Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 1: Giao Châu

Giao Châu là vùng đất khá rộng lớn. Trong đó, vùng trung châu chiếm đến ba phần tư diện tích, với phía Tây giáp biển, đất đai màu mỡ và hệ thống sông ngòi chằng chịt. Sông Đỏ, hay còn gọi là Xích Giang, là huyết mạch chính của vùng trung châu. Vùng trung du và thượng du là những dãy núi đồi nối tiếp trải dài từ Đông Bắc xuống Tây Nam, tạo thành hình cánh cung.

Dân số Giao Châu ước tính khoảng 2,7 triệu người, gồm nhiều sắc tộc như Mông, Mường, Dao, Sán Dìu, Thái. Trong đó, người Kinh chiếm đa số với gần 2 triệu dân, sống tập trung ở các vùng đồng bằng ven biển và lưu vực sông. Người dân Giao Châu sống chủ yếu bằng nông nghiệp và ngư nghiệp, với các nghề chính là trồng lúa, đánh bắt cá, chăn nuôi và dệt vải.

Phía Nam, Giao Châu tiếp giáp với vương quốc Lâm Phồn; phía Bắc bị ngăn cách với Hoa quốc, một cường quốc Hán tộc hùng mạnh, bởi dãy Liên Sơn hiểm trở. Nhiều năm trước, Giao Châu như vùng đất vô chủ, nằm dưới ách cai trị của Hoa quốc. Hoa quốc xem Giao Châu là vùng đất man di, và người dân nơi đây không có chút địa vị nào trong mắt họ. Đồng thời, vương quốc Lâm Phồn cũng liên miên quấy phá ở mạn Nam.

Chính vì sự đa sắc tộc, nên dù nhiều cuộc nổi dậy nhỏ lẻ nổ ra ở Giao Châu cũng đều nhanh chóng bị dập tắt. Hơn chục năm trước, Hoa quốc xảy ra binh biến, phần lớn quân chủ lực phải rút về để dẹp loạn. Người dân Giao Châu nhân cơ hội ấy vùng lên đánh đuổi quân xâm lược. Trong số hàng chục cuộc khởi nghĩa nổ ra thời điểm đó, cuộc khởi nghĩa do Lý Tư cùng em trai Lý Bảo Thái đứng đầu là lớn mạnh nhất, tập hợp được đông đảo dân chúng dưới ngọn cờ của mình.

Lý Tư là người Sơn Tây, một phủ thuộc Giao Châu. Ông là con cả của một gia đình hào trưởng đã ba đời. Lý Tư vốn là người có tài, từng làm quan cho Hoa quốc đến chức Giám quân. Nhưng vì bất bình trước sự tàn ác của quan lại, ông đã từ quan về quê chiêu binh mãi mã, quyết tâm chống lại Hoa quốc. Lý Tư liên kết với nhiều nhóm khởi nghĩa ở Giao Châu, dần trở nên lớn mạnh, rồi đánh bại quân Hoa quốc đồn trú tại Giao Châu trong trận đại chiến gần thành Ốc. Tuy nhiên, dù đã đánh đuổi được quân thù, Lý Tư vẫn chỉ kiểm soát được vùng trung châu là chính. Các vùng thượng du và phía Nam Giao Châu vẫn nằm dưới sự kiểm soát của các tù trưởng, thủ lĩnh bộ tộc, những người này vẫn chịu ảnh hưởng của Hoa quốc do được ban cho nhiều quyền lợi.

Lý Tư lên ngôi vua, tự xưng là Lý Nam Vương, nghĩa là vị vua của đất phương Nam mang họ Lý. Ông cho đắp đất xây La thành, định đô ở cửa sông Tô (một con sông nhỏ gần Xích Giang), rồi sắp đặt quan chế. Theo đó, Thái úy đứng đầu hàng quan võ; Tể tướng đứng đầu hàng quan văn; và chức Thái sư chuyên dạy dỗ vua cùng các vương tôn, hoàng tử, công chúa. Ba chức vụ này được gọi chung là Tam Công, đứng đầu triều đình. Lý Tư đặt quốc hiệu là Vạn Xuân, với mong muốn đất nước thái bình, trường tồn vạn năm.

Thuở đầu lập quốc, Vạn Xuân bình yên chủ yếu là nhờ Hoa quốc đang chìm trong loạn lạc. Song, ngay trong nội bộ Vạn Xuân, vẫn tồn tại những cơn sóng ngầm phức tạp. Đó là mâu thuẫn lợi ích giữa các nhóm khởi nghĩa, các thế lực từng tham gia dưới ngọn cờ của Lý Tư, cùng tàn dư của Hoa quốc còn ẩn mình trong dân gian.

Vào một đêm mưa to gió lớn, sấm chớp liên hồi, vua ngự trên long sàng trong điện Thái Hòa sau một ngày mệt mỏi xử lý việc quốc gia đại sự. Công bằng mà nói, từ ngày lên ngôi, Lý Tư một lòng vì nước, quên ăn quên ngủ, dốc hết tâm sức thực hiện tâm nguyện, không muốn phụ lòng dân. Vua đang say giấc, chợt có một thanh âm trong veo vang vọng khắp điện, nghe như vừa xa lại vừa gần.

– Hoàng thượng, hoàng thượng! Ngài còn nhớ ta chứ?

Một ông lão dáng người nhỏ thó, tóc trắng như cước búi củ tỏi, da dẻ hồng hào, ánh mắt nghiêm nghị và chòm râu trắng dài ngang ngực. Ông vận áo ngũ thân sáng màu, tay chống gậy tre, đứng cạnh long sàng. Nhà vua choàng tỉnh, vừa trông thấy ông lão, vội tung chăn quỳ mọp xuống sàn điện lát đá, dập đầu liền ba cái.

– Thần nhân hiển linh có điều gì chỉ dạy?

– Hoàng thượng, đây là lần thứ mấy ta gặp nhau nhỉ?

– Lần thứ ba, thưa thần nhân.

– Lần đầu chúng ta gặp ở đâu? Ta già cả lúc nhớ lúc quên.

– Linh Sơn cổ tự, thưa thần nhân. Ta không bao giờ quên những lời dạy của thần nhân, nhờ ngài mà ta mới gây dựng được cơ đồ như ngày hôm nay, và cũng nhờ ngài mà dân Vạn Xuân mới được hưởng thái bình.

– Hoàng thượng, ngày đó tại Linh Sơn cổ tự, ngài đã nguyện đánh đuổi được quân thù, dựng được nước lo cho muôn dân thì có chết ngài cũng không màng.

– Thưa đúng.

– Tứ thập bát niên tắc tử, ngài nhớ chứ?

– Thưa thần nhân, ta biết tâm nguyện đã thành, thời gian của ta không còn nhiều. Kể từ ngày lên ngôi, ta ngày đêm lo xã tắc không một phút giây chểnh mảng.

– Ta biết, ta biết. Ta đến đây cũng chỉ để nhắc nhở Hoàng thượng. Ta thấy được những gì ngài đã làm cho muôn dân, cơ đồ ngài gây dựng không thể sụp đổ theo ngài được. Ngài cũng biết, ngày ngài băng hà cũng là ngày dân chúng Giao Châu sẽ lại lầm than khốn khổ vì binh đao, và nơi này sẽ lại chìm trong biển lửa.

Nhà vua phủ phục không nói thành lời, nước mắt rơi lã chã. Vua không sợ cái chết, không sợ về với tiên tổ, bởi ý trời đã định thì có muốn cũng không thể đổi thay. Chỉ là, vua không cam tâm nhìn cơ nghiệp xã tắc mình dốc lòng dựng xây lại tan như mây khói khi mình khuất núi.

– Hoàng thượng, năm đó sau khi rời Linh Sơn cổ tự, ngài đã gặp ai?

– Ta đã gặp Phạm Quý phi. – Nhà vua thấm nước mắt, đáp lời.

– Đó chính là nhân duyên tiền định mà ta tác thành cho ngài.

– Đội ơn thần nhân, đội ơn thần nhân.

Ông lão chắp tay sau lưng, đi lại một hồi có vẻ suy tư lắm, một lúc sau mới lên tiếng:

– Ta sẽ mách cho ngài một phương kế lâu dài, tuy không thể cải mệnh nhưng có thể giúp tâm nguyện của ngài dành cho muôn dân, cho vùng đất này thành hiện thực.

– Kính mong thần nhân chỉ bảo, ta đội ơn ngài, dân chúng Vạn Xuân cũng sẽ đội ơn ngài.

– Ngài hãy chọn trưởng công chúa, cho xuất cung, sống ẩn mình trong dân gian, đổi sang họ khác. Tốt nhất nên cho về gần Linh Sơn cổ tự, để ta còn có thể giúp sức.

Nhà vua nhất thời chưa hiểu hết dụng ý của ông lão nhưng đây đã là lần thứ ba ông lão mách bảo vua những kế sách thoát hiểm. Sau khi lên ngôi, vua liền cho xây đền thờ Linh Sơn Thần nhân gần Linh Sơn cổ tự để báo đáp công ơn, và hàng năm vẫn đích thân đến tế lễ. Còn nhớ, thuở mới dấy binh khởi nghĩa, vua đã gặp vô vàn gian truân, quân ít lương thiếu, năm lần bảy lượt bại trận. Một lần, trên đường rút chạy, vua và các thân tín đã tá túc bên ngôi chùa cổ đổ nát ven chân núi Linh Sơn. Nửa đêm, vua nằm mộng gặp thần nhân, không ai khác chính là ông lão này.

Sau khi rời cổ tự, vua gặp một người con gái dung mạo xinh đẹp, tuổi vừa đôi mươi, đang chạy loạn cùng anh trai. Họ là hai anh em họ Phạm, cha mẹ và thân thích đều đã mất trong cảnh loạn lạc. Người anh là Phạm Tu đã xin đầu quân, cầm gươm đánh giặc, hết mực trung thành, xông pha trận mạc bất chấp hòn tên mũi đạn, lập được nhiều chiến công lớn. Người em gái Phạm thị theo anh trai, được vua tin yêu, hết lòng chăm sóc vua cho đến ngày đại thắng, rồi trở thành Phạm Quý phi. Vua rất yêu chiều Quý phi, bởi nàng là người phụ nữ tháo vát, nhanh nhẹn và đặc biệt thông minh sắc sảo.

Ngoài hoàng hậu, vua có hơn mười bà phi, các bà đều hạ sinh hoàng tử, duy chỉ Phạm Quý phi hạ sinh một công chúa, năm nay vừa tròn ba tuổi, cũng là đứa con gái mà vua hết mực cưng chiều. Nay nghe thần nhân dặn phải đưa con gái sống ẩn mình trong dân gian, chắc hẳn có ẩn tình sâu xa mà người thường không thể nào thấu hiểu được.

– Ngài là người túc trí đa mưu, nhìn xa trông rộng, ta chỉ mách bảo được chừng ấy, còn lại để ngài lo liệu. Vận mệnh của đất nước này trước sau đều trong tay ngài cả.

– Đa tạ thần nhân chỉ bảo, ta nhất định sẽ nghe theo.

– Hoàng thượng, ngài trước sau vẫn luôn tin tưởng ta mà không một lời thắc mắc, vậy ta cũng xin nói để ngài vững dạ, ngài hãy nhớ bốn câu này:

“Ngô nhưng không ngô, Tiền hô hậu ủng. Phạm mà không phạm Cơ đồ ngàn năm.”

Nhà vua đọc lại một lượt bốn câu thần nhân vừa nói, dù trước khi dấy binh, vua cũng đã ăn học đến nơi đến chốn, nhưng bốn câu vừa rồi quả thật chẳng có ý nghĩa gì.

– Trưởng công chúa thuận tay phải, người sẽ đến giúp Vạn Xuân cũng thuận tay phải. Người mà ta giao phó cho ngài, còn dụng được đến đâu là do ngài tự liệu. Cây đa cổ thụ gần Linh Sơn cổ tự, sau này sẽ là nơi phát tích của hậu duệ ngài, ngài hãy ghi nhớ. Những gì ta đã căn dặn, tuyệt đối không được để lộ ra ngoài, hãy chọn người tâm phúc mà phó thác. Đây cũng là lần cuối ta gặp ngài, vận số của Vạn Xuân đều do ngài quyết định cả. Ta xin cáo từ.

Bóng hình ông lão nhạt dần, nhà vua vái lạy rồi đứng dậy, đưa tay quệt những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán. Đèn dầu lạc trong phòng đã tắt tự lúc nào, nhà vua đẩy cửa bước ra ngoài ngước nhìn bầu trời đêm lấp lánh những vì sao. Sau mấy năm trăn trở vì ngày về với tiên tổ đã cận kề, cuối cùng nhà vua cũng cảm thấy nhẹ lòng, trời cao có mắt, chẳng nỡ tuyệt đường của Vạn Xuân.

Nhưng Vạn Xuân có trường tồn muôn đời như ý nguyện của nhà vua hay không, chẳng lẽ lại đặt hết cả lên đôi vai bé nhỏ của cô công chúa mà vua hết mực yêu thương hay sao?

Tác phẩm này là tài sản trí tuệ của truyen.free, xin đừng bỏ qua.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free