Vạn vật không lên tiên - Chương 80: Ý Chí Nguyên Thủy: Pháp Bảo Phản Phệ
Mùi ozone đặc quánh, dữ dội hơn bao giờ hết, xé toạc không gian như một mảnh lụa mục nát. Nền trời quang đãng bỗng chốc bị nhuộm đen bởi một luồng linh lực hỗn loạn, xoáy cuộn thành một cơn lốc âm u, nuốt chửng cả ánh dương. Trần Trưởng Lão, với khuôn mặt vặn vẹo đến dị dạng, gân xanh nổi đầy trên trán, y giơ cao chiếc phất trần đã xám xịt, đôi mắt đỏ ngầu như hai đốm lửa ma trơi. Giọng y khản đặc, lạc điệu trong cơn cuồng loạn, nhưng vẫn mang theo sự ngạo mạn cố hữu của kẻ tự cho mình là đúng.
“Câm mồm! Kẻ phàm trần! Ngươi không hiểu gì hết!” Trần Trưởng Lão gào lên, âm thanh chói tai như lưỡi kiếm cứa vào vách đá. “Ta sẽ cho ngươi thấy, bản chất thực sự là sức mạnh tuyệt đối! Bất cứ giá nào! Ngươi muốn giữ lại cái ‘bản chất’ thối nát đó ư? Ta sẽ nghiền nát nó! Cổ Ma Đỉnh, diệt!”
Theo tiếng gầm của y, luồng linh lực đen tối từ phất trần tuôn trào, không còn vẻ thanh thoát, uy nghi mà Trần Trưởng Lão vẫn thường thể hiện, mà méo mó, dữ tợn, như một con mãng xà khổng lồ đang quẫy đạp. Từ giữa vòng xoáy linh lực ấy, một vật thể cổ xưa, đen kịt, từ từ hiện hình. Đó là một chiếc đỉnh đồng ba chân, cao hơn một trượng, bề mặt khắc vô số phù văn cổ quái, uốn lượn như những con rắn sống động. Khói đen kịt bốc lên từ miệng đỉnh, mang theo mùi tanh tưởi của máu và sự mục rữa của hàng ngàn năm. Nó không phát ra linh lực mạnh mẽ như những pháp bảo khác, mà là một thứ áp lực vô hình, đè nặng lên mọi ý chí, khiến không gian xung quanh như bị bóp nghẹt. Đây chính là Cổ Ma Đỉnh, một pháp bảo cấm kỵ đã bị phong ấn từ lâu, được Trần Trưởng Lão triệu hồi trong cơn tuyệt vọng cùng cực. Nó không phải là một vật được “khai linh” theo cách thông thường, mà là một thực thể đã bị cưỡng ép “nuôi dưỡng” bởi oán khí và linh lực tà ác qua bao thế hệ, trở thành một công cụ hủy diệt thuần túy, mất đi mọi bản chất nguyên thủy.
Tần Mặc đứng yên, đôi mắt đen láy khẽ khép hờ, cảm nhận được luồng khí tức tử vong và sự đau khổ tột cùng tỏa ra từ Cổ Ma Đỉnh. Hắn không nhìn thấy nó như một pháp bảo, mà là một sinh linh đang bị giam cầm, bị ép buộc phải trở thành một công cụ. Hắn nghe thấy, không phải tiếng gầm thét của linh lực, mà là tiếng kêu cứu yếu ớt, nghẹn ngào từ sâu thẳm vật tính của nó, tiếng oán thán của hàng ngàn sinh linh đã bị chiếc đỉnh này nuốt chửng, tiếng than khóc của chính bản nguyên chiếc đỉnh, cầu xin được giải thoát khỏi gông cùm của sự hủy diệt. Hắn cảm nhận được sự giằng xé bên trong nó: một phần cố gắng tuân theo mệnh lệnh của Trần Trưởng Lão, một phần khác lại khao khát được trở về với bản chất ban đầu, một thứ bản chất đã bị chôn vùi dưới lớp bùn lầy của oán hận và bạo lực.
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, tâm trí hắn như một hồ nước tĩnh lặng, không gợn sóng. Hắn không dùng linh lực, cũng không dùng bất kỳ chiêu thức đối kháng nào. Hắn chỉ đơn thuần mở rộng ý chí của mình, kết nối với Cổ Ma Đỉnh. “Ta nghe thấy ngươi… tiếng kêu cứu của ngươi…” Hắn thầm thì, nhưng lời nói ấy không phải là âm thanh vang vọng trong không khí, mà là một luồng ý niệm trực tiếp truyền vào sâu thẳm vật tính của chiếc đỉnh. “Ngươi không cần phải là công cụ hủy diệt. Ngươi không phải là oán hận. Hãy là chính mình! Giải thoát khỏi xiềng xích của kẻ đã ép buộc ngươi. Trở về với bản nguyên của sự tồn tại.”
Lời nói của Tần Mặc, hay đúng hơn là ý niệm của hắn, như một tia sáng xuyên qua bóng đêm u tối đang bao trùm Cổ Ma Đỉnh. Chiếc đỉnh đồng khổng lồ đang lao tới Tần Mặc với tốc độ kinh hoàng, bỗng khựng lại giữa không trung. Một tiếng ‘ầm’ trầm đục vang lên, không phải tiếng va chạm, mà là tiếng vọng từ sâu thẳm bên trong nó. Các phù văn cổ quái trên bề mặt bắt đầu rung động dữ dội, không còn là những đường nét ma mị, mà như những sợi dây xích đang bị giằng xé. Khói đen bốc lên từ miệng đỉnh càng lúc càng dày đặc, nhưng không còn là luồng khí tức tử vong, mà là một sự hỗn loạn, như thể có một trận chiến đang diễn ra bên trong.
Trần Trưởng Lão trợn mắt, khuôn mặt y từ điên cuồng chuyển sang kinh ngạc tột độ. “Ngươi… ngươi đang làm gì? Cổ Ma Đỉnh! Diệt! Diệt hắn mau!” Y gào thét, cố gắng thúc giục, nhưng linh lực mà y truyền vào chiếc đỉnh lại như bị một lực cản vô hình đẩy ngược trở ra. Lần này, không phải là sự trì trệ, mà là sự phản phệ trực tiếp, mạnh mẽ, như một cú đấm vào linh hồn.
“Không thể… không thể nào!” Trần Trưởng Lão lảo đảo, ôm lấy đầu. Một luồng đau đớn kịch liệt xé toạc tâm trí y. Y cảm thấy như mối liên kết huyết nhục với Cổ Ma Đỉnh đang bị cắt đứt một cách thô bạo. Những vết nứt nhỏ li ti bắt đầu xuất hiện trên bề mặt Cổ Ma Đỉnh, không phải là do ngoại lực, mà là do chính nó đang tự giải phóng. Từ những vết nứt ấy, không phải là khói đen, mà là những tia sáng trắng yếu ớt, thuần khiết, như bản nguyên của nó đang cố gắng thoát ra. Cổ Ma Đỉnh phát ra một tiếng rên rỉ dài, đau đớn, không còn là tiếng gầm gừ hung tợn, mà là một âm thanh bi thương, như tiếng khóc của một đứa trẻ bị bỏ rơi.
Trong khoảnh khắc ấy, Cổ Ma Đỉnh bỗng chốc vỡ tan tành thành hàng ngàn mảnh vỡ nhỏ, không phải nổ tung, mà là tan rã. Mỗi mảnh vỡ lấp lánh một ánh sáng trắng bạc, rồi biến mất trong không trung như những đốm lửa ma trơi. Linh lực đen tối đang bao trùm Vô Tính Thành cũng bị cuốn theo, tan biến như chưa từng tồn tại. Chỉ còn lại một luồng khí tức trong lành, tinh khiết, nhẹ nhàng lan tỏa khắp không gian.
Trần Trưởng Lão như bị rút cạn toàn bộ sức lực, y khuỵu gối xuống, ôm chặt lấy đầu. Đôi mắt đỏ ngầu giờ đây trống rỗng, vô hồn. Sự đau đớn về thể xác không đáng sợ bằng sự sụp đổ của niềm tin, sự mất mát của thứ mà y coi là sức mạnh tối thượng. Chiếc phất trần trong tay y cũng rụng rời, những sợi lông trắng muốt rơi lả tả xuống đất, xám xịt như tro tàn. Mùi tanh tưởi của oán khí biến mất, thay vào đó là một mùi đất ẩm nồng, mùi cỏ cây xanh tươi sau cơn mưa, và mùi của sự thanh tẩy, như thể Vô Tính Thành vừa trút bỏ được một gánh nặng ngàn năm.
Cách đó không xa, Huyết Đao Khách cũng chứng kiến toàn bộ cảnh tượng, ánh mắt hắn từ căm phẫn chuyển sang hoảng sợ tột độ. Thanh Huyết Đao trong tay hắn không còn run rẩy nhẹ nữa, mà gào thét dữ dội, như một con thú bị thương đang cố gắng thoát khỏi xiềng xích. Nó vặn vẹo trong tay hắn, lưỡi đao đen kịt bỗng chốc lóe lên một ánh sáng đỏ tươi, không phải ánh sáng của sát khí, mà là ánh sáng của sự phản kháng, của sự khát khao được tự do. Huyết Đao Khách gồng mình giữ chặt, nhưng hắn cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đâm vào từng thớ thịt. “Không thể nào… loại sức mạnh gì đây…” Hắn lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, không còn vẻ hung tợn như thường lệ. Niềm tin sắt đá của hắn vào con đường tu luyện dựa trên bạo lực và cưỡng ép khai linh đang lung lay dữ dội. Hắn đã thấy Cổ Ma Đỉnh, một pháp bảo cấm kỵ, tan biến chỉ bằng ý niệm. Vậy thanh Huyết Đao của hắn, một vật phẩm bị khai linh cưỡng ép, liệu có thể thoát khỏi sự kiểm soát của hắn không? Nỗi sợ hãi vô hình len lỏi vào tận xương tủy hắn.
Quân đội tu sĩ, vốn đang hỗn loạn bởi sự phản kháng của chính pháp bảo và thú cưỡi của họ, giờ đây càng thêm hoảng loạn trước cảnh tượng Cổ Ma Đỉnh tan biến. Tiếng la hét, tiếng bước chân tháo chạy, tiếng pháp bảo rơi loảng xoảng vang lên khắp nơi. Những con thú cưỡi khổng lồ, vốn hung tợn, nay lại gầm gừ đau đớn, giẫm đạp lên nhau, cố gắng thoát khỏi chủ nhân của mình, lao đi tứ tán như những con chim vỡ tổ. Các tu sĩ cố gắng níu kéo, dùng linh lực trói buộc, nhưng vô ích. Ý chí của vạn vật đã thức tỉnh, và chúng không còn muốn bị cầm tù nữa.
Trần Trưởng Lão vẫn khuỵu gối, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Ánh mắt y giờ đây không còn sự điên cuồng, mà chỉ có sự trống rỗng và bất lực. Y đã thua, không phải thua vì sức mạnh vật lý, mà thua vì niềm tin, vì sự hiểu biết sai lầm về bản chất của vạn vật. Y đã cố gắng cưỡng ép, đã cố gắng kiểm soát, nhưng lại quên mất rằng mọi thứ đều có ý chí tồn tại riêng của nó.
Huyết Đao Khách nhìn Trần Trưởng Lão, rồi lại nhìn thanh Huyết Đao đang điên cuồng giãy giụa trong tay mình. Hắn bỗng cảm thấy một nỗi sợ hãi lạnh lẽo hơn cả cái chết. Nếu Cổ Ma Đỉnh có thể tan biến, thì Huyết Đao của hắn, liệu có thể phản phệ lại hắn không? Hắn cảm thấy từng thớ thịt trên cơ thể vạm vỡ của mình căng cứng, không phải vì giận dữ, mà vì một sự bất lực tột cùng. Hắn nghiến răng, hạ lệnh rút lui. “Rút! Rút lui!” Giọng hắn khản đặc, không còn chút uy thế nào của một thủ lĩnh. Các tu sĩ còn lại, dù vẫn còn hoang mang, cũng nhanh chóng tuân lệnh, thi nhau tháo chạy khỏi Vô Tính Thành như những con chuột vỡ đê.
Tần Mặc đứng đó, giữa một chiến trường vừa trải qua một cuộc đại chiến, nhưng lại tĩnh lặng đến lạ thường. Hắn thở dốc, từng hơi thở nặng nhọc, cơ thể hắn run rẩy vì kiệt sức. Việc kết nối với ý chí của Cổ Ma Đỉnh, giải phóng nó khỏi xiềng xích oán hận, đã tiêu hao của hắn quá nhiều tinh lực. Hắn cảm thấy mình như một sợi dây đàn bị kéo căng đến cực hạn, chỉ chực đứt phựt. Thế nhưng, trong sự kiệt quệ ấy, hắn lại cảm thấy một sự bình yên sâu sắc, một cảm giác thanh thản lan tỏa từ Vô Tính Thành. Hắn cảm nhận được sự nhẹ nhõm của đất đá, sự reo vui của cây cỏ, sự bình yên của những dòng suối đang chảy. Vô Tính Thành đã thở phào nhẹ nhõm, như một sinh linh vừa thoát khỏi một cơn ác mộng kinh hoàng.
Từ một góc khuất, một bóng người chậm rãi bước ra. Hắn ta mặc một chiếc áo choàng cũ kỹ, sờn rách, dáng người phong trần, mái tóc đã ngả bạc phơ, khuôn mặt khắc khổ, ánh mắt đầy suy tư. Trên tay hắn là một bầu rượu da, hắn nhấp một ngụm, rồi khẽ thở dài, ánh mắt xa xăm dõi theo bóng dáng Tần Mặc. Đó là Vô Danh Khách, một lữ khách bí ẩn đã lang thang khắp Huyền Vực, chứng kiến vô số thăng trầm của thế giới này. Hắn đã nhìn thấy những cường giả thăng tiên, cũng đã chứng kiến những tai ương mà sự truy cầu vô độ đó mang lại.
Vô Danh Khách nhấp thêm một ngụm rượu, vị cay nồng của rượu lan tỏa trong khoang miệng, nhưng ánh mắt hắn vẫn không chút gợn sóng. Hắn không nói gì, chỉ trầm ngâm quan sát. “Con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình. Hắn… lại chọn một con đường khác…” Hắn lẩm bẩm, giọng nói trầm đục như tiếng đá mài, chứa đựng sự thâm trầm của kẻ đã chứng kiến quá nhiều. Hắn không phán xét, chỉ đơn thuần ghi nhận, như một người chép sử vô hình. Hắn nhìn thấy trong Tần Mặc một sự khác biệt, một tia hy vọng mong manh cho Huyền Vực, một con đường mà không ai dám chọn, một chân lý đã bị lãng quên từ Kỷ Nguyên Khai Sáng. Hắn biết, trận chiến này chỉ là khởi đầu. Con đường của Tần Mặc sẽ còn chông gai hơn rất nhiều, bởi hắn đang thách thức niềm tin của cả một thế giới.
Tần Mặc không nhận ra sự hiện diện của Vô Danh Khách, hắn đang chìm đắm trong cảm giác kiệt quệ và sự kết nối sâu sắc với Vô Tính Thành. Hắn chậm rãi quay đầu, nhìn về phía Phố Chợ Sáng. Những ngôi nhà gỗ mộc mạc, mái ngói đất nung, những con đường lát đá cuội, tất cả đều đang tỏa ra một luồng sinh khí mới, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo, tiếng gió lướt qua mái nhà, tất cả đều trở nên rõ ràng và sống động hơn.
Từ phía Phố Chợ Sáng, Hạ Nguyệt và Lão Khang vội vã chạy đến. Hạ Nguyệt, mái tóc đen dài bay trong gió, đôi mắt trong veo ngấn lệ vì lo lắng, khuôn mặt thanh tú tái nhợt. Nàng lao đến bên Tần Mặc, vội vàng đỡ lấy hắn khi hắn lảo đảo. “Tần Mặc! Anh có sao không?” Giọng nàng run rẩy, xen lẫn sự nhẹ nhõm tột cùng khi thấy hắn vẫn đứng vững. Nàng không nói nhiều, chỉ đơn thuần dùng hành động để thể hiện sự quan tâm sâu sắc. Bàn tay nàng chạm vào cánh tay Tần Mặc, cảm nhận được sự lạnh giá và kiệt quệ của hắn, lòng nàng càng thêm xót xa.
Lão Khang, ông lão lưng còng, tóc bạc phơ, chậm rãi bước tới, ánh mắt hiền từ nhưng sâu sắc. Ông nhìn Tần Mặc với một sự thấu hiểu lạ thường, như thể đã biết trước mọi chuyện sẽ xảy ra. Ông không nói lời an ủi sáo rỗng, chỉ khẽ gật đầu, khuôn mặt hiện lên một nụ cười mãn nguyện. “Ý chí của thành trì… đã thức tỉnh. Ngươi đã làm được, Tần Mặc.” Giọng ông trầm ấm, mang theo sự vững chãi của năm tháng. Ông biết, Tần Mặc không chỉ bảo vệ Vô Tính Thành, mà còn đánh thức một điều gì đó sâu xa hơn, một chân lý đã bị lãng quên từ rất lâu.
Tần Mặc tựa vào Hạ Nguyệt, cảm nhận được sự ấm áp từ nàng. Hắn nhìn quanh, nhìn những vết tích của trận chiến, những mảnh vụn của Cổ Ma Đỉnh đã hoàn toàn tan biến, và những làn khói linh lực đang dần tan đi trong không khí. Hắn nhìn những gương mặt của người dân Vô Tính Thành đang dần xuất hiện từ các ngôi nhà, ánh mắt họ từ sợ hãi chuyển sang ngạc nhiên, rồi thành biết ơn và một niềm hy vọng mới. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười yếu ớt nhưng đầy kiên định. “Họ… đã nghe thấy.” Giọng hắn khàn đi vì mệt mỏi, nhưng tràn đầy ý nghĩa. Hắn không chỉ nói về những người dân, mà còn nói về Vô Tính Thành, về mọi vật thể vô tri, về ý chí tồn tại đã được thức tỉnh.
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận được sự rung động yếu ớt nhưng kiên cường của Vô Tính Thành. Hắn biết, đây chỉ là một chiến thắng tạm thời. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến của triết lý, của niềm tin, mới chỉ bắt đầu. Gánh nặng của sứ mệnh đã đè nặng lên vai hắn, nhưng trong khoảnh khắc đó, hắn không còn cảm thấy cô độc. Hắn có Vô Tính Thành, có Hạ Nguyệt, có Lão Khang, và có cả ý chí của vạn vật đang dần thức tỉnh. Con đường phía trước còn rất dài và đầy gian nan, nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ tìm một con đường cân bằng cho Huyền Vực, nơi thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất, không còn là sự cưỡng ép chà đạp lên bản chất của vạn vật. Thế giới này, sẽ không còn là thế giới khi vạn vật đều muốn thành tiên. Và Tần Mặc, chính là người sẽ giữ lại "thế giới" ấy.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.