồn trú vững mạnh.
Bản quyền nội dung đã được chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn luôn tìm thấy tiếng nói đích thực.