(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 31: Làm mưu sĩ
Một thanh niên mà Duệ gọi là anh Di đang đợi trước cửa ngôi nhà lớn nằm sau khoảng sân rộng. Chương cúi đầu chào anh ta, trong khi người này chắp hai tay giơ cao ngang mặt rồi mới cúi chào lại. Di là một thanh niên cao tầm bằng Chương, nét mặt hao hao Cự Lượng, khiến Chương đoán họ là anh em.
Di dẫn đầu, Duệ sánh bước cùng Chương, đi sau anh nửa bước. Trong nhà đã có người chờ sẵn, đang ngồi đúng theo thứ bậc.
Phạm Tu ngồi trên chiếc ghế lớn bằng gỗ tối màu, sau lưng ông là bình phong tre tứ bình gồm: Mai, Sen, Cúc, Mẫu đơn. Chương đoán bốn loài hoa này đại diện cho bốn mùa trong năm. Trong góc căn phòng lớn, một bộ giáp trụ đầy đủ cùng thanh kiếm treo trên vách.
Mấy người đang ngồi trên hai hàng ghế tre đối diện, bên tả bên hữu. Trong đó có một phụ nữ còn khá trẻ và rất xinh đẹp, mặc trang phục lụa, ngồi bên phía trái Phạm Tu. Người phụ nữ không rời mắt khỏi Chương ngay khi cậu vừa bước vào. Chương thấy cô có nét giống Thiên Bình nên đoán họ là mẹ con. Ngồi cùng hàng còn có anh chàng tên Diệu, người hôm trước Chương đã gặp. Sau đó, anh Di ngồi cạnh người phụ nữ ấy.
Đối diện với người phụ nữ là hai người đàn ông tuổi trung niên mà sau này Chương mới biết, người ngồi đầu hàng với tướng mạo phi phàm đó là Triệu Quang Phục. Người ngồi cạnh Triệu Quang Phục họ Đoàn tên Thượng. Chẳng cần giới thiệu, Chương cũng biết họ đang chờ mình, ai nấy nhìn cậu như thể cậu đến từ một hành tinh khác. Tuy nhiên, Chương nhận ra ánh mắt của họ không hề có chút ác ý nào.
Chương khép tay sát nách, cúi người chào. Phạm Tu tươi cười đứng lên chào đón Chương, ông định tiến lại dẫn cậu đến chiếc ghế trống sát bên, nhưng Chương đã khéo léo từ chối. Cậu xin phép được ngồi gần Diệu, viện cớ họ đã xem như quen biết nhau. Chương không thể biết được, hành động này của cậu đã nói lên rất nhiều điều, đặc biệt là ánh mắt của người phụ nữ xinh đẹp kia. Sau đó, Duệ mới nói cho Chương biết, đấy là phép thử mà những bậc trưởng bối đứng đầu Thiên Gia Bảo Hựu quân dành cho cậu. Liệu một người còn trẻ mà đã được trọng vọng như vậy có sinh lòng tự kiêu hay không? Việc cậu nhanh trí chọn ghế cuối hàng nằm ngoài dự kiến, ngay cả Duệ cũng chỉ dự liệu rằng Chương sẽ chọn chiếc ghế trống bên cạnh Triệu Quang Phục.
Chương nào nghĩ sâu xa đến thế. Cậu chỉ đơn giản nghĩ rằng ngồi ở vị trí đó sẽ khiến mình cảm thấy không tự nhiên. Dù không được học lễ nghi thời phong kiến nhưng xem đôi ba bộ phim cũ, Chương cũng biết cách phân biệt ngôi thứ chủ khách. Thà ngồi cuối dãy còn hơn ngồi ở vị trí đó, chẳng phải sẽ thuận tiện hơn sao?
Duệ không rời đi mà đứng bên cạnh Chương. Vừa yên vị, từ ngoài cửa chính, mấy cô gái xếp hàng dọc bước vào. Trên tay mỗi người là một khay gỗ, đựng chiếc cốc sứ tráng men rất đẹp. Cô đi cuối cùng là Thiên Bình. Giữa mỗi ghế có một chiếc bàn nhỏ làm bằng tre, Thiên Bình cẩn thận đặt chiếc cốc đã đậy nắp xuống bàn, mời Chương rồi lui ra. Chương cố không để ý ánh mắt của Thiên Bình, bởi ngay từ khi cậu bước vào, Bình đã nhìn cậu không rời.
- Mời Mạc tiên sinh dùng trà.
Phạm Tu mời trước, những người còn lại cũng đồng loạt mời theo. Chương có chút lóng ngóng làm theo động tác của họ để đáp lễ. Thấy Triệu Quang Phục hé nắp, nhắm mắt như thưởng thức mùi vị của trà rồi mới nhấp môi, Chương cũng làm theo. Mấy năm nay, Chương thường thưởng thức loại trà bán ở những quán nhỏ gần cổng trường cùng đám bạn. Hiểu biết của Chương về trà xem như chẳng có gì nhưng Chương thừa nhận thứ trà cậu vừa uống thử khá lạ, mùi thơm như hoa hồng, ban đầu hơi đắng nhưng vị hậu thanh ngọt rồi chuyển sang vị chua.
- Cháu mới hai mươi, nếu được thì ông, các cô chú và hai anh đây cứ gọi cháu tên Chương được rồi.
Chương đi thẳng vào vấn đề chính.
- Trước hết, cháu xin nhận những thiện ý mà bác Tu dành cho trong những ngày qua. Cháu đến để trả người.
- Ồ! Trả người là sao?
- Cô Duệ mấy ngày qua đã ở cùng cháu chỗ cháu tá túc, e rằng không tiện. Hôm trước bác đã ngỏ lời mời cháu đến làng Vạn một chuyến, thì nay cháu cũng đã đến rồi đây.
- Chúng ta thật lấy làm vui mừng khi cậu đã quá bộ đến làng Vạn, cậu đến làng này khiến chúng ta cảm thấy như nắng hạn lâu ngày gặp cơn mưa rào, quý hóa lắm. Duệ, cháu ngồi đi, cháu còn đứng đấy làm gì nữa?
Duệ ngồi đối diện và lánh tránh ánh mắt của Chương. Chương đoán rằng cô gái này nhất định đã lừa cậu. Cũng tốt, vậy sau này càng có cớ để đuổi cô ta đi, nếu cô ta còn dám bén mảng đến cổng.
- "Con gái xứ này thật đáo để."
Phạm Tu đề cập đến chuyện nửa buổi mây đen kéo đầy trời, sấm chớp đánh xuống cây đa cổ thụ khiến lá rụng hết. Chương thừa biết Phạm Tu đang lòng vòng đặt vấn đề nhưng cậu chỉ lắng nghe, hai bàn tay đan vào nhau, thi thoảng gật đầu vâng dạ. Mặc dù Chương đã thể hiện rõ ý định không muốn liên quan đến Thiên Gia Bảo Hựu quân, nhưng Phạm Tu đâu dễ dàng để cậu ra về như ý muốn.
- Ta có lòng thành mời cậu ở lại làng Vạn mà cậu nhất quyết không đồng ý, như vậy thật làm khó cho ta. Cậu có thể về bất cứ lúc nào, nhưng ngoài Duệ, ta sẽ cử thêm một cô gái khác đến để phục dịch. Cậu thấy sao?
- Ông bác, tại sao ông lại cố làm khó cháu như vậy? Bác cũng là người từng trải, hẳn bác cũng biết, nam nữ độc thân ở chung nhà sẽ lắm chuyện phiền hà. Mà cháu cũng không phải dạng tử tế gì.
- Chúng ta mong cậu chẳng tử tế như cậu nói.
Những người trong phòng đều đồng tình khiến Chương tức không nói thành lời.
- Vậy ông bác nói thẳng đi, cớ sao nhất quyết làm khó cháu?
- Như ta đã nói nhiều lần, không chỉ riêng ta mà tất cả mọi người ở đây đều muốn cậu trở thành người làng Vạn. Nếu cậu có ý với con gái làng Vạn thì lại càng là chuyện tốt.
- Nhân duyên không thể ép, cháu cũng không thích con gái làng Vạn.
- Con gái làng Vạn không đủ xinh đẹp ư?
- Xinh đẹp và tốt bụng nhưng cháu cũng không thích.
- Vậy… nếu không ngại, cậu Chương có thể cho chúng ta biết mẫu người ý trung nhân của cậu trông như thế nào được không?
- Giàu có, xinh đẹp thì cháu nghĩ rằng ông bác đã tự tin về con gái làng này rồi, nhưng cháu…
Chương nghĩ đến chữ nghĩa. Con gái thời xưa sẽ không có nhiều cơ hội học tập, chắc là không giỏi chữ nghĩa. Em Nguyệt cũng chẳng biết chữ, Thiên Bình kia chắc là biết dăm ba chữ mà thôi, còn Duệ hẳn là giống Nguyệt.
- Tiêu chuẩn của cháu cũng không có gì cao, con gái phải thùy mị nết na, lại phải hay chữ nghĩa. Tuổi xuân rồi sẽ qua đi, chỉ có chữ nghĩa là còn mãi. Bà cháu sinh thời có nói, hãy chọn cô gái văn hay chữ tốt để về già có người bầu bạn.
Chương nói rất tự tin nhưng dứt lời, cậu cảm thấy có điều gì đó sai sai vì bọn họ đều đổ dồn ánh mắt về Duệ. Ai nấy lộ rõ vẻ đắc chí như thể đã đưa được Chương vào rọ. Chương nhìn Duệ, mặt cô ta đỏ ửng, lánh tránh ánh nhìn của Chương.
- “Thôi bỏ mẹ rồi, hình như mình bị cô ta lừa.”
- Thật may mắn cho làng Vạn chúng ta. – Phạm Tu đắc ý. – Con gái làng Vạn ngoài việc đánh quyền không thua kém đấng nam nhi thì văn hay chữ tốt cũng khiến trai làng Vạn phải hổ thẹn.
- Duệ! Cô lừa ta phải không?
Chương cố nén giận.
- Thưa anh Chương, là do anh không hỏi, chứ ta chưa bao giờ có ý lừa anh.
- Cô biết chữ ư?
Phạm Tu lên tiếng trả lời thay cho Duệ.
- Ba năm nay, trẻ con cả làng Vạn và bất cứ ai muốn học chữ đều do cái Duệ này dạy cả. Hôm trước, khi gặp nhau, cậu đã đoán rằng kế sách của Thiên Gia Bảo Hữu quân hẳn do Nho sĩ hoặc kẻ sĩ mách nước phải không? Cậu nói đúng, kế ấy chính là do cái Duệ này bày ra đấy.
Chương nghe mà như bị sét đánh ngang tai, như vậy là cậu đã đánh giá nhầm cô gái này rồi. Cô ta mới mười tám tuổi, sao có thể dạy chữ Hán cho người khác được chứ?
- “Bảo sao lũ trẻ gặp cô ta đều khoanh tay chào, đó là kiểu chào của đám học sinh, mình nhớ rồi. Hừm… thật cao tay, không ngờ kẻ tính kế mình là cô ta, thua trí con gái thế này thì còn mặt mũi nào nữa.”
- Thưa anh Chương, từ đầu đến cuối, ta không hề có ý lừa anh.
Chương nhếch miệng cười.
- Cô khá lắm! Đúng là ta đã đánh giá thấp cô. Chẳng phải cô từng nói đến làm gia nô gì đấy, nếu không được thì hết đường về đó sao?
- Ta đã lệnh như vậy, cái Duệ này chỉ được về làng khi cậu về cùng. – Phạm Tu trả lời thay.
Chương khịt mũi, cậu không cam tâm chịu thua.
- Ban nãy cháu chưa nói hết, ông bác ạ. Cô Duệ giỏi chữ Hán cũng không đáng kể là gì, bởi chữ đó vốn từ phương Bắc, không phải chữ của Vạn Xuân. Một đất nước không có chữ viết, phải mượn chữ của kẻ khác thì dù có hay đến mấy cũng chẳng tính là gì. Cháu dùng chữ của Bụt, chữ ấy liệu có ai ở đây biết không?
- Ta sẽ học, ta chỉ cần một tuần trăng là sẽ đọc thông viết thạo chữ của Bụt.
Chương mím môi nén cơn giận quay sang nhìn Duệ.
- Cô cố tình dồn ta vào đường cùng có phải không?
- Chẳng phải trên đường đến đây, anh Chương đã hứa sẽ dạy chữ đó cho ta rồi sao? Ta muốn làm môn đệ của anh. Anh Chương cũng nói anh tứ cố vô thân chỉ có chữ tín làm đầu, chẳng hay anh có chịu nhận ta làm môn đệ không?
Chương giơ tay định chỉ mặt Duệ mà mắng, nhưng giữa chừng đành bất lực hạ tay xuống. Cậu đã đánh giá thấp trí của c�� gái này rồi.
- “Nếu cô ta đủ khả năng đưa ra kế sách cho làng này thì kẻ tính kế đưa ta về đây chắc cũng là cô ta.”
- Khi nào ta rảnh rỗi, ta sẽ dạy cô.
- Vậy ta có thể bái sư ngay bây giờ, khi nào anh Chương rảnh rỗi dạy cũng không muộn.
Thấy Duệ đứng dậy, Chương đoán cô sẽ quỳ xuống bái sư như em Nguyệt, bèn vội xua tay nói kháy.
- Ta không đủ khả năng dạy cô đâu, trên đời này làm gì có học trò nào lại dùng mỹ nhân kế với thầy của mình.
- Nếu ta là môn đệ của anh, tất nhiên ta không tính kế.
- Thầy với trò không lấy nhau, đúng chứ?
Duệ thoáng lưỡng lự, nhưng vẫn kiên quyết nói muốn làm môn đệ. Chương nghĩ bụng, phen này tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa, khó mà thoát được, bèn ngồi thừ ra, vẻ mặt bực dọc.
- Ta là Dung, ta có thể nói với cháu đôi lời được không?
Chương quay sang thì thấy người phụ nữ xinh đẹp đã đổi chỗ với Diệu.
- Vâng, cô cứ nói ạ.
- Ta biết cháu đang rất khó chịu, nhưng ta mong cháu thông cảm và hiểu cho chúng ta. Làng Vạn đang cầu hiền tài chung tay gây dựng, mong ngày sau dân chúng trong vùng có cuộc sống tốt đẹp hơn. Cháu là nam nhi có tài, đứng trước thời cuộc rối ren chẳng lẽ lại nhắm mắt làm ngơ?
- Cháu thì làm gì có tài gì hả cô? Mọi người có nhầm cháu với ai không ạ?
- Chúng ta có thể nhầm nhưng thần Phật sẽ không nhầm đâu. Cháu chưa đến cổng làng thì trời nổi gió to, mây đen kéo đến tối trời, hẳn cháu đã thấy rồi.
Chương định giải thích nhưng đành thôi, có nói với đám người mê tín này, họ cũng chẳng tin đâu. Thêm nữa, bà Dung nói nhỏ nhẹ, ánh mắt mong chờ đến mức như thể mẹ mong con, khiến Chương chợt nhớ đến mẹ mình. Bàn tay ấm áp của bà Dung, như của một người mẹ, đã nhẹ nhàng đặt lên tay Chương.
- Chúng ta không ép cháu nhưng cả làng Vạn này đều tin tưởng cháu sẽ mang đến những điều tốt đẹp. Sau cơn mưa trời lại sáng, cháu ạ. Ta nghe nói cháu từ nơi khác đến, nay cháu chưa về, chi bằng bớt chút thời gian giúp chúng ta.
- Cháu phải ở thôn Đường Vỹ chờ ngày về. – Chương trả lời yếu ớt.
- Chúng ta cần cháu giúp, còn việc cháu ở đâu là do cháu tự quyết định, cháu ạ. Chúng ta đâu bắt cháu phải đến ở làng Vạn này. Hôm nay cháu đến là thượng khách, còn ngày mai cháu đến đã có thể xem như người làng. Làng Vạn này cửa rộng mở, cháu đến hay đi lúc nào tùy ý. Mấy ông già kia ăn nói có phần không khéo nên chắc cháu chưa hiểu hết ý. Nay ta có lời nhờ vả, cháu có thể nể mặt ta mà giúp đỡ làng Vạn hay không?
- Cô là mẹ của em Bình ạ?
- Phải rồi.
- Vậy sau này cô phải dạy em ấy bớt đanh đá đi một chút. Con gái ghê gớm thế chẳng ma nào dám lấy đâu.
- Được, cô nhất định sẽ bảo ban nó. Cô có nghe nói hôm trước nó đã lu loa những điều không hay, với tư cách là mẹ nó, cô mong cháu bỏ qua cho nó một lần nhé.
- Cháu cũng không để bụng đâu, chỉ là tiện miệng nói vậy ạ.
Bà Dung cầm chặt tay Chương nói nhẹ nhàng, ánh mắt mong chờ đến mức cậu cảm thấy nếu mình từ chối người phụ nữ này thì đúng là kẻ chẳng ra gì.
- Thôi được rồi, cháu sẽ giúp nhưng cháu cũng chẳng biết giúp được gì ngoài làm mưu sĩ. Cháu mong cô đừng kỳ vọng, hy vọng rồi sau này lại thất vọng.
- Được, được! Chỉ cần cháu đồng ý giúp đã là quý lắm rồi. Nếu cháu nhận Duệ làm môn đệ, có thể nhận thêm Bình làm môn đệ nữa hay không?
- Con gái cô lớn rồi, muốn gì thì tự nói chứ cô.
- Phải, phải! Cô quên mất. Thế cháu nhé, cô trả cháu lại cho mọi người ở đây, sau nếu có ai bắt nạt thì cứ tìm cô.
Bà Dung đứng lên thì như sực nhớ ra điều gì, Chương hỏi:
- Cô có biết bà Cả Ngư ở làng Đường Vỹ không?
Bà Dung ngẫm nghĩ trong giây lát.
- À có. Cô có gặp bà ấy ở chùa.
- Cô tặng bộ ấm chén cho bà ấy phải không ạ?
- Đúng! – Bà Dung gật đầu. – À... chẳng lẽ cháu... cháu đang ở cùng bà ấy ư?
- Vâng. Cháu ăn bám bà cụ hơn nửa năm nay rồi.
Chương nào biết rằng điều này đã khiến bà Dung tròn mắt, và càng tin hơn rằng ông trời đã sắp đặt chuyện này. Bà Dung nhớ lại lần đầu gặp bà Cả Ngư ở chùa, như vậy... hẳn là Khuông Vạn Thái sư đã dự đoán trước được chuyện này rồi ư?
Bản chuyển ngữ này được thực hiện bởi truyen.free, hi vọng mang lại trải nghiệm đọc tốt nhất cho độc giả.