(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 118: Thả Hoàng Thái Công
Cự Lượng, Nghiêm Phúc Lý, Lý Văn Ba cùng Phạm Bạch Hổ, vừa nghe tiếng còi báo hiệu tấn công đã nhìn nhau cười rạng rỡ. Cả đêm nằm phục trong rừng, binh sĩ thay nhau đốn cây để tạo khoảng trống cho pháo bắn. Hai khẩu pháo được chế tạo từ đầu, đã được cả đội khiêng đến từ chập tối mấy hôm trước, giấu kỹ lưỡng, và chỉ mới lắp đặt chiều hôm qua, chờ lệnh khai hỏa.
Để chắc chắn và thỏa mãn sở thích cá nhân, Cự Lượng còn giấu Chương, bí mật mang thêm cả cầu chông và đá, bởi bản thân hắn chưa từng được chứng kiến pháo bắn, cũng nóng lòng muốn thử sức.
Quả đạn đá đầu tiên bắn không tới trại địch, còn cách hơn mười trượng mới chạm tới bờ rào cự mã. Sau khi chỉnh lại tầm bắn, Cự Lượng đích thân đặt viên đạn lên giá, rồi dồn sức kéo dây vít cần.
Viên đạn rơi giữa quân doanh nhưng không trúng ai. Địch quân dường như chưa phát hiện ra điều bất thường, Cự Lượng bèn nảy ra kế sách, lệnh cho binh sĩ hò hét như thể sắp tấn công.
Từ sườn núi xanh bát ngát, hàng trăm tiếng hò hét vang vọng đòi chém giết. Ba quân doanh với hơn nghìn binh sĩ nhốn nháo cầm binh khí lao ra khỏi lều và… trại gần nhất lãnh đủ. Những viên đạn đá liên tiếp trút xuống từ lưng chừng núi, khiến hàng chục binh sĩ trúng đạn. Nhiều lều vải bị sập, đá rơi tung tóe, có viên bay qua cả trại nhưng phần lớn đều rơi trúng mục tiêu. Tướng sĩ trong trại hốt hoảng kéo nhau chạy về hai trại phía sau, dáo dác nhìn về sườn núi, nơi những viên đá vẫn không ngừng bắn ra.
Quân sĩ của Cự Lượng, những kẻ may mắn, đều được tự tay bắn một quả đạn, phấn khích đến nỗi cả khu rừng huyên náo, chim muông bay tán loạn. Bắn hết hơn hai trăm quả đạn, họ đứng chờ địch quân xung phong. Thế nhưng, trái lại, đám người của Cự Lượng thấy địch nhổ trại, lùi hẳn về phía sau thêm trăm trượng. Thất vọng, họ đành dỡ pháo mang về.
“Chả vui mấy, bọn chúng sợ quá chuồn hết.” Cự Lượng than thở khi gặp lại Trương Lôi.
“Đánh còn nhiều, cậu lo gì. Bọn Lý An phơi thây hơn nghìn người ngoài đồng kia kìa.”
“Ây da! Tiếc thật! Lần sau phải xin đánh chính diện mới được.”
“Thôi, cho anh em nghỉ ngơi đi. Ta phải dẫn quân sang giúp chủ tướng quản lý hơn nghìn tù binh. Nói thật chứ bọn ta thấy hồi năm ngoái còn may mắn chán, bọn Lý An nghe đâu mất sạch kỵ binh và cung thủ.”
“Ông thầy hạ lệnh tiêu diệt cung thủ mà, đám ấy bị diệt thì sau chú cháu mình đỡ mệt. Đúng là bậc cao nhân, nhìn xa trông rộng thật.”
Trương Lôi cùng Triệu Văn Khoát, Chu Diện hăm hở dẫn năm trăm quân từ doanh trại đi tiếp quản tù binh.
Chương theo dõi trận đánh đến khi mọi việc ngã ngũ thì ra lệnh đừng tàn sát. Chương vẫn là Chương như vậy thôi. Thiên Bình ở lại kiểm soát tù binh, cho thu hết giáp sắt. Cũng như Chương đã từng làm dạo trước, cô cùng Xuân và nhóm Lạc Thổ lấy nước đến cho tù binh uống, và bu���i trưa đám tù binh được húp cháo loãng. Có điều tù binh nhiều quá, nhất thời chưa biết giam giữ ở đâu. Thiên Bình bảo Uyển Như đi báo cho Chương biết để xin hướng xử lý.
Chương đang ở trong làng Nhất Vạn. Đến gần trưa, Yết Kiêu báo cáo đã bắt được tướng địch là Hoàng Thái Công. Chương nghe mà sặc nước trà, ho lụ khụ một hồi.
“Hắn ta khai gì thêm không?”
“Hắn nói là tướng Thủy binh, thưa chủ tướng.”
“Ta biết gã này, hắn đối đãi với ta không tệ. Còn chơi cờ mấy lần nữa. Cứ giữ đã, tính sau.”
Uyển Như nói rằng hơn một nghìn tù binh sợ không quản lý xuể. Chương dẫn Uyển Như cùng đi gặp Phạm Tu để xin ý kiến. Phạm Tu ra lệnh căng hàng trăm lều tạm sát chân núi, dùng cự mã quây lại rồi cắt cử người canh giữ.
Chương gọi Trần Thông đến, dặn Trần Thông hẹn Lý An ba ngày sau cử sứ giả đến gặp để trao trả tù binh.
“Lần này các cháu định đòi hắn cái gì nào?” Phạm Tu hỏi Chương và Uyển Như. “Lý An là một tay khá đấy.”
“Bạc, lương thảo và… đúng… cháu sẽ đòi thêm vải vóc.”
“Hử?”
“Lấy vải làm gì?”
“Ông Cả Lụa bấy lâu nay giúp sức, giờ cũng phải cho ông ấy chút lợi lộc để còn hợp tác lâu dài chứ ạ.”
Phạm Tu bật cười, nói: “Lý An đi mua vải của ông Cả Lụa, sau đó ông ta chở đến làm áo chứ gì? Thật là ép người quá đáng.”
“Cháu nghĩ phải thành lệ, đánh với Thiên Đức mà thua thì phải ói tiền bạc ra đền. Chứ cháu làm gì có tiền khao quân. Uyển Như cũng cần thêm vốn để làm ăn nữa mà.”
“Thôi, đều theo các cháu cả. Nay ta thấy cả rồi, Siêu Loại đúng là sắp đổi chủ. Ta thấy bây giờ đánh nhau nhàn thật, thoáng một cái là xong. Hồi ta theo tiên vương đánh Hoa quốc, có trận quần thảo nửa ngày trời còn không phân thắng bại.”
“Đúng vậy,” Chương quay sang nói với Uyển Như. “Em tính toán với Duệ xem quân ta hao tổn ra sao rồi báo lại anh. Ba hôm nữa hai em gặp sứ giả của Lý An nhé.”
Thiên Đức quân và Thiên Gia Bảo Hựu mất hơn chín mươi người, gần hai trăm bị thương trong giao chiến. Một con số khó tin nhưng lại có lý khi mà phần lớn quân của Lý An bị hạ bởi đá, cầu chông và tên.
Lý An mất hơn một nghìn ba trăm binh sĩ trong chưa đầy nửa canh giờ. Việc thu gom tử sĩ kéo dài đến sáng hôm sau mới xong. Chương đã yêu cầu bày một bàn hoa quả chiều muộn hôm ấy và thắp hương ngay trên cánh đồng đẫm máu. Chẳng ai biết cậu khấn nguyện điều gì.
Duệ lại ngồi viết thư gửi Lý Lệnh công, nhưng thư lần này vô cùng ngang ngược, đe dọa, giọng kẻ cả, đóng mộc hổ trâu và hoa đào như hôm trước.
Thư đòi Lý Lệnh công bồi thường chiến phí vì một nghìn quân Thiên Đức đã tử trận, mỗi binh sĩ một nén bạc. Một nghìn xấp vải khâm liệm tử sĩ cùng trăm hộc ngũ cốc nuôi tù binh. Đổi lại, hơn một nghìn hai trăm tù binh sẽ được trả về lành lặn. Nếu không đáp ứng, ba ngày sau Thiên Đức quân sẽ đánh vào thành Luy Lâu và Thư Đôi, kèm theo lời hứa san phẳng Luy Lâu thành trong một canh giờ không kẻ nào thoát.
“Em viết thêm câu này, gạch đen ở bên cạnh để họ chú ý: ‘Ông cứ trốn ở ấp Cồi đi, lũy tre chẳng cứu ông được đâu.’”
“Sao anh chắc ông ta ở đó?”
“Bản doanh chắc chắn là ở làng Thư Đôi, ấp Cồi mới làm gần ch���c năm nay nên anh đoán rằng căn cứ địa của ông lão ở đấy.”
“Nhỡ sai thì bị người ta cười cho anh ạ.”
“Chả sao, dù gì ông lão cũng vãi ra quần khi hay chúng ta biết nơi ấy.”
“Một nghìn nén có nhiều không anh nhỉ?”
“Anh thương tình đấy, cũng phải để cho bọn họ sót ruột moi tiền ra rồi cũng tự an ủi rằng thôi thì bọn Thiên Đức cũng thiệt nặng.”
“Anh thật xảo quyệt, gian trá.”
“Anh còn nhiều trò mà, em thích thì em tự ký tên vào đấy cũng được.”
“Em… em viết gì?”
“Nguyễn Diệu Huyền, phu nhân tương lai của chủ tướng Thiên Đức quân chắp bút. Đấy, ghi như vậy có khi ông lão họ Lý tức ói máu.”
“Em, em cũng muốn!”
Chương nhìn Thiên Bình và Uyển Như chau mày: “Để lần sau, lần này ưu tiên cho Duệ vì cô ấy viết hai lần rồi, còn đi sứ mà. Vạn Xuân còn bao nhiêu đất, hai em lo gì.”
Nghe vậy hai nàng không tị nạnh nữa, còn Duệ đỏ mặt khi viết những dòng như Chương nói.
Phạm Tu đọc xong lá thư, đưa cho hai phó tướng rồi bảo: “Ta mà là Lý Lệnh công thì ta tức chết. Bọn chúng chả coi người ta ra gì.”
Đoàn Thượng vỗ đùi cười lớn: “Ây! Tả Đô đốc, người trẻ, kẻ mạnh có quyền mà. Chẳng mắng một chữ nào mà đọc thì đúng là tức thật. Lại còn đề tên người gửi chỉ là một con ranh thì…”
Chương gọi Yết Kiêu đến đưa bức thư và dặn thả Hoàng Thái Công, bảo hắn mang về.
Yết Kiêu đến nơi giam Thái Công, hất hàm hỏi: “Ông là tướng trấn thành Luy Lâu chứ gì?”
“Sao… sao…”
“Thôi đừng có nói láo, ta biết tỏng rồi.”
Đoạn Yết Kiêu soát người Thái Công, quả nhiên thấy miếng sắt.
“Thứ này là gì? Ám khí à?”
“Ta thân là võ tướng, không dùng thứ hạ đẳng ấy. Đó là bùa thăng quan tiến chức, bùa may mắn Mạc tiên sinh đã cho ta.”
“Ta cũng muốn thăng quan, thứ này sẽ là của ta. Ngươi may mắn đấy. Bây giờ ta sẽ thả cho ngươi về.”
“Cái gì? Sao thả ta?”
“Ngươi thua rồi. Ngươi là tướng, nuôi ngươi tốn cơm gạo. Ngươi mau cút về Siêu Loại cầm theo lá thư này đưa cho Lý Lệnh công, bảo ông ta mau mau đáp ứng mà nhận tù binh. Nếu không ba ngày nữa bọn ta đến đánh thành Luy Lâu, ngươi đã thấy thần khí chưa? Dương Ngôn, Hữu Tướng quân của Vũ Ninh vương vì nó mà bỏ mạng. Kiều Công Ngạn giàu có cũng chả dám sang đây, các người tự biết phải làm gì rồi.”
“Thứ… thứ đó là gì?”
“Ta đâu có ngu mà nói cho ngươi. Thủy binh của các ngươi cũng chả có gì ghê gớm đâu, nhanh không bằng ta được. Ta là Yết Kiêu, Đại đội trưởng Đại đội Long Vũ thuộc quân Thiên Đức. Thành ngươi trấn giữ cao cũng chỉ ba trượng là nhiều, thần khí bắn vào thành ngươi tự hiểu, nhé. Lựa lời mà nói, nếu bọn ta đánh Luy Lâu, ngươi làm mất thành, có thoát khỏi bọn ta cũng khó mà sống yên.”
Hoàng Thái Công được cho một con ngựa, thất thểu ra khỏi cổng làng Nhất Vạn, nhìn quân sĩ hơn nghìn người đang ngồi bó gối ven chân núi mà thêm phần kinh sợ.
Thái Công đi qua cánh đồng đầy xác người đang được gom lại chở về thì rùng mình sợ hãi. Làm tướng thì không sợ chết, nhưng nhiều binh sĩ tử trận không phải vì giáo đâm kiếm chém mà vì vỡ đầu khiến Thái Công nhớ đến những viên đá rơi trên cao xuống làm hỏng mái thuyền, binh sĩ kêu oai oái lúc sáng trên sông. Hắn tự hiểu ra rằng đối mặt với những kẻ sở hữu "thần khí" gì đó thật khó có cơ hội thắng.
Thái Công về Luy Lâu thành khi trời vừa chập tối, gặp Lý An đưa thư và kể lại vì sao mình thất bại, giọng thiểu não:
“Thuyền của chúng ít trạo phu song lại nhanh hơn chúng ta vài phần. Chúng có thuyền cảm tử và… và thuyền bắn ra những cục đá to như quả bưởi ạ.”
Lý An thở dài: “Là lỗi của ta khinh địch, chúng có thứ nỏ bắn rất nhanh và chính xác nữa.”
“Mạt tướng đã thấy, chúng chỉ cần gạt tay một cái là tên bay ra. Binh sĩ không thể áp sát.”
“Ngươi có gặp chủ tướng của chúng?”
“Kẻ bắt và thả mạt tướng tên là Yết Kiêu, hắn xưng là Đại đội trưởng Long Vũ gì đó thuộc Thiên Đức quân.”
“Bọn Thiên Gia Bảo Hựu đâu nhỉ? Ta không thấy cờ hiệu của chúng. Bọn tập kích ở sườn núi cũng không lộ mặt, chúng là ai chứ?”
“Bẩm Sứ tướng, có lẽ chúng ta đã nhầm lẫn đâu đó. Thiên Gia Bảo Hựu chỉ là cái vỏ, mạt tướng ở làng Nhất Vạn có thấy cờ hiệu của chúng nhưng ra đến ngoài chỉ thấy cờ hiệu… con hổ ạ.”
Lý An đăm chiêu: “Chả lẽ bọn Thiên Đức này mới thực là quân tinh nhuệ? Đến bây giờ chúng ta cũng không biết chúng có bao nhiêu binh mã.”
“Tại… tại sao ạ?”
Lý An cười đau khổ: “Vì chúng không dùng cờ hiệu theo lẽ thường, chưa giáp mặt đã bị diệt đến vài trăm. Kỵ binh… kỵ binh còn không đến được hàng rào mà còn có bốn mươi kẻ quay về mà bây giờ vẫn còn ngơ ngác.”
Lý An rơi nước mắt, nói thêm: “Cung thủ… ngươi nghĩ xem, ta mất hơn bảy trăm cung thủ chỉ trong một khắc. Đời ta chưa bao giờ đối mặt với kẻ địch nào nhanh và mạnh đến vậy. Ta thực muốn biết mặt mũi của kẻ mà ta đã chiến bại. Hắn… hắn còn đe dọa san phẳng thành, còn cho phép chúng ta đến gom tử sĩ, còn chữa trị cho kẻ bị thương. Ngươi có hiểu những điều đó có nghĩa là gì không?”
“Thưa… thưa Sứ tướng… mạt tướng chưa hiểu ạ.”
Lý An quệt đi giọt nước mắt trên gò má, cười đau khổ: “Hắn xem chúng ta như con sâu cái kiến, không để vào mắt. Một kẻ mạnh nhưng có lòng nhân, hắn gieo vào lòng kẻ đối địch sự sợ hãi nhưng cũng gieo cả lòng nhân từ. Kẻ này… kẻ này từ đâu mà đến? Đánh với hắn sợ rằng không có cơ may, lòng quân đang rối loạn.”
“Vậy phải tìm cách trừ khử hắn.”
“Ta cũng cho là thế, tìm cách mà trừ hắn đi. Bây giờ ngươi ở lại lo sắp xếp, ta đem thư đến gặp Lệnh công.”
Lý An rời thành, Hoàng Thái Công đứng trên tường thành nhìn theo mà đầu óc trống rỗng. Sứ tướng, vị chủ tướng hắn theo bấy lâu cũng đã biết sợ.
Thái Công chợt nhớ đến miếng sắt, tiếc rẻ: “Mạc tiên sinh đó hay thật, miếng sắt ấy giúp ta thoát chết một mạng. Mà sao chúng thả ta về mau vậy nhỉ? Chỉ đưa thư thì bắt một tên lính rồi sai mang về là xong hoặc phái sứ giả đi chứ? Thôi, xem như mình may vậy.”
Chương không tự nhiên thả cho Thái Công về chỉ để đưa thư mà nhằm phục vụ kế sách mới hòng chiếm được Siêu Loại với ít đổ máu nhất.
Tường thành vững chắc có khi đổ sụp chỉ bởi bị rút mất một viên gạch!
Bản quyền tác phẩm này thuộc về truyen.free, xin vui lòng tôn trọng công sức biên tập.