Vạn vật không lên tiên - Chương 511: Bình Minh Cảnh Báo: Triệu Tập Liên Minh Chân Lý
Mây mù giăng mắc, phủ lờ mờ lên những mái ngói xám của Thiên Nhãn Các, tựa như một tấm màn che giấu những bí mật ngàn năm tuổi. Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm hồng một góc trời rồi nhường chỗ cho sắc tím thẫm của màn đêm đang chầm chậm lan tỏa. Gió nhẹ lướt qua những kẽ hở của kiến trúc gỗ lim đen quý hiếm, tạo nên những âm thanh rì rầm như lời thì thầm của thời gian. Bên trong một căn phòng mật thất, ánh sáng dịu nhẹ từ những pháp khí phát quang hắt lên không gian, tạo nên bầu không khí vừa trang trọng vừa u tịch. Mùi giấy cũ từ hàng triệu quyển sách, mùi mực viết còn vương vấn, xen lẫn hương trà thảo mộc thoang thoảng, len lỏi vào từng ngóc ngách, gợi lên một sự tri thức và bí ẩn khó tả.
Tần Mặc đứng bên cửa sổ, đôi mắt sâu thẳm dõi theo màn sương giăng mắc bên ngoài. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây hằn lên vẻ trầm tư, một chút mệt mỏi nhưng không hề lung lay ý chí. Bàn tay hắn khẽ đưa lên xoa nhẹ trán, như muốn xua đi gánh nặng vô hình đang đè nén. Đêm nay, hắn sẽ phải đối mặt với không chỉ là sự hoài nghi, mà còn là một bức tường thành kiên cố được xây dựng từ ngàn năm tín ngưỡng và khát vọng. Hắn cảm nhận được sự im lặng căng thẳng đang bao trùm căn phòng, tựa như hơi thở của một con thú dữ đang ngủ say, sẵn sàng bừng tỉnh bất cứ lúc nào.
“Liệu họ có tin chúng ta không, Tần Mặc?” Giọng nói thanh thoát của Tô Lam vang lên, cắt ngang dòng suy tư của hắn. Nàng đang ngồi bên một chiếc bàn gỗ lim, cẩn trọng sắp xếp lại những ghi chép và bản đồ mà Tần Mặc đã chuẩn bị. Đôi mắt phượng của nàng ánh lên sự lo lắng không che giấu, nhưng vẫn giữ được vẻ thông minh và kiên định thường thấy. Nàng hiểu rõ những gì Tần Mặc sắp sửa công bố sẽ thách thức toàn bộ nền tảng tư tưởng của Huyền Vực, một sự thật có thể gây chấn động hơn bất kỳ cuộc chiến tranh nào. “Những điều này... quá khó để chấp nhận, đối với những người đã dành cả đời để truy cầu con đường thăng tiên.” Nàng khẽ thở dài, ngón tay thon dài lướt qua một dòng chữ cổ được Tần Mặc ghi lại.
Tần Mặc quay lại, ánh mắt hắn chạm vào ánh mắt nàng, một tia ấm áp xua tan đi vẻ lạnh lẽo ban đầu. “Không quan trọng họ tin hay không, Tô Lam.” Giọng hắn trầm ổn, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Quan trọng là sự thật. Và sự thật sẽ tự nó lên tiếng.” Hắn bước đến bên nàng, đặt tay lên vai nàng, một hành động an ủi nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh. “Thế giới này đã quá lâu chìm đắm trong ảo tưởng về một con đường duy nhất dẫn đến quyền năng tối thượng. Họ đã quên mất bản chất của sự sống, sự cân bằng vốn có của vạn vật. Cái gọi là ‘Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị’ mà Thiên Diệu Tôn Giả đang ra sức thúc đẩy, thực chất lại là mầm mống của sự hủy diệt.” Hắn nhìn xuống Cổ Phù Linh đang nằm yên vị trên bàn, lá bùa giấy ố vàng vẫn toát ra một thứ linh khí cổ xưa, trầm mặc. Hắn cảm nhận được sự bất an mơ hồ từ nó, như một tiếng vọng từ quá khứ xa xăm đang cố gắng cảnh báo.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực khép hờ. Thi thoảng, đôi tai nó lại giật giật, như đang lắng nghe những dao động nhỏ nhất trong không khí, cảm nhận được sự căng thẳng đang dần dâng lên. Nó đã đi cùng Tần Mặc qua bao nhiêu hiểm nguy, và giờ đây, nó biết rằng một thử thách lớn lao khác đang chờ đợi chủ nhân của mình. Tiếng gừ gừ nhẹ thoát ra từ cổ họng nó, như một lời động viên thầm lặng.
Tần Mặc nhớ lại những gì hắn đã chứng kiến tại Mỏ Linh Thạch, những khối Linh Sơn Thạch bị biến dạng, bị rút cạn đến vô hồn. Đó không chỉ là một hiện tượng đơn lẻ, mà là một lời cảnh báo, một biểu tượng cho sự tha hóa của "vật tính" khi bị con người cưỡng ép, bóp méo vì khát vọng thăng tiên mù quáng. Hắn đã lắng nghe tiếng kêu than tuyệt vọng của chúng, cảm nhận được nỗi đau của sự mất mát bản nguyên. Đó là bằng chứng sống động nhất, chân thực nhất mà hắn phải trình bày.
“Chúng ta không thể để Huyền Vực bị hủy hoại vì sự thiếu hiểu biết và tham lam.” Tần Mặc thì thầm, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. “Ta phải cho họ thấy, con đường thăng tiên vô độ không phải là con đường duy nhất, cũng không phải là con đường đúng đắn. Nó là một con dốc trượt dài, đưa thế giới đến bờ vực diệt vong.” Hắn biết, lời nói của hắn sẽ gây ra sự phẫn nộ, sự khinh thường, thậm chí là sự phản đối kịch liệt. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Sứ mệnh của hắn không phải là được đón nhận, mà là cất lên tiếng nói cho những gì đang bị lãng quên, bị chà đạp. Tô Lam nắm chặt tay Tần Mặc, hơi ấm từ nàng truyền sang, tiếp thêm sức mạnh cho hắn. Nàng tin tưởng vào hắn, tin tưởng vào con đường mà hắn đã chọn, dù nó có chông gai đến đâu. Nàng đã chuẩn bị tinh thần để cùng hắn đối mặt với mọi thử thách. Cả hai cùng ngước nhìn về phía cánh cửa đang dần mở ra, nơi những nhân vật quan trọng của Huyền Vực đang chờ đợi, mang theo những định kiến, những hy vọng và những nỗi sợ hãi của riêng họ.
***
Đại Điện của Thiên Nhãn Các là một không gian rộng lớn, trang trọng, được chiếu sáng bằng các pháp khí phát quang dịu nhẹ treo lơ lửng trên không trung. Những cột đá được chạm khắc tinh xảo vươn cao tới trần, tạo nên vẻ uy nghi cổ kính. Ở giữa điện là một bàn tròn lớn, làm từ loại gỗ quý hiếm mà đến cả Thiên Sách Lão Nhân cũng khó lòng nhận ra niên đại. Hương trầm thanh khiết tỏa ra từ một lư hương cổ đặt ở trung tâm, nhưng không thể xua tan đi bầu không khí căng thẳng, đầy tính toán và nghi hoặc đang bao trùm. Tiếng ghế kéo nhẹ, tiếng ho khan lác đác, rồi tất cả chìm vào một sự im lặng nặng nề khi Tần Mặc bước vào, theo sau là Tô Lam và Hắc Phong.
Tần Mặc đứng giữa đại điện, ánh mắt trầm tĩnh quét qua từng gương mặt. Hắn không nói lời nào ngay, chỉ lặng lẽ quan sát, như đang đọc những suy nghĩ, những khát khao ẩn sâu trong tâm trí mỗi người. Mộ Dung Tĩnh ngồi đối diện hắn, vẻ mặt lạnh lùng, đôi mắt sắc bén như chim ưng dò xét từng cử chỉ của Tần Mặc. Nàng mặc y phục tông môn sang trọng, tay cầm quạt ngọc, toát lên khí chất cao ngạo thường thấy. Ánh mắt nàng mang theo một chút khinh thường ẩn giấu, như thể đang xem một trò hề sắp sửa diễn ra.
Ở một góc khác, Lục Vô Trần ngồi thờ ơ, khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu và mệt mỏi. Đôi mắt sâu trũng của y nhìn chằm chằm vào khoảng không, dường như đã từ bỏ mọi sự quan tâm đến thế sự. Y không hề nhìn Tần Mặc, chỉ thở dài một tiếng nặng nề, như thể đã quá chán ngán với những cuộc tranh luận vô nghĩa.
Vô Danh Khách, với dáng vẻ phong trần và chiếc áo choàng cũ kỹ, ngồi im lặng, tay vuốt ve bầu rượu. Ánh mắt hắn đầy suy tư, ẩn chứa một tia tò mò khó hiểu. Bên cạnh hắn là Thiên Sách Lão Nhân, ông lão gầy gò, lưng còng, đôi mắt đeo kính tinh anh dưới mái tóc bạc trắng. Ông ôm một chồng sách cũ, ánh mắt sắc sảo nhưng không kém phần cẩn trọng, dường như đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc tranh luận học thuật. Các Trưởng lão tông môn khác, với dáng vẻ uy nghiêm, râu tóc bạc phơ, cũng ngồi đó, ánh mắt sắc bén nhưng cứng nhắc, thể hiện rõ sự bảo thủ và cố chấp.
Tần Mặc cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng. Giọng hắn trầm ấm, vang vọng rõ ràng trong đại điện, không khoa trương nhưng đầy sức nặng. “Chư vị, ta triệu tập cuộc họp này không phải để tranh luận về quyền năng hay con đường tu luyện. Ta đến đây để cảnh báo.” Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng người, như muốn khắc sâu từng lời vào tâm trí họ. “Huyền Vực đang chết dần. Không phải vì chiến tranh, mà vì chính khát vọng của chúng ta.”
Một làn sóng xì xào bắt đầu nổi lên. Một Trưởng lão tông môn lập tức phản ứng, giọng nói hùng hồn và đầy phẫn nộ. “Ngươi nói gì? Ngươi đang nghi ngờ con đường thăng tiên vĩ đại mà tiền nhân đã dày công tạo dựng sao? Con đường mà hàng triệu sinh linh đã đổ mồ hôi, xương máu để truy cầu, nay lại bị một kẻ như ngươi phủ nhận?” Vị trưởng lão nhìn Tần Mặc với ánh mắt khinh miệt, như thể hắn đang nói những lời cấm kỵ.
Mộ Dung Tĩnh khẽ cười lạnh, tiếng quạt ngọc khép lại kêu ‘tách’ một tiếng rõ ràng trong không gian tĩnh mịch. “Tần Mặc, những lời ngươi nói thiếu bằng chứng xác thực, và chỉ gieo rắc sự hoang mang không cần thiết. Huyền Vực chưa bao giờ cường thịnh như hiện tại, linh khí dồi dào, cường giả lớp lớp xuất hiện. Ngươi dựa vào đâu mà dám phán xét rằng thế giới đang chết dần?” Nàng chất vấn, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự sắc bén, muốn đẩy Tần Mặc vào thế bí.
Tần Mặc không hề nao núng trước những lời lẽ đó. Hắn biết trước những phản ứng này. Hắn chậm rãi giơ tay, ra hiệu cho mọi người im lặng. “Bằng chứng ư? Bằng chứng nằm ở khắp nơi, nếu chư vị chịu nhìn nhận.” Hắn bắt đầu trình bày, giọng nói dần trở nên mạnh mẽ và thuyết phục hơn. Hắn kể về những khu rừng nguyên sinh chết dần, về những dòng sông cạn kiệt linh khí, về những vùng đất bị biến thành hoang mạc chỉ vì con người khai thác linh mạch vô độ. “Ta đã chứng kiến ‘vật tính’ của Linh Sơn Thạch bị bóp méo, bị rút cạn đến vô hồn tại Mỏ Linh Thạch. Ý chí tồn tại của chúng, vốn dĩ mạnh mẽ và kiên cường, giờ chỉ còn là tiếng kêu than tuyệt vọng. Đó là sự biến dị, là sự tha hóa bản nguyên, không phải là sự thăng hoa.”
Tần Mặc đặt Cổ Phù Linh lên bàn, lá bùa giấy ố vàng khẽ rung lên một cách khó nhận thấy, như phản ứng với những lời hắn nói. “Chúng ta đã khai thác linh khí tự nhiên một cách vô độ, phá hủy sự cân bằng vốn có của Huyền Vực. Chúng ta ép buộc vạn vật phải ‘khai linh’, phải ‘thăng cấp’ theo một con đường duy nhất mà chúng ta đã vạch ra, bỏ qua ‘vật tính’ nguyên thủy của chúng. Một thanh kiếm chỉ muốn chém, một con thú chỉ muốn chạy trốn, một tòa thành chỉ muốn giữ vững. Nhưng chúng ta đã dạy chúng phải ‘thăng tiên’, phải trở thành một cái gì đó khác với bản chất của chúng. Điều đó đã tạo nên một sự mất cân bằng to lớn, một vết thương sâu sắc đang dần ăn mòn Huyền Vực từ bên trong.”
Ánh mắt Tần Mặc sắc bén, đầy bi tráng. “Chính khát vọng ‘thăng tiên’ mù quáng, muốn vĩnh cửu hóa mọi thứ, đã khiến chúng ta không còn thấy được giá trị của sự tồn tại nguyên bản. Chúng ta đang biến Huyền Vực thành một vùng đất vô hồn, nơi mọi vật đều cố gắng trở thành thứ mà chúng không phải, để rồi cuối cùng, không còn là chính nó nữa.” Hắn nhìn thẳng vào Mộ Dung Tĩnh, ánh mắt n��ng vẫn lạnh lùng, nhưng đã có một chút dao động, một tia nghi ngờ bắt đầu len lỏi. Các Trưởng lão tông môn khác cũng bắt đầu xì xào, một số tỏ vẻ không tin, một số khác lại trầm tư suy nghĩ. Lục Vô Trần vẫn ngồi đó, nhưng đôi mắt y đã không còn trống rỗng nữa, mà bắt đầu hướng về Tần Mặc, một tia phức tạp khó hiểu.
***
Không khí trong Đại Điện càng trở nên căng thẳng hơn khi màn đêm buông xuống sâu hơn. Những tranh luận nổ ra gay gắt, tiếng nói chuyện xì xào, tiếng đập bàn nhẹ của một số Trưởng lão tông môn không đồng tình, và cả những tiếng thở dài ngao ngán. Mùi hương trầm đã phai nhạt, nhường chỗ cho mùi trà thảo mộc từ những chén trà nóng được đưa ra, nhưng không thể làm dịu đi sự đối đầu tư tưởng đang diễn ra.
Tần Mặc kiên nhẫn giải thích, giọng nói không hề cao giọng nhưng mỗi lời đều có trọng lượng. Hắn không dùng lời lẽ hùng hồn hay khoa trương, mà dùng những gì hắn đã thấy, đã nghe, đã cảm nhận từ 'ý chí tồn tại' của vạn vật. Hắn kể về những bài học từ Linh Thú Sơn Mạch, về Bạch Hổ Lão Tổ, về Mộc Lâm Chủ, về những sinh linh đã chọn con đường giữ gìn bản chất thay vì truy cầu thăng tiên một cách cực đoan. "Giá trị của vạn vật không nằm ở việc chúng có thể 'thăng cấp' hay 'nhân hóa' đến mức nào, mà ở chính sự tồn tại nguyên bản, ở 'vật tính' cốt lõi của chúng. Một ngọn cỏ không cần hóa rồng mới có giá trị. Một tảng đá không cần biến thành linh thạch thượng phẩm mới có ý nghĩa."
Tô Lam đứng bên cạnh Tần Mặc, ánh mắt nàng quét qua từng người, ghi nhận mọi phản ứng. Nàng cất giọng thanh thoát nhưng sắc bén, bổ sung những phân tích logic, những dữ liệu về sự suy giảm linh khí, về những biến đổi địa chất bất thường mà họ đã ghi nhận được trên hành trình. "Nếu không có sự cân bằng, không có sự tôn trọng 'vật tính' của vạn vật, thì dù có bao nhiêu linh khí đi chăng nữa, Huyền Vực cũng sẽ trở thành một đống đổ nát vô hồn. Sự 'thịnh trị' mà chúng ta đang thấy chỉ là vẻ ngoài hào nhoáng, che giấu một sự mục ruỗng từ bên trong."
Vô Danh Khách khẽ đặt bầu rượu xuống, đôi mắt đầy suy tư của hắn nhìn thẳng vào Tần Mặc. "Vậy, 'chân lý thất lạc' mà ngươi nhắc đến... là gì?" Giọng hắn trầm đục, mang theo một sự tò mò chân thành. Hắn đã đi qua nhiều nơi, chứng kiến nhiều điều, và lời nói của Tần Mặc đã chạm đến một điều gì đó sâu thẳm trong ký ức của hắn.
Thiên Sách Lão Nhân, người vẫn im lặng lắng nghe từ đầu, giờ đây cũng khẽ giật mình, đôi mắt tinh anh sau cặp kính ánh lên một tia sáng lạ. "Ta đã từng đọc một số ghi chép cổ đại, nói về 'Thiên Đạo Cảnh Báo', nhưng đều bị coi là mê tín dị đoan, là những lời răn dạy từ một thời đại đã bị lãng quên." Ông lão cẩn trọng lật giở một trang sách cũ kỹ trong chồng sách của mình. "Trong đó có nhắc đến một lời cảnh báo cổ xưa, được truyền lại từ những nền văn minh đầu tiên của Huyền Vực, trước cả khi khái niệm 'thăng tiên' trở nên phổ biến."
Tần Mặc nhìn Thiên Sách Lão Nhân, ánh mắt hắn ánh lên một tia hy vọng. Đây chính là mảnh ghép hắn cần. "Chính xác, Lão Nhân." Tần Mặc gật đầu, giọng nói vang vọng khắp đại điện. "Nó là lời cảnh báo cổ xưa: 'Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.' Nó không phải là mê tín, mà là một quy luật tồn tại đã bị lãng quên, bị che khuất bởi lòng tham và khát vọng vô độ của con người."
Hắn đứng thẳng, ánh mắt kiên định, quét qua từng gương mặt, từ những Trưởng lão tông môn đang cau mày, đến Mộ Dung Tĩnh đang nhíu mày suy nghĩ, và cả Lục Vô Trần đang ngước nhìn với ánh mắt phức tạp. "Nhiệm vụ của chúng ta, nếu chư vị còn muốn Huyền Vực được tồn tại, không phải là tìm cách thăng tiên nhanh hơn, mạnh hơn, mà là tìm lại 'chân lý thất lạc' đó. Chúng ta phải vén màn lịch sử, tìm ra nguồn gốc của lời cảnh báo này, để hiểu rõ hơn về sự cân bằng bản nguyên, về 'vật tính' chân chính của vạn vật, và về những hậu quả kinh hoàng khi chúng ta cố gắng phá vỡ nó. Chúng ta phải tìm cách để Huyền Vực không bị hủy diệt bởi chính khát vọng của mình." Lời tuyên bố của Tần Mặc như một tiếng sấm sét giữa trời quang, vang vọng trong tâm trí mỗi người.
Tô Lam gật đầu ủng hộ, ánh mắt nàng tràn đầy niềm tin. Nàng hiểu rằng đây là một tuyên ngôn, một lời thề sắt đá của Tần Mặc. Mộ Dung Tĩnh nhíu chặt mày, ánh mắt nàng vẫn còn nhiều hoài nghi, nhưng rõ ràng đã không còn sự khinh thường tuyệt đối như ban đầu. Nàng bắt đầu phải cân nhắc, phải suy nghĩ về những lời Tần Mặc đã nói, những bằng chứng hắn đưa ra. Lục Vô Trần cuối cùng thở dài một tiếng, nhưng lần này không phải là tiếng thở dài của sự chán nản, mà là một tiếng thở dài nặng trĩu của sự suy tư, của một tia hy vọng mong manh vừa được nhen nhóm trong tâm hồn đã khô cằn của y.
Cổ Phù Linh trên bàn, lá bùa giấy ố vàng, đột nhiên phát ra một ánh sáng yếu ớt, nhấp nháy liên tục, như một lời thì thầm từ quá khứ, một sự đồng tình từ một thực thể cổ xưa đã chứng kiến quá nhiều bi kịch của sự mất cân bằng. Ánh sáng đó yếu ớt, nhưng lại là một lời xác nhận mạnh mẽ, một dấu hiệu cho thấy Tần Mặc đã chạm đến một sự thật bị lãng quên.
***
Bình minh hé rạng trên sa mạc, nắng nóng bắt đầu bao trùm khung cảnh. Gió sa mạc mang theo những hạt bụi mịn, lướt qua những túp lều vải của Quán Trà Sa Mạc. Đây là một nơi trú ẩn đơn giản nhưng ấm cúng, một ốc đảo nhỏ giữa vùng đất khô cằn. Tiếng gió sa mạc rít gào nhẹ nhàng, hòa lẫn với tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của những người lữ khách đang nghỉ chân. Mùi trà thơm, mùi bụi và khói bếp lan tỏa trong không khí.
Tần Mặc và Tô Lam ngồi đối diện nhau trên chiếc ghế gỗ đơn giản, nhấp từng ngụm trà nóng. Cuộc họp đã kết thúc từ lâu, và mặc dù không phải tất cả đều đồng tình, nhưng Tần Mặc vẫn cảm thấy nhẹ nhõm. Gánh nặng đã được san sẻ, và hắn đã tìm thấy những người đồng hành trên con đường đầy chông gai này. Hắc Phong nằm ngoài cửa, đôi mắt đỏ rực cảnh giác quét ngang qua những người qua lại, bảo vệ sự yên bình hiếm hoi của chủ nhân.
“Ít nhất, họ đã lắng nghe.” Tô Lam nói, giọng nàng pha lẫn chút mệt mỏi nhưng cũng có một sự hài lòng nhất định. “Và một vài người đã tin tưởng. Vô Danh Khách và Thiên Sách Lão Nhân đã đồng ý giúp đỡ chúng ta.” Nàng đặt chén trà xuống, nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy tin tưởng.
Tần Mặc khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy ý nghĩa. “Đó là đủ cho khởi đầu, Tô Lam.” Hắn nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ lan tỏa trong miệng, xua đi cảm giác khô khốc. “Chúng ta không thể hy vọng thay đổi tư tưởng đã ăn sâu vào tiềm thức của cả một thế giới chỉ trong một đêm. Nhưng chúng ta đã gieo mầm. Bây giờ, chúng ta phải hành động.”
Vô Danh Khách và Thiên Sách Lão Nhân đã rời đi không lâu sau cuộc họp, mang theo những suy tư và quyết tâm mới. Mộ Dung Tĩnh cũng đã biến mất, ánh mắt vẫn còn sự hoài nghi nhưng rõ ràng đã không còn vẻ khinh thường. Nàng đã bị buộc phải suy nghĩ, buộc phải đối diện với một khả năng mà trước đây nàng chưa từng mường tượng. Về phần Lục Vô Trần, y cũng đã lặng lẽ rời đi, không để lại dấu vết. Nhưng Tần Mặc cảm nhận được, hạt giống hy vọng mà hắn gieo vào tâm trí y sẽ không dễ dàng bị lãng quên.
“Thiên Sách Lão Nhân đã nhắc đến Di Tích Cổ Tiên.” Tần Mặc nói, ánh mắt hắn trở nên kiên định, nhìn về phía xa xăm, nơi sa mạc trải dài vô tận dưới ánh nắng gay gắt. “Nơi đó có thể ẩn chứa những bí mật về 'chân lý thất lạc', về 'Thiên Đạo Cảnh Báo' mà chúng ta cần tìm hiểu. Đó sẽ là điểm đến đầu tiên của chúng ta.” Di Tích Cổ Tiên, một cái tên cổ xưa, gợi lên những hình ảnh về những nền văn minh đã bị chôn vùi, về những kiến thức đã bị lãng quên. Tần Mặc biết, con đường phía trước sẽ đầy rẫy hiểm nguy và thử thách. Thiên Diệu Tôn Giả chắc chắn sẽ không ngồi yên khi lời cảnh báo của hắn lan rộng. Các hiện tượng mất cân bằng của Huyền Vực cũng sẽ ngày càng nghiêm trọng hơn, buộc nhiều người phải đối mặt với sự thật phũ phàng.
Nhưng Tần Mặc đã sẵn sàng. Hắn sẽ tiếp tục cất lên khúc ca về sự cân bằng bản chất, cho đến khi vạn vật trên Huyền Vực tìm lại được quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải từ bỏ bản nguyên để đạt được một sự 'thăng tiến' giả tạo, một sự vĩnh cửu vô hồn. Dưới ánh nắng chói chang của sa mạc, Tần Mặc nhấp thêm một ngụm trà. Hắn biết, một hành trình mới đã bắt đầu, một hành trình vén màn chân lý thất lạc, tìm kiếm sự cứu rỗi cho Huyền Vực.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.