Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 94: Hồi Kết Hỗn Loạn: Ý Chí Phản Kháng

“Ta phải đi.” Giọng Tần Mặc thì thầm, yếu ớt, nhưng lại vang vọng trong tâm trí của những người thân yêu. “Để tìm kiếm 'chân lý thất lạc'. Để tìm một con đường mà Huyền Vực này có thể cân bằng lại bản nguyên của nó, nơi thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất. Chỉ khi đó, Vô Tính Thành của chúng ta mới có thể bình yên mãi mãi.”

Hạ Nguyệt gật đầu, nước mắt vẫn tuôn rơi, nhưng trong ánh mắt nàng đã hiện lên sự kiên định. Nàng biết, Tần Mặc sẽ phải đi con đường cô độc đó, nhưng nàng sẽ luôn chờ đợi, và luôn tin tưởng. “Chỉ cần chúng ta ở bên nhau, thế giới này vẫn sẽ là thế giới của chúng ta.” Lời nói của nàng, giản dị và chân thành, như một lời trấn an, không chỉ dành cho Tần Mặc, mà còn cho chính bản thân nàng, và cho cả Vô Tính Thành đang dần hồi sinh. Tần Mặc nhắm mắt lại, cảm nhận cái ôm ấm áp của Hạ Nguyệt, hít lấy mùi thảo mộc quen thuộc, và chuẩn bị cho một hành trình mới, một hành trình gian nan nhưng tràn đầy hy vọng về một sự cân bằng đã mất.

***

Bình minh hé rạng, xua đi màn đêm u ám phủ lấy Vô Tính Thành. Những tia nắng vàng nhạt đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải xuống Phố Chợ Sáng những vệt sáng lấp lánh, nhưng không thể xóa đi hoàn toàn dấu vết của một đêm kinh hoàng. Không khí không còn cái tĩnh lặng thường ngày, thay vào đó là một thứ hỗn mang của tiếng la hét yếu ớt, tiếng va đập của giáp trụ, và những âm thanh bứt rứt, hoảng loạn của linh thú.

Từ các con hẻm nhỏ hẹp len lỏi giữa những gian hàng gỗ đơn giản, từ những khu dân cư nép mình bên triền đồi, những tàn quân tu sĩ còn lại của Huyết Đao Khách bắt đầu xuất hiện. Chúng không còn giữ được đội hình chỉnh tề, không còn vẻ kiêu ngạo của kẻ xâm lược. Ý chí chiến đấu đã hoàn toàn tan rã. Đêm qua, năng lực của Tần Mặc đã phá nát tinh thần chúng từ bên trong, khiến vạn vật bị chúng cưỡng ép khai linh nổi loạn, và giờ đây, cái giá phải trả đang hiển hiện rõ ràng.

Các Hắc Thiết Vệ, vốn nổi tiếng với sự kỷ luật thép và bộ giáp đen nặng nề, giờ đây chỉ là những bóng ma vật vờ, hoảng loạn. Chúng vứt bỏ vũ khí, những thanh kiếm, đao, giáo mác quý giá từng là niềm kiêu hãnh của chúng, giờ nằm lăn lóc trên nền đá cuội. Tiếng kim loại va vào đá khô khốc như những tiếng nấc nghẹn ngào của sự thất bại. Giáp trụ nặng nề, từng là vật bảo hộ kiên cố, giờ đây trở thành gánh nặng cản trở mỗi bước chân. Có tên vấp ngã, cố gắng lồm cồm bò dậy, nhưng đôi chân đã rệu rã, ý chí đã cạn kiệt. Ánh mắt lộ ra sau khe hở của mũ trụ không còn vẻ hung tợn, chỉ còn sự sợ hãi tột độ và tuyệt vọng.

Những con Thú Cưỡi Của Tu Sĩ, những linh thú khổng lồ bị ép buộc phải phục tùng, giờ đây cũng hoàn toàn mất kiểm soát. Chúng gầm gừ, tiếng gầm không còn là sự đe dọa mà là nỗi đau đớn tột cùng của sự giằng xé. Nhiều con hất văng chủ nhân xuống đất một cách thô bạo, rồi điên cuồng lao về phía trước, dẫm đạp lẫn nhau trong cơn hoảng loạn, hoặc đột ngột quay đầu, chạy ngược lại, cố gắng thoát khỏi cái vòng kim cô vô hình đã giam cầm chúng bấy lâu. Tiếng vó ngựa hỗn loạn, tiếng gầm rú thảm thiết của linh thú vang vọng khắp Phố Chợ Sáng, trộn lẫn với tiếng la hét của những tu sĩ không may bị dẫm đạp. Mùi khói và bụi từ đêm qua vẫn còn vương vấn trong không khí, giờ hòa lẫn với mùi máu tanh và mồ hôi lạnh, tạo nên một không gian ngột ngạt, nặng nề.

Nhưng Vô Tính Thành không còn sợ hãi. Người dân nơi đây, sau một đêm chiến đấu kiên cường và chứng kiến sức mạnh siêu phàm của Tần Mặc, đã thay đổi. Nỗi sợ hãi đã được thay thế bằng sự căm phẫn và một ý chí kiên cường không kém. Phong Dao, với mái tóc nâu bù xù và khuôn mặt giờ đây khắc khổ nhưng tràn đầy quyết đoán, dẫn đầu một nhóm dân làng. Hắn không cầm đao kiếm, mà chỉ là một cây gậy gỗ thô sơ, nhưng mỗi bước chân đều vững chãi, mỗi ánh mắt đều rực lửa.

“Đẩy chúng ra ngoài! Không cho tên nào quay lại!” Giọng Phong Dao vang vọng, không quá hùng hồn, nhưng mang theo một mệnh lệnh sắt đá. Hắn chỉ vào một nhóm Hắc Thiết Vệ đang cố gắng tập hợp gần một gian hàng bán vải. “Dồn chúng về phía cổng thành! Đừng để chúng có cơ hội thở!”

Lý Đại Ca, khuôn mặt chất phác quen thuộc, giờ đây cũng lộ rõ vẻ cảnh giác và quyết tâm. Hắn dẫn đầu một tốp khác, tay cầm một tấm lưới đánh cá lớn, những sợi dây gai thô ráp như muốn khẳng định sự kiên định của người dân Vô Tính Thành. “Cẩn thận! Đừng để chúng làm hại nhà cửa!” Hắn hô to, rồi cùng mọi người dùng lưới quăng về phía những tên tu sĩ đang cố gắng né tránh. Không có sự tàn sát, không có những nhát chém chí mạng. Người dân Vô Tính Thành không phải là chiến binh. Họ là những người nông dân, ngư dân, thợ thủ công. Họ dùng những vật dụng quen thuộc của mình: gậy gộc, lưới đánh cá, thậm chí là những chiếc xe đẩy hàng hóa, để “lùa” quân địch, dồn ép chúng ra khỏi thành, không cho chúng có bất kỳ cơ hội nào để tập hợp lại hay gây thêm tổn hại.

Sự phản kháng của các ‘vật’ bị khai linh trong quân địch tiếp tục gây thêm hỗn loạn. Một thanh Huyết Đao, vốn là một phần của Huyết Đao Ảnh, giờ đây nằm lăn lóc trên đất, lưỡi kiếm rung lên bần bật như một sinh linh bị bỏ rơi, không còn muốn phục vụ chủ nhân của nó. Một chiếc giáp trụ bị vứt bỏ, những mảnh kim loại đen kịt phản chiếu ánh sáng ban mai, nhưng bên trong nó, Tần Mặc cảm nhận được, không phải là sự vô tri, mà là một nỗi đau âm ỉ của sự “thoát ly bản chất”, một sự “tỉnh táo” đau đớn về kiếp sống bị ép buộc.

Mùi đất, mùi thảo mộc, mùi hoa quả tươi từ các gian hàng, giờ đây pha lẫn với mùi khét lẹt của kim loại bị ma sát, mùi máu và sự sợ hãi. Nhưng dù vậy, không khí vẫn mang một vẻ gì đó kiên cường, bất khuất. Những người dân Vô Tính Thành, với những vết sẹo do chiến tranh vẫn còn hằn trên tường thành, trên những mái nhà tốc ngói, giờ đây không còn cúi đầu. Họ ngẩng cao đầu, ánh mắt rực sáng niềm tin vào quê hương, vào sự lựa chọn của mình. Họ đã chứng kiến sức mạnh của “ý chí tồn tại”, và họ biết rằng, dù yếu ớt về thể chất, ý chí của họ là một bức tường thành vững chắc không thể bị phá vỡ. Cuộc truy kích không phải là một trận chiến mà là một cuộc “thanh tẩy”, một hành động của sự tự vệ kiên quyết, dứt khoát đẩy lùi mọi thứ không thuộc về sự bình yên của họ.

***

Đến giữa trưa, khi mặt trời đã lên cao, những bóng tu sĩ cuối cùng cũng đã bị đẩy ra khỏi cổng thành. Phố Chợ Sáng dần trở lại vẻ tĩnh lặng của nó, nhưng những dấu vết của cuộc chiến vẫn còn đó: những vệt đen của khói, những mảnh vỡ của giáp trụ, những vệt máu khô trên nền đá. Tuy nhiên, một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp Vô Tính Thành, như một luồng gió mát lành xoa dịu những vết thương.

Trong quán Trà Vọng Nguyệt, nơi vẫn còn vương mùi trà thơm và hoa nhài quen thuộc, Tần Mặc đang nằm trên một chiếc giường tạm bợ. Cơ thể hắn vẫn còn rất yếu, mỗi hơi thở đều nặng nhọc, nhưng ý thức đã hoàn toàn tỉnh táo. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây xanh xao, đôi mắt đen láy sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi cùng cực, nhưng cũng lấp lánh một tia kiên định không gì lay chuyển.

Hạ Nguyệt ngồi bên cạnh, mái tóc đen dài rủ xuống, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự lo lắng nhưng cũng tràn đầy trìu mến. Nàng nhẹ nhàng đút từng thìa cháo nhỏ cho hắn, động tác khẽ khàng như sợ làm hắn đau. Nàng biết hắn đã kiệt quệ đến nhường nào, nhưng nàng cũng cảm nhận được sự bình yên đang dần trở lại trong lòng hắn.

“Anh nghỉ ngơi thêm đi, Vô Tính Thành đã bình yên rồi,” Hạ Nguyệt khẽ nói, giọng nàng dịu dàng như tiếng suối chảy. Bàn tay nàng vuốt nhẹ lên trán hắn, cảm nhận hơi ấm đã dần trở lại. Nàng cảm thấy một sự nhẹ nhõm sâu sắc, như thể gánh nặng ngàn cân trên vai mình đã được cất đi. “Mọi người đang dọn dẹp, sửa chữa những chỗ bị hư hại. Không ai bị thương nặng. Anh Phong Dao và Lý Đại Ca đã làm rất tốt.”

Tần Mặc khẽ gật đầu, cố gắng nở một nụ cười nhợt nhạt. Hắn cảm nhận được sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp thành, một làn sóng “ý chí tồn tại” của sự an bình, của sự hồi sinh. Những phiến đá vỡ vụn đang cố gắng kết nối lại, những cây cổ thụ gãy đổ đang cố gắng mọc mầm mới, Suối Tinh Lộ đang chảy róc rách trong vắt hơn, như một lời cảm ơn thầm lặng. Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm hồn, hắn vẫn nghe thấy những tiếng than vãn yếu ớt từ những “vật” bị hư hại, những vết sẹo mà cuộc chiến để lại. Hắn cảm nhận được sự đau đớn của một bức tường thành bị nứt vỡ, sự héo tàn của một gốc cây bị cháy xém, nhưng đi kèm với đó là một ý chí kiên cường không chịu khuất phục, một khát khao được hàn gắn, được chữa lành.

Lão Khang ngồi đối diện, nhấp một ngụm trà nguội. Ông lão lưng còng, tóc bạc phơ, râu dài trắng muốt, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc, dõi mắt ra ngoài sân nhỏ, nơi những tia nắng ban trưa nhảy múa trên mặt ao cá. Tiếng nước chảy róc rách từ ao cá, tiếng chim hót líu lo trên mái hiên, tất cả tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ thường sau cơn bão táp.

“Cái giá của bình yên không bao giờ là rẻ...” Lão Khang thở dài, giọng ông trầm tư, mang theo nỗi bi ai cho vận mệnh của thiếu niên trẻ tuổi này. “Nhưng ý chí của chúng ta, chưa bao giờ bị bẻ gãy.” Ông quay sang nhìn Tần Mặc, ánh mắt phức tạp, vừa thấu hiểu, vừa xót xa. Ông biết Tần Mặc đã phải đối mặt với những gì, không chỉ là sức mạnh của kẻ thù, mà còn là gánh nặng của cả một thế giới đang mất cân bằng, gánh nặng của sự cô độc trên con đường mà hắn đã chọn.

Tần Mặc nhắm mắt lại, lắng nghe những lời của Lão Khang. Hắn không chỉ nghe thấy lời nói, mà còn cảm nhận được “vật tính” của nó, cái trọng lượng của kinh nghiệm và sự thấu hiểu. Hắn cũng cảm nhận được một sự thay đổi tinh vi trong “ý chí tồn tại” của những “vật” từng bị khai linh trong quân địch, những thứ đã bị hắn “thức tỉnh” đêm qua. Đó không còn là sự hoảng loạn vô tri, mà là một sự “tỉnh táo” đau đớn. Những thanh kiếm bị vứt bỏ, những mảnh giáp sắt nằm lăn lóc, hay những con thú cưỡi đã thoát ly khỏi chủ nhân, giờ đây không còn chỉ là vật vô tri. Chúng mang theo một sự bứt rứt, một nỗi buồn khôn tả, như thể đã ý thức được sự tha hóa của bản thân, và giờ đây phải đối mặt với hậu quả của nó. Một số đang cố gắng tìm lại bản nguyên, số khác lại chìm vào sự tuyệt vọng. Đây chính là hậu quả mà Tần Mặc đã gián tiếp gây ra, một sự thức tỉnh cưỡng bức.

“Ta cảm nhận được,” Tần Mặc thì thầm, giọng khẽ khàng. “Sự bình yên, và cả nỗi đau. Nhưng còn có một thứ khác... một sự tỉnh táo.”

Lão Khang gật đầu, ánh mắt ông nhìn Tần Mặc đầy phức tạp. “Con đã gieo một hạt giống, Tần Mặc. Hạt giống của sự thức tỉnh. Nó có thể là một phước lành, hoặc một lời nguyền. Nhưng đó là một hạt giống cần được vun trồng, cần được hướng dẫn.” Ông biết, năng lực của Tần Mặc không chỉ đẩy lùi kẻ thù, mà còn tạo ra những vết nứt sâu sắc trong hệ thống tín ngưỡng “thăng tiên” của Huyền Vực. Những vật thể đã bị khai linh, một khi đã nếm trải sự “tỉnh táo” về bản chất của mình, sẽ không bao giờ có thể quay lại như cũ.

Hạ Nguyệt nắm chặt tay Tần Mặc, ánh mắt nàng chất chứa sự lo lắng. Nàng hiểu rằng, Tần Mặc không chỉ đang gánh vác Vô Tính Thành, mà còn gánh vác cả một tương lai mơ hồ, một sự thay đổi mà không ai có thể lường trước. Nhưng nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ ở bên hắn, truyền cho hắn sự ấm áp và sức mạnh từ trái tim mình. Quán trà yên tĩnh, mùi gỗ và trà thơm dịu nhẹ xoa dịu tâm hồn, nhưng trong lòng Tần Mặc, một quyết tâm mới đang dần định hình, một con đường gian nan nhưng không thể thoái lui.

***

Chiều tà, khi ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ mặt nước biển, Tần Mặc, được Hạ Nguyệt dìu, cùng Lão Khang đi dạo ra Bến Tàu Hải Nguyệt. Cầu cảng gỗ đơn giản, với vài chiếc thuyền nhỏ neo đậu và những nhà kho cũ kỹ, giờ đây toát lên một vẻ đẹp bi tráng dưới ánh chiều tà. Tiếng nước vỗ bờ rì rầm, tiếng mái chèo khua nhẹ từ xa, và tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của vài người dân đang bắt đầu sửa chữa thuyền bè, chuẩn bị cho ngày đánh cá sắp tới, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự hồi sinh và hy vọng.

Hơi gió se lạnh từ biển thổi vào, mang theo mùi nước mặn và gỗ ẩm, khẽ vuốt ve khuôn mặt xanh xao của Tần Mặc. Hắn đứng đó, tựa vào lan can gỗ, nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn xuống, vẽ nên một vệt đỏ cam rực rỡ trên mặt biển bao la. Những đám mây trắng trôi lững lờ, phản chiếu ánh sáng cuối ngày, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ, vừa trầm mặc. Nơi đó, ngoài kia, là thế giới Huyền Vực rộng lớn, thế giới của những kẻ khao khát thăng tiên, nơi mà hắn sẽ phải dấn thân vào.

Hắn cảm nhận được sự kiên cường của Vô Tính Thành. Nó đã chịu tổn thương, đã gánh chịu những vết sẹo chiến tranh không thể xóa nhòa, nhưng nó không gục ngã. Ý chí của nó vẫn bất khuất, vẫn kiên định với con đường bình dị, con đường cân bằng bản chất mà không cần phải "cao hơn". Những con thuyền mục nát từng bị bỏ quên giờ đây đang được sửa chữa, những tấm lưới rách nát đang được vá lại. Mỗi động tác của người dân đều chứa đựng một niềm hy vọng thầm lặng, một sự khẳng định về cuộc sống, về sự tồn tại.

“Mọi thứ... rồi sẽ tốt đẹp hơn,” Tần Mặc thì thầm, giọng hắn khẽ khàng, như nói với chính mình, như một lời hứa với Vô Tính Thành, và với cả thế giới đang chờ đợi hắn. Hắn nắm chặt tay Hạ Nguyệt, cảm nhận sự ấm áp và mềm mại từ bàn tay nàng. Ánh mắt nàng nhìn hắn đầy tin tưởng, không một lời nghi ngờ. Nàng là điểm tựa vững chắc nhất, là nguồn động lực không bao giờ cạn trong trái tim hắn. “Chỉ cần chúng ta không quên bản chất của mình.”

Lão Khang đứng bên cạnh, ánh mắt ông cũng dõi theo vệt hoàng hôn. “Sự bình yên thực sự không phải là không có bão tố, mà là biết cách vượt qua nó.” Ông nói, giọng trầm ấm, mang theo sự từng trải của một người đã chứng kiến bao thăng trầm. “Con đường của con sẽ còn gian nan hơn nhiều, Tần Mặc. Con sẽ phải đối mặt với những người không hiểu, hoặc không muốn hiểu. Họ sẽ coi con là kẻ thù, vì con thách thức niềm tin cốt lõi của họ.”

Tần Mặc không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Hắn đã sẵn sàng. Sự kiệt quệ sau mỗi lần sử dụng năng lực mạnh mẽ đã cho hắn thấy rằng hành trình sắp tới sẽ đòi hỏi sự hy sinh lớn lao, và hắn sẽ phải tìm cách kiểm soát hoặc phát triển năng lực của mình theo một cách bền vững hơn. Nhưng hắn không hối tiếc. Hắn đã thấy khả năng của mình, khả năng khiến vạn vật từ chối tu luyện theo lối cực đoan, khả năng dẫn dắt chúng tu mà vẫn giữ được bản chất. Đó chính là chìa khóa để giải thoát hoặc chữa lành cho các ‘vật’ bị tha hóa bởi con đường thăng tiên cực đoan. Đó chính là ‘chân lý thất lạc’ mà hắn phải tìm kiếm, phải mang về cho Huyền Vực.

Ánh hoàng hôn dần chìm hẳn, để lại một khoảng không gian tĩnh mịch, chỉ còn tiếng sóng vỗ bờ và hơi gió lạnh. Quyết định rời Vô Tính Thành của Tần Mặc đã được củng cố hoàn toàn. Đây không chỉ là một chuyến đi, mà là một sứ mệnh. Hắn sẽ dấn thân vào thế giới rộng lớn, đối mặt với những thách thức mới, khám phá sâu hơn về ‘ý chí tồn tại’ và ‘vật tính’, để tìm kiếm một sự cân bằng đã mất, một con đường để Huyền Vực có thể tồn tại mà không cần phải hy sinh bản chất của vạn vật trên con đường thăng tiên vô độ.

Hạ Nguyệt siết chặt tay hắn hơn nữa, như một lời hứa, một lời tiễn biệt thầm lặng. Nàng hiểu, từ giờ phút này, Tần Mặc không còn là thiếu niên bình dị của Vô Tính Thành nữa. Hắn đã trở thành người gánh vác số phận của cả vạn vật. Nhưng nàng biết, dù đi đến đâu, hắn vẫn sẽ mang theo trái tim của Vô Tính Thành, trái tim của sự bình yên và cân bằng. Và nàng, cùng với Lão Khang, Phong Dao, và tất cả người dân Vô Tính Thành, sẽ mãi là ngọn hải đăng chờ đợi hắn trở về.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free