Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 75: Bóng Cây Cổ Thụ: Tiếng Vọng Từ Lòng Đất

Ánh bình minh yếu ớt vẫn còn ngái ngủ trên vòm trời, nhưng bên trong Nhà Kho Cũ Kỹ, không khí đã nặng trĩu những quyết định và những nỗi niềm không thể giãi bày. Tần Mặc đã trải qua một đêm dài, cảm nhận từng hơi thở nặng nhọc của Vô Tính Thành đang oằn mình sau trận càn quét khốc liệt. Những lời thì thầm mơ hồ của Cổ Phù Linh vẫn văng vẳng trong tâm trí, tựa như khúc ca bi tráng của một kỷ nguyên đã phai tàn, thôi thúc hắn tìm kiếm một con đường.

Hắn không thể mãi ẩn mình. Phòng thủ đơn thuần chỉ là kéo dài hơi tàn, Vô Tính Thành sẽ mãi là mục tiêu, mãi bị tấn công nếu hắn không tìm ra tận gốc rễ của sự bất cân bằng này. Quyết định đã được hình thành, cứng rắn như đá tảng giữa dòng nước xiết.

Tần Mặc bước đi, tiếng bước chân khẽ khàng trên nền đất ẩm. Hắn đã đến Quán Trà Vọng Nguyệt, nơi mà dường như thời gian trôi chậm hơn, nơi từng là biểu tượng của sự tĩnh tại. Giờ đây, mái hiên cong vút đã sứt mẻ đôi chỗ, những viên ngói đỏ tươi vỡ vụn nằm rải rác trên sân, và ao cá nhỏ thường ngày trong vắt nay vẩn đục màu bùn đất. Dù vậy, mùi trà thơm vẫn phảng phất, quyện cùng hương hoa nhài còn sót lại trên những bụi cây xanh mướt, cố gắng vươn mình giữa đống đổ nát. Tiếng nước chảy róc rách từ khe đá vào ao cá vẫn vang lên đều đặn, như một nhịp điệu kiên cường của sự sống, hòa vào tiếng chim hót líu lo, cố gắng xua đi không khí u ám của một buổi sáng sau đêm tàn phá.

Lão Khang ngồi đó, lưng hơi còng xuống trên chiếc ghế gỗ quen thuộc, tay vuốt ve chén trà sứ đã cũ. Đôi mắt hiền từ của ông ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm, nhưng vẫn ánh lên vẻ thấu hiểu. Hạ Nguyệt ngồi đối diện, đôi mắt trong veo vẫn còn đỏ hoe vì thức trắng đêm, nhưng khi nhìn thấy Tần Mặc, một tia kiên định lại bừng sáng. Nàng mặc bộ váy màu xanh ngọc nhẹ nhàng, nhưng giờ đây có chút lấm lem bụi đất, phản chiếu sự tàn phá mà nàng và Vô Tính Thành vừa phải gánh chịu.

Tần Mặc ngồi xuống bên cạnh Hạ Nguyệt, không nói gì, chỉ lặng lẽ đặt tay lên bàn. Hơi lạnh từ mặt bàn gỗ cũ kỹ thấm vào lòng bàn tay, nhưng ý chí của hắn lại hừng hực như lửa. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi gỗ ẩm và mùi trà thoang thoảng, cố gắng thu hết dũng khí để nói ra điều mà hắn biết sẽ khiến Hạ Nguyệt đau lòng, và Lão Khang phải suy ngẫm.

"Con không thể chỉ đứng yên chờ đợi Vô Tính Thành bị tàn phá thêm nữa," Tần Mặc cất lời, giọng trầm khàn, mang theo sự mệt mỏi của đêm dài nhưng lại tràn đầy kiên định. "Con phải đi, tìm kiếm câu trả lời mà 'ý chí tồn tại' của vạn vật đang khát khao. Nơi đây... không còn là giải pháp nữa."

Hạ Nguyệt siết chặt tay Tần Mặc, ánh mắt nàng hoảng hốt nhưng cũng nhanh chóng biến thành sự thấu hiểu. Nàng biết, từ khi Tần Mặc có năng lực "nghe" được vạn vật, gánh nặng trên vai hắn đã không còn chỉ là bảo vệ một thành phố, mà là bảo vệ một triết lý, một con đường sống. Nàng cũng cảm nhận được sự tuyệt vọng ẩn sâu trong lời nói của hắn, một sự tuyệt vọng khi chứng kiến quê hương bị giày xéo, và một sự bất lực khi không thể ngăn cản bằng những phương pháp hiện có.

"Dù khó khăn đến mấy, em tin anh sẽ tìm ra," Hạ Nguyệt nói, giọng nàng run run, nhưng ánh mắt lại kiên cường lạ thường. Nàng nhìn thẳng vào Tần Mặc, gằn từng chữ, như thể đang cố gắng khắc sâu niềm tin ấy vào tâm trí hắn. "Nhưng, liệu anh có trở về không?"

Câu hỏi của Hạ Nguyệt như một mũi dao xuyên thẳng vào tim Tần Mặc. Trở về. Đó là điều hắn khao khát hơn bất cứ điều gì. Nhưng con đường phía trước mù mịt, đầy rẫy hiểm nguy, và hắn không dám hứa hẹn điều gì. Hắn chỉ có thể siết chặt tay nàng, truyền đi sự trấn an, sự gắn kết không lời. Hắn không nói thêm, vì hắn biết, mọi lời hứa hẹn lúc này đều có thể trở nên trống rỗng.

Lão Khang lặng lẽ đặt chén trà xuống, tiếng sứ chạm bàn vang lên khô khốc trong không gian tĩnh lặng. Ông ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn Tần Mặc, như thể đang thấu hiểu từng ngóc ngách trong tâm hồn hắn.

"Quyết định của con không dễ dàng, Tần Mặc," Lão Khang nói, giọng ông trầm ấm, mang theo sự từng trải của tháng năm. "Nhưng đôi khi, để bảo vệ những gì mình yêu thương, ta phải học cách buông bỏ tạm thời. Hãy lắng nghe trái tim mình, và cả những 'ý chí' xung quanh con. Vô Tính Thành không chỉ là những ngôi nhà, những con đường. Vô Tính Thành là tinh thần, là 'ý chí' của những sinh linh chọn sống bình yên. Tinh thần ấy sẽ không bao giờ chết, chừng nào còn có người tin vào nó."

Lời của Lão Khang như một liều thuốc an ủi, xoa dịu phần nào nỗi day dứt trong Tần Mặc. Hắn gật đầu, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Hắn biết, quyết định này không phải là sự từ bỏ, mà là một bước đi tất yếu để tìm kiếm một con đường vĩ đại hơn, một giải pháp cho sự mất cân bằng đang lan tràn khắp Huyền Vực. Hắn không chỉ đi vì Vô Tính Thành, mà còn vì tất cả vạn vật đang bị cưỡng ép, bị tha hóa bởi khát vọng "thăng tiên" điên cuồng.

Hạ Nguyệt đứng dậy, vòng tay ôm lấy Tần Mặc. Nàng không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ tựa đầu vào vai hắn. Hơi ấm từ cơ thể nàng, mùi hương dịu nhẹ của tóc nàng, tất cả như một lời hứa, một sự ủng hộ vô điều kiện. Tần Mặc nhắm mắt lại, khắc ghi khoảnh khắc này vào sâu thẳm tâm trí. Hắn biết, dù có đi xa đến đâu, Hạ Nguyệt và Vô Tính Thành vẫn là kim chỉ nam, là lý do để hắn không bao giờ gục ngã.

Lão Khang chỉ khẽ thở dài, rồi lại nhấp một ngụm trà. Ông nhìn ra ngoài sân, nơi ánh nắng sớm đang dần lan tỏa, cố gắng xua đi màn sương mỏng và những vết tích của đêm qua. Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy. Đó là triết lý mà Vô Tính Thành đã sống, và giờ đây, Tần Mặc sẽ phải mang triết lý ấy ra khỏi ranh giới của thành, để đối mặt với một thế giới đang chao đảo vì khát vọng cực đoan. Hắn sẽ là dòng chảy, mang theo sự bình yên của Vô Tính Thành, len lỏi vào từng ngóc ngách của Huyền Vực, tìm kiếm sự cân bằng đã bị đánh mất.

***

Rời khỏi Quán Trà Vọng Nguyệt, Tần Mặc đi bộ một mình trên con đường lát đá cuội quen thuộc. Con đường này, thường ngày rộn ràng tiếng cười nói, tiếng rao hàng, giờ đây lại vắng lặng đến lạ. Những ngôi nhà gỗ lim và đá cuội, được dựng lên một cách đơn giản nhưng vững chãi, nay mang đầy vết sẹo của cuộc chiến. Một vài mái ngói màu đất nung đã vỡ nát, để lộ khung gỗ đen ám khói. Dù vậy, tiếng suối chảy róc rách từ những con kênh nhỏ len lỏi khắp thành vẫn vang lên không ngừng, như một lời nhắc nhở về sức sống bền bỉ của Vô Tính Thành. Những vườn cây ăn trái nhỏ trước mỗi hiên nhà, dù đã bị tàn phá đôi chút, vẫn cố gắng vươn những chồi non xanh mướt, đón lấy nắng dịu và gió nhẹ của buổi sáng. Mùi đất tươi xốp sau cơn mưa, lẫn với mùi gỗ ẩm và một chút khói còn vương vấn, phả vào không khí, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, pha lẫn sự kiên cường và nỗi buồn.

Tần Mặc bước chân chậm rãi, ánh mắt lướt qua từng vết nứt trên tường đá, từng cành cây đổ gãy. Hắn cảm nhận được sự đau đớn của từng viên đá, từng thớ gỗ, từng ngọn cỏ dại đang cố gắng hồi sinh. Chúng không nói thành lời, nhưng "ý chí tồn tại" của chúng vang vọng trong tâm trí hắn, là một bản giao hưởng của sự mất mát và hy vọng. Những "ý chí" ấy, tuy yếu ớt, nhưng lại dệt nên một bức tranh về sự kiên cường không gì lay chuyển nổi của Vô Tính Thành.

Hắn đi về phía rìa thành, nơi có một Cây Cổ Thụ Linh sừng sững, thân cây to lớn đến mức phải cần mười người ôm mới xuể. Đây là một cây đại thụ đã chứng kiến bao đời người dân Vô Tính Thành sinh ra và lớn lên. Từ thời thơ ấu, Tần Mặc đã thường xuyên đến đây, đặt tay lên vỏ cây sần sùi, lắng nghe những câu chuyện thầm lặng của nó. Cây Cổ Thụ Linh là một phần của Vô Tính Thành, một chứng nhân của thời gian, một biểu tượng của sự bền bỉ. Giờ đây, một cành lớn của nó đã bị gãy, lá cây héo úa vài chỗ, và một vết cháy xém đen ngòm hiện rõ trên thân cây, minh chứng cho sự tàn phá của trận chiến.

Tần Mặc đặt bàn tay lên lớp vỏ cây sần sùi, nhắm mắt lại. Hắn cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, tập trung hoàn toàn vào việc cảm nhận "ý chí tồn tại" của đại thụ. Ban đầu, hắn chỉ cảm thấy một nỗi đau đớn âm ỉ, một sự mệt mỏi cùng cực lan tỏa từ từng thớ gỗ, từng mạch nhựa. Cây Cổ Thụ Linh đã chịu đựng quá nhiều. Nhưng sâu thẳm bên dưới nỗi đau ấy, Tần Mặc cảm nhận được một 'ý chí' khác, chậm chạp, chất phác, nhưng lại vô cùng kiên định. Đó không phải là 'ý chí' của cây, mà là của đất, của chính Vô Tính Thành.

Tiếng lạo xạo khẽ khàng bắt đầu vang lên trong tâm trí Tần Mặc, không phải là âm thanh từ bên ngoài, mà là một sự rung động từ sâu thẳm lòng đất. Dưới chân Cây Cổ Thụ Linh, nơi rễ cây đâm sâu vào lòng đất, một khối đất nhỏ bắt đầu cựa quậy. Nó từ từ nhô lên khỏi mặt đất, run rẩy và biến đổi. Từ một khối đất vô tri, nó dần hình thành một hình hài tí hon, cao chưa đầy gang tay. Thân hình nhỏ bé ấy màu nâu sẫm, được tạo thành từ đất và rễ cây nhỏ li ti, đôi mắt xanh lục lấp lánh như hai viên ngọc bích ẩn mình trong rêu phong. Đây chính là Thổ Linh, linh hồn của khối đất xung quanh rễ cây cổ thụ, đã hấp thụ 'ý chí' của cây và của cả vùng đất này.

"Ngươi cũng đau đớn, đúng không?" Tần Mặc thầm thì, giọng nói chỉ đủ cho hắn nghe thấy, nhưng ý niệm của hắn đã truyền đến Thổ Linh. "Ta cũng vậy... Ta cần một lời khuyên."

Thổ Linh chớp chớp đôi mắt xanh lục, những tiếng lạo xạo trong tâm trí Tần Mặc trở nên rõ ràng hơn, dù vẫn còn rất mơ hồ và rời rạc.

"Đất... bị thương... rễ... đau... nhưng... nhớ..."

Những từ ngữ đơn giản, được truyền tải qua những hình ảnh cảm xúc và những âm thanh lạo xạo như đất đá va vào nhau. Tần Mặc cố gắng tập trung, lắng nghe. Hắn cảm nhận được hình ảnh của những rễ cây đâm sâu vào lòng đất, cảm nhận được từng thớ đất bị xới tung, từng hạt cát bị nghiền nát. Nhưng rồi, Thổ Linh bắt đầu truyền tải những hình ảnh khác, những ký ức mà nó đã lưu giữ từ rất lâu.

Tần Mặc cảm nhận được sự hiện diện của Cổ Phù Linh trên người mình, lá bùa giấy ố vàng trong túi áo đang rung lên nhè nhẹ, như một sợi dây liên kết, khuếch đại khả năng cảm nhận của hắn. Thông qua Thổ Linh, hắn thấy một dòng chảy năng lượng mờ ảo, ẩn sâu dưới lòng đất Vô Tính Thành. Dòng chảy ấy không phải là linh lực thông thường, mà là một thứ gì đó cổ xưa hơn, nguyên thủy hơn, mang theo "ý chí tồn tại" của cả một kỷ nguyên đã bị lãng quên.

Và rồi, hình ảnh về những kẻ xâm lược hiện lên. Không phải là những binh lính hỗn loạn, mà là những kẻ dẫn đầu. Huyết Đao Khách. Trần Trưởng Lão. Họ không chỉ muốn hủy diệt. Huyết Đao Khách, với thanh đao đỏ thẫm trên tay, không ngừng tìm kiếm, dò xét sâu vào lòng đất. Hắn không tìm kiếm linh thạch, không tìm kiếm bảo vật, mà là một thứ gì đó vô hình, một "huyết mạch cổ xưa" mà Thổ Linh đã giữ gìn qua bao thế kỷ. Hình ảnh đó rõ ràng đến mức Tần Mặc có thể cảm nhận được sự khao khát điên cuồng trong tâm trí Huyết Đao Khách, một khao khát vượt lên trên mọi sự hủy diệt, vượt lên trên mọi sự tu hành. Hắn muốn tìm thấy thứ đó, để khôi phục cân bằng cho Huyền Vực, theo cách của riêng hắn, một cách cực đoan và tàn bạo.

"Huyết mạch... cổ xưa... thức tỉnh... tai họa..." Thổ Linh truyền tải, những từ ngữ rời rạc nhưng lại mang sức nặng của ngàn năm. Nó cho Tần Mặc thấy viễn cảnh, nếu "huyết mạch cổ xưa" này bị đánh thức không đúng cách, hoặc rơi vào tay kẻ sai lầm, thì sự mất cân bằng của Huyền Vực sẽ không chỉ dừng lại ở việc "vạn vật muốn thăng tiên", mà là sự sụp đổ hoàn toàn của mọi "ý chí tồn tại".

Tần Mặc mở mắt, ánh mắt hắn tràn ngập sự phức tạp. Hắn nhìn Thổ Linh bé nhỏ, thân hình bằng đất đá vẫn còn run rẩy vì vừa truyền tải một lượng thông tin khổng lồ. Hắn đặt tay xuống đất, nhẹ nhàng chạm vào Thổ Linh. "Cảm ơn ngươi," Tần Mặc khẽ nói. Thổ Linh chớp chớp mắt, rồi từ từ chìm xuống lòng đất, để lại một khoảng trống nhỏ xíu nơi nó vừa xuất hiện, như thể chưa từng tồn tại.

***

Tần Mặc tìm đến một điểm cao, một ngọn đồi nhỏ nằm ở rìa Vô Tính Thành, nơi có thể nhìn bao quát toàn bộ khung cảnh thành phố đang oằn mình. Chiều tà đã buông xuống, những đám mây xám xịt bắt đầu kéo đến từ phía chân trời, che lấp đi ánh mặt trời yếu ớt. Có lẽ sẽ có một trận mưa phùn, gột rửa những vết thương của Vô Tính Thành, nhưng liệu có gột rửa được nỗi đau và sự mất mát trong lòng người?

Từ trên cao nhìn xuống, Vô Tính Thành hiện lên như một bức tranh bi tráng. Những ngôi nhà đã bị tàn phá một phần, những con đường còn vương vãi dấu vết chiến tranh, những cây cối đổ gãy. Tiếng suối chảy róc rách vẫn là âm thanh chủ đạo, nhưng giờ đây có thêm tiếng người dân đang bắt đầu dọn dẹp, tiếng thở dài, tiếng nói chuyện nhỏ đầy mệt mỏi. Mùi đất ẩm và khói vẫn còn vương vấn trong không khí, trộn lẫn với mùi cỏ dại bị dẫm nát. Bầu không khí trầm mặc, pha lẫn sự kiên cường và một nỗi buồn khó tả.

Tần Mặc đứng đó, lặng lẽ nhìn xuống, những lời của Thổ Linh vẫn vang vọng rõ ràng trong tâm trí hắn. "Huyết mạch cổ xưa... thức tỉnh... tai họa..." Huyết Đao Khách không chỉ muốn tàn phá, hắn muốn chiếm đoạt một thứ gì đó ẩn sâu dưới lòng đất Vô Tính Thành, một thứ mà hắn tin rằng có thể khôi phục sự cân bằng cho Huyền Vực theo cách của hắn. Thông tin này khiến Tần Mặc nhận ra rằng cuộc chiến còn lâu mới kết thúc, và mối đe dọa còn sâu xa hơn rất nhiều so với những gì hắn đã hình dung.

"Huyết mạch cổ xưa... Vậy ra chúng không chỉ muốn hủy diệt. Chúng muốn chiếm đoạt." Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm khàn. Hắn nắm chặt tay, cảm nhận sự lạnh lẽo từ từng ngón tay, nhưng trong lòng lại bùng lên một ngọn lửa quyết tâm. "Đây là lý do thực sự đằng sau sự mất cân bằng của Huyền Vực?"

Hắn đã luôn nghĩ rằng sự mất cân bằng đến từ việc vạn vật đều muốn thăng tiên, từ sự tha hóa của "vật tính". Nhưng giờ đây, có vẻ như mọi thứ còn phức tạp hơn. Có một thứ gì đó cổ xưa hơn, mạnh mẽ hơn, đang bị truy tìm, và nó nằm ngay dưới Vô Tính Thành của hắn. Đây không chỉ là cuộc chiến giữa hai triết lý sống, mà là cuộc tranh giành một sức mạnh nguyên thủy có khả năng định đoạt số phận của cả Huyền Vực.

Gánh nặng trên vai Tần Mặc càng trở nên nặng nề hơn, nhưng cũng có một hướng đi rõ ràng hơn. Hắn không thể chỉ đơn thuần bảo vệ Vô Tính Thành nữa. Hắn phải đi, phải tìm hiểu về "huyết mạch cổ xưa" này, phải ngăn chặn Huyết Đao Khách. Nếu để Huyết Đao Khách đạt được mục đích, không chỉ Vô Tính Thành, mà cả Huyền Vực sẽ rơi vào một tai họa khôn lường.

Tần Mặc ngẩng đầu lên, nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây đen đang tụ lại. "Nếu ta muốn bảo vệ Vô Tính Thành, ta phải đi tìm hiểu ngọn nguồn của tai họa này," hắn nói với chính mình, giọng nói vang vọng trong không gian vắng lặng. "Ta phải đối mặt với Huyết Đao Khách, không chỉ để chiến đấu, mà để hiểu."

Đó là một quyết định tàn khốc. Hắn sẽ phải đối mặt với kẻ thù mạnh mẽ, không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng trí tuệ và sự thấu hiểu. Hắn sẽ phải dấn thân vào một hành trình đầy rẫy hiểm nguy, một hành trình mà hắn không biết liệu có thể trở về hay không. Nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Trách nhiệm của một người có thể "nghe" được "ý chí tồn tại" của vạn vật, trách nhiệm của một người nắm giữ "chân lý thất lạc" đã bị lãng quên, đã thôi thúc hắn đứng lên.

Tần Mặc siết chặt tay, nhìn xa xăm về phía con đường mà Huyết Đao Khách và quân của hắn có thể đã rời đi. Trên khuôn mặt thanh tú của hắn, giờ đây không còn sự mệt mỏi hay do dự, chỉ còn lại sự kiên định lạnh lẽo của một chiến binh đã sẵn sàng đối mặt với định mệnh. Hắn sẽ đi, mang theo hy vọng và gánh nặng của Vô Tính Thành, tìm kiếm "chân lý thất lạc", và đối mặt với Huyết Đao Khách. Đây không phải là kết thúc, mà chỉ là khởi đầu của một cuộc hành trình vĩ đại, một cuộc hành trình để tìm lại sự cân bằng cho vạn vật, để trả lại cho Huyền Vực quyền được là chính nó. Cái giá phải trả có thể rất lớn, nhưng hắn đã sẵn sàng.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free