(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 206: Hạ trại thưởng trà
Chương chưa vội tấn công làng Thư Đôi mà dành hai ngày im hơi lặng tiếng sau đó để sắp xếp binh lực, thiết lập đường vận lương thảo dài sáu dặm, thu thập tin tình báo về cách bố phòng trong làng từ những hàng binh, đồng thời đối chiếu với những họa đồ mà bọn Trương Văn Long, Hoàng Thái Công, Đinh Công Tráng, Lý Quang Minh đã vẽ.
Bọn Mậu Quốc Ngọ, Mậu Quốc Tỵ vài lần cho những toán binh nhỏ lợi dụng đêm tối lẻn ra thám thính, nhưng đều bị phát hiện và đẩy lùi.
Đường vận lương tuy không xa nhưng để đảm bảo không có bất trắc, Chương bố trí thêm Đại đội Thần Vũ và Long Ngô Động chia nhau canh gác. Tiểu đoàn Thuận Thành, sau khi giải quyết xong thương binh tử sĩ, liền nhận lệnh vận chuyển và áp tải lương thảo.
Về vị trí địa lý, làng Thư Đôi nằm ở phía Nam đất Siêu Loại. Phía Tây làng là xã Ninh Ba, phía Đông là xã Hà Mãn, còn phía Nam tiếp giáp nhánh sông Dâu. Bên kia sông là cánh đồng lúa rộng lớn với vài quân doanh. Băng qua cánh đồng lớn ấy sẽ đến một nhánh khác của sông Dâu, rồi băng qua sông sẽ đến phần đất thuộc quyền La Lệnh công.
Phía Bắc của làng, nơi bọn Chương hạ trại, là hai làng Đông và làng Khương.
Về hình dáng, làng Thư Đôi có hình bầu dục, ven bờ sông. Một mặt là nước, ba mặt là cánh đồng bằng phẳng. Gọi là làng Thư Đôi thật chưa đúng, bởi tuy gọi là làng nhưng diện tích lớn bằng cả một xã, quanh làng có lũy tre gai cùng những rặng dây leo đan kín. Theo tin tức Chương đang có trong tay, sau lũy tre là thành đất cao gần hai trượng. Ngoài bờ tre có hào nước rộng ba trượng, sâu hơn một trượng, dưới lòng hào có cắm chông tre.
Địa hình bên trong làng khá phức tạp với nhiều đường ngang ngõ tắt, hai bên lối đi lớn nhỏ đều có bờ rào cao ngang đầu người. Bên cạnh đó còn có nhiều ao lớn nhỏ được đào theo chủ ý. Người lạ vào làng dễ bị lạc vì mất phương hướng. Bọn Trương Văn Long nghe nói trước đây Lý Lệnh công đã mời một thầy địa lý cao tay về xem thế đất rồi chỉ dẫn cách bày binh bố trận.
Làng Thư Đôi có hai lối ra vào là lối Ngõ Dưới ở hướng chính Bắc và Ngõ Nam. Hai lối vào đều có cổng thành kiên cố xây bằng gạch, vôi vữa. Ngoài hai lối chính còn có lối Đoài nằm ở hướng Tây Nam dành riêng cho Lý Lệnh công và gia quyến hơn trăm người đi lại.
Bên ngoài cổng Ngõ Dưới có đắp một bãi đất trống cao chừng một trượng, rất lớn, hình mũi mác. Mỗi khi tướng sĩ đến gặp đều chờ ở đây, tục gọi là Bãi Mác. Cạnh Bãi Mác có một đồn canh lớn nửa nổi nửa chìm, mái hình mai rùa nên gọi là Đồn Rùa.
Bọn Trương Văn Long, Hoàng Thái Công hay Lê Quý Ly nhiều lần ra vào làng nhưng lần nào cũng có người dẫn đường, nên chỉ nhớ được một phần nhỏ.
Lý Quang Minh cho hay, trong làng Thư Đôi có nhiều gò đống được đắp, có hệ thống thông đạo nối liền với nhau. Lối đi lại trong làng Thư Đôi chia làm hai dạng bất kể lớn nhỏ, là lối Dương và lối Âm. Đi vào lối Dương là sống, rẽ vào lối Âm là tử.
Lý Quang Minh không rõ tường tận nhưng được Lý An dăm ba bận căn dặn. Đi lại trong làng Thư Đôi, bất kể ngõ lớn nhỏ, mà thấy đầu ngõ trồng cây si hoặc Hoàng Anh Mộc thì tuyệt đối không được đặt chân vào, bởi đấy là ngõ cụt và ẩn chứa nhiều cơ quan cạm bẫy. Nếu thấy đầu ngõ xóm có cây xoan, cây bưởi hay ổi thì đều đi được.
Bọn Lý Quang Minh và Trương Văn Long, Hoàng Thái Công đã nhiều lần đến một nơi gọi là Vườn Phủ. Vườn Phủ nằm giữa một cái ao rất rộng, xung quanh trồng tre gai, mặt ao thả rau muống, rau ngổ cho mọc tươi tốt. Vườn Phủ nằm trong ấp Cồi, còn Lý Lệnh công thực sự ở đâu thì chẳng ai rõ.
Về quân số, bọn Trương Văn Long và Lý Quang Minh cho biết, đàn ông trong làng Thư Đôi đều là binh sĩ trong quân, còn cha mẹ họ thì không sống cùng. Số dân lẫn quân khoảng 8000 người, bao gồm cả trẻ nhỏ. Họ nhận được nhiều bổng lộc, ưu ái nên vô cùng trung thành với Lý Lệnh công. Ngoài ra, nhiều họ hàng thân thích của Lý Lệnh công sau khi Thiên Đức chiếm được phân nửa Siêu Loại đều đã kéo về ở đây.
Những mô tả của bọn Lý Quang Minh được tổng hợp lại, nộp Phạm Tu nghiên cứu rồi đem bàn với các tướng sĩ, trong khi Chương lại có những suy tính riêng. Nếu quân sĩ trong làng Thư Đôi và cha con họ Mậu không chịu quy hàng, thì dù không muốn, Chương buộc phải san phẳng căn cứ này.
So với thành Luy Lâu chỉ toàn tướng sĩ, Thư Đôi lại có phụ nữ và trẻ em. Đây là hai trong số những đối tượng mà một thanh niên thời hiện đại như Chương mặc nhiên cho rằng cần phải bảo vệ, không thể tàn sát.
Chương đã hai lần gửi thư yêu cầu đối phương hạ vũ khí đầu hàng, đảm bảo tính mạng cho tất cả già trẻ trong làng, không truy cứu bất kỳ tội lỗi nào. Nhưng lần thứ nhất sứ giả bị đuổi về, lần thứ hai sứ giả bị cha con Mậu Quốc Thìn bắt giữ, chặt đầu treo trên Bãi Mác kèm những lời sỉ vả khiến Chương nộ khí xung thiên, đập bàn quát lớn:
– Lão già họ Mậu thân là nhân sĩ mà lại hạ sát sứ giả! Lão ta dám chặt đầu sứ giả của ta, nếu để ta bắt được thì ta cũng sẽ chặt đầu lão ta thị chúng!
Sĩ quan ngồi trong trướng liếc mắt nhìn nhau bởi họ chưa từng thấy Chương tức giận như vậy.
– Hàn Thuyên! Ông lập tức phát bố cáo đến các làng xã xung quanh đây, rằng cha con Mậu Quốc Thìn đã hạ sát sứ giả. Trước giờ Chính Ngọ ngày mai, nếu ba cha con nhà chúng không tự trói mình nộp mạng, thì toàn bộ làng Thư Đôi sẽ biến mất vĩnh viễn, già trẻ gái trai đều bị diệt sạch, không một ai thoát! Mạc Thiên Chương này chưa bao giờ nói hai lời!
Hàn Thuyên lập tức thi hành mệnh lệnh. Bọn Phạm Cự Lượng và Trương Văn Long, Hoàng Thái Công thay nhau bắc loa phóng thanh kêu gọi binh sĩ trong làng bắt cha con họ Mậu giao nộp. Ai hạ vũ khí đầu hàng sẽ không bị truy cứu tội trạng.
Đáp lại lời bọn Phạm Cự Lượng chỉ là những cơn gió không ngừng thổi làm lay động cánh đồng lúa đang thì con gái.
Thiên Bình hỏi riêng chồng:
– Anh định tàn sát cả làng đó sao? Đó không phải tính cách của anh.
– Nhân đạo với kẻ thù là tự sát. Nếu họ không sợ anh mà vẫn giữ chúng lại, đó sẽ là mầm mống họa về sau. Anh không muốn nhưng phải l��m, vì đôi khi, anh làm điều này không phải vì riêng mình anh, mà còn vì em và những người khác nữa.
– Nhưng lũ trẻ đều vô tội.
– Anh hiểu, anh sẽ tìm cách. Nhưng sau giờ Chính Ngọ ngày mai thì anh chắc chắn nhiều đứa trẻ sẽ mồ côi, không thể khác được. Họ có lựa chọn của riêng họ, anh cũng vậy.
– Em chỉ mong anh vẫn luôn là anh.
Chương đưa tay vuốt tóc vợ, hạ giọng:
– Anh sẽ vẫn luôn như thế. Vạn Xuân này, phụ nữ và trẻ em là những người cần được yêu thương.
Chương gọi Phạm Bạch Hổ đến gặp riêng căn dặn, Phạm Tu chỉ ngồi cạnh lắng nghe.
Chập tối hôm ấy, thêm một trăm hỏa pháo liên hoàn, một trăm pháo khác cùng nhiều đạn cháy được vận chuyển đến. Bộ binh giúp pháo binh đào hàng trăm hố ngay trong đêm không trăng. Mỗi hố đào đặt một hỏa pháo liên hoàn hoặc pháo bắn đá. Phía trước hố dùng ván gỗ, cọc tre đắp thành ụ để che chắn, chống phản pháo, bởi những hố mới đào chỉ cách lũy tre gần nhất chừng 50 trượng. Nửa đêm về sáng, Phạm Bạch Hổ cho bắn thử vài loạt đạn cháy vào lũy tre gây cháy lớn khiến quân Siêu Loại phải hò nhau dập lửa.
Thủy binh Long Vũ vẫn giữ vững trận địa ở mặt Đông Bắc. Còn mặt Tây Bắc, do không có chiến thuyền, Chương đã bố trí thần công và pháo dọc ven bờ. Như vậy, làng Thư Đôi bị phong tỏa chặt ba mặt, nếu muốn rút lui thì chỉ còn hướng chính Nam. Họ sẽ phải rút sang Tế Giang. Chương muốn đặt ra ba cửa tử, một cửa sinh, không muốn dồn hàng vạn người vào bước đường cùng. Cậu đã nói rõ với sĩ quan, hạ sĩ quan, đả thông tư tưởng và yêu cầu họ truyền đạt rõ ràng đến quân sĩ cấp dưới.
Quân dân trong làng Thư Đôi có ba lựa chọn:
Một là, hạ vũ khí đầu hàng thì được sống. Hai là, chống cự thì sẽ bị tiêu diệt. Ba là, tháo chạy sang vùng Tế Giang thuộc quyền La Lệnh công.
Cho dù họ chọn cách nào thì làng Thư Đôi cũng phải bị phá bỏ, chia cắt để sau này không kẻ nào có ý định xưng bá một cõi nữa.
– Nếu La Lệnh công tiếp nhận những kẻ trốn chạy, chúng ta cũng cho ông ta biết đụng vào quân Thiên Đức là tự đâm đầu vào chỗ chết. Hãy nói anh em chuẩn bị tinh thần đánh thẳng Tế Giang!
Phạm Tu chau mày hỏi:
– Liệu có cần phải gây hấn với ông ta lúc này không?
– Thưa Tả Đô đốc, chiếm Tế Giang là chuyện sớm muộn. Nếu ông ta thu nhận những kẻ trốn chạy thì ta cũng phải tranh thủ chiếm lấy lợi thế. Tự khắc ông ta phải biết điều.
Phạm Tu gật gù ra vẻ đã hiểu ý. Ngay sau đó, Chương nói những khả năng có thể xảy ra khi tấn công vào làng cũng như cách xử lý các tình huống giả định.
Liệu Chương có thực muốn biến làng Thư Đôi thành bình địa hay không, đến chính Thiên Bình còn không rõ, huống chi là Phạm Tu.
Bố cáo được Ty Thông Tin dán khắp các làng xung quanh từ sớm, các nho sĩ đứng cạnh bố cáo, dùng loa lặp đi lặp lại điệp khúc hạch tội cha con nhà họ Mậu. Tuyệt nhiên không đả động đến Lý Lệnh công. Đấy chính là mưu kế của Chương.
Quá giờ Chính Ngọ ngày 1 tháng 9 năm Thiên Đức 29 không thấy ai giao nộp cha con họ Mậu. Trái lại, quân sĩ còn áp giải Lý An đến khu Bãi Mác, tuyên bố với quân Thiên Đức rằng nếu dám tấn công thì sẽ chặt đầu Lý An, nhạc phụ của Vạn Thắng Vương.
Phạm Tu thấy vậy thở hắt ra, lắc đầu nói với Triệu Quang Phục:
– Lý An chắc nằm mơ cũng chẳng nghĩ đến cảnh này và lão Thìn thật khiến ta ngạc nhiên. Lão ta ngu độn chăng?
– Túng quá hóa liều, thưa Tả Đô đốc. Nếu người bị trói đó là ngài thì tôi nghĩ thằng Chương mới chịu lui quân chứ Lý An thì có giá trị gì chứ.
Phạm Tu ghé tai Triệu Quang Phục nói nhỏ:
– Hạ Lý An thì dễ như trở bàn tay nhưng thằng Chương hình như có dự mưu nào đó. Nếu ta đoán không lầm, nó cần Lý An để hiệu triệu quân dân Siêu Loại.
– Thằng này bây giờ thật khó đoán.
– Năm năm! – Phạm Tu xòe bàn tay ra. – Đã năm năm rồi đấy, nó không phải thằng thư sinh ngày chúng ta gặp ở Nhất Vạn đâu. Khi ta bằng tuổi nó cũng chưa từng thống lĩnh vạn quân, mà… ông biết đấy. Chúng ta thực không dạy được gì nhiều cho nó nhưng tất cả những điều tốt đẹp nó cũng đều quy công cho chúng ta cả.
– Như thể nó chỉ là người thừa hành, ý Tả Đô đốc là vậy?
– Ấy chính là chỗ khác người.
– Tả Đô đốc, ngài có nghĩ thằng Chương sẽ san phẳng làng Thư Đôi như nó nói không?
– Trước đây thì ta chắc chắn nó sẽ không làm, còn như bây giờ…
Đoạn Phạm Tu chỉ lên khoảng không đầy nắng:
– Chỉ có trời mới biết được.
Hai trưởng bối nheo mắt nhìn về phía cửa lều soái của Chương, nơi vừa có một cái bàn lớn được kê cùng vài cái ghế. Một nữ binh đến mời Phạm Tu và Triệu Quang Phục đến xơi nước.
Chương chờ sẵn, niềm nở mời Phạm Tu ngồi, rồi huyên thuyên về thứ trà Uyển Như mới cho người đem đến.
– Con nghe nói trà này của Mông tộc trên vùng cao làm ra. Nhạc phụ Lâm lão gia đặc biệt mua tặng, bác và chú uống thử xem có ngon không. Trời nóng bức thế này mà được uống trà ngon cùng người tâm giao thì quả là hết ý ạ.
Phạm Tu mang máng nhớ, dường như ông đã từng được mời thứ trà này rồi.
Phiên bản biên tập này thuộc về truyen.free, một sản phẩm được tạo ra từ sự đầu tư tâm huyết vào chất lượng nội dung.