Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 99: Tiếng Vọng Từ Vết Sẹo: Gánh Nặng Ý Chí Đau Khổ

Bóng Tần Mặc khuất dần vào ánh hoàng hôn nhuộm đỏ chân trời, mang theo lời hứa và niềm hy vọng của Vô Tính Thành. Mỗi bước chân của hắn, dẫu đã rời xa những người thân yêu, vẫn như vương vấn hơi ấm từ những lời dặn dò cuối cùng của Lão Khang và Hạ Nguyệt. Nhưng cùng lúc đó, một gánh nặng vô hình khác lại đè nén lên đôi vai gầy của hắn, một gánh nặng mà chỉ riêng hắn mới có thể cảm nhận, một bản giao hưởng của những "ý chí tồn tại" đau đớn và tuyệt vọng, vang vọng từ những tàn tích của quê hương.

Tần Mặc không đi ngay ra khỏi Vô Tính Thành. Hắn cần một lần nữa, lần cuối cùng, khắc ghi sâu sắc vào tâm khảm mình cái giá của sự mất cân bằng, cái giá của sự tàn phá. Hắn rẽ vào những con phố quen thuộc, nơi từng rộn ràng tiếng cười nói, tiếng rao hàng, tiếng sinh hoạt thường nhật của người dân Vô Tính Thành. Giờ đây, Phố Chợ Sáng chỉ còn là một khung cảnh hoang tàn, một bức tranh bi thảm của sự đổ nát và im lìm.

Ánh bình minh nhạt nhòa, yếu ớt len lỏi qua những tầng mây xám xịt, chỉ đủ để chiếu rọi những mảng tường cháy đen, những mái nhà sập xệ, và vô số mảnh vỡ nằm la liệt trên mặt đất. Gió nhẹ lướt qua, mang theo hơi ẩm từ Suối Tinh Lộ, nhưng không thể xua tan mùi tro tàn, mùi gỗ cháy khét lẹt và mùi bụi đất nồng nặc vương vấn trong không khí. Tần Mặc bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều cẩn trọng như sợ làm kinh động những linh hồn vẫn còn lẩn khuất. Hắn nhắm mắt lại, đôi mắt đen láy sâu thẳm ẩn chứa sự quan sát tinh tế giờ đây đang tìm kiếm những điều không thể nhìn thấy bằng thị giác thường. Hắn lắng nghe, không phải bằng đôi tai trần tục, mà bằng khả năng đặc biệt của mình – khả năng nghe được "ý chí tồn tại" của vạn vật.

Ban đầu, những gì hắn cảm nhận được là một sự hỗn loạn, một bản hòa tấu của những tiếng kêu than không lời, những tiếng rên rỉ nghẹn ngào từ hàng trăm, hàng ngàn vật thể. Một chiếc chum gốm vỡ nát nằm chỏng chơ, "ý chí" của nó là sự tiếc nuối về những hạt gạo từng được cất giữ, về sự ấm no mà nó từng tượng trưng. Một chiếc ghế gỗ cháy dở, "ý chí" của nó là sự phẫn uất khi bị tước đoạt hình hài, bị đốt cháy thành tro bụi, không còn là nơi nghỉ ngơi an lành cho những người chủ. Những mảnh vải nhàu nát, từng là y phục của ai đó, giờ đây chỉ còn là những mảnh vụn vô tri, nhưng "ý chí tồn tại" của chúng vẫn còn vương vấn nỗi sợ hãi, sự bất lực khi chứng kiến mọi thứ sụp đổ.

Tần Mặc dừng lại trước một đống đổ nát lớn, nơi từng là một gian hàng bán đồ gốm. Hắn cúi người, chạm tay vào một mảnh chén vỡ còn vương chút hoa văn tinh xảo. Ngay lập tức, một dòng cảm xúc lạnh lẽo, chua chát ập đến, xuyên thẳng vào tâm trí hắn. Đó là "ý chí tồn tại" của chính mảnh chén, mang theo ký ức về khoảnh khắc nó bị vỡ tan, về tiếng kêu thét thất thanh của người chủ hàng, và về sự trống rỗng khi không còn nguyên vẹn. Hắn cảm nhận được sự đau đớn, sự tan nát, không chỉ của vật thể vô tri ấy, mà còn của những ký ức, những cảm xúc con người đã từng gắn bó với nó.

"Tiếng kêu than này... nặng nề hơn cả tiếng gào thét." Tần Mặc thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Sự im lặng của cái chết... đôi khi còn ám ảnh hơn cả sự sống."

Hắn nhích thêm vài bước, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, đi sâu vào giữa những gì còn lại của Phố Chợ Sáng. Ở một góc khuất, hắn "nghe" thấy một "ý chí tồn tại" quen thuộc, nhưng giờ đây lại mang một sự trống rỗng đến nao lòng. Đó là "ý chí" của chiếc thúng tre cũ kỹ, nơi Bà Lý thường dùng để đựng rau củ quả tươi ngon mỗi sáng. Giờ đây, chiếc thúng đã mục nát, nhưng "ý chí" của nó vẫn còn luyến tiếc những buổi ban mai rộn ràng, những nụ cười hiền hậu của Bà Lý khi trao đổi hàng hóa. Nhưng sâu thẳm hơn, Tần Mặc cảm nhận được một nỗi sợ hãi mơ hồ, một sự tiếc nuối vô hạn từ "ý chí" của chính Bà Lý, linh hồn của nàng đã mất đi trong cuộc chiến. Nỗi tiếc nuối về một cuộc đời bình dị, về những đứa cháu thơ dại chưa kịp lớn, về những món ăn chưa kịp nấu. Nó không phải là sự oán hờn, mà là một sự tan vỡ của bình yên, một sự chấp nhận đau đớn rằng mọi thứ đã kết thúc.

Không xa đó, hắn "nghe" thấy một "ý chí" khác, mạnh mẽ hơn, nhưng cũng đầy bất lực và oán hận. Đó là "ý chí" của chiếc búa tạ nặng trịch, từng thuộc về Lý Đại Ca, người đàn ông chất phác với ước mơ nhỏ nhoi là xây dựng một ngôi nhà vững chãi cho gia đình. Chiếc búa vẫn còn đó, nằm lăn lóc giữa đống gạch đá, nhưng "ý chí" của nó giờ đây chỉ còn là sự thẫn thờ, sự bất lực khi không thể bảo vệ được người chủ của mình, không thể hoàn thành ngôi nhà mơ ước. Và từ đó, Tần Mặc cảm nhận được "ý chí" của Lý Đại Ca, không còn là khát khao sống yên ổn, mà là một sự giận dữ câm lặng, một nỗi bất công không thể hóa giải. "Chỉ mong được sống yên ổn..." lời nói cuối cùng của Lý Đại Ca, dù chưa kịp thốt ra, vẫn vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, giờ đây chỉ còn là một tiếng vọng đau thương, không thể nào thành hiện thực.

"Bà Lý, Lý Đại Ca... ta nghe thấy sự trống rỗng của các người." Tần Mặc thầm thì, bàn tay vẫn đặt trên mảnh chén vỡ. Hắn cảm nhận được độ sâu của nỗi đau và gánh nặng mà mình đang gánh chịu. Nó báo hiệu những thử thách cảm xúc to lớn hơn mà hắn sẽ phải đối mặt khi đi ra Huyền Vực, nơi sự mất cân bằng còn tồi tệ hơn, nơi những "ý chí tồn tại" có thể bị bóp méo, bị triệt tiêu hoàn toàn. Nơi này, Vô Tính Thành, dù đã bị tàn phá, vẫn còn vương vấn những ký ức, những cảm xúc. Nhưng bên ngoài kia, liệu có những nơi nào mà ngay cả "ý chí tồn tại" cũng không còn tiếng vọng?

Tần Mặc đứng đó rất lâu, để cho những làn sóng cảm xúc từ những "ý chí tồn tại" đã mất hút sâu vào tâm hồn mình. Hắn không né tránh, không chối bỏ, mà đón nhận tất cả. Bởi vì, hắn biết, đây là một phần của sự thật, một phần của cái giá mà Vô Tính Thành đã phải trả, và cũng là một phần động lực để hắn tiếp tục hành trình của mình. Những tiếng kêu than không lời này, dù bi thương đến mấy, cũng sẽ là ngọn đèn soi lối, nhắc nhở hắn về sứ mệnh "cân bằng bản chất", không để vạn vật bị đẩy đến giới hạn của sự hủy diệt.

***

Rời khỏi Phố Chợ Sáng, Tần Mặc đi sâu hơn vào khu dân cư, nơi từng là những mái nhà ấm cúng, giờ chỉ còn là những bức tường trơ trọi, những khung cửa sổ trống rỗng như những hốc mắt vô hồn nhìn lên bầu trời u ám. Gió mạnh hơn, rít qua những khe hở, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng than khóc của chính thành trì. Mùi khói ám ảnh vẫn còn vương vấn, quyện lẫn với mùi ẩm mốc của những vật liệu mục ruỗng, mùi đất xông lên từ những nền móng nhà bị bật tung. Bầu không khí nơi đây lạnh lẽo đến thấu xương, nặng trĩu những 'bóng ma' ký ức của một cuộc sống đã bị gián đoạn đột ngột.

Tần Mặc bước qua một khoảng sân, nơi từng có một cây khế già tỏa bóng mát, giờ chỉ còn là gốc cây cháy đen. Hắn nhớ những buổi chiều hè, lũ trẻ trong làng thường tụ tập dưới gốc cây, nô đùa vui vẻ. Giờ đây, chỉ còn là sự im lặng đáng sợ, một sự im lặng không chỉ là vắng bóng tiếng người, mà còn là sự vắng bóng của cả "ý chí tồn tại" của những điều nhỏ bé, bình dị từng làm nên sức sống của nơi này.

Hắn đi ngang qua một lò rèn đã cháy rụi, chỉ còn lại khung sắt hoen gỉ và một đống tro than nguội lạnh. Đây là xưởng rèn của Thúc Thợ Rèn Mã Đại Lực, một người đàn ông vạm vỡ, tay chân cơ bắp, khuôn mặt lấm lem tro bụi nhưng luôn nở nụ cười hào sảng. Tần Mặc nhắm mắt lại, cảm nhận "ý chí" của Thúc Mã. Không phải là sự giận dữ hay oán hờn như Lý Đại Ca, mà là một sự tuyệt vọng tột cùng. "Ý chí tồn tại" của Thúc Mã là sự tiếc nuối sâu sắc khi không thể bảo vệ được gia đình, không thể giữ gìn xưởng rèn mà ông đã dành cả đời để xây dựng. Hắn cảm nhận được khát khao bảo vệ mãnh liệt, nhưng lại bất lực nhìn mọi thứ tan biến. Những thanh kim loại mà ông từng tỉ mỉ rèn giũa, mang trong mình "ý chí" của sự bền bỉ, của sức mạnh, giờ đây cũng chỉ còn là những mảnh vụn vô nghĩa, bị bẻ cong, bị nung chảy, mất đi hình hài và mục đích. "Mọi vật đều có giá trị của nó, nếu biết cách sử dụng..." lời nói của Thúc Thợ Rèn từng vang lên trong xưởng, giờ đây trở thành một tiếng vọng bi ai, châm biếm chính số phận của ông và những vật phẩm ông đã tạo ra.

Tần Mặc cảm thấy trái tim mình như bị siết chặt. Niềm hy vọng le lói về sự tái sinh mà Lão Khang đã gieo vào lòng hắn ở chương trước, giờ đây dường như bị nhấn chìm bởi biển cả đau thương này. Liệu có phải mọi sự hủy diệt đều dẫn đến tái sinh? Hay có những sự hủy diệt chỉ mang đến sự trống rỗng vĩnh viễn, nơi "ý chí tồn tại" cũng bị triệt tiêu hoàn toàn? Câu hỏi này cứ luẩn quẩn trong tâm trí hắn, tạo nên một sự giằng xé nội tâm sâu sắc. Hắn đã thấy mầm cây non xuyên qua kẽ đá vỡ, thấy mảnh gốm vỡ vẫn khát khao gắn kết. Nhưng hắn cũng đang chứng kiến một thực tại tàn khốc, nơi "ý chí" của nhiều vật thể, và cả linh hồn, dường như đã bị nghiền nát đến không còn hình dạng.

"Thúc Mã Đại Lực... ta nghe thấy sự tan vỡ trong ý chí của thúc. Nặng nề quá..." Tần Mặc thầm thì, giọng nói nội tâm run rẩy. "Lẽ nào... không phải mọi sự hủy diệt đều dẫn đến tái sinh?" Sự im lặng đáng sợ và "ý chí" hoàn toàn biến mất của một số vật thể đã chết, không còn khả năng tái sinh, gợi ý về những cấp độ hủy diệt hoặc tha hóa mà Tần Mặc có thể gặp phải ở Huyền Vực rộng lớn. Đây là một cảnh báo rằng không phải mọi thứ đều có thể hồi phục, rằng có những mất mát là vĩnh viễn.

Hắn dừng lại trước tàn tích của một ngôi nhà, nơi từng là tổ ấm của Thôn Trưởng Vô Tính Thành. Mái nhà đã sập, tường đổ nát, chỉ còn một phần bức tường đá còn đứng vững, khắc ghi dấu vết của thời gian và chiến tranh. Tần Mặc cúi đầu, đặt bàn tay lên bức tường lạnh lẽo, cảm nhận sự trống rỗng và nỗi đau của những người đã từng sống ở đó. Từ bức tường, hắn "nghe" được "ý chí" của Thôn Trưởng. Không phải sự tuyệt vọng hay oán hờn, mà là một sự hối tiếc sâu sắc, xen lẫn với sự thanh thản kỳ lạ khi chấp nhận số phận. "Bình yên là tài sản quý giá nhất," "ý chí" của Thôn Trưởng vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, một lời khẳng định về giá trị của cuộc sống bình dị mà ông đã cố gắng bảo vệ. Nhưng đồng thời, đó cũng là một nỗi buồn vô hạn khi không thể bảo vệ được nó đến cùng, và một mong muốn mãnh liệt cho sự bình yên của những người còn lại.

Gánh nặng của sự sống và cái chết, của hy vọng và tuyệt vọng, của sự tái sinh và sự hủy diệt, tất cả đè nặng lên Tần Mặc. Hắn không phải là một chiến binh mạnh mẽ, không có linh lực phi phàm, nhưng tâm hồn hắn lại là chiến trường của những "ý chí tồn tại" này. Sự cô độc bao trùm hắn, bởi không ai khác có thể hiểu được những gì hắn đang cảm nhận. Những vết sẹo khắc sâu vào Vô Tính Thành, vào từng vật thể, vào từng linh hồn đã mất, giờ đây cũng khắc sâu vào chính Tần Mặc, trở thành một phần không thể tách rời trong huyết mạch và sứ mệnh của hắn. Hắn không thể chối bỏ, không thể chạy trốn. Hắn phải mang theo tất cả.

***

Buổi trưa, ánh nắng yếu ớt bắt đầu xuyên qua những tầng mây xám xịt, tạo thành những vệt sáng lờ mờ trên mặt đất. Gió từ dòng sông thổi về, mang theo hơi nước mát lành, làm dịu đi phần nào không khí nặng nề của tro tàn và nỗi buồn. Tần Mặc cuối cùng cũng đến Bến Tàu Hải Nguyệt, nơi ít bị tàn phá hơn những khu vực khác của Vô Tính Thành. Cầu cảng gỗ đơn giản vẫn còn đó, vài chiếc thuyền nhỏ neo đậu yên bình, một nhà kho nhỏ vẫn đứng vững ở cuối bến. Nhưng sự bình yên nơi đây, thay vì mang lại cảm giác thanh thản, lại càng khiến nỗi đau thêm phần rõ rệt, như một khoảng lặng trong bản nhạc bi thương, làm nổi bật lên những nốt trầm đã qua.

Tần Mặc đứng trên cầu cảng, nhìn ra dòng sông rộng lớn, nơi mặt nước phản chiếu ánh sáng yếu ớt của mặt trời, lấp lánh như hàng ngàn giọt nước mắt. Hắn cảm nhận "ý chí" của dòng sông. Dòng sông vẫn chảy trôi miệt mài, vẫn bao dung, vẫn ôm lấy những mảnh vỡ của Vô Tính Thành, mang chúng đi xa, hòa vào dòng chảy vô tận của nó. Nó không phán xét, không than vãn, chỉ lặng lẽ tiếp tục hành trình của mình, như một nhân chứng thầm lặng của mọi sự đổi thay. Từ dòng sông, Tần Mặc lại nghe thấy những "ý chí" yếu ớt của những vật thể bị cuốn trôi, của những hạt cát, sỏi đá dưới đáy, tất cả đều mang trong mình một khát khao duy nhất: được tiếp tục tồn tại, dù là dưới hình hài nào.

Hắn nhớ lại lời hứa của mình với Hạ Nguyệt, với Lão Khang, với Vô Tính Thành. "Ta sẽ trở về, mang theo một con đường mới cho Huyền Vực, một con đường nơi sự bình yên và bản chất được tôn trọng." Lời nói ấy, giờ đây, không còn là một lời hứa đơn thuần, mà đã trở thành một lời thề son sắt, được khắc ghi bằng chính nỗi đau và sự mất mát mà hắn vừa trải qua. Gánh nặng trên vai hắn không phải là sự nghi ngờ hay sợ hãi, mà là sự chấp nhận và biến nỗi đau này thành một phần của sứ mệnh. Hắn sẽ mang theo những "ý chí tồn tại" đau khổ này, mang theo tiếng than vãn của những linh hồn đã mất, để chúng nhắc nhở hắn về cái giá của sự mất cân bằng, và về lý do hắn phải đi tìm con đường cân bằng cho toàn Huyền Vực.

Quyết tâm kiên định của Tần Mặc khi chấp nhận gánh nặng này sẽ là động lực chính cho hành trình của hắn. Hắn sẽ không dễ dàng từ bỏ sứ mệnh, dù cho có phải chịu đựng nỗi đau lớn đến đâu, dù cho con đường phía trước có cô độc và hiểm nguy đến nhường nào. Đây không phải là một sự lựa chọn, mà là một sự tất yếu.

Tần Mặc quay lưng lại với thành phố, với những tàn tích đau thương nhưng cũng đầy hy vọng. Ánh mắt hắn kiên định nhìn về phía dòng sông, nơi một chiếc thuyền nhỏ, mộc mạc đã chờ sẵn. Thân thuyền bằng gỗ cũ kỹ, nhưng "ý chí" của nó lại kiên cường, sẵn sàng đương đầu với mọi sóng gió, như chính Tần Mặc. Hắn bước lên thuyền, không quay đầu lại.

Chiếc thuyền nhẹ nhàng tách bến, trôi theo dòng nước. Vô Tính Thành dần lùi lại phía sau, những bức tường đổ nát, những mái nhà cháy đen, và cả những "ý chí tồn tại" đau khổ mà hắn đã "nghe" được, tất cả đều thu nhỏ lại, trở thành một chấm nhỏ trong tầm mắt. Tần Mặc đứng giữa con thuyền, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ kiên cường, linh hoạt. Mái tóc đen nhánh của hắn khẽ bay trong gió, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên sự trầm tư và một chút cô độc. Trang phục đơn giản, vải thô, màu sắc nhã nhặn của người dân Vô Tính Thành khiến hắn trông như một kẻ lữ hành bình thường, nhưng bên trong hắn là cả một thế giới của những "ý chí tồn tại", của nỗi đau, của hy vọng, và của một sứ mệnh vĩ đại.

Hắn đã sẵn sàng, không phải với sự tuyệt vọng hay gánh nặng đè nén, mà với một niềm tin mãnh liệt vào sự tái sinh của vạn vật và một tương lai cân bằng hơn. Nỗi đau và mất mát đã trở thành sức mạnh, sự cô độc đã trở thành bạn đồng hành. Con thuyền nhỏ, chở theo một thiếu niên không có linh căn, không thiên phú tu luyện, nhưng lại mang trong mình tiếng nói của vạn vật, dần khuất vào màn sương mờ của dòng sông, chính thức mở ra Arc II: "Hành Trình Khám Phá và Chân Lý Thất Lạc". "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Lời cảnh báo ấy giờ đây không còn là một chân lý thất lạc, mà đã trở thành kim chỉ nam cho hành trình của Tần Mặc, một hành trình tìm kiếm sự cân bằng cho Huyền Vực, nơi mọi vật đều có quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn", và nơi "thăng tiên" vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free