Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 96: Vết Sẹo Của Bình Yên: Bình Minh Trên Đống Đổ Nát

Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, chỉ còn lại màu xám u buồn của ráng chiều, dần nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những con sóng vẫn vỗ rì rầm vào bờ, mang theo hơi gió lạnh và mùi biển mặn. Vô Tính Thành đã bị tàn phá, mang trên mình những vết sẹo không thể xóa nhòa, nhưng nó vẫn kiên cường hồi sinh, vẫn là ngọn hải đăng của sự bình yên và cân bằng mà Tần Mặc đã chiến đấu để bảo vệ. Gánh nặng trên vai hắn giờ đây càng nặng hơn bao giờ hết. Hắn đã kiệt sức cả về thể chất lẫn tinh thần, nhưng sự kiệt quệ đó cũng đi kèm với một sự minh triết sâu sắc hơn. Hắn đã thấy giới hạn của mình, nhưng cũng đã thấy được sức mạnh tiềm tàng của 'ý chí tồn tại' và khả năng của mình trong việc thay đổi 'vật tính' của Huyền Vực. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội, nhưng hắn đã sẵn sàng. Hạ Nguyệt lại đến bên hắn, nhẹ nhàng khoác tay hắn. “Mặc ca, về thôi, trời đã tối rồi.” Giọng nàng dịu dàng, nhưng Tần Mặc cảm nhận được sự lo lắng ẩn chứa bên trong. Tần Mặc siết chặt tay Hạ Nguyệt. Hắn biết, nàng và Vô Tính Thành sẽ mãi là ngọn hải đăng chờ đợi hắn trở về. Nhưng trước khi trở về, hắn phải dấn thân vào thế giới rộng lớn, tìm kiếm ‘chân lý thất lạc’, khám phá sâu hơn về ‘ý chí tồn tại’ và ‘vật tính’. Hắn phải tìm một con đường để Huyền Vực có thể tồn tại mà không cần phải hy sinh bản chất của vạn vật trên con đường thăng tiên vô độ. Đó là lời hứa của hắn, là sứ mệnh của hắn. Và giờ đây, hắn đã hoàn toàn sẵn sàng cho chuyến hành trình cô độc và đầy thử thách ấy.

Màn đêm buông xuống Vô Tính Thành, ôm trọn những vết thương vẫn còn rỉ máu dưới ánh trăng mờ nhạt. Nhưng rồi, như một lời hứa hẹn ngầm về sự hồi sinh, bình minh đã len lỏi qua làn sương mỏng, đánh thức vạn vật bằng thứ ánh sáng yếu ớt nhưng đầy hy vọng.

Tần Mặc đứng lặng lẽ tại Bến Tàu Hải Nguyệt, nơi những con sóng vẫn vỗ rì rầm vào bờ, như một nhịp thở chậm rãi, đều đặn của biển cả. Hơi sương sớm còn vương vấn trên mặt biển, tạo nên một tấm màn huyền ảo, che mờ đường chân trời xa thẳm. Mùi nước biển mặn mà, pha lẫn mùi gỗ ẩm mục và chút tanh nồng của hải sản, len lỏi vào khứu giác, gợi lên một cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ. Những chiếc thuyền nhỏ neo đậu gần bờ, thân tàu trầy xước, cánh buồm rách rưới, chúng là những chứng nhân câm lặng cho cơn bão vừa qua. Bầu không khí nơi đây bình yên đến lạ, tĩnh lặng đến mức khiến lòng người phải lắng xuống, nhưng trong sự tĩnh lặng ấy, Tần Mặc cảm nhận được một nỗi trống rỗng khó tả.

Chiến thắng đã thuộc về Vô Tính Thành, nhưng trong lòng hắn không hề có niềm vui trọn vẹn. Thân hình hắn vẫn còn kiệt sức sau trận chiến, mỗi thớ thịt, mỗi mạch máu đều như đang rên rỉ vì sự hao tổn quá độ. Trí óc hắn nặng trĩu những hình ảnh đổ nát, những âm thanh đau đớn mà chỉ mình hắn có thể nghe thấy. Sự kiệt quệ không chỉ đến từ thể xác, mà còn từ tinh thần, từ gánh nặng của vô vàn 'ý chí tồn tại' bị tổn thương mà hắn đã tiếp nhận. Hắn nhìn ra mặt sông, nơi làn sương vẫn còn mờ ảo, như một tấm gương phản chiếu tâm hồn hắn lúc này – mịt mờ, nhưng ẩn chứa một dòng chảy sâu thẳm của suy tư.

“Anh mệt rồi, Tần Mặc. Hãy nghỉ ngơi đi.”

Giọng Hạ Nguyệt nhẹ nhàng vang lên sau lưng hắn, như một làn gió ấm áp xoa dịu tâm hồn. Nàng khẽ bước đến bên hắn, bàn tay thanh tú nhẹ nhàng đặt lên vai hắn. Tần Mặc có thể cảm nhận được sự ấm áp từ lòng bàn tay nàng, xuyên qua lớp áo vải thô, truyền đến trái tim hắn một nguồn năng lượng an ủi. Nàng không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của nàng, sự quan tâm không lời ấy, chính là một điểm tựa vững chãi giữa những hỗn loạn trong tâm trí hắn. Đôi mắt nàng, trong veo như mặt nước hồ thu, lúc này ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu sắc, nhưng cũng ánh lên sự kiên cường quen thuộc của người con gái Vô Tính Thành. Mái tóc đen dài của nàng vẫn được buộc gọn gàng, tôn lên vẻ thanh tú của khuôn mặt, nhưng có lẽ cũng vì thức đêm chăm sóc hắn mà giờ đây đôi mắt nàng cũng có chút quầng thâm.

Tần Mặc khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Hắn quay đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào đôi mắt Hạ Nguyệt, tìm kiếm một lời giải đáp cho chính mình. “Bình yên này... có phải là bình yên thật sự không, Nguyệt?” Giọng hắn khản đặc, trầm lắng, mang theo một nỗi băn khoăn day dứt. Hắn không chỉ hỏi nàng, mà còn là tự vấn chính mình, về cái giá của chiến thắng, về những mất mát không thể bù đắp, về những 'ý chí tồn tại' đã mãi mãi im lặng. Bình yên mà hắn đã chiến đấu để bảo vệ, giờ đây sao lại mang một hương vị đắng chát đến vậy? Hắn cảm thấy sự mâu thuẫn sâu sắc giữa cảnh vật yên bình trước mắt và những tàn phá vẫn còn hiện hữu trong ký ức, trong cảm nhận của hắn. Nàng chỉ siết nhẹ bàn tay trên vai hắn, không nói gì, nhưng ánh mắt nàng như muốn nói rằng nàng hiểu, hiểu nỗi đau và sự day dứt trong lòng hắn. Hắn lại quay về phía biển, ánh mắt xa xăm như tìm kiếm một điều gì đó vượt ra ngoài tầm nhìn hữu hạn. Sương mù dần tan, những tia nắng đầu tiên bắt đầu xuyên qua, vẽ nên những vệt sáng vàng cam trên mặt biển gợn sóng, báo hiệu một ngày mới đang thực sự bắt đầu, nhưng liệu nó có mang đến một bình yên thực sự cho Vô Tính Thành, và cho cả Huyền Vực này hay không?

Khi mặt trời đã lên cao, sương mù tan biến hoàn toàn, để lộ ra những mảng xanh biếc của biển cả và bầu trời trong vắt. Tần Mặc, Hạ Nguyệt, và Lão Khang cùng nhau rời Bến Tàu Hải Nguyệt, bước vào Phố Chợ Sáng. Nơi đây, từng là trái tim sôi động của Vô Tính Thành, nơi tiếng rao hàng, tiếng cười nói, tiếng gà kêu và mùi thức ăn luôn hòa quyện, tạo nên một bức tranh sống động về cuộc sống bình dị. Giờ đây, cảnh tượng trước mắt lại là một sự đối lập nghiệt ngã.

Những gian hàng gỗ đơn giản ngày nào nay chỉ còn là những khung sườn cháy đen, xiêu vẹo. Đường phố lát đá cuội, vốn dĩ sạch sẽ, giờ đây vương vãi gạch vụn, tro tàn và những mảnh vỡ từ đồ đạc. Mái che bằng vải đã bị xé toạc, phơi bày những vết sẹo tàn khốc của chiến tranh dưới ánh nắng ban mai. Từng ngôi nhà, từng cửa tiệm, giờ đây đều mang trên mình những vết thương sâu sắc: tường đổ nát, cửa sổ vỡ tan, những vết cháy đen loang lổ trên thân gỗ. Không khí không còn sôi động, mà thay vào đó là sự tĩnh lặng nặng nề, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng cưa xẻ gỗ, tiếng đập búa sửa chữa, hay tiếng than khóc nhỏ nhẹ vang lên từ đâu đó. Mùi khói bụi, mùi gỗ cháy khét vẫn còn vương vấn, hòa lẫn với mùi đất ẩm và chút hương thảo mộc dịu nhẹ từ những khu vườn còn sót lại.

Người dân Vô Tính Thành, những con người chất phác, hiền lành, đang lặng lẽ dọn dẹp, sửa chữa, hàn gắn những đổ nát. Trên gương mặt hốc hác của họ, Tần Mặc thấy rõ sự mệt mỏi cùng cực, nỗi đau mất mát không thể che giấu, nhưng cùng với đó là một sự kiên cường đáng kinh ngạc. Họ không than vãn, không oán trách, chỉ âm thầm làm việc, cố gắng khôi phục lại cuộc sống của mình. Một người phụ nữ trung niên, với mái tóc đã ngả bạc và gương mặt khắc khổ, đang cặm cụi nhặt từng viên gạch vỡ từ đống đổ nát của ngôi nhà mình. Đôi mắt nàng đỏ hoe, nhưng bàn tay vẫn không ngừng nghỉ.

Tần Mặc bước đi chậm rãi, mỗi bước chân như giẫm lên từng mảnh vỡ của 'ý chí tồn tại' đang rên rỉ. Hắn nhắm mắt lại, năng lực đặc biệt của hắn cho phép hắn nghe thấy những âm thanh mà người thường không thể cảm nhận. Hắn nghe thấy tiếng kêu than thảm thiết từ những thanh gỗ mục ruỗng, chúng đau đớn khi bị kéo lê, bị vứt bỏ, bị tan vỡ. Tiếng rên rỉ từ những viên gạch vỡ vụn, chúng mang trong mình nỗi sợ hãi khi bị đạp lên, bị nghiền nát, bị mất đi hình hài ban đầu. Hắn còn nghe thấy tiếng thở dài của những tấm vải bị xé nát, tiếng kêu yếu ớt của những đồ vật bị vỡ tan tành, tất cả đều mang trong mình nỗi đau của sự hủy diệt.

Không chỉ vậy, hắn còn cảm nhận được sự tổn thương của những 'vật' bị khai linh đã tham gia vào trận chiến, dù là của phe hắn hay của địch. Một con chó nhà bị thương, đang nằm co ro trong góc tường, không chỉ đau đớn về thể xác mà còn mang trong mình nỗi sợ hãi tột độ, 'ý chí tồn tại' của nó run rẩy như một ngọn nến trước gió. Một cây cầu gỗ nhỏ, từng là nơi người dân qua lại, giờ đây bị gãy một nhịp, 'ý chí tồn tại' của nó chìm trong sự tuyệt vọng, như thể nó đã thất bại trong nhiệm vụ kết nối hai bờ. Tần Mặc cảm thấy mình như đang gánh chịu nỗi đau của cả thành phố, của vạn vật nơi đây. Nỗi đau ấy không chỉ là của con người, mà là của tất cả những gì đã từng tồn tại, đã từng có 'vật tính', và giờ đây đang vật lộn để giữ lấy bản chất của mình.

Hắn dừng lại trước một đống đổ nát, nơi một bức tường gạch đã sụp đổ hoàn toàn. Một người đàn ông trung niên, với dáng người chất phác và khuôn mặt lấm lem bụi bẩn, đang dùng đôi tay trần để cố gắng dựng lại bức tường. Mỗi viên gạch ông đặt xuống đều run rẩy, như thể chúng đang cố gắng chống chọi với nỗi đau từ những vết nứt, vết vỡ.

“Chúng... chúng đau đớn quá.” Tần Mặc thì thầm, ánh mắt hắn đau đớn, nhìn chằm chằm vào đống đổ nát.

Lão Khang, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc, khẽ bước đến bên Tần Mặc. Ông vuốt nhẹ chòm râu dài trắng muốt, ánh mắt nhìn theo hướng Tần Mặc đang nhìn, như thể ông cũng có thể phần nào cảm nhận được nỗi đau mà Tần Mặc đang trải qua. “Mọi sự tồn tại đều có ý chí. Kể cả khi chúng ta không nghe được, chúng vẫn cảm nhận. Chiến tranh, dù thắng hay thua, đều để lại vết sẹo.” Giọng Lão Khang trầm ấm, mang theo sự tĩnh tại của người đã trải qua nhiều sóng gió cuộc đời. Ông không nói về sức mạnh hay sự thăng tiến, mà chỉ nói về bản chất của sự tồn tại, về những vết thương mà cuộc đời để lại. Những lời của ông như một lời nhắc nhở sâu sắc về sự mong manh của vạn vật, và về cái giá mà chúng phải trả khi 'ý chí tồn tại' bị xâm phạm.

Hạ Nguyệt nhẹ nhàng nắm lấy tay Tần Mặc, an ủi. “Nhưng họ vẫn đang cố gắng, Tần Mặc. Vô Tính Thành sẽ hồi sinh.” Nàng hướng ánh mắt về phía những người dân đang miệt mài làm việc, những ánh mắt đầy kiên cường dù mang nặng nỗi buồn. Nàng tin vào sức mạnh của sự sống, vào khả năng hồi phục của Vô Tính Thành, giống như cách nàng tin vào Tần Mặc. Lời nói của nàng tuy đơn giản, nhưng lại chứa đựng một niềm hy vọng mãnh liệt, một lời hứa về tương lai.

Tần Mặc nhìn theo ánh mắt Hạ Nguyệt. Hắn thấy những gương mặt mệt mỏi nhưng không khuất phục. Hắn thấy một người thôn dân nam, khuôn mặt chất phác, đang cặm cụi trộn vữa, từng động tác đều chậm rãi nhưng chắc chắn, như thể ông đang xây dựng lại không chỉ ngôi nhà mà còn là niềm tin, là cuộc sống của mình. “Ngày nào cũng như ngày nào, thật tốt,” ông lẩm bẩm, một câu nói đơn giản nhưng chứa đựng cả một triết lý về sự bình dị và bền bỉ. Hắn cũng thấy một người thôn dân nữ, với dáng người bình thường nhưng đôi mắt ánh lên sự hiền lành, đang đặt một bó hoa dại tươi mới lên ngưỡng cửa một ngôi nhà đã cháy rụi. “Cầu mong mọi sự bình an,” nàng thì thầm, một lời nguyện cầu chân thành cho những gì đã mất và cho những gì sẽ đến.

Những hình ảnh ấy, những âm thanh ấy, những 'ý chí tồn tại' ấy, hòa quyện vào nhau, tạo thành một bức tranh vừa bi tráng vừa đầy hy vọng. Tần Mặc hiểu rằng, chiến thắng này không phải là dấu chấm hết, mà là một khởi đầu mới, một khởi đầu đầy đau đớn nhưng cũng đầy quyết tâm. Hắn cảm thấy gánh nặng trên vai mình càng thêm trĩu nặng, không chỉ là trách nhiệm bảo vệ Vô Tính Thành, mà còn là trách nhiệm tìm kiếm một con đường cho tất cả vạn vật trong Huyền Vực, một con đường mà không ai phải hy sinh bản chất của mình.

Khi ánh nắng chiều tà bắt đầu trải dài trên những mái nhà, Tần Mặc rời Phố Chợ Sáng, theo chân Lão Khang và Hạ Nguyệt đến Suối Tinh Lộ. Con suối vẫn chảy róc rách, trong vắt như chưa từng có cuộc chiến nào xảy ra. Nơi đây, không khí trong lành, mát mẻ, mang theo mùi cây cỏ, đất ẩm và hương hoa dại. Tiếng nước chảy nhẹ nhàng, êm đềm, như một khúc ca an ủi giữa sự hoang tàn của thành phố. Những cây cầu gỗ nhỏ bắc qua dòng suối vẫn còn nguyên vẹn, bờ suối được kè đá đơn giản, phủ đầy rêu phong xanh mướt. Sự yên bình của con suối, vẻ đẹp không chút thay đổi của tự nhiên, đối lập gay gắt với cảnh tượng đổ nát mà hắn vừa chứng kiến.

Tần Mặc ngồi xuống bên bờ suối, nhúng bàn tay vào dòng nước mát lạnh. Cảm giác trong lành ấy như gột rửa đi phần nào sự mệt mỏi và ưu phiền trong lòng hắn. Hắn ngước nhìn bầu trời chiều, nơi ánh nắng vàng óng đang nhuộm đỏ những đám mây, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng ẩn chứa chút u buồn. Hắn suy ngẫm về 'chân lý thất lạc' mà Lão Khang từng nhắc đến, về cái giá của sự truy cầu thăng tiên mù quáng. Hắn đã thấy những tu sĩ hùng mạnh, những kẻ khao khát sức mạnh vô độ, đã vì tham vọng mà gây ra những tai họa khôn lường. Hắn đã thấy 'vật tính' của binh khí bị bóp méo, của thành trì bị cưỡng ép, của thú cưỡi bị biến chất. Tất cả đều vì một mục tiêu duy nhất: thăng tiên. Nhưng "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Lời cảnh báo ấy giờ đây vang vọng rõ ràng hơn bao giờ hết trong tâm trí hắn.

Hắn nhận ra rằng, chiến thắng vừa qua, dù đã đẩy lùi được quân xâm lược và bảo vệ Vô Tính Thành, nhưng nó chỉ là một giải pháp tạm thời. Nó không giải quyết được gốc rễ của vấn đề, không chấm dứt được sự mất cân bằng đang lan tràn khắp Huyền Vực. Để bảo vệ Vô Tính Thành thật sự, để gìn giữ 'ý chí tồn tại' của vạn vật, hắn cần phải tìm ra một con đường cho toàn bộ Huyền Vực, một con đường mà sự thăng tiến không còn là sự cưỡng ép bản chất, không còn là sự hủy hoại.

“Dòng nước vẫn chảy... Nhưng liệu bình yên này có kéo dài mãi không, Lão Khang?” Tần Mặc phá vỡ sự im lặng, giọng hắn mang đầy sự trầm tư.

Lão Khang, với vóc dáng lưng còng và mái tóc bạc phơ, đứng phía sau Tần Mặc, ánh mắt hiền từ nhưng sâu sắc nhìn về phía dòng suối. “Nước chảy là tự nhiên. Nhưng ý chí của vạn vật thì không phải lúc nào cũng thuận theo tự nhiên. Con đường của con... sẽ là tìm ra sự thuận tự nhiên đó, cho tất cả.” Lão Khang nói, giọng điệu bình thản nhưng chứa đựng hàm ý sâu xa. Lời của ông không chỉ là lời khuyên, mà còn là sự khẳng định về sứ mệnh của Tần Mặc, rằng hắn không chỉ là người bảo vệ Vô Tính Thành, mà còn là người dẫn lối cho cả Huyền Vực, tìm về sự cân bằng đã mất. Ông đã nhìn thấy ở Tần Mặc một điều gì đó đặc biệt, một khả năng không chỉ nghe mà còn thấu hiểu, và quan trọng hơn là khả năng thay đổi.

Hạ Nguyệt ngồi cạnh Tần Mặc, tựa đầu vào vai hắn, nén lại những cảm xúc đang dâng trào trong lòng. Nàng biết, khoảnh khắc này đã đến. Nàng đã cảm nhận được sự kiên định trong tâm trí hắn, cảm nhận được gánh nặng của sứ mệnh đã đặt lên đôi vai gầy của hắn. Nàng cũng đau lòng, cũng lo sợ, nhưng nàng tin tưởng hắn.

Tần Mặc quay sang nhìn Hạ Nguyệt, ánh mắt hắn ánh lên sự kiên định chưa từng có. Không còn sự mệt mỏi hay day dứt, chỉ còn là một ý chí sắt đá. “Ta phải đi. Để tìm câu trả lời, không chỉ cho Vô Tính Thành, mà cho cả Huyền Vực.” Hắn nói, giọng nói không còn khản đặc mà trở nên rõ ràng, mạnh mẽ, như một lời thề được khắc ghi vào tận xương tủy. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, đầy cô độc. Hắn sẽ phải rời xa quê hương, rời xa những người mà hắn yêu thương, để dấn thân vào một thế giới rộng lớn, đầy rẫy hiểm nguy và những kẻ thù hùng mạnh. Nhưng hắn không thể chùn bước. Bởi vì, bình yên của Vô Tính Thành, và sự cân bằng của cả Huyền Vực, phụ thuộc vào chuyến hành trình này. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương trong lành của suối và đất, khắc ghi hình ảnh Vô Tính Thành vào tận đáy lòng. Hắn đã sẵn sàng để đối mặt với tất cả.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free