(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 257: Lườm rau gắp thịt
Cổ nhân có nói, chó cùng rứt giậu, đánh bọn Lê Hoan đến bước đường cùng, chúng ắt sẽ chống trả quyết liệt hoặc quy phục Tế Giang, Đằng Châu. Huống hồ, nếu Lê Hoan lợi dụng sự thông thuộc địa hình để dẫn dắt hai thế lực kia quấy phá vùng Thiên Đức mới chiếm, tình hình sẽ khó bề ổn định. Chi bằng tạm thời để Lê Hoan còn một phần đất tự xưng hùng, coi đó như một bức bình phong. Quân của Hoan sau trận thua lớn ắt sẽ e ngại giao chiến với Thiên Đức, vả lại, nếu kết liên minh với hai thế lực kia, chúng cũng sẽ lo sợ bị thôn tính ngược. Để Hoan tồn tại lay lắt thêm một thời gian, trước hết ổn định mặt Bắc, sau đó dốc sức quét sạch cũng chưa muộn. Chưa kể, đến lúc đó, Thiên Đức có thể đồng thời tấn công Tế Giang và Đằng Châu nếu chúng liên minh với nhau.
Lời của tướng sĩ quả đúng là như vậy.
Chương liền sai sứ giả mang thư gửi La Đình Đệ, nhắn rằng nếu muốn trợ giúp Lê Hoan thì hãy hành động sớm. Đồng thời với việc gửi thư, Lý An cũng nhận lệnh dẫn quân từ Nguyệt Đức ra bờ Văn Giang hạ trại. Tiểu đoàn Kim Động nhận lệnh chuyển quân từ bản doanh về hướng Tây Nam mươi dặm, sẵn sàng chiến đấu.
La Đình Đệ hồi âm rằng chuyện Hải Đông chẳng liên quan gì đến y. Vài ngày sau, Thủy sư Đô đốc Cao Mộc Viễn phối hợp với quân Phạm Lệnh Công kéo thủy quân đến Hiến Doanh, nhưng bị đẩy lui. Đệ cử sứ giả sang báo với Lý An rằng Cao Mộc Viễn vì tư thù cá nhân mà tự ý dẫn quân, trái với ý Đệ, và sẽ tạ lỗi sau.
Chương biết vậy, gửi thư cho Lý An vỏn vẹn mấy chữ: “Nhạc phụ cứ mặc xác chúng, đến khi ta sờ đầu Phạm Khải Ca thì ông ta chỉ có một kết cục, ấy là cái chết. Cao Mộc Viễn chỉ là một lão già đang phát điên, chúng ta không nên đánh với người điên.”
Quả nhiên đúng như Chương dự liệu, Phạm Cự Lượng cùng Lý Trí Thắng áp sát bờ Kinh Nam, bên kia chính là Ninh Hải. Cự Lượng cho binh sĩ kết bè, mượn cả thuyền chài của ngư dân, lần lượt chở từng nhóm quân nhỏ sang sông. Quân của Lê Hoan trấn ở Ninh Hải kéo ra chống, bọn Cự Lượng có mươi khẩu thần công khai hỏa yểm trợ nên dễ dàng vượt sông. Sông Kinh Nam bắt nguồn từ sông Thiên Đức. Sông Thiên Đức chảy vào Hải Đông hơn chục dặm thì tách ra hai nhánh, nhánh phía Bắc là sông Kinh Sư lớn hơn nhánh phía Nam.
Thủy quân Thiên Đức không thể sang Hải Đông bằng đường thủy, bởi lẽ khúc sông Thiên Đức chảy vào đất Hải Đông lại uốn lượn lên phía Bắc một vòng, và phần đất ấy thuộc về Vũ Ninh Vương. Thiên Đức quân không thể cùng lúc gây hấn với nhiều sứ quân như vậy được.
Nhắc đến việc Cự Lượng nhìn sa bàn, y mới hiểu dụng ý của Chương cớ sao không đánh thành Kinh Môn cho mau, mà đến gần rồi lại rẽ sang cánh hữu đánh Ninh Hải. Ấy là bởi Ninh Hải nằm gần cửa sông thông ra biển. Sau khi chiếm được Ninh Hải, quân Thiên Đức sẽ không còn bị sông vây hãm bốn phía, con đường thông thương với Hoa Quốc cũng sẽ gần hơn rất nhiều. Và khi ấy, sông Dâu sẽ không còn giữ vị trí hiểm yếu nữa.
Quan trọng hơn cả, khi chiếm được Ninh Hải, thành Kinh Môn sẽ giảm đi nhiều giá trị về mặt quân sự, bởi dòng Kinh Sư phải hợp lưu với Kinh Nam ở Vận Giang rồi mới chảy qua Ninh Hải. Phía Nam của Ninh Hải có hệ thống sông Cả Rế, một con sông nhỏ với nhiều nhánh, tương tự sông Dâu.
– “Ông thầy đúng là thánh nhân, ngay cả quân ta còn không rõ thực hư, huống chi quân địch. Hơn nửa tuần trăng, ông thầy đủng đỉnh dẫn quân đánh đến thành Kinh Môn. Ta lấy làm lạ vì sao người không hành quân mau lẹ như mọi khi, mà cứ chậm chạp để bọn Lê Hoan tụ binh tập mã thật đông, rồi vẫn ung dung chưa đánh. Hóa ra ngay từ đầu, ông thầy đã nhắm đến Ninh Hải! Hừ, chặn đường thủy xem các ngươi tính sao!”
Sau khi chọn được chỗ đứng chân vững chắc, Phạm Cự Lượng và Lý Trí Thắng chia quân thành hai cánh tả hữu cùng tấn công Ninh Hải.
Ninh Hải không có thành quách nhưng đông dân. Quân của Lê Hoan giữ ở đây chưa đến năm nghìn, gồm cả quân bản bộ của các nha tướng và Sương quân.
Cự Lượng dẫn quân cánh tả, với lực lượng Trung đoàn Thần Sách thế như chẻ tre, khiến đối phương vừa đụng trận đã bỏ chạy tán loạn.
Lý Trí Thắng dẫn quân hỗn hợp đi cánh hữu, vừa tiến quân vừa chiêu hàng được gần một nghìn binh sĩ, nhờ Thắng có giao tình với một số nha tướng.
Chưa đầy một ngày, quân Thiên Đức đã kiểm soát toàn bộ Ninh Hải, một thị trấn sầm uất. Hoàng Thái Công cùng bộ hạ không có chiến thuyền, đành tạm thời trưng dụng mấy thương thuyền lớn neo ven sông mà chủ thuyền đã bỏ chạy tán loạn. Thần công và hỏa pháo mang theo được đưa lên các thuyền này, bố trí trấn giữ dưới sông.
Ngày hôm sau, Phạm Cự Lượng chia quân thành từng toán trăm người, phân nửa trong số đó là quân Thiên Đức, rồi cho nống ra các vùng lân cận để truy quét hoặc bắt giữ bất cứ kẻ nào chống đối. Quân Thiên Đức đi đến đâu đều dán yết thị đến đấy, yêu cầu dân chúng ai ở đâu về chỗ nấy, cấm ra ngoài từ chập tối đến sáng sớm. Trường hợp cấp bách phải đốt đuốc mà đi. Ai trái lệnh lập tức sẽ bị bắt giữ.
Bách tính quanh vùng Ninh Hải thấy quân Thiên Đức không làm càn, lại có binh sĩ Hậu Tướng quân đi cùng nên đều răm rắp chấp hành.
Ngay sau khi chiếm được Ninh Hải, Cự Lượng liên tục cho truyền tin về bến Bình Than, bằng cả mã trạm lẫn bồ câu đưa thư.
Chương biết tin Cự Lượng đã hoàn thành nhiệm vụ, bèn hạ lệnh cho Tiểu đoàn Thừa Thiên cùng 500 binh sĩ địa phương lập tức xuất quân, mang theo hỏa hổ và đạn thần công. Ba ngày sau, Tiểu đoàn Thừa Thiên đến Ninh Hải tham gia trấn giữ nơi hiểm yếu.
Hai tiểu đoàn chính quy trước đó ở bến Bình Than cũng đã vượt sông cùng một nghìn ngựa chiến. Trong đó, Tiểu đoàn Luy Lâu của Lý Công Thành tiến thêm hai mươi dặm, lập trại giữa cánh đồng làm hậu quân.
Nghe tin Ninh Hải rơi vào tay Thiên Đức chóng vánh, Lê Hoan cùng bộ hạ ở thành Kinh Môn nóng ruột như lửa đốt.
– Khốn kiếp, ta đã thua trí đám nhãi ranh này rồi! – Lê Hoan cả giận gạt phăng mọi thứ trên mặt bàn. – Ngay từ đầu, bọn chúng đã nhắm đến Ninh Hải chứ không phải Kinh Môn này.
– Kinh Môn thành cao hào sâu, mà bọn Thiên Đức lại không có thủy binh. – Lê Khả nói. – Chúng sẽ không thể thắng được chúng ta ở đây. Thứ vũ khí kỳ lạ của chúng không có nhiều, tường thành dày hơn sáu thước, chúng có thể làm gì được chứ!
– May mắn là chúng ta còn sông Đá Vách. – Vũ Quan nhìn họa đồ nói. – Thủy quân của ta có thể theo lối đó nếu tình hình xấu đi.
– Ta vốn nghe quân Thiên Đức thiện chiến nhưng không ngờ chúng lại mạnh đến vậy. – Lê Hoan nuốt giận nói. – Sự đã rồi, chúng ta phải gia cố tường thành và chờ cơ hội.
Đoạn, Lê Hoan gọi binh sĩ vào và dặn dò:
– Mau mời Mao đạo sĩ đến đây cho ta!
Lý An cũng từng cầu viện đạo sĩ hòng chống lại quân Thiên Đức, giờ đây Lê Hoan cũng làm vậy.
Mao đạo sĩ ăn mặc cổ quái, tay cầm gậy đến gặp Lê Hoan. Nghe Hoan thuật lại đầu đuôi câu chuyện, Mao đạo sĩ vuốt chòm râu bạc, cười đắc chí nói:
– Vốn xưa nay thủy khắc hỏa. Quân Thiên Đức dùng hỏa công và những thứ phát ra âm thanh như sấm động chớp giật cũng thuộc về hỏa. Bần đạo sẽ dùng thủy thuật giúp ngài, quân Thiên Đức ắt phải lui binh mà thôi, Đại tướng quân chớ ưu phiền.
– Trăm sự nhờ Mao đại nhân, bổn tướng sẽ không quên ơn ngài.
– Đại tướng quân xưa nay đối đãi với bần đạo trước sau như một, nay ngài có việc, bần đạo xin gắng hết sức. Chủ soái Thiên Đức chỉ là một kẻ hiếu thắng, dùng chút mưu mẹo nhất thời mà đắc chí. Bần đạo sẽ dạy hắn một bài học, cao nhân ắt có cao nhân khác.
Lê Hoan nghe Mao đạo sĩ nói vậy, lấy làm yên lòng thêm vài phần. Cộng thêm tường cao hào sâu, Hoan tin rằng quân Thiên Đức chỉ có nước thất bại mà thôi.
Cánh quân do Vạn Thắng Vương thống lĩnh đã ở rất gần thành Kinh Môn. Binh sĩ trấn thành đứng trên tháp canh góc Đông Nam có thể nhìn thấy cờ hiệu quân Thiên Đức. Sau một quãng đường dài, ý đồ đã lộ rõ, nay Chương đã cho phép từng đội quân treo cờ hiệu vốn đại diện cho mình.
Quân Hải Đông đã lên hết mặt thành, nhưng hai ngày trôi qua, quân Thiên Đức vẫn án binh bất động.
Bản văn này thuộc sở hữu độc quyền của truyen.free, yêu cầu không tái bản dưới mọi hình thức.