(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 204: Vạn quân có lẻ
Hay tin Mậu Quốc Thìn cắt đất kết minh với La Lệnh công, Chương mừng như vớ được vàng, bèn gọi Hàn Thuyên đến bàn bạc. Chương muốn nhấn mạnh vào việc Mậu Quốc Thìn hèn nhát, bán đất cầu an, chỉ lo giữ binh quyền mà bỏ mặc quân dân.
Hàn Thuyên hiểu ý, mang bức thư về đọc kỹ. Y định bụng sớm mai sẽ dán thư lên cổng chợ Diên Ứng, rồi đến các chợ khác, đồng thời cho người trà trộn rỉ tai để tin tức được lan đi nhanh chóng cùng những bằng chứng xác thực.
Tối ấy, Trương Văn Long cùng những người khác ở tạm trong quân doanh của Lê Quý Ly, hàn huyên đủ chuyện mãi đến gần nửa đêm mới tan. Đầu trống canh năm, tin cấp báo truyền đến: Hoàng Thái Công dẫn gần hai nghìn quân theo đường thủy, đã đến điểm hẹn gặp Yết Kiêu. Vì thế, cả trại đèn đuốc sáng rực, mọi người đều nóng lòng trông ngóng. Lê Quý Ly dẫn Trương Văn Long, Đào Cam Mộc và một số người khác đến gần thành Luy Lâu, thấy đèn đuốc trên mặt thành sáng rực một góc.
Lê Quý Ly báo danh với binh sĩ trực gác, đứng chờ một lát thì được phép đến thẳng bến sông, gặp Hoàng Thái Công cùng Yết Kiêu đang đứng nói chuyện. Lê Quý Ly và Trương Văn Long hớn hở chạy đến ôm chầm lấy Hoàng Thái Công, sau mới hỏi rõ sự tình.
Trên mảnh đất Siêu Loại quen thuộc này, mới gặp mặt cách đây chưa lâu, vậy mà chẳng hiểu sao, tại bến sông này, cả Hoàng Thái Công, Lê Quý Ly và Trương Văn Long đều không hẹn mà cùng rơi nước mắt. Vẫn là chốn xưa quen thuộc mà sao giờ đây lại lạ lẫm như một vùng đất mới.
Cả bọn đang hỏi thăm lẫn nhau, vừa hay tin Vạn Thắng vương đến, Hoàng Thái Công lộ rõ vẻ lúng túng khi thấy bóng dáng Chương, rồi lại bất ngờ khi Chương tươi cười bước đến gần, ôm chầm một cái thật chặt, vỗ lưng dăm ba cái rồi thân tình hỏi:
– Sao? Lâu không gặp, trình độ chơi cờ của tướng quân thế nào? Đã khá hơn chưa?
Hoàng Thái Công ấp úng:
– Bẩm, mạt tướng…
Chương bèn quay sang nói lớn:
– Này nhé, hồi trước ta dạy Hoàng Thái Công đây chơi cờ, ông ấy còn cho ta mấy nén bạc làm vốn dựng nghiệp đấy.
Đoạn Chương nói với Hoàng Thái Công và những người khác đang đứng trước mặt:
– Thế này nhé, trời vẫn còn chưa sáng hẳn. Anh em đi đường xa đã mệt, cứ để họ vào thành ăn uống nghỉ ngơi. Còn các tướng, hãy về Lý phủ với ta.
Chương nói với Lê Quý Ly và Trương Văn Long:
– Hai ông này có về Lý phủ luôn không hay còn hàn huyên?
Lê Quý Ly đáp:
– Thưa Vạn Thắng vương, chúng tôi mới chợp mắt được một lát. Bây giờ gặp Hoàng Thái Công thì chẳng còn muốn ngủ nữa. Nếu Vạn Thắng vương cho chúng tôi về Lý phủ uống chén trà thì còn g�� bằng.
Chương cười, quay sang vỗ vai Yết Kiêu, nói:
– Cậu lại chịu khó một chút, ở lại sắp xếp nơi ăn chốn ở tạm cho anh em.
Bấy giờ Chương mới thấy Lý Quang Minh và Lý Công Thành mặt mày hốc hác, y phục luộm thuộm, nhàu nhĩ.
– Còn hai anh cũng về Lý phủ chứ? Đó vẫn là nhà của hai anh đấy. Mẹ và Lam Khuê nếu biết hai anh đã về chắc hẳn sẽ vui mừng khôn xiết.
Lý Quang Minh chắp tay nói:
– Đa tạ Vạn Thắng vương đã quan tâm.
Chương phẩy tay, kéo Lý Quang Minh lại gần:
– Anh vợ không cần khách sáo như thế. Này mọi người, Lý Quang Minh và Lý Công Thành đây chính là anh của Trịnh Lam Khuê đấy nhé, hai anh này vẫn còn độc thân. Ai có em gái hay chị gái xinh đẹp, hãy giới thiệu cho hai anh ấy, ta thưởng mười nén bạc!
Bấy giờ, binh sĩ mới cười rộ lên, không khí ngại ngùng trong phút chốc tan biến. Trương Văn Long, Lý Quang Minh và Hoàng Thái Công cùng những người khác chợt nhận ra rằng Vạn Thắng vương quả thật rất biết cách lấy lòng người.
Lý phu nhân và Lam Khuê hay tin Lý Quang Minh cùng Lý Công Thành đã về đến Luy Lâu, bèn ra cổng Lý phủ đứng chờ sẵn, cả hai người phụ nữ nước mắt ngắn dài.
Đoạn đường từ Luy Lâu về Lý phủ, dù dài hơn mười dặm, nhưng cũng đủ để Lê Quý Ly, Đào Cam Mộc và vài người khác thuật sơ lược cho Hoàng Thái Công nghe về những điều mới lạ mà họ thấy. Đặc biệt, lễ nghĩa, tác phong trong quân Thiên Đức hoàn toàn khác biệt so với quân Siêu Loại.
– Vạn Thắng vương đối đãi với chúng tôi vô cùng thân tình, như anh em trong nhà. Ngài gọi những người hơn tuổi là ông, còn ai ít tuổi hơn thì gọi là cậu. Ngoài công việc, tất cả đều xưng hô thân mật như ở nhà, chỉ khi họp quân mới gọi theo chức vụ hoặc cấp bậc.
Nghe Lê Quý Ly nói vậy, Hoàng Thái Công gật đầu liên hồi. Mãi sau ông mới lên tiếng:
– Trừ cách ăn vận ra thì dáng dấp, cách giao thiệp vẫn y như ngày tôi gặp trong thành Luy Lâu. Thật không ngờ Mạc tiên sinh mà tôi biết lại chính là Vạn Thắng vương. Dạo năm ngoái còn bán tín bán nghi, giờ thì tôi tin hẳn rồi.
Lê Quý Ly nói:
– Tôi có nghe Vạn Thắng vương kể, khi ấy ngài đã không nói toạc móng heo ra vì sợ làm liên lụy đến ông. Nếu ngày đó Vạn Thắng vương nói rõ trắng đen mối giao tình với ông, e là đầu ông đã lìa khỏi cổ rồi.
Chợt Trương Văn Long hỏi:
– Thật sự đến giờ tôi vẫn chưa hiểu rõ, sáng hôm qua vì sao Vạn Thắng vương lại biết tôi đến mà đã bày binh bố trận chờ sẵn ở trại nhỉ?
Lê Quý Ly lắc đầu, đáp:
– Tôi mới chỉ biết Thiên Đức có cách truyền tin vô cùng nhanh chóng, đến ngựa còn không kịp. Mấy hôm trước, bên Thần Vũ quân đến gặp tôi, đưa một danh sách đã viết sẵn, yêu cầu tôi chọn ra hai mươi người để giao cho. Thần Vũ quân có nói sẽ huấn luyện họ cách truyền tin, xong xuôi sẽ giao trả về.
– Nhanh hơn ngựa, chỉ có thể là chim. – Trương Văn Long nhận định. – Lúc gặp Thần Vũ quân tôi có thấy một bóng chim bay vút lên cao, chẳng biết có phải vậy không.
– Chúng ta bây giờ đã theo Vạn Thắng vương, thôi thì cứ làm tốt việc được giao. Hỏi linh tinh sợ bị nghi ngờ lắm. – Lê Quý Ly nói. – Mấy hôm gần đây, Vạn Thắng vương và Tả Đô đốc hỏi tôi rất nhiều về làng Thư Đôi, e rằng sẽ sớm tiến đánh.
– Lý đại nhân sẽ gặp nguy hiểm nếu chúng tôi giải cứu hai công tử. – Hoàng Thái Công băn khoăn. – Nếu được, cần phải xin Vạn Thắng vương đánh sớm để cứu Lý đại nhân. Lão Mậu còn có phần nể nang, chứ bọn thằng Ngọ, thằng Tỵ thì sẽ chẳng kiêng nể g�� đâu.
Cả bọn vừa đi vừa nói chuyện, cùng nhất trí rằng chốc nữa đến Lý phủ sẽ đề đạt ngay ý nguyện này.
Hai công tử họ Lý sau khi thay y phục cũng nhập cuộc hội họp tại Lý phủ. Trong khi chờ bữa sáng, các tướng mới về đầu quân đều nhất loạt đề đạt Vạn Thắng vương mau chóng động binh giải cứu Lý An. Họ đều nguyện làm quân tiên phong.
Chương bảo nữ thân quân triệu tập các chỉ huy từ cấp Trung đội trưởng về Lý phủ để họp. Bộ Tổng tham mưu và Trưởng ty Công an đã được báo tin trước đó nhưng chưa đến kịp.
Bấy giờ Chương mới nói:
– Các anh mới về hãy còn mệt, vả lại khi tiến đánh Mậu Quốc Thìn khó tránh thương vong, vì trong tay ông ta vẫn còn hơn vạn binh mã. Việc đánh làng Thư Đôi ta đã có chủ ý từ trước, ba nghìn quân cùng súng pháo, liệu đã đủ chưa?
Trương Văn Long giơ tay xin phép nói:
– Thưa Vạn Thắng vương, có phải ngài còn chưa tin chúng tôi?
Chương nhoẻn miệng cười, khẽ lắc đầu:
– Dùng người thì phải tin, chẳng qua là ta không muốn các anh phải đối đầu với chính những người từng chung chiến tuyến. Nếu ngày sau đánh châu Vũ Ninh, phần tiên phong ắt sẽ thuộc về các anh.
– Thưa Vạn Thắng vương, nếu ngài cho phép, Trương Văn Long tôi đây sẽ dốc lòng đánh tới cho kỳ được.
– Lý Sứ tướng là nhạc phụ của ta. – Chương khẽ nhún vai. – Dù ông ấy không muốn thế. Ta không muốn nhạc mẫu và Tứ phu nhân phải phiền lòng, nên các anh cứ yên chí, ta đã có sắp đặt cả rồi. Quân lệnh như sơn, ngày tháng còn dài, chỉ cần các ông làm tốt việc được giao thì ắt thắng lợi nằm trong tầm tay. Chốc nữa gặp Tả Đô đốc xong, chúng ta cùng ăn uống rồi bàn định chi tiết. Ông Ly về đây trước, nếu đánh thì ông ấy có phần trước, trừ phi ông Ly nhường cho ông Long đây.
Ít phút sau, Tả Đô đốc Phạm Tu đến, Trương Văn Long tự giới thiệu về những người mới theo về. Phạm Tu hỏi thăm vô cùng ân cần từng người, không quên dặn dò mọi người cứ tranh thủ nghỉ ngơi trước khi bắt tay vào công việc mới.
Một yến tiệc giản đơn được bày ra, mọi người ăn uống nói cười rôm rả như thể chưa từng ở hai bờ chiến tuyến. Sau bữa ăn, Tả Đô đốc Phạm Tu chủ trì cuộc họp ngay tại Lý phủ. Chương và Bỉnh Di không tham gia vì công việc còn nhiều dang dở. Hơn nữa, dụng ý của Chương là muốn các tướng mới về thêm hiểu rõ Tả Đô đốc. Nếu cậu có mặt, cuộc họp e là thiếu tự nhiên.
Dù muốn hay không thì giờ đây Chương đã là Vạn Thắng vương trong lời bàn tán của bao người. Có thêm Hoàng Thái Công và Trương Văn Long cùng những người khác theo về, bỗng chốc Thiên Đức đã có đến một vạn quân sẵn sàng chiến đấu. Đánh vũ khí lạnh với Mậu Quốc Thìn còn nắm chắc phần thắng, huống chi dùng vũ khí nóng.
Mọi bản quyền đối với tác phẩm này đều thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện được kể một cách sống động nhất.