Vạn vật không lên tiên - Chương 82: Bản Nguyên Thức Tỉnh: Tiếng Gọi Của Vạn Vật
Tần Mặc đứng dậy, thân ảnh gầy gò của hắn in đậm trên nền trời chiều tà u ám của Vô Tính Thành đổ nát. Hắn không còn là thiếu niên lạc lõng trong thế giới tu hành, mà đã trở thành một ngọn hải đăng của sự kiên định, dù đôi mắt vẫn còn hằn lên sự mệt mỏi cùng cực. Hạ Nguyệt và Lão Khang nhìn hắn, trong ánh mắt họ không chỉ có sự lo lắng mà còn có một niềm tin sắt đá, một tia hy vọng le lói trong màn đêm của sự tàn phá. Nơi Quán Trà Vọng Nguyệt, nơi từng là biểu tượng của sự bình yên và tĩnh lặng, giờ chỉ còn là một đống đổ nát trơ trọi. Từng viên gạch lát sàn, từng mảnh gỗ của bàn ghế, thậm chí cả chiếc ấm trà sứt mẻ lăn lóc trên nền đất, đều vặn vẹo một cách quái dị. Không khí nơi đây nặng nề đến nghẹt thở, không phải vì bụi tro của sự đổ nát, mà vì một luồng khí tức kỳ dị, dính nhớp và đau đớn, tỏa ra từ từng vật thể bị cấm thuật Thiên Địa Cưỡng Linh bóp méo.
Tần Mặc quỳ xuống giữa tàn tích ấy, đôi tay run rẩy chạm nhẹ vào một mảnh tường đá đã nứt toác. Xúc giác của hắn ngay lập tức đón nhận một làn sóng đau đớn dội ngược. Hắn “nghe” thấy tiếng kêu cứu thảm thiết từ sâu thẳm vật tính của tảng đá – một sự giằng xé giữa bản chất cứng cỏi, vô tri của nó và ý chí bị cưỡng ép phải “sống”, phải “tu luyện” theo một con đường không thuộc về nó. Ý chí ấy méo mó, hỗn loạn, như một linh hồn bị xiềng xích, vùng vẫy trong vô vọng. Mùi đất nứt, gỗ mục, và cả một thứ mùi tanh nồng, khó chịu của năng lượng hỗn tạp lẩn quất trong không gian, khiến lồng ngực hắn quặn thắt.
“Ta nghe thấy... các ngươi đang đau đớn... tại sao lại thế này?” Tần Mặc thì thầm, giọng nói khàn đặc, mỗi từ thốt ra như một lưỡi dao cứa vào cổ họng. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng tập trung toàn bộ tinh thần để kết nối sâu hơn với ý chí tồn tại của những vật thể xung quanh. Hắn không chỉ nghe, mà hắn còn cảm nhận được sự hoang mang tột độ của chúng, sự kinh hoàng khi bản chất bị thay đổi một cách cưỡng bức. Một chiếc ấm trà bằng gốm sứ đã hóa thành một vật thể có hình dáng như một con mắt lồi, đang "nhìn" hắn với sự sợ hãi tột cùng. Một chiếc bàn gỗ, lẽ ra phải là trụ cột vững chắc, nay lại cong queo như một cành cây khô héo, từng thớ gỗ rên rỉ như xương cốt bị bẻ gãy.
Tần Mặc cảm thấy như mình đang gánh chịu nỗi đau của cả một thế giới. Năng lượng tiêu cực dội ngược vào hắn, suýt chút nữa khiến hắn ngất đi. Đầu óc quay cuồng, một dòng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng, nhưng hắn không lùi bước. Hắn biết, đây không phải là hủy diệt, đây là bóp méo, là cưỡng ép. Trần Trưởng Lão đã không giết chết ý chí của vạn vật, mà hắn đã biến chúng thành những bản thể méo mó, đau khổ, sống một cuộc đời không phải của chúng.
“Đây không phải là hủy diệt, đây là bóp méo... cưỡng ép. Ta phải làm gì để giúp các ngươi?” Tần Mặc tự hỏi, giọng nói nặng trĩu. Sự bất lực ban đầu dâng lên trong lòng, một cảm giác quen thuộc mỗi khi hắn đối diện với một vấn đề quá lớn, vượt quá sức mình. Nhưng rồi, ánh mắt hắn lại kiên định. Những ký ức từ Kỷ Nguyên Khai Sáng mà hắn vừa “thấy” bỗng nhiên hiện lên rõ nét trong tâm trí. Hắn nhớ về những ý chí tồn tại thuần khiết, tự do, về sự cân bằng bản chất. Hắn nhận ra, giải pháp không phải là chống đối sức mạnh bằng sức mạnh, mà là khôi phục, là chữa lành, là đánh thức bản nguyên.
Hạ Nguyệt thấy Tần Mặc run rẩy, cả người đổ mồ hôi lạnh, nàng không khỏi lo lắng. Nàng bước đến, nhẹ nhàng đặt tay lên vai hắn. Mặc dù không thể cảm nhận được nỗi đau của vạn vật như Tần Mặc, nàng vẫn cảm nhận được sự nặng nề, u ám của không khí xung quanh, và sự kiệt quệ đang dần xâm chiếm thân ảnh Tần Mặc.
“Tần Mặc, anh có sao không? Đừng cố quá sức!” Nàng khẽ nói, giọng đầy lo âu. Bàn tay nàng ấm áp, nhưng Tần Mặc vẫn cảm thấy cái lạnh thấu xương từ những ý chí đau khổ kia. Hắn lắc đầu, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, tập trung cao độ.
“Ta... ta phải giúp chúng,” hắn đáp, giọng thều thào nhưng đầy kiên quyết. Hắn không thể bỏ mặc chúng. Mỗi tiếng rên rỉ mà hắn nghe được đều là một nhát dao đâm vào lòng hắn. Đây là Vô Tính Thành của hắn, là những vật thể mà hắn đã lớn lên cùng, đã thấu hiểu từ khi còn nhỏ. Chúng có thể không phải là sinh linh theo nghĩa thông thường, nhưng chúng có ý chí, chúng có vật tính, và chúng có quyền được là chính mình.
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cố gắng xoa dịu cơn đau đầu đang hành hạ. Hắn biết mình không thể ép buộc chúng trở lại trạng thái ban đầu, đó cũng là một dạng cưỡng ép. Nhưng hắn có thể giúp chúng tìm lại sự cân bằng, giúp ý chí của chúng thoát khỏi sự bóp méo, để chúng có thể tồn tại một cách bình yên, dù với hình dạng mới. Đây là một con đường hoàn toàn mới, một con đường chưa từng có ai đi qua, một con đường đòi hỏi sự kiên nhẫn và lòng đồng cảm vô hạn. Hắn phải làm điều đó, không chỉ vì Vô Tính Thành, mà còn vì lời cảnh báo đã bị lãng quên: “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.”
***
Dưới ánh trăng mờ nhạt, Tần Mặc di chuyển ra khỏi tàn tích Quán Trà Vọng Nguyệt, bước chân hắn nặng nề nhưng ý chí lại kiên định một cách lạ thường. Hắn hướng về phía Phố Chợ Sáng, nơi sự biến dị của cấm thuật Thiên Địa Cưỡng Linh càng trở nên rõ ràng và tàn khốc hơn. Không khí ở đây đặc quánh mùi hỗn loạn, mùi của đất đá bị bẻ cong, của cây cối bị vặn vẹo, của những thứ không nên tồn tại lại đang hiện hữu trong một hình thái ghê rợn. Tiếng gió lạnh thổi qua, mang theo những luồng khí tức hỗn tạp, như tiếng thở dài của một thế giới đang hấp hối.
Một gốc cây cổ thụ sừng sững ở đầu phố, từng là biểu tượng của sự bền bỉ và trường tồn, giờ đã vặn vẹo thành hình thù quái dị, những cành cây khô khốc mọc tua tủa như những chiếc gai nhọn hoắt, đâm xuyên qua không khí. Tần Mặc nghe thấy tiếng kêu gào thầm lặng từ sâu thẳm vật tính của nó, một tiếng thét của sự tuyệt vọng khi bản chất bị cưỡng ép biến đổi, không thể chống cự. Những tảng đá lát đường, dưới chân hắn, không còn là những vật vô tri vô giác mà như đang "khóc", những vết nứt chạy dài trên bề mặt chúng như những dòng nước mắt vô hình. Các cửa tiệm hai bên đường, từng là nơi sầm uất, nay đã biến thành những khối kiến trúc méo mó, những bức tường xiêu vẹo như sắp đổ sụp bất cứ lúc nào, phát ra những tiếng rên rỉ yếu ớt từ vật tính của chúng.
Từ xa, Tần Mặc nhìn thấy Trần Trưởng Lão. Vị lão nhân râu tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghi năm nào, giờ đây trông tiều tụy hơn hẳn. Dù vẫn mặc đạo bào lụa, nhưng khuôn mặt hắn tái nhợt, khóe môi còn vương vãi một vệt máu khô, minh chứng cho sự phản phệ dữ dội của cấm thuật. Tuy vậy, trong ánh mắt hắn vẫn lóe lên sự đắc thắng điên cuồng, một nụ cười gằn gợn trên môi khô khốc, như thể hắn đang mãn nguyện với cảnh tượng hoang tàn do chính tay mình gây ra. Bên cạnh hắn là Huyết Đao Khách, thân hình vạm vỡ, cao lớn, giáp trụ đen thô kệch dính đầy máu khô, thanh đại đao khổng lồ vẫn vác trên vai. Ánh mắt hắn nhỏ hẹp nhưng đầy cảnh giác, liên tục quét qua Tần Mặc, ẩn chứa sự hỗn loạn và hoài nghi về những gì hắn đã chứng kiến.
“Ngươi thấy chưa, Tần Mặc? Đây là sức mạnh của con đường thăng tiên!” Trần Trưởng Lão khạc ra một ngụm máu nữa, nhưng giọng nói vẫn cố tỏ ra hùng hồn, vang vọng trong màn đêm tĩnh mịch đến rợn người. “Vạn vật rồi sẽ quy phục ta! Chúng sẽ trở thành một phần của thế giới mới, một thế giới mà kẻ yếu không có quyền tồn tại!”
Tần Mặc đứng thẳng người, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Trần Trưởng Lão, không một chút sợ hãi. Hắn không đáp lại bằng sức mạnh hay lời đe dọa, mà bằng chính triết lý mà hắn đã mang trong mình từ khi sinh ra. “Ngươi không làm chúng thăng hoa, ngươi chỉ đang bóp méo chúng!” Giọng hắn trầm đục, vang vọng như tiếng chuông ngân trong không gian đổ nát. “Ngươi đang ép buộc chúng trở thành thứ chúng không muốn! Ngươi đang chà đạp lên ý chí tồn tại nguyên thủy của vạn vật!”
Trần Trưởng Lão cười khẩy, nhưng khóe môi hắn run rẩy, cho thấy sự yếu ớt bên trong. Hắn không muốn đối thoại, hắn chỉ muốn chứng minh sức mạnh của mình. Tuy nhiên, Tần Mặc không dừng lại. Hắn bắt đầu một “điệu vũ” kỳ lạ. Không phải là những bước nhảy uyển chuyển, mà là một chuỗi hành động chậm rãi, mang tính nghi lễ, đầy ý niệm. Hắn không dùng linh lực, không vận công pháp, mà chỉ dùng ý chí của mình, chạm nhẹ vào từng vật thể xung quanh.
Đầu tiên là gốc cây cổ thụ đã vặn vẹo. Tần Mặc đặt bàn tay lên thân cây, nhắm mắt lại. Hắn không cố gắng thay đổi hình dáng của nó, mà hắn “hát” một bài ca cổ xưa, một bài ca không lời mà chỉ có ý chí của hắn mới có thể truyền tải. Hắn gợi lại “ký ức” về Kỷ Nguyên Khai Sáng, về sự thuần khiết, tự do của ý chí tồn tại ban đầu của cái cây – khi nó chỉ đơn thuần là một cái cây, vươn mình đón nắng, cắm rễ vào đất, sống theo vòng tuần hoàn tự nhiên, không bị cưỡng ép phải “khai linh” hay “thăng tiên”. Hắn nhắc nhở nó về quyền được là chính nó, về sự cân bằng bản chất.
Dưới sự tác động của Tần Mặc, gốc cây cổ thụ run rẩy dữ dội. Những cành cây khô khốc khẽ lay động, phát ra tiếng xào xạc đầy giằng xé, như thể nó đang đấu tranh nội tại. Ý chí tồn tại của nó đang bị giằng xé giữa sự cưỡng ép tàn bạo của cấm thuật và tiếng gọi dịu dàng, chân thật của bản nguyên. Tần Mặc cảm nhận được nỗi đau ấy, nhưng hắn vẫn kiên trì, truyền đi ý niệm về sự tự do, về sự bình yên khi được chấp nhận bản chất của mình.
Hắn tiếp tục di chuyển, chạm vào những tảng đá lát đường đang “khóc”, vào những mảnh tường đổ nát đang rên rỉ, vào những cánh cửa tiệm méo mó. Mỗi lần chạm, hắn lại lặp lại “bài ca” của mình, bài ca của sự thấu hiểu và khôi phục. Các vật thể xung quanh Vô Tính Thành, dưới sự tác động của hắn, đều bắt đầu run rẩy, phát ra những âm thanh kỳ dị, như một bản giao hưởng đau đớn nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Mùi khó chịu của sự biến dị vẫn còn đó, nhưng đã phảng phất thêm mùi đất ẩm, gỗ tự nhiên, như một lời hứa hẹn về sự hồi sinh.
Trần Trưởng Lão nhìn cảnh tượng đó với ánh mắt kinh ngạc, rồi chuyển sang hoang mang. Cấm thuật của hắn, đáng lẽ phải hoàn toàn kiểm soát vạn vật, nay lại đang bị một thứ năng lượng vô hình, nhưng vô cùng mạnh mẽ, chống lại. Hắn cảm nhận được một luồng phản phệ dữ dội hơn dội ngược vào cơ thể mình, khiến hắn khạc ra thêm một ngụm máu tươi, cơ thể run rẩy bần bật. Huyết Đao Khách, đứng cạnh hắn, cũng cảm nhận được sự bất ổn trong không khí, thanh Huyết Đao trên vai hắn cũng rung lên bần bật, như muốn thoát ly khỏi sự khống chế.
***
Đêm càng về khuya, màn đêm buông xuống dày đặc hơn, nhưng ánh sáng từ đôi mắt kiên định của Tần Mặc lại càng rực cháy. Hắn đã đi qua gần hết Phố Chợ Sáng, trung tâm của Vô Tính Thành, nơi sự biến dị của cấm thuật Thiên Địa Cưỡng Linh diễn ra dữ dội nhất. Tần Mặc lúc này đã kiệt sức đến cực điểm, từng thớ thịt trên cơ thể hắn như bị xé toạc, linh lực cạn kiệt, nhưng ý chí của hắn vẫn không hề suy suyển. Hắn vẫn tiếp tục “điệu vũ” của mình, chạm nhẹ vào từng vật thể, truyền đi những ý niệm về sự cân bằng bản chất.
Dưới sự tác động không ngừng nghỉ của Tần Mặc, những vết nứt trên tường đá không còn lan rộng nữa, thậm chí một số vết nứt còn khép lại một chút, như thể tảng đá đang tự chữa lành. Những cành cây khô khốc của gốc cổ thụ ngừng vặn vẹo, không còn phát ra tiếng xào xạc giằng xé, mà thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến lạ thường. Một số mảnh gạch vỡ sắc nhọn trên đường, từng là những vật thể đáng sợ, dần dịu đi vẻ thô ráp, góc cạnh của chúng, trở nên mềm mại hơn, như thể chúng đang tìm lại sự bình yên trong hình dạng mới. Không khí xung quanh, vốn dĩ đặc quánh mùi hỗn loạn và đau đớn, giờ đây dần trở nên trong lành hơn, dù vẫn còn u ám, nhưng đã mang một hơi thở của sự thanh tẩy. Tiếng rên rỉ, kêu than của vạn vật đã giảm đi đáng kể, thay vào đó là một sự tĩnh lặng, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng “thở phào” nhẹ nhõm, như tiếng gió dịu nhẹ lướt qua.
Tần Mặc cảm thấy mỗi lần hắn “thanh tẩy” và “giải phóng” ý chí của một vật thể, một phần sức lực của hắn lại bị rút cạn. Hắn không ép buộc chúng trở lại hình dạng ban đầu, điều đó là không thể và cũng đi ngược lại triết lý của hắn. Thay vào đó, hắn giúp chúng tìm lại sự bình yên trong trạng thái hiện tại, ngăn chặn sự biến dị tiếp diễn, giúp ý chí tồn tại của chúng được cân bằng, không còn bị cưỡng ép hay bóp méo. Hắn đã thành công trong việc giúp Thổ Linh tìm lại sự ổn định trong bản chất đất đá của nó, giúp Mộc Linh ngừng quằn quại trong hình dáng cây non bị vặn vẹo, và giúp Cổ Phù Linh không còn đau khổ trong những ký ức bị cưỡng ép khai linh. Chúng không trở lại như xưa, nhưng chúng đã tìm được sự bình yên.
“Không thể nào! Làm sao ngươi có thể... làm sao ngươi dám...!” Trần Trưởng Lão gầm lên đau đớn, giọng hắn đã khàn đặc, đầy sự kinh ngạc và phẫn nộ. Cấm thuật của hắn đang phản phệ dữ dội hơn bao giờ hết. Một luồng năng lượng đen tối cuồn cuộn dội ngược vào cơ thể hắn, khiến hắn ngã quỵ xuống đất, máu tươi ộc ra từ khóe môi, mắt hắn trợn trừng đầy hoang mang. Hắn không thể tin được rằng một thiếu niên không có linh căn, không thiên phú tu luyện lại có thể chống lại cấm thuật tối thượng của mình bằng một phương thức không hề dùng đến sức mạnh vật lý.
Huyết Đao Khách, đứng cạnh Trần Trưởng Lão, ánh mắt hắn đầy nghi hoặc và sợ hãi. Hắn vội vàng đỡ lấy vị Trưởng Lão đang run rẩy, tái nhợt như tờ giấy. “Trần Trưởng Lão, cấm thuật của ngài... đang phản phệ?” Hắn hỏi, giọng không giấu nổi sự kinh hoàng. Thanh Huyết Đao trong tay hắn cũng run rẩy dữ dội, như muốn thoát ly khỏi sự kiểm soát của hắn, khiến hắn phải cố hết sức để giữ chặt.
Trần Trưởng Lão không thể đáp lời. Hắn chỉ có thể gầm gừ, ánh mắt nhìn Tần Mặc đầy thù hận, nhưng ẩn sâu trong đó là một nỗi sợ hãi tột cùng. Hắn đã đánh giá thấp Tần Mặc, đánh giá thấp 'ý chí tồn tại' mà hắn từng coi là vô tri, vô giác. Hắn đã nhận ra giới hạn của cấm thuật của mình, rằng nó có thể bóp méo, nhưng không thể hoàn toàn hủy diệt hay khuất phục bản nguyên của vạn vật khi có một ý chí mạnh mẽ như Tần Mặc đứng ra bảo vệ chúng.
Tần Mặc thở dốc, từng nhịp thở khó khăn như rút cạn chút sinh lực cuối cùng. Hắn nhìn Trần Trưởng Lão đang ngã quỵ, nhìn Huyết Đao Khách đang hoảng hốt, rồi lại nhìn những vật thể xung quanh, đã tìm lại được sự tĩnh lặng trong nỗi đau. “Các ngươi... hãy nghỉ ngơi... Hãy là chính mình...” Hắn thì thầm, giọng nói yếu ớt nhưng đầy quyền năng, vang vọng trong màn đêm tĩnh mịch.
Trần Trưởng Lão không thể chịu đựng thêm phản phệ. Cơ thể hắn co giật dữ dội, linh lực hỗn loạn như muốn nổ tung. Huyết Đao Khách, dù còn nhiều nghi hoặc và sợ hãi, nhưng vẫn tuân lệnh kéo Trần Trưởng Lão đang hấp hối rời đi. Dưới ánh trăng mờ nhạt, hai bóng người khuất dần vào màn đêm, để lại Vô Tính Thành trong một trạng thái yên tĩnh đến lạ thường, nhưng vẫn đầy thương tích.
Tần Mặc đứng đó, giữa đống đổ nát, kiệt sức đến nỗi suýt ngã quỵ. Hạ Nguyệt vội vàng chạy đến đỡ hắn, đôi mắt nàng đong đầy nước mắt. Lão Khang cũng bước đến, ánh mắt ông nhìn Tần Mặc với sự tôn kính và niềm hy vọng vô bờ bến. Vô Tính Thành đã bị tàn phá, nhưng ý chí của nó, của vạn vật nơi đây, đã được Tần Mặc cứu vớt khỏi sự bóp méo. Trần Trưởng Lão đã rút lui, nhưng đây chỉ là một chiến thắng tạm thời. Tần Mặc biết, cuộc chiến vẫn còn rất dài, và hắn vẫn cần tìm ra một giải pháp triệt để hơn, một con đường cân bằng cho toàn bộ Huyền Vực, nơi mà "thăng tiên" không phải là sự cưỡng ép, mà là sự lựa chọn, nơi mà "ý chí tồn tại nguyên thủy" được tôn trọng và bảo vệ. Hắn đã mở ra một con đường mới, một con đường của sự chữa lành và khôi phục.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.