Vạn vật không lên tiên - Chương 84: Phản Phệ Huyết Linh: Khi Ý Chí Cự Tuyệt
Ánh sáng ban mai xuyên qua khe cửa sổ, đậu nhẹ trên ván gỗ mục. Một làn gió sớm khẽ lướt qua, mang theo hương trà thoang thoảng và mùi hoa nhài từ khu vườn nhỏ. Quán Trà Vọng Nguyệt, vốn quen thuộc với tiếng cười nói rộn ràng và hơi ấm của những tách trà nghi ngút khói, giờ đây tĩnh lặng lạ thường. Chỉ còn tiếng nước chảy róc rách từ ao cá nhỏ phía sau nhà, điểm xuyết vài tiếng chim hót líu lo, như khúc ca an ủi cho một tâm hồn vừa trải qua bão tố.
Tần Mặc từ từ mở mắt. Cảm giác kiệt sức bao trùm toàn thân, nặng nề đến mức mỗi cử động nhỏ cũng khiến cơ bắp như bị xé toạc. Nhưng lạ thay, tâm trí hắn lại vô cùng thanh tĩnh, không một gợn đục. Hắn cảm nhận được sự im lặng xung quanh mình, nhưng không phải là sự trống rỗng, mà là một sự bình yên sâu sắc, như thể cả thế giới vừa trải qua một cơn bão lớn và giờ đang tìm lại nhịp điệu vốn có.
Bên cạnh giường, Hạ Nguyệt ngồi đó, gục đầu trên thành giường, mái tóc đen dài xõa xuống che khuất một phần khuôn mặt. Nàng đã thức trắng đêm. Đôi mắt nàng, dù nhắm nghiền, vẫn hằn lên những vệt đỏ mệt mỏi, nhưng trên nét mặt lại phảng phất vẻ bình yên, như một bông hoa sen vừa thoát khỏi bùn lầy. Tần Mặc khẽ cựa mình, tiếng động nhỏ ấy cũng đủ khiến Hạ Nguyệt giật mình tỉnh giấc. Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo ấy mở to, ánh lên niềm vui sướng và sự nhẹ nhõm không thể che giấu.
“Anh Mặc, anh có sao không?” Nàng vội vàng đứng dậy, đưa tay chạm nhẹ vào trán hắn, cảm nhận hơi ấm thân nhiệt. Giọng nàng khẽ run, vừa lo lắng vừa mừng rỡ. “Anh đã ngủ suốt một ngày một đêm rồi. Em lo lắm...”
Tần Mặc mỉm cười yếu ớt, nụ cười nhẹ nhàng đến nỗi chỉ như một làn gió thoảng qua khóe môi. “Anh ổn. Chỉ là hơi mệt chút thôi. Em đừng lo.” Hắn cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể vẫn còn nặng trĩu. Hạ Nguyệt nhanh chóng đỡ lấy hắn, đặt thêm một chiếc gối mềm mại sau lưng, rồi đưa cho hắn một bát cháo nóng hổi, nghi ngút khói. Mùi gạo thơm lừng, quyện với mùi gừng thoang thoảng, len lỏi vào khứu giác, xua đi phần nào sự mệt mỏi.
Trong khi Hạ Nguyệt cẩn thận đút từng thìa cháo, Tần Mặc nhắm mắt lại, tập trung cảm nhận. Dư âm của cấm thuật “Thiên Địa Cưỡng Linh” của Trần Trưởng Lão vẫn còn đó, như một lớp sương mờ mỏng manh bao phủ Vô Tính Thành. Nhưng giờ đây, lớp sương ấy đã suy yếu đáng kể, không còn sự cưỡng ép tàn bạo, không còn tiếng rên rỉ đau đớn thấu tận tâm can. Thay vào đó, hắn 'nghe' thấy một làn sóng 'từ chối' nhẹ nhàng nhưng kiên định từ khắp vạn vật. Đó là một sự trở về bản nguyên đang diễn ra, chậm rãi nhưng không thể đảo ngược.
Bình trà bằng gốm sứ trên bàn, từng bị biến dạng thành một hình thù quái dị dưới tác động của cấm thuật, giờ đã ổn định lại. Vết nứt trên thân bình vẫn còn đó, nhưng không còn rỉ ra linh khí hỗn loạn nữa, mà như một vết sẹo, minh chứng cho một quá khứ đau thương nhưng đã dần được chữa lành. Chiếc ghế gỗ mục bên cạnh, từng vặn vẹo như một con quỷ đang hấp hối, nay đã trả lại hình dáng cong vẹo vốn có của nó, không còn vẻ đau đớn nữa, mà là một sự an nhiên trong bản chất của gỗ mục. Tần Mặc cảm nhận được sự thanh thản từ nó, một sự chấp nhận rằng bản thân là gỗ mục, không cần phải trở thành thứ gì khác.
“Chúng đang... từ chối,” Tần Mặc nói nhỏ, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi một thanh gỗ mục nằm cạnh lối đi. Thanh gỗ ấy, từng bị ép buộc bành trướng, giờ đã trở về kích thước ban đầu, chỉ còn lại những thớ gỗ xám xịt và rong rêu bám víu. “Ý chí của chúng đang thức tỉnh trở lại.”
Hạ Nguyệt dừng động tác, nhìn theo ánh mắt hắn. Nàng không thể cảm nhận được 'ý chí tồn tại' của vạn vật như Tần Mặc, nhưng nàng có thể thấy sự thay đổi rõ rệt. Không khí trong thành nhẹ nhàng hơn, không còn sự căng thẳng ngột ngạt của những ngày trước. Tiếng chim hót líu lo không còn lạc lõng giữa những tiếng rên rỉ, mà trở nên trong trẻo, vui tươi hơn. Mọi thứ như đang thở phào nhẹ nhõm.
“Anh Mặc đã làm được,” Hạ Nguyệt thì thầm, giọng nói tràn đầy sự ngưỡng mộ và một chút nước mắt trực trào. “Anh đã giải thoát chúng.”
Tần Mặc lắc đầu nhẹ, vẫn giữ nụ cười yếu ớt. “Anh chỉ giúp chúng nhớ lại. Mọi vật đều có bản nguyên của mình, một ý chí tồn tại thuần khiết. Cấm thuật của Trần Trưởng Lão chỉ có thể tạm thời che lấp, không thể xóa bỏ.” Hắn biết rằng, cuộc chiến này không chỉ là sự đối kháng về linh lực, mà là một cuộc chiến của ý chí, của bản chất. Và trong cuộc chiến đó, ý chí thuần khiết của vạn vật, dù yếu ớt đến mấy, cuối cùng cũng sẽ chiến thắng sự cưỡng ép.
Hắn cảm nhận được gánh nặng trên vai mình không hề giảm đi, mà còn lớn hơn. Việc giúp vạn vật 'từ chối' và 'thức tỉnh' chỉ là bước đầu. Con đường phía trước là 'chữa lành', là khôi phục lại sự cân bằng vốn có của Huyền Vực, một nhiệm vụ mà hắn biết sẽ vô cùng gian nan và cô độc. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt đầy tin tưởng của Hạ Nguyệt, hắn lại tìm thấy một tia hy vọng, một sức mạnh để tiếp tục bước đi. Hắn không đơn độc. Hắn có Vô Tính Thành, có những người tin tưởng vào con đường của hắn.
Cùng lúc đó, cách đó không xa, trong một nhà kho cũ kỹ nằm khuất nơi ngoại ô Vô Tính Thành, bầu không khí lại hoàn toàn trái ngược. Nơi đây ẩm thấp, tối tăm, chỉ có vài tia sáng yếu ớt le lói qua những khe hở trên mái nhà và vách tường mục nát, đủ để nhìn rõ sự hỗn loạn và hoang tàn. Không khí đặc quánh mùi ẩm mốc, bụi bặm, và một thứ mùi tanh nồng của máu tươi lẫn với linh khí hỗn loạn, nặng nề đến nghẹt thở. Gió rít qua những lỗ hổng, tạo thành những âm thanh ghê rợn như tiếng quỷ khóc. Đôi khi, tiếng đổ vỡ loảng xoảng vang lên, hòa cùng tiếng chuột chạy lạo xạo dưới sàn, càng tăng thêm vẻ hoang vắng, rợn người của nơi đây.
Trần Trưởng Lão đang trong cơn thịnh nộ tột cùng. Gương mặt hắn biến dạng vì phản phệ, những đường gân xanh nổi lên chằng chịt, đôi mắt đỏ ngầu như muốn phun lửa. Linh lực cuộn trào hỗn loạn không thể khống chế, như một dòng thác lũ bị vỡ đập, đập phá tan tành mọi thứ xung quanh hắn. Hắn điên cuồng vung tay, cố gắng trấn áp sự phản phệ từ các pháp bảo và linh vật mà hắn đã cưỡng chế khai linh. Chúng, vốn là niềm kiêu hãnh, là công cụ để hắn thực hiện "thiên mệnh thăng tiên", giờ đây lại trở thành những kẻ phản chủ, những gánh nặng kinh hoàng.
Một thanh kiếm linh, từng tỏa ra sát khí ngút trời, mũi kiếm sắc bén như muốn xé toạc không gian, giờ đột nhiên run bần bật trong tay hắn. Ánh sáng linh khí trên thân kiếm nhấp nháy yếu ớt, rồi tắt lịm hoàn toàn. Trần Trưởng Lão gầm lên một tiếng giận dữ, cố gắng giữ chặt nó, nhưng thanh kiếm như có ý thức riêng, vùng vẫy thoát ra, văng khỏi tay hắn rồi cắm phập xuống nền đất. Ngay sau đó, nó không hề gãy, mà lại tự tan rã thành từng hạt cát bụi li ti, biến mất như chưa từng tồn tại.
“Không thể nào! Các ngươi... các ngươi dám phản bội ta?!” Trần Trưởng Lão gầm lên, tiếng gầm mang theo sự tức giận tột độ và một nỗi sợ hãi mơ hồ. Hắn phun ra một ngụm máu tươi lớn, máu hòa lẫn với linh khí đen ngòm, vương vãi trên nền đất ẩm ướt.
Hắn lại nhìn sang một con linh thú bị ép buộc khai linh, một con mãng xà khổng lồ với đôi mắt hung tợn. Con mãng xà này, từng là nỗi kinh hoàng của bao kẻ địch, giờ đây toàn thân cứng đờ, ánh mắt đờ đẫn không còn chút sinh khí. Lớp vảy xanh biếc của nó dần chuyển sang màu xám xịt, cứng như đá, rồi hóa đá hoàn toàn ngay trước mắt Trần Trưởng Lão. Nó đứng sững sờ, như một bức tượng điêu khắc, nhưng không phải là kiệt tác nghệ thuật, mà là một minh chứng cho sự thất bại thảm hại của hắn.
“Tần Mặc! Cái thứ quỷ dị nhà ngươi! Ta sẽ xé xác ngươi ra thành trăm mảnh!” Trần Trưởng Lão gào thét, giọng nói khàn đặc vì căm hận và nỗi đau thể xác. Hắn không thể chấp nhận. Hắn đã dành cả đời để theo đuổi con đường thăng tiên, đã tin tưởng tuyệt đối vào sức mạnh của sự cưỡng ép, tin rằng đó là con đường duy nhất để vạn vật đạt đến đỉnh cao. Nhưng giờ đây, một thiếu niên không linh căn, không tu vi, lại đang phá hủy tất cả, không phải bằng sức mạnh đối kháng, mà bằng thứ "ý chí" vô hình, thứ "bản nguyên" mà hắn luôn coi thường.
Huyết Đao Khách, vẫn đứng im lặng trong một góc tối, thân hình vạm vỡ như một khối đá tạc, giáp trụ đen nhuốm màu máu khô càng khiến hắn thêm phần dữ tợn. Đôi mắt nhỏ hẹp nhưng ánh lên sát khí, dõi theo từng cử động điên cuồng của Trần Trưởng Lão. Khuôn mặt hắn, với vết sẹo lớn chạy dài từ trán xuống cằm, không hề biểu lộ chút cảm xúc nào, chỉ có sự lạnh lùng và tính toán. Hắn đã chứng kiến quá nhiều sự sụp đổ, quá nhiều kẻ mạnh ngã xuống vì sự kiêu ngạo.
“Sức mạnh cưỡng ép, cuối cùng cũng chỉ là ảo ảnh,” Huyết Đao Khách cất giọng trầm thấp, lạnh lẽo, tiếng nói khàn đặc như tiếng đá mài sắt, vang vọng trong không gian ẩm thấp. “Kẻ yếu không đáng để tin cậy.” Hắn không nói cụ thể là ai yếu, nhưng ánh mắt hắn lướt qua Trần Trưởng Lão, đầy vẻ khinh miệt. Huyết Đao Khách không tin vào bất cứ thứ gì ngoài sức mạnh tuyệt đối và sự tàn bạo. Đối với hắn, một pháp bảo hay linh thú không còn phục tùng thì không khác gì một kẻ phản bội, và kẻ phản bội thì đáng bị hủy diệt.
Trần Trưởng Lão, nghe thấy những lời đó, càng thêm phẫn nộ. Hắn muốn phản bác, muốn gầm lên rằng hắn không yếu, rằng hắn vẫn có thể kiểm soát được mọi thứ. Nhưng rồi, khi hắn vung chưởng, một pháp bảo khác – một chiếc đỉnh luyện đan bằng đồng xanh – bỗng nhiên nứt toác, vỡ vụn thành từng mảnh, rơi lả tả xuống đất. Linh khí từ chiếc đỉnh đó không thoát ra ngoài, mà phản phệ ngược lại, khiến Trần Trưởng Lão ngã khuỵu xuống, ôm ngực, một cơn đau nhói chạy khắp các kinh mạch. Hắn ho ra máu lần nữa, đôi mắt trợn trừng, không thể tin vào những gì đang xảy ra. Sự nhục nhã, sự tức giận, và nỗi tuyệt vọng đang dần biến hắn thành một con quỷ dữ.
Huyết Đao Khách khẽ lắc đầu, như thể đã quá quen thuộc với cảnh tượng này. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ chậm rãi rút con Huyết Đao khổng lồ ra khỏi vỏ. Lưỡi đao đen kịt, tỏa ra hàn khí lạnh lẽo, phản chiếu ánh sáng lờ mờ, như một con rắn độc đang chờ đợi con mồi. Hắn dùng ngón tay cái, chậm rãi lau nhẹ lưỡi kiếm, động tác đơn giản nhưng lại toát lên một vẻ tàn độc khó tả. Hắn biết, Trần Trưởng Lão đã thua. Và khi một kẻ mạnh ngã xuống, đó chính là cơ hội để kẻ khác vươn lên. Hoặc là, đó là lúc để đưa ra một giải pháp tàn bạo hơn, một giải pháp mà Trần Trưởng Lão, trong cơn điên loạn, có lẽ sẽ chấp nhận mà không chút do dự.
Khi chiều tà buông xuống, ánh nắng nhẹ nhàng bao phủ Phố Chợ Sáng, tạo nên một bức tranh yên bình đến lạ thường. Gió mát lướt qua, mang theo mùi thức ăn thơm lừng từ các gian hàng, mùi hoa quả tươi mới và hương đất ẩm sau cơn mưa đêm. Tiếng rao hàng thân thuộc, tiếng cười nói rộn ràng của người dân, tiếng gà kêu cục tác và tiếng mặc cả vui vẻ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống.
Tần Mặc, được Hạ Nguyệt ân cần dìu đỡ, cùng Lão Khang chậm rãi bước dọc theo con phố. Hắn vẫn còn yếu, nhưng không cần dùng nhiều sức lực. Chỉ cần sự hiện diện của hắn, chỉ cần ý chí thấu hiểu của hắn, những vật thể bị ảnh hưởng bởi cấm thuật của Trần Trưởng Lão đều có phản ứng. Chúng không còn run rẩy hay biến dạng một cách đau đớn nữa. Một cái bàn gỗ cũ kỹ, từng bị cong vẹo, giờ đã thẳng lại đôi chút, như một người già cố gắng duỗi thẳng lưng. Một bức tường đá, từng nứt nẻ thành những đường rạn xấu xí, giờ không còn lan rộng vết nứt nữa, mà như đang tự vá lành, chậm rãi và kiên định.
Hắn đặt tay lên một bức tường gạch cũ, cảm nhận sự thay đổi tích cực. Những viên gạch, từng bị ép buộc hấp thụ linh khí một cách thô bạo, giờ đã từ bỏ sự cưỡng ép đó. Chúng đang trở về với bản chất của đá, của đất nung, vững chãi và kiên cường. Từ sâu thẳm bên trong chúng, Tần Mặc 'nghe' thấy một sự thanh thản, một lời thì thầm của sự "từ chối" mọi sự thăng hoa không tự nguyện.
Một ánh sáng dịu nhẹ lướt qua tầm mắt Tần Mặc. Đó là Cổ Phù Linh, lá bùa cổ mà hắn từng 'nghe' được ý chí của nó. Giờ đây, nó không còn phát ra ánh sáng chói chang, hỗn loạn như khi bị cưỡng ép khai linh, mà là một quầng sáng mơ hồ, ấm áp, như một lời 'cảm ơn' thầm lặng. Tần Mặc hiểu rằng, hắn không chỉ vô hiệu hóa sức mạnh của Trần Trưởng Lão, mà còn 'giải thoát' những ý chí bị cưỡng ép đó, giúp chúng tìm lại bản nguyên thuần khiết của mình.
Lão Khang, với dáng vẻ lưng còng và mái tóc bạc phơ, bước đi chậm rãi bên cạnh Tần Mặc. Đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc của ông nhìn ngắm những thay đổi tinh tế xung quanh, rồi lại quay sang nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy suy tư và hy vọng. Ông đã chứng kiến quá nhiều, đã trải qua quá nhiều biến cố. Những lời tiên tri về "chân lý thất lạc" mà ông từng nghe từ thuở nhỏ, những cảnh báo về "khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới", giờ đây đang ứng nghiệm ngay trước mắt ông, và người thiếu niên này, Tần Mặc, chính là chìa khóa.
“Chân lý thất lạc... không ngờ lại được tìm thấy trong sự từ chối này,” Lão Khang trầm ngâm nói, giọng nói khàn khàn nhưng chứa đầy sự thấu hiểu. Ông vuốt nhẹ chòm râu dài trắng muốt, khẽ mỉm cười. “Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy. Phải chăng, đây chính là con đường mà Vô Tính Thành đã luôn theo đuổi?”
Hạ Nguyệt siết chặt tay Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy tự hào. “Anh Mặc, anh đã làm được. Anh đã cứu họ, cứu cả thành phố này.” Nàng nhìn thấy sự mệt mỏi trong đôi mắt hắn, nhưng cũng thấy được sự kiên định không gì lay chuyển.
Tần Mặc khẽ thở dài, ánh mắt hắn xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây ngũ sắc đang tan dần sau một ngày đầy biến động. “Chỉ là một phần thôi, Hạ Nguyệt. Vẫn còn rất nhiều thứ cần phải 'chữa lành'...” Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm của đất và cỏ cây, lướt qua mái tóc hắn. Tần Mặc cảm thấy gánh nặng trên vai mình lớn hơn bao giờ hết. Hắn biết, Trần Trưởng Lão sẽ không từ bỏ. Sự thất bại này chỉ càng khiến hắn ta trở nên điên loạn và tàn bạo hơn. Những thế lực khác, khi chứng kiến sức mạnh kỳ lạ của hắn, cũng sẽ có những tính toán riêng.
Con đường phía trước còn rất dài, đầy rẫy chông gai và hiểm nguy. Nhưng giờ đây, Tần Mặc đã không còn mơ hồ nữa. Hắn đã thấy rõ con đường mình phải đi, không chỉ là bảo vệ Vô Tính Thành, mà là khôi phục lại sự cân bằng bản chất cho toàn bộ Huyền Vực. Hắn không cần phải dùng sức mạnh để chiến thắng, mà dùng sự lựa chọn, sự đồng cảm, và ý chí để vạn vật được là chính nó. Thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không phải là mục tiêu duy nhất, cũng không phải là sự cưỡng ép.
Hắn nhìn ngắm những nụ cười hiền lành của người dân Vô Tính Thành, những gương mặt chất phác đang tận hưởng sự bình yên mà hắn vừa giành lại. Nơi đây, mọi vật đều biết cách sống đúng với bản chất của mình. Và Tần Mặc biết, chính từ Vô Tính Thành này, thông điệp về "ý chí tồn tại" và "cân bằng bản chất" sẽ được lan truyền, như một hạt mầm hy vọng gieo vào một thế giới đang dần bị bóp méo bởi khát vọng thăng tiên mù quáng. Hắn sẽ phải đi xa hơn, tìm kiếm những "chân lý thất lạc" từ Kỷ Nguyên Khai Sáng, để chữa lành không chỉ một thành phố, mà là cả một thế giới.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.