Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 277: Lê Chân

Chương và đoàn tùy tùng vừa đi được một quãng, bỗng thấy hai tráng niên gấp gáp chèo thuyền từ bên kia sông quay lại. Lấy làm lạ, Chương dừng ngựa chờ. Thuyền chưa cập bến, một chàng trai đã vội kêu lớn:

— Bẩm Vương! Bẩm Vương! Làng Mao Khê bị cường đạo tràn vào cướp giết!

Chương giật mình hỏi to:

— Bọn chúng đâu?

— Chúng đã rút đi từ sớm rồi ạ, trong làng giờ nhiều người chết lắm.

Chương vội vàng nhảy xuống ngựa, nhìn sang bên kia sông. Hai chiếc thuyền còn lại cũng đang cấp tốc chèo sang. Chương ra lệnh:

— Cho người lần lượt dùng thuyền qua sông, cắt cử dăm người ở lại trông coi ngựa.

Vừa dứt lời, Chương cùng mấy cận vệ đã nhảy xuống thuyền. Chương hỏi hai chàng trai:

— Chúng giết sạch cả làng ư?

— Dạ bẩm, tôi chỉ nghe báo vội rằng có nhiều người bị sát hại, chứ chưa rõ con số cụ thể ạ.

Khi Chương vừa lên bờ, mấy nữ binh đã đợi sẵn. Một người trong số đó báo cáo:

— Bẩm Vương, bọn cường đạo đã lợi dụng lúc nửa đêm về sáng để tràn vào làng Mao Khê cướp của. Chúng đã sát hại hơn ba mươi người, trong đó có cả trẻ em, và bắt đi hơn bốn mươi người, chủ yếu là đàn bà.

Dù chưa từng biết đến làng Mao Khê, nhưng khi nghe tin cướp của giết người, Chương vẫn sôi máu, nét mặt đanh lại. Anh bước nhanh trên lối mòn ven sông, theo gót nữ binh dẫn đường.

Làng Mao Khê, một thôn trang ven chân núi, dần hiện ra trước mắt. Hàng chục mái nhà tranh gi�� chỉ còn là đống tro tàn, lửa vẫn âm ỉ cháy, những cột khói lớn nhỏ vẫn cuồn cuộn bốc cao. Làng không có lũy tre bao bọc, thay vào đó là những hàng rào tre, gỗ vót nhọn dựng lên để chống thú dữ. Cảnh tượng hoang tàn, khói lửa mịt mờ, cùng tiếng than khóc thê lương vang vọng giữa những xác người nằm rải rác khắp nơi.

Trần Nhật Tôn dẫn một cô gái đến gặp Chương. Cô gái hai mắt hoe đỏ, tóc búi cao, vận y phục tựa phường thợ săn, tay cầm cung, sau lưng đeo ống đựng hai mũi tên. Tôn cất lời:

— Bẩm Vương, đây là Lê Chân, con gái của Trưởng làng. Mẹ cô ấy đã bị sát hại, còn Trưởng làng thì bị bắt đi cùng nhiều người khác. Hạ thần đang cho kiểm tra những người còn sống sót.

Cô gái chắp tay, quỳ một gối thưa:

— Thôn nữ Lê Chân xin ra mắt Vạn Thắng Vương. Kính xin ngài giúp dân làng Mao Khê báo thù. Nếu được như vậy, dân làng Mao Khê và thôn nữ này nguyện khắc ghi ơn ngài mãi về sau.

Chương đỡ cô gái đứng dậy, an ủi vài lời rồi hỏi:

— Năm nay em bao nhiêu tuổi?

— Thưa Vương, năm nay thôn nữ mười chín tuổi ạ.

Lúc bấy giờ, Tôn đứng bên cạnh thưa rõ:

— Bẩm Vương, lũ cường đạo có khoảng ba trăm tên. Chúng đã bắt người, trâu bò, lợn gà đi cùng và rời đi từ sáng sớm. Đầu lĩnh của chúng là Trương Hiền, dân vùng này quen gọi hắn là Lão Trương hoặc Hiền Đồ Tể, bởi nhiều năm trước hắn từng hành nghề mổ trâu, mổ lợn.

Chương lạnh lùng nói:

— Ta không cần biết hắn là đồ tể hay cái thá gì, nhưng vận số của hắn đã tận rồi. Hắn đã bất nhân, đừng trách ta ác độc!

Đoạn, Chương quay sang bảo Phạm Thu Vân:

— Em gọi thêm năm mươi binh sĩ từ Thủy Đường đến làng này giúp đỡ dân. Chúng ta sẽ truy lùng bọn cường đạo ngay lập tức.

Sau đó, Chương quay sang hỏi Lê Chân:

— Em có thể dẫn đường được chứ? Bọn chúng dắt theo trâu bò chắc sẽ không đi nhanh được đâu.

Lê Chân lập tức đáp lời:

— Thưa Vương, thôn nữ là dân binh của làng. Thôn nữ sẽ cùng các dân binh khác dẫn đường cho ngài và các quan nhân.

— Các em còn lại bao nhiêu người?

— Chúng em còn ba mươi trai tráng và nữ nhân, nhất định phải báo thù rửa hận!

Những v��t máu khô trên mặt, trên y phục và đôi bàn tay cô gái trẻ khiến Chương cảm thấy nhói lòng. Cùng lúc đó, những dân binh còn lại của làng Mao Khê cũng dần tụ họp đủ. Các nam nhân mình trần, tay cầm cung nỏ và đao sắc. Các nữ nhân cũng trang bị cung nỏ, đao kiếm, ánh mắt ai nấy đều chất chứa sự căm hờn, phẫn nộ tột cùng.

Vài tráng đinh từ làng Thủy Đường đi cùng đoàn được lệnh ở lại giúp dân Mao Khê lo hậu sự cho những người xấu số, trong đó có cả Diếc. Chương dẫn quân theo Lê Chân, cả đoàn nhắm hướng Tây Bắc. Chẳng mấy chốc, họ đã phát hiện dấu vết bọn cường đạo để lại. Chương thúc quân cấp tốc truy đuổi.

Lê Chân kể lại, chiều muộn hôm qua, cô cùng các dân binh trong làng đi săn. Khi về gần đến nơi, họ đã thấy làng bị phóng hỏa. Lê Chân và những người khác vội vàng ứng cứu, nhưng không thể chống lại đám cường đạo đông đảo đó. Cả bọn bị đuổi chạy tản mát khắp nơi. Mãi đến sáng sớm, những người còn sống sót mới dám quay về làng. Mười sáu dân binh trong làng đã chết, số còn lại cùng những người khỏe mạnh khác đã bị bắt đi. Trong số đó có anh ruột của Lê Chân là Lê Hiệp và cha nàng là Lê Đao. Tổng cộng dân binh làng Mao Khê có hơn bảy mươi người, hơn nửa là nam giới, nhưng giờ chỉ còn vỏn vẹn ba mươi.

Lê Chân bước phăm phăm dẫn lối, Chương phải cố gắng lắm mới theo kịp. Mãi lâu sau, cô sơn nữ xinh đẹp mới nhận ra Chương đã đuối sức qua hơi thở có phần gấp gáp của anh. Chương vốn cũng tự nhận là người khỏe mạnh, nhưng so với những đôi chân đạp rừng như đi trên đất bằng của người bản địa, quả thật anh khó lòng theo kịp. Quân của Chương thì tất nhiên không gặp khó khăn trong việc di chuyển.

Chương không bất ngờ khi biết Lê Chân có tài về cung nỏ, đao thương, bởi cô được cha nàng đích thân truyền dạy. Vóc dáng Lê Chân hao hao Thiên Bình, ánh mắt nàng kiên định và quyết đoán.

Lê Chân cho biết, dân binh làng Mao Khê ai cũng biết đôi ba miếng võ để phòng thân khi hữu sự, nhưng quyền cước và thân thủ của họ chẳng thể giúp chống lại được đối phương hung hãn, đông đảo cùng những lưỡi đao sắc lạnh. Ngay cả cha nàng cũng đành thúc thủ chịu thua.

Dạo trước, Lê Chân và mọi người nghe tin Kinh Môn đổi chủ. Khi gặp Chương và đoàn quân, họ cứ ngỡ là quan binh đến cứu ứng, nên khi biết Vạn Thắng Vương đích thân dẫn đầu, ai nấy đều lấy làm mừng rỡ. Lê Chân vốn nghĩ, một bậc vương thống lĩnh, đã đánh thắng Lê Hoan ắt hẳn phải dũng mãnh, tài nghệ hơn người, đủ sức một mình địch trăm. Tuy nhiên, khi tận mắt thấy Vạn Thắng Vương dáng vẻ thư sinh nho nhã, rồi di chuyển một hồi mới nhận ra ngài chẳng hề có thân thủ, chỉ là một văn nhân, Lê Chân không khỏi có chút thất vọng.

Đoàn quân đi rừng, hơn một nửa là nữ binh, tay cầm đoản đao vạch lối, đeo gậy sắt sau lưng, ba lô trước ngực, đôi chân rảo bước mau lẹ. Các chàng thân vệ thì tay không vũ khí, ba lô đeo trên lưng. Họ nhặt vội những cành cây khô ven đường để vạch lá gạt cành mở lối. Người nào người nấy đều tráng kiện, khiến Lê Chân đoán rằng họ là phu kiệu hoặc lính phục dịch. Lê Chân thấy đoàn quân đông người thì thêm phần hăng hái, song thầm ước giá như quân sĩ mang theo đao bén kiếm sắc và có nhiều nam nhân hơn thì tốt biết mấy. Thôi thì "méo mó có hơn không vậy".

Sau gần một canh giờ vừa đi vừa chạy, những người dẫn đường đi trước báo xuống rằng đã thấy đám cường đạo ở một khoảng rừng thưa, cách nơi Chương đang tạm nghỉ chân chừng sáu dặm về phía Đông Bắc.

Chương lấy túi da đựng nước, ngửa cổ rót một ngụm, rồi đưa cho Lê Chân. Cô gái chớp chớp mắt, Chương bèn nói:

— Ta có chạm miệng vào đâu. Đây là nước đã đun sôi.

Lưỡng lự đôi chút, Lê Chân đón lấy túi da, ngửa cổ uống một ngụm rồi trả lại. Chương dốc túi đổ hết số nước còn lại lên đầu, xoa mặt, thở phào một cái rồi nhanh chân tiến lên trước.

Đám cường đạo đang nghỉ chân ven rừng. Trâu bò bị buộc vào cây ven đường mòn, còn dân làng Mao Khê bị trói gô, quây thành một góc. Chương tận mắt chứng kiến tất cả nhưng không vội hành động. Anh ngồi xuống một phiến đá, hít thở lấy lại sức. Lê Chân và toán dân binh dẫn đường lộ rõ vẻ sốt ruột, đứng ngồi không yên.

Trần Nhật Tôn cùng hơn chục quân thân vệ đi thám thính đã quay về, báo cáo rõ tình hình. Chương nghe hết lượt, đoạn đứng dậy, phủi tay và bảo tả hữu:

— Nghe đây! Cứu người như cứu hỏa! Thu Vân đâu, lại đây ta bảo!

Thu Vân bước đến, Chương căn dặn:

— Em bố trí ba mươi người phối hợp cùng dân binh tiếp cận vị trí dân làng Mao Khê đang bị giam giữ. Nhớ dặn nữ binh tuyệt đối đừng xông ra cứu người vội, cứ nằm phục sẵn đó mà bắn, không cho đứa nào thoát, rõ chưa?

— Tuân mệnh!

Lê Chân nghe Chương phân phó như vậy liền lên tiếng:

— Thưa Vương, thôn nữ Lê Chân xin được theo ngài đánh giết.

— Em cứ theo sát ta là được. Binh sĩ lo việc đánh giết, còn dân binh lo cứu người. — Chương nói nửa đùa nửa thật rồi tiếp: — Em theo canh chừng cho ta là được, ta sợ nơi này nhiều rắn rết.

Chương dùng que vạch lên đất, chia quân thành nhiều nhóm nhỏ, mỗi nhóm mười người. Bốn nhóm thân vệ quân sẽ nằm phục hai bên đường mòn để đón lõng. Số còn lại đi lẫn với nữ binh, sẽ bất ngờ tấn công bằng quả nổ và hỏa mai, chia cắt đám cường đạo ra làm hai khối tiền hậu.

— Thề sống chết bắt cho bằng được thằng đồ tể đó, áp giải về làng Mao Khê! Ta muốn dân làng Mao Khê đích th��n lấy mạng nó. Đúng rồi, ta sẽ phải thêm vào luật lệ: bọn cường đạo, đạo tặc này nhất định phải thích chữ lên trán để dễ bề quản lý. Tái phạm thì chặt đầu thị chúng mới đáng!

Các toán lính nhận nhiệm vụ liền mất hút sau nh��ng tán cây rậm rạp. Lê Chân đi cùng Chương và hơn chục nữ binh. Cô sơn nữ lộ rõ vẻ không cam tâm khi bị xếp vào hàng lính hầu cận. Chương bảo:

— Ta không nghi ngờ tài võ nghệ hay khả năng bắn cung của em, nhưng em là dân binh, không phải binh sĩ. Ta không để dân binh xông lên trước bao giờ.

— Bọn chúng hơn ba trăm tên, đều là những kẻ hung tợn. Ngài lại chỉ đem theo hơn trăm người, mà toàn là nữ nhân…

Chương thở hắt ra, quay lại nhăn nhó nói với mấy nữ cận vệ:

— Cô gái này lo chúng ta sẽ toi mạng khi chạm mặt cường đạo. Ta thì sợ lắm rồi đấy, các em thì sao?

Phạm Thu Vân mỉm cười, tếu táo đáp lời:

— Chúng em cũng sợ lắm chứ ạ! Xin Vương ban lệnh giết hết bọn chúng một lượt, như vậy sẽ đỡ sợ hơn nhiều ạ.

— Ngoan cố thì giết đi có gì mà tiếc. Có điều ở nhà còn thiếu nhiều kẻ phục dịch. Đấy, như cái đê điều dọc sông Kinh Sư đang bị bỏ bê, bọn này sẽ phải làm việc ấy cho ta. Giết hết chúng thì lấy ai mà làm?

Lê Chân tính tình ngay thẳng, dù tuổi đôi mươi nhưng ở chốn hoang vu nên còn non nớt, chẳng hiểu thực hư, chỉ biết ngây người ra. Phạm Thu Vân tiến lại gần, ghé tai nói nhỏ:

— Cô gái đừng lo. Ba trăm tên nhãi nhép ấy thôi mà. Giết chúng dễ như trở bàn tay, túm sống hết mới là khó.

— Bọn chúng rất hung dữ. Bản thân ta đây cũng chỉ đánh được với hai kẻ là cùng. Các người cũng phận nữ nhi như ta, lại quen sống dưới đồng bằng, thân thủ chắc chắn không tốt, đừng nên khinh địch.

— Chúng ta không hề khinh địch. Nếu cường đạo có một nghìn tên, chúng ta mới phải băn khoăn suy tính. Cô một mình đánh được hai, ta có thể chống ba đến bốn tên cũng chẳng khó khăn gì. Đòm một cái là lấy một mạng.

Lê Chân bán tín bán nghi, song không nói thêm lời nào. Trong khi đó, Chương cẩn thận vạch lá, lén lút bám theo sau mấy nữ binh đang bò sát đất phía trước.

Đoạn văn này được truyen.free giữ bản quyền, nơi mỗi câu chữ đều được trân trọng và chắp bút.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free