Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 514: Bóng Ma Giám Sát: Kế Hoạch Thâm Nhập

Tiếng gió rít gào vẫn không ngừng, mang theo những hạt cát nhỏ bé đập vào mỏm đá, tạo ra những âm thanh xào xạc đều đặn. Mặt trời dần hé rạng ở phía chân trời, nhuộm hồng những đám mây và những đỉnh cồn cát xa xăm. Ánh sáng bình minh yếu ớt chiếu rọi xuống khe núi, làm lộ rõ hơn vẻ kiên cố và bí mật của trạm gác. Lục Vô Trần thở dài, nhưng lần này không phải là tiếng thở dài của sự mệt mỏi hay chán nản, mà là của sự suy tư sâu sắc. "Nếu Di Tích Cổ Tiên là một điểm trọng yếu, và Thiên Diệu Tôn Giả đã cẩn trọng đến mức này để bảo vệ nó, thì chắc chắn nơi đây chứa đựng những bí mật quan trọng về 'chân lý thất lạc'." Hắn nhìn Tần Mặc, ánh mắt đã hoàn toàn thay đổi, không còn trống rỗng nữa, mà thay vào đó là một tia sáng của sự kiên định và quyết tâm. "Chúng ta không thể xông vào một cách liều lĩnh. Chúng ta cần một kế hoạch." Tần Mặc gật đầu. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước sẽ còn gian nan và nguy hiểm hơn gấp bội. Thiên Diệu Tôn Giả đã giăng một tấm lưới tinh vi, và họ đang bước vào giữa tấm lưới đó. Nhưng chính sự tinh vi và tàn nhẫn của đối thủ lại càng củng cố niềm tin của hắn vào con đường mình đã chọn. Hắn không dùng sức mạnh để đối đầu, mà dùng sự lựa chọn và lòng đồng cảm, cho vạn vật quyền được là chính nó. Và hắn tin rằng, chính sự thật, chính "chân lý thất lạc", sẽ là vũ khí mạnh mẽ nhất của hắn. "Chúng ta sẽ không lùi bước," Tần Mặc khẽ nói, giọng nói tuy nhỏ nhưng ẩn chứa một sức mạnh vô biên. "Chúng ta sẽ tìm ra điều hắn đang che giấu." Hắn nhìn về phía bình minh đang lên, nơi những tia nắng đầu tiên dần xua tan bóng tối của đêm. Cuộc đối đầu đã bắt đầu, không chỉ là đối đầu với Thiên Diệu Tôn Giả, mà là đối đầu với cả một tín ngưỡng đã ăn sâu vào tâm trí mọi sinh linh trên Huyền Vực.

***

Tần Mặc và Lục Vô Trần không nán lại quá lâu dưới ánh bình minh yếu ớt, bởi lẽ sự phơi bày dưới ánh sáng ban ngày chỉ càng tăng thêm rủi ro bị phát hiện. Hắc Phong, với đôi mắt đỏ rực tinh tường, khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, như một lời nhắc nhở về sự nguy hiểm cận kề. Con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, thoạt nhìn uy dũng và mạnh mẽ, nhưng khi cần ẩn mình lại có thể hòa vào bóng tối và những đường vân đá một cách kỳ lạ. Nó nhanh chóng thu mình lại, lặng lẽ dẫn đường cho hai người lướt đi qua những cồn cát đỏ rực của Sa Mạc Huyết Nguyệt.

Gió sa mạc vẫn rít gào không ngừng, không chỉ mang theo những hạt cát nhỏ bé mà còn là những âm thanh u ám, đôi khi như tiếng than khóc của linh hồn vất vưởng, đôi khi lại như tiếng cười khẩy của tử thần. Mặt trời đã lên cao, biến những cồn cát ban nãy còn ửng hồng thành một biển lửa vàng cam chói chang, nung đốt không khí đến mức mọi sinh vật đều muốn tan chảy. Mùi cát bụi khô khan, mùi đất khô nóng bốc lên ngột ngạt, xen lẫn đâu đó là mùi tanh nồng của xác động vật đã chết khô dưới nắng. Đây là một thế giới khắc nghiệt, hoang tàn và đầy rẫy sự chết chóc, nơi mà mỗi bước chân đều ẩn chứa hiểm nguy.

Họ di chuyển một cách thận trọng, lợi dụng những khối đá kỳ dị bị phong hóa bởi gió cát để ẩn nấp, tránh xa mọi con đường mòn hoặc những điểm cao có thể bị phát hiện. Lục Vô Trần, với kinh nghiệm dày dặn của một tu sĩ từng lang bạt giang hồ, đã vạch ra một lộ trình vòng vèo, tránh xa trạm gác Hắc Thiết Vệ nhưng vẫn đảm bảo tiến gần hơn đến trung tâm Di Tích Cổ Tiên. Dáng người gầy gò của hắn thoạt nhìn yếu ớt, nhưng mỗi bước chân lại vô cùng vững chắc, đôi mắt sâu trũng không ngừng quan sát xung quanh, tìm kiếm những dấu hiệu dù là nhỏ nhất của sự giám sát. Bộ trang phục tu sĩ cũ kỹ của hắn đã bạc màu theo năm tháng, hòa lẫn vào sắc cát bụi, khiến hắn gần như vô hình.

Tần Mặc, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, đôi mắt đen láy sâu thẳm luôn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà còn lắng nghe bằng "ý chí tồn tại" của vạn vật xung quanh. Hắn cảm nhận được sự im lặng đáng sợ của Sa Mạc Huyết Nguyệt, không phải là sự im lặng tự nhiên của một vùng đất hoang vu, mà là một sự im lặng bị áp đặt.

"Không ngờ chúng lại bố trí chặt chẽ đến vậy," Lục Vô Trần thì thầm, giọng nói trầm khàn, đè nén lại như tiếng gió. Hắn và Tần Mặc vừa tìm được một khe núi đá hẹp, khuất gió và tầm nhìn, đủ để họ tạm ẩn mình trong chốc lát. "Hắc Thiết Vệ luôn nổi tiếng về sự vô cảm và kỷ luật thép. Nhưng để chúng canh gác một cách vô định như những cỗ máy ở nơi này, thì quả thực là điều bất thường." Hắn nhớ lại những Hắc Thiết Vệ mà hắn từng đối mặt, những kẻ chỉ biết tuân lệnh, không cảm xúc, không ý chí riêng. Sự biến chất của vật tính đến mức độ này khiến hắn rùng mình.

Tần Mặc không nói gì, chỉ khẽ nhắm mắt lại. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng hạt cát nhỏ bé, từng luồng gió nóng, từng tảng đá khô cằn. Hắn lắng nghe "ý chí tồn tại" của chúng. Chúng thì thầm về sự mệt mỏi, về sự kiệt quệ, nhưng trên hết là sự đè nén. "Không chỉ là những gì chúng ta thấy," Tần Mặc khẽ nói, giọng trầm ổn, đôi mắt vẫn nhắm nghiền. "Có một mạng lưới vô hình đang bao trùm cả khu vực này. Cứ như... Di Tích Cổ Tiên là một kho báu mà chúng không muốn ai chạm vào vậy." Hắn cảm nhận được không khí xung quanh dày đặc một loại ý chí kiểm soát vô hình, không phải là linh khí tự nhiên của đất trời, mà là một thứ ý chí nhân tạo, được giăng mắc khắp nơi như những sợi tơ nhện vô hình, cố gắng bóp nghẹt mọi ý chí tồn tại tự nhiên của vạn vật trong khu vực.

Nội tâm Tần Mặc dấy lên một nỗi lo lắng sâu sắc. Quy mô giám sát này vượt xa những gì hắn dự kiến. Nó không chỉ là những trạm gác vật lý, mà còn là một sự kiểm soát toàn diện đến cấp độ "ý chí tồn tại". Điều này cho thấy Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ đơn thuần muốn bảo vệ một "kho báu", mà còn muốn che giấu một bí mật nào đó, một bí mật mà sự tồn tại của nó có thể làm lung lay cả nền tảng tín ngưỡng "thăng tiên" của Huyền Vực. Hắn nghĩ đến những Hắc Thiết Vệ đã mất đi "vật tính" của chính mình, chỉ còn là những con rối. Nếu con đường "thăng tiên" cuối cùng dẫn đến sự biến chất của "vật tính", biến mọi sinh linh thành những cỗ máy vô tri, thì Huyền Vực sẽ ra sao? Đây chính là lời cảnh báo "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới" mà hắn đang cố gắng tìm hiểu. Gánh nặng trách nhiệm đè lên đôi vai gầy gò của hắn, nhưng đồng thời cũng củng cố thêm quyết tâm sắt đá.

Lục Vô Trần nhìn Tần Mặc, ánh mắt đầy suy tư. Hắn đã từng là một tu sĩ mạnh mẽ, hiểu rõ các loại trận pháp và cấm chế. Nhưng thứ mà Tần Mặc mô tả, một "mạng lưới ý chí" vô hình, lại nằm ngoài phạm vi hiểu biết thông thường của hắn. Điều đó chỉ càng chứng tỏ sự tinh vi và đáng sợ của Thiên Diệu Tôn Giả. "Quả nhiên, kẻ đó không bao giờ hành động một cách đơn giản," hắn lẩm bẩm. "Hắn luôn biết cách kiểm soát mọi thứ, từ linh lực cho đến ý chí. Chúng ta cần tìm một nơi an toàn hơn để thảo luận. Một ốc đảo nhỏ... có thể sẽ giúp che giấu dấu vết của chúng ta."

Tần Mặc gật đầu đồng tình. Hắn mở đôi mắt đen láy, ánh lên sự cảnh giác cao độ. "Có một ốc đảo nhỏ cách đây không xa về phía tây bắc. Ý chí tồn tại của nơi đó có vẻ yên bình hơn, ít bị đè nén hơn." Hắn đã cảm nhận được một luồng sinh khí yếu ớt, một điểm sáng nhỏ nhoi trong biển ý chí bị kiểm soát này.

Hắc Phong, nằm cuộn tròn gần đó, khẽ ngẩng đầu, đôi mắt vàng rực nhìn về hướng Tần Mặc vừa chỉ. Nó đã hoàn toàn hiểu ý chủ nhân. Một tiếng gầm gừ rất nhỏ thoát ra từ cổ họng, như một lời khẳng định trung thành.

Họ nhanh chóng thu mình lại, tiếp tục cuộc hành trình bí mật. Hắc Phong dẫn đầu, đôi khi dừng lại, đánh hơi trong gió, đôi khi lại khẽ vẫy đuôi, báo hiệu một hướng đi an toàn. Tần Mặc và Lục Vô Trần đi theo sau, mỗi người mang một vẻ trầm tư riêng. Lục Vô Trần bắt đầu suy nghĩ về những loại cấm chế mà hắn biết, cố gắng liên hệ chúng với những gì Tần Mặc cảm nhận được. Sự nhiệt huyết đã trở lại trong hắn, không còn là một tu sĩ chán nản chờ chết, mà là một chiến lược gia đang đối mặt với một thử thách lớn. Hắn nhận ra, Tần Mặc không chỉ là một thiếu niên với năng lực đặc biệt, mà còn là người duy nhất có thể nhìn thấy bức tranh toàn cảnh về sự biến chất của "vật tính" do con đường thăng tiên cực đoan gây ra.

Dưới cái nắng như thiêu đốt của Sa Mạc Huyết Nguyệt, bóng dáng ba kẻ lữ hành cứ thế dần khuất sau những cồn cát trùng điệp, hướng về phía tây bắc, nơi có một ốc đảo nhỏ hứa hẹn sự an toàn tạm thời, và một kế hoạch chi tiết hơn cần được vạch ra.

***

Sau nhiều canh giờ ẩn mình di chuyển dưới cái nắng gay gắt ban ngày và sự lạnh buốt của đêm sa mạc, Tần Mặc, Lục Vô Trần và Hắc Phong cuối cùng cũng tiếp cận được Ốc Đảo Thanh Phong. Khác hẳn với sự hoang tàn, khắc nghiệt của Sa Mạc Huyết Nguyệt, ốc đảo này hiện lên như một bức tranh sống động, một điểm xanh tươi mát giữa biển cát đỏ rực.

Tiếng gió nhẹ lướt qua những tán lá cọ xào xạc, tạo ra một bản nhạc du dương, xua tan đi âm thanh rít gào đáng sợ của gió sa mạc. Không khí ở đây trong lành và mát mẻ đến lạ, không còn mùi cát bụi khô khan hay mùi tanh nồng của sự chết chóc, mà thay vào đó là mùi nước ngọt dịu, mùi cây cỏ tươi mới, một hương thơm của sự sống. Một giếng nước trong vắt hiện ra giữa những lều trại đơn sơ, phản chiếu ánh trăng sáng vằng vặc trên bầu trời đêm. Vài cây chà là xanh tốt vươn mình thẳng tắp, những chùm quả trĩu nặng đung đưa trong gió. Đôi ba con lạc đà nằm nghỉ gần giếng nước, thỉnh thoảng lại kêu lên những tiếng trầm đục, phá vỡ sự tĩnh lặng nhưng không làm mất đi vẻ yên bình của ốc đảo.

"Đây đúng là một nơi lý tưởng để ẩn mình," Lục Vô Trần khẽ thốt lên, thở phào nhẹ nhõm. Hắn cảm nhận được sự dịu mát của không khí, sự trong lành của linh khí nơi đây. Dù chỉ là một ốc đảo nhỏ, nhưng nó lại mang đến một cảm giác an toàn hiếm có, như một trái tim đang đập chậm rãi giữa một cơ thể đã chết.

Hắc Phong khẽ dụi đầu vào tay Tần Mặc, sau đó nằm cuộn mình dưới một gốc chà là lớn, đôi mắt vàng rực khẽ nheo lại nhưng vẫn giữ vẻ cảnh giác. Nó dường như cũng cảm nhận được sự khác biệt của nơi này.

Tần Mặc vuốt ve bộ lông mềm mượt của Hắc Phong, rồi ngồi xuống bên giếng nước. Hắn nhắm mắt lại, một lần nữa lắng nghe "ý chí tồn tại" của vùng đất này. "Ý chí tồn tại của vùng đất này bị đè nén, nhưng không phải bởi trận pháp hay cấm chế tự nhiên," Tần Mặc khẽ nói, giọng trầm bổng, như đang giao tiếp với chính bản thân mình. "Nó giống như bị một lớp mạng nhện khổng lồ bao bọc, từng sợi tơ đều mang theo ý chí kiểm soát. Tuy nhiên, ở đây, những sợi tơ đó mỏng hơn, yếu ớt hơn, như thể chúng không muốn làm ô nhiễm nguồn sinh khí hiếm hoi này." Hắn cảm nhận được "ý chí tồn tại" của cây cối, của nước, của cát trong ốc đảo. Chúng khao khát sự tự do, sự phát triển, nhưng lại bị một áp lực vô hình kìm hãm, không cho phép chúng vươn xa hơn. Đó là một sự kiểm soát tinh vi, không phá hủy hoàn toàn, nhưng bóp nghẹt mọi tiềm năng.

Lục Vô Trần ngồi đối diện Tần Mặc, ánh mắt nghiêm túc. "Ngươi nói đúng. Các trạm gác chỉ là bề nổi của tảng băng chìm. Có lẽ có những 'con mắt' bằng linh lực, hoặc thậm chí là những sinh vật được 'khai linh' để làm tai mắt. Ta từng biết về một loại linh điệp được 'khai linh' để cảm nhận linh khí và báo động. Hoặc những linh xà sa mạc có thể cảm nhận dao động địa chấn nhỏ nhất. Thiên Diệu Tôn Giả không bao giờ bỏ qua bất kỳ chi tiết nào." Hắn dừng lại, suy nghĩ. "Để kiểm soát một khu vực rộng lớn như vậy, chắc chắn không chỉ dựa vào Hắc Thiết Vệ. Chúng ta cần một kế hoạch thật chi tiết để không bị phát hiện ngay từ đầu."

Tần Mặc mở mắt, nhìn Lục Vô Trần. "Điểm yếu của mọi mạng lưới kiểm soát là sự quá tải, hoặc một 'điểm mù'. Chúng ta cần tìm ra nó." Hắn dùng ngón tay vẽ phác thảo trên cát, tạo thành một hình tròn tượng trưng cho Di Tích Cổ Tiên, và những đường kẻ đan xen tượng trưng cho mạng lưới giám sát mà hắn cảm nhận được. "Mạng lưới này tuy rộng lớn nhưng không hoàn hảo. Nó cố gắng đè nén mọi thứ, nhưng lại không thể che giấu hoàn toàn bản chất của vạn vật. Chính những bản chất bị đè nén đó sẽ là chìa khóa."

Lục Vô Trần nhìn vào những đường vẽ của Tần Mặc, rồi bổ sung bằng kinh nghiệm của mình. "Thông thường, các tu sĩ sẽ bố trí phòng thủ theo từng lớp. Lớp ngoài cùng là các trạm gác cơ bản, dễ thấy. Lớp bên trong sẽ là các trận pháp ẩn giấu, các linh thú được 'khai linh' làm tai mắt, và thậm chí là các cấm chế cản trở linh khí. Điểm yếu thường nằm ở giao điểm giữa các lớp, hoặc những khu vực quá khó tiếp cận đến mức chúng lơ là." Hắn chỉ vào một điểm trên bản đồ cát. "Chúng ta có thể thử tiếp cận từ phía tây nam, nơi có một dãy núi đá hiểm trở. Địa hình phức tạp sẽ gây khó khăn cho việc triển khai linh điệp hay linh xà, và cũng có thể tạo ra những 'điểm mù' mà Thiên Diệu Tôn Giả chưa thể kiểm soát hoàn toàn."

"Hắc Phong có thể là một yếu tố bất ngờ," Tần Mặc nói. "Ý chí tồn tại của nó rất mạnh mẽ và thuần khiết. Nó có thể cảm nhận được những dao động bất thường mà linh khí không thể phát hiện." Hắn nhìn con sói đen đang nằm im lìm. "Chúng ta có thể dùng Hắc Phong như một trinh sát tiền tuyến, hoặc thậm chí là một mồi nhử để đánh lạc hướng." Hắn tin vào "vật tính" của Hắc Phong, một sự trung thành tuyệt đối và khả năng thích nghi phi thường của một linh thú sa mạc.

Lục Vô Trần gật đầu, khuôn mặt hiện lên sự tán thành. "Đó là một ý hay. Khả năng cảm nhận của linh thú đôi khi còn vượt xa cả thần thức của tu sĩ. Chúng ta có thể tận dụng điều đó." Hắn bắt đầu vạch ra các phương án chi tiết: cách thức di chuyển trong đêm, cách vô hiệu hóa các cảm ứng linh lực, cách sử dụng địa hình để che giấu dấu vết. Hắn nhận ra, đây không còn là cuộc chiến của sức mạnh tuyệt đối, mà là cuộc đấu trí, cuộc chiến của sự tinh tế và khéo léo.

Trong sâu thẳm nội tâm, Tần Mặc cảm thấy sự tinh vi và tầm ảnh hưởng của Thiên Diệu Tôn Giả quả thực đáng kinh ngạc. Hắn không chỉ thao túng con người, mà còn cố gắng kiểm soát cả "ý chí tồn tại" của vùng đất, của vạn vật. Sự kiểm soát này giống như một bản sao méo mó của "thăng tiên" – một sự thăng hoa không phải để hòa hợp với tự nhiên, mà là để chế ngự và biến đổi tự nhiên theo ý muốn cá nhân. Điều này càng củng cố thêm niềm tin của Tần Mặc vào con đường "cân bằng bản chất" mà hắn đang theo đuổi. Hắn hiểu rằng, để đối phó với một thế lực như Thiên Diệu Tôn Giả, không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của mọi thứ.

Lục Vô Trần cũng chìm trong suy nghĩ. Hắn từng đi theo con đường "thăng tiên", chỉ nhìn vào sức mạnh và cảnh giới. Nhưng giờ đây, khi cùng Tần Mặc, hắn lại học được một cách tiếp cận hoàn toàn khác. "Ý chí tồn tại", "vật tính", những khái niệm mà trước đây hắn bỏ qua, lại đang trở thành những công cụ quan trọng nhất trong cuộc chiến này. Hắn cảm thấy mình như một người học trò mới, đang khám phá một thế giới quan hoàn toàn khác. Sự chán nản trong lòng hắn đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự tập trung cao độ và một niềm nhiệt huyết đã lâu không xuất hiện. Hắn đã tìm thấy ý nghĩa mới trong việc sử dụng kinh nghiệm tu luyện của mình để hỗ trợ Tần Mặc, không còn là để đạt được cảnh giới hư vô, mà là để bảo vệ một chân lý.

Tiếng lá cọ xào xạc trong gió, tiếng lạc đà kêu trầm đục, và ánh trăng sáng vằng vặc chiếu rọi xuống hai người đang miệt mài vạch ra kế hoạch trên cát. Bầu không khí trong ốc đảo vẫn mát mẻ và trong lành, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với sự khắc nghiệt của Sa Mạc Huyết Nguyệt, nhưng sự căng thẳng và nguy hiểm vẫn lơ lửng trong không gian. Họ biết, một cuộc chiến thực sự sắp bắt đầu, không chỉ là cuộc chiến của sức mạnh, mà là cuộc chiến của tư tưởng và chân lý.

***

Đêm dần về cuối, những vì sao trên bầu trời Sa Mạc Huyết Nguyệt bắt đầu mờ dần, nhường chỗ cho một dải sáng bạc mờ ảo nơi chân trời báo hiệu bình minh sắp đến. Sương đêm bắt đầu giăng mắc, tạo thành một lớp màn mỏng huyền ảo bao phủ Ốc Đảo Thanh Phong, khiến những cây chà là và lều trại đơn sơ hiện lên như những bóng ma tĩnh lặng. Tiếng gió nhẹ vẫn thổi qua, mang theo cái lạnh se sắt của buổi sớm, làm lay động những tán lá cọ, tạo ra âm thanh xào xạc đều đặn, như một điệu ru vỗ về cho những kẻ lữ hành mệt mỏi. Mùi nước và cây cỏ tươi mát đã được thay thế bằng một chút ẩm ướt, hơi lạnh của sương đêm, nhưng vẫn giữ được sự trong lành, đối lập hoàn toàn với không khí khô nóng và ngột ngạt của sa mạc.

Kế hoạch thâm nhập Di Tích Cổ Tiên đã thành hình. Sau hàng canh giờ thảo luận miệt mài, Tần Mặc và Lục Vô Trần đã phác thảo ra những bước đi đầu tiên một cách chi tiết, từ cách tiếp cận ẩn mình, cách vượt qua các 'con mắt' giám sát tinh vi của Thiên Diệu Tôn Giả, đến các phương án dự phòng cho những tình huống bất ngờ. Sự căng thẳng vẫn hiện hữu, một cảm giác đè nặng trong không khí, nhưng cũng có một tia hy vọng le lói, một niềm tin vào khả năng thành công nếu họ hành động khéo léo và dứt khoát.

Lục Vô Trần nhìn bản đồ cát đã chi chít những ký hiệu và đường nét, hít một hơi thật sâu. "Kế hoạch này mạo hiểm, nhưng là cách duy nhất. Chúng ta sẽ cần hành động nhanh và dứt khoát. Bất kỳ sự do dự nào cũng có thể khiến chúng ta bại lộ." Giọng hắn trầm hùng, không còn vẻ mệt mỏi hay chán nản như trước, mà thay vào đó là sự kiên định của một chiến binh đã tìm lại được mục đích. Hắn biết rõ rủi ro, nhưng cũng hiểu rõ tầm quan trọng của nhiệm vụ này. Sự tham gia tích cực và những phân tích sắc bén của hắn trong đêm qua đã cho thấy hắn đã trở thành một cố vấn chiến lược không thể thiếu cho Tần Mặc. Kinh nghiệm tu luyện và chiến đấu của hắn, kết hợp với năng lực độc đáo của Tần Mặc, tạo nên một sự phối hợp đầy hứa hẹn.

Tần Mặc gật đầu, ánh mắt không rời khỏi những đường nét trên cát. "Mọi sinh vật đều có điểm yếu, kể cả một mạng lưới kiểm soát tinh vi đến mấy. Chúng ta chỉ cần tìm ra nó, và dùng chính bản chất của vạn vật để chống lại sự đè nén." Hắn tin vào triết lý của mình: vạn vật đều có "ý chí tồn tại" riêng, và dù có bị ép buộc hay kiểm soát đến đâu, "vật tính" cốt lõi của chúng vẫn sẽ tồn tại, chờ đợi một cơ hội để bùng lên. Chính sự áp đặt của Thiên Diệu Tôn Giả lên "ý chí tồn tại" của Di Tích Cổ Tiên sẽ tạo ra những khe hở, những "điểm mù" mà họ có thể khai thác.

Hắn khẽ vuốt ve đầu Hắc Phong, truyền đi ý niệm về sự cẩn trọng và quyết tâm. Con sói khổng lồ khẽ cọ đầu vào tay hắn, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ trung thành và sẵn sàng. Tần Mặc cảm nhận được ý chí mạnh mẽ của Hắc Phong, một ý chí thuần khiết không bị vấy bẩn bởi sự truy cầu "thăng tiên" mù quáng. Hắc Phong sẽ là đôi mắt, là đôi tai, và là mũi nhọn sắc bén của họ.

Lục Vô Trần đứng dậy, thân thể gầy gò của hắn giờ đây toát lên một khí chất khác hẳn. Ánh mắt hắn không còn vẻ chán nản mà thay vào đó là sự kiên định của một người đã sẵn sàng đối mặt với vận mệnh. Hắn bắt đầu kiểm tra lại trang bị, từ túi linh dược đến vũ khí ẩn giấu, mọi thứ đều phải sẵn sàng cho cuộc thâm nhập. "Quy mô giám sát của Thiên Diệu Tôn Giả cho thấy tầm quan trọng cực lớn của 'chân lý thất lạc' tại Di Tích Cổ Tiên, và khả năng Thiên Diệu Tôn Giả đã biết một phần sự thật," Lục Vô Trần trầm giọng nói, như đang tự nhắc nhở chính mình. "Hắn đã chuẩn bị cho việc này từ rất lâu rồi."

Tần Mặc nhìn về phía đông, nơi những tia nắng đầu tiên bắt đầu xé toạc màn sương đêm, nhuộm vàng những đỉnh cồn cát xa xăm. Trong lòng hắn, một câu hỏi vang vọng: "Thiên Diệu Tôn Giả, ngươi rốt cuộc đang che giấu điều gì ở Di Tích Cổ Tiên mà phải cẩn trọng đến mức này?" Hắn biết, câu trả lời không chỉ nằm ở một kho báu vật chất, mà còn ở một chân lý, một sự thật có thể định hình lại toàn bộ Huyền Vực.

Hành trình vào Di Tích Cổ Tiên chắc chắn sẽ đầy rẫy thử thách và có thể dẫn đến một cuộc chạm trán bất ngờ với những thế lực mà họ chưa từng lường tới. Thiên Diệu Tôn Giả đã bắt đầu coi Tần Mặc là mối đe dọa thực sự, và các hiện tượng mất cân bằng của Huyền Vực ngày càng nghiêm trọng. Cuộc đối đầu này không chỉ là giữa Tần Mặc và Thiên Diệu Tôn Giả, mà còn là cuộc đối đầu giữa hai con đường, hai triết lý về sự tồn tại của vạn vật.

Bình minh đã lên, xua tan hoàn toàn bóng tối của đêm. Tần Mặc và Lục Vô Trần cùng Hắc Phong, ba bóng dáng cô độc giữa sa mạc bao la, lặng lẽ rời khỏi Ốc Đảo Thanh Phong, tiến về phía Di Tích Cổ Tiên. Mục tiêu của họ không chỉ là tìm kiếm một bí mật, mà còn là tìm kiếm một con đường cân bằng cho vạn vật, một con đường nơi "thăng tiên" không còn là mục tiêu duy nhất, và nơi "ý chí tồn tại" của mỗi thực thể được tôn trọng. Cuộc phiêu lưu thực sự, nơi họ sẽ phải đối mặt với không chỉ sức mạnh mà cả sự tinh vi của một thế lực vĩ đại, đã chính thức bắt đầu.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free