Vạn vật không lên tiên - Chương 498: Tiếng Gầm Thần Thú: Lời Thề Bảo Vệ Bản Nguyên
Tần Mặc quay lại, nhìn về phía xa xăm, nơi những đỉnh núi mờ ảo trong sương sớm. Cuộc chiến vẫn còn dài, nhưng giờ đây, hắn đã có thêm một đồng minh mạnh mẽ, và quan trọng hơn, một niềm tin vững chắc rằng con đường "cân bằng bản chất" là khả thi. Một bình minh mới đang lên, không chỉ cho riêng Linh Thú Sơn Mạch, mà còn cho cả Huyền Vực.
***
Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng vàng óng đầu tiên như những mũi tên ánh sáng xuyên qua tán lá rậm rạp của Cây Thần Cổ Thụ, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền sương mù còn vương đọng. Không khí buổi sớm mát mẻ, ẩm ướt, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, hương rêu phong cổ kính bám trên thân cây sần sùi và mùi nhựa cây tươi mát từ những vết nứt nhỏ. Tiếng gió nhẹ lướt qua hàng vạn chiếc lá, tạo nên một bản hòa tấu xào xạc như tiếng thì thầm của vạn vật. Đâu đó, tiếng côn trùng rả rích chưa dứt, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách trong trẻo từ khe đá gần đó và tiếng chim hót líu lo, báo hiệu một ngày mới đang thực sự thức tỉnh.
Dưới tán cây cổ thụ hùng vĩ, nơi linh khí ngưng tụ dày đặc đến độ gần như hóa lỏng, một bầu không khí trang nghiêm bao trùm. Tần Mặc đứng đó, trang phục vải thô đơn giản nhưng toát lên vẻ trầm tĩnh lạ thường. Đôi mắt đen láy của hắn sâu thẳm, phản chiếu ánh sáng bình minh và hình ảnh uy nghi của Bạch Hổ Lão Tổ. Hắn có thể cảm nhận được từng rung động của đất trời, từng nhịp đập của sự sống xung quanh, và đặc biệt là sự giao thoa phức tạp của "ý chí tồn tại" từ mọi sinh linh đang tụ họp.
Bên cạnh hắn, Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền như màn đêm chưa tan, đứng sừng sững. Đôi mắt đỏ rực của nó chằm chằm nhìn Bạch Hổ Lão Tổ, không giấu được sự kinh ngạc và một chút kính nể. Nó khẽ gầm gừ một tiếng rất nhẹ, như một lời chào hỏi, cũng như một sự khẳng định rằng nó cảm nhận được sự thay đổi mạnh mẽ, sâu sắc từ vị chúa tể của sơn lâm. Con sói khổng lồ cọ nhẹ đầu vào đùi Tần Mặc, một cử chỉ quen thuộc thể hiện sự gắn bó và tin tưởng tuyệt đối.
Tô Lam đứng phía sau Tần Mặc một bước, vẻ thanh tú của nàng càng thêm nổi bật trong khung cảnh hùng vĩ của rừng sâu. Nàng mặc bộ y phục màu xanh lam nhạt, tinh xảo, ẩn hiện hoa văn kiếm, nhưng giờ đây, thanh kiếm bên hông dường như chỉ là một vật trang sức, không còn vẻ sắc lạnh cố hữu. Trên vai nàng, Ngân Loan đậu vững chãi, bộ lông bạc óng ánh dưới nắng sớm. Đôi mắt tinh anh của chim loan chớp chớp, đầy tò mò và hưng phấn, như thể nó cũng cảm nhận được một sự kiện trọng đại sắp diễn ra. Xích Viêm, giờ đây hiện hữu dưới dạng một ngọn lửa nhỏ nhảy nhót trên một cành cây gần đó, bùng cháy nhẹ, ngọn lửa đỏ rực rỡ như mái tóc của nàng khi hiện hình, biểu lộ sự háo hức không kém.
Mộc Lâm Chủ, dáng người nhỏ bé, gầy guộc, đứng lặng lẽ bên cạnh Tần Mặc. Ánh mắt xanh biếc của y, tinh anh và đầy sự khôn ngoan, nhìn xoáy vào Bạch Hổ Lão Tổ. Cây trượng gỗ cổ thụ trong tay y dường như cũng đang cộng hưởng với linh khí của rừng, phát ra một vầng sáng mờ nhạt. Xung quanh họ, vô số linh thú khác, từ những con Linh Thú Trẻ ngây thơ, đôi mắt to tròn tò mò, đến những linh thú trưởng thành uy dũng hơn, đều đang tụ tập thành một vòng cung rộng lớn, giữ im lặng tuyệt đối, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về trung tâm, nơi Bạch Hổ Lão Tổ đang đứng.
Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình mãnh thú khổng lồ, lông trắng như tuyết, giờ đây phát ra một ánh sáng bạc huyền ảo, tựa như một khối ngọc quý được tạc nên từ tinh hoa của trời đất. Uy áp tỏa ra từ nó vẫn mạnh mẽ kinh người, nhưng không còn mang vẻ gai góc, bạo ngược như trước, mà thay vào đó là một sự hài hòa lạ kỳ với thiên nhiên xung quanh, một uy lực thuần khiết và thâm trầm. Mỗi bước đi của nó, dù chỉ là một động tác nhỏ hít thở sâu, cũng khiến mặt đất như rung chuyển nhẹ, và các linh thú nhỏ hơn trong vô thức phải cúi đầu, thể hiện sự kính phục bản năng.
Tần Mặc khẽ nhắm mắt, lắng nghe "ý chí tồn tại" của vạn vật. Hắn cảm nhận được sự chờ đợi, sự hi vọng, và cả một chút lo âu mơ hồ từ những linh thú nhỏ hơn, những sinh linh đã quá quen thuộc với sự giằng xé nội tâm của vị Thần Thú này.
Hắn mở mắt, ánh mắt kiên định nhìn Bạch Hổ Lão Tổ. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, hắn biết đây là một điểm khởi đầu mới, không chỉ cho riêng Linh Thú Sơn Mạch, mà còn cho cả Huyền Vực. Đây là khoảnh khắc quyết định, không chỉ cho Bạch Hổ Lão Tổ tìm lại bản ngã, mà còn là một bước ngoặt quan trọng để củng cố triết lý "cân bằng bản chất" của hắn. Nếu Bạch Hổ Lão Tổ có thể tuyên thệ bảo vệ bản nguyên, thì sẽ có thêm những sinh linh khác tìm thấy con đường của chính mình.
Mộc Lâm Chủ, như đọc được suy nghĩ của Tần Mặc, khẽ thì thầm bên tai hắn, giọng nói trầm ấm như tiếng gió xào xạc qua lá cây: "Sự bình yên này... không phải chỉ là sự tĩnh lặng, mà là sự tự chấp nhận. Ngươi đã mang đến cho nó điều mà không ai có thể làm được trong hàng ngàn năm qua." Ánh mắt y chứa đựng một sự tin tưởng tuyệt đối, không chỉ vào Tần Mặc mà còn vào sức mạnh của bản nguyên vạn vật.
Bạch Hổ Lão Tổ từ từ ngẩng cao đầu, ánh mắt vàng rực quét qua từng sinh linh đang tụ tập, từ Tần Mặc, Tô Lam, Mộc Lâm Chủ đến Hắc Phong và những linh thú nhỏ bé nhất. Ánh nhìn ấy không còn sự hoang mang, không còn sự giằng xé nội tâm, mà tràn đầy sự kiên định, uy nghiêm và một sự thấu hiểu sâu sắc. Nó hít một hơi thật sâu, lồng ngực vĩ đại phập phồng, chuẩn bị cất tiếng, tiếng nói có thể sẽ định hình lại số phận của cả một phần Huyền Vực. Các linh thú nín thở, chờ đợi. Ngân Loan trên vai Tô Lam cũng im bặt, đôi mắt to tròn nhìn không chớp. Xích Viêm tắt hẳn ngọn lửa nhảy nhót, chỉ còn ánh đỏ lập lòe như đốm than hồng. Cả khu rừng chìm vào một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng gió lướt qua tán lá như một lời kinh cầu nguyện.
***
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, mọi ánh mắt, mọi "ý chí tồn tại" đều hướng về Bạch Hổ Lão Tổ. Ánh sáng bạc quanh thân nó bỗng bùng lên dữ dội hơn, không phải là sự tấn công, mà là sự bộc phát của một năng lượng thuần khiết, nguyên bản. Và rồi, một tiếng gầm vang dội, mạnh mẽ, không còn mang theo sự giằng xé hay đau khổ, mà tràn đầy uy lực và sự tự hào về bản chất thần thú của mình, xé toạc không gian buổi sớm. Tiếng gầm ấy không chỉ là âm thanh vật lý, mà còn là một luồng ý niệm mạnh mẽ, truyền thẳng vào tâm trí mọi sinh linh, rõ ràng và mạnh mẽ như lời sấm truyền từ thượng cổ.
"Ta từng khao khát hình hài nhân loại, tin rằng đó là con đường duy nhất để chạm tới 'tiên lộ'," ý niệm của Bạch Hổ Lão Tổ vang vọng, giọng nói trầm thấp, đầy quyền uy nhưng cũng mang theo chút hoài niệm về một quá khứ lầm lạc. "Hàng thiên niên kỷ, ta đã chìm đắm trong ảo tưởng đó, đuổi theo một sức mạnh mà ta nghĩ là tối thượng, một hình thái mà ta lầm tưởng là sự hoàn hảo. Ta đã nhìn thấy những đồng loại khác từ bỏ bản nguyên của mình, chấp nhận 'nhân hóa', và ta đã tin rằng đó là con đường tiến hóa duy nhất."
Bạch Hổ Lão Tổ khẽ lắc đầu, bộ lông trắng như tuyết khẽ rung lên. "Nhưng... Tần Mặc đã chỉ cho ta thấy, sức mạnh chân chính không nằm ở hình hài, mà ở bản chất nguyên thủy. Hắn đã đưa ta trở về với những ký ức cổ xưa nhất, về Kỷ Nguyên Hiền Giả, nơi những Thần Thú còn trân trọng 'vật tính' của mình, nơi 'hổ tính' không phải là sự hạn chế, mà là bản ngã, là sức mạnh độc nhất vô nhị."
Nó dừng lại một chút, như để cho những lời vừa rồi thấm sâu vào tâm trí mỗi sinh linh. Tiếng gió vẫn xào xạc, nhưng giờ đây nó như một lời đồng tình, một tiếng thở dài của rừng già.
"Cái giá của sự 'nhân hóa' mù quáng là quá đắt," Bạch Hổ Lão Tổ tiếp tục, giọng nói trở nên kiên quyết hơn, "là đánh mất đi bản năng săn mồi tinh túy, sự tự do không bị gò bó của rừng xanh, và vai trò cân bằng mà 'hổ tính' mang lại cho thế giới. Chúng ta, những Thần Thú, những linh vật của tự nhiên, không được tạo ra để trở thành con người. Chúng ta được sinh ra để là chính mình, để bảo vệ sự cân bằng, để giữ gìn Khúc Ca Của Rừng Sâu và Linh Thú."
Đôi mắt vàng rực của nó quét qua Tần Mặc, chứa đựng một sự biết ơn sâu sắc, không cần lời nói cũng đủ để Tần Mặc cảm nhận được. Ánh mắt ấy sau đó chuyển sang Mộc Lâm Chủ, một cái gật đầu như lời hứa hẹn.
"Ta - Bạch Hổ Lão Tổ, từ nay nguyện từ bỏ mọi khát vọng 'nhân hóa' cực đoan đã đeo bám ta hàng thiên niên kỷ!" Lời tuyên bố vang dội như tiếng sét giữa trời quang, không khí xung quanh dường như đông đặc lại. "Ta sẽ dùng sức mạnh của một Thần Thú thuần khiết, sức mạnh của 'hổ tính' nguyên thủy, để bảo vệ Linh Thú Sơn Mạch, bảo vệ Rừng Nguyên Sinh Bất Tận này, và tất cả sinh linh giữ gìn bản nguyên của mình! Ta sẽ là người bảo hộ của Khúc Ca Của Rừng Sâu và Linh Thú!"
Tiếng gầm cuối cùng của Bạch Hổ Lão Tổ vang lên, không phải tiếng gầm giận dữ mà là một tiếng gầm mang theo lời thề son sắt, lời thề của một vị chúa tể đã tìm lại được bản ngã. Tiếng gầm ấy vang vọng khắp núi rừng, xuyên qua tán lá Cây Thần Cổ Thụ, lan xa đến tận những ngọn núi xa xôi nhất của Linh Thú Sơn Mạch.
Ngay sau lời thề, một luồng linh khí khổng lồ từ Bạch Hổ Lão Tổ bùng nổ, nhưng không phải là sự bành trướng hung hãn, mà là một làn sóng năng lượng thanh khiết, ôn hòa lan tỏa khắp nơi. Nó không gây hại, mà ngược lại, linh khí này mang theo sự sống, sự khẳng định. Cây cối xung quanh dường như tươi tốt hơn, những nụ hoa hé nở, những chồi non vươn mình. Các linh thú khác cảm thấy một sự an lòng sâu sắc, một niềm tin được củng cố. Hắc Phong khẽ hú lên một tiếng dài, tiếng hú không còn vẻ bi thương mà tràn đầy sự tự hào, như một lời hưởng ứng lời thề của Bạch Hổ Lão Tổ. Ngân Loan trên vai Tô Lam cũng cất tiếng kêu trong trẻo, mạnh mẽ, như một lời chúc mừng. Xích Viêm bùng cháy rực rỡ hơn, ngọn lửa nhảy nhót như một vũ điệu của sự tái sinh.
Tần Mặc cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ của "ý chí tồn tại" từ toàn bộ khu rừng. Không còn sự mâu thuẫn, không còn sự giằng xé. Chỉ còn lại một dòng chảy ý niệm thuần khiết, khẳng định giá trị của bản nguyên, của "vật tính" vốn có. Hắn biết rằng, với lời thề này, Bạch Hổ Lão Tổ đã hoàn toàn vượt qua khát vọng "nhân hóa" mù quáng, và sẽ trở thành một đồng minh mạnh mẽ, đáng tin cậy trong cuộc chiến bảo vệ sự cân bằng của Huyền Vực. Đây không chỉ là một chiến thắng của Bạch Hổ Lão Tổ, mà còn là một minh chứng hùng hồn cho triết lý "cân bằng bản chất" của Tần Mặc, một tia sáng hy vọng cho những sinh linh khác đang lạc lối trong khát vọng "thăng tiên" cực đoan.
***
Khi tiếng gầm vang vọng của Bạch Hổ Lão Tổ dần tan vào không gian, để lại dư âm trầm bổng trong lòng núi rừng, không khí dưới tán Cây Thần Cổ Thụ chuyển từ sự trang nghiêm tột độ sang một sự tĩnh lặng đầy suy ngẫm, rồi dần dần được lấp đầy bởi một niềm hy vọng mới. Sáng muộn, ánh nắng đã trở nên ấm áp hơn, xuyên qua những tán lá dày đặc, vẽ nên những mảng sáng rực rỡ trên nền đất ẩm. Không khí vẫn trong lành, mang theo hương hoa rừng dịu nhẹ, hòa quyện với mùi linh khí thanh khiết tỏa ra từ Bạch Hổ và Cổ Thụ.
Mộc Lâm Chủ là người đầu tiên bước tới, dáng người nhỏ bé nhưng ánh mắt xanh biếc lại ánh lên một vẻ kiên định phi thường. Y cúi đầu nhẹ trước Bạch Hổ Lão Tổ, một hành động không phải của kẻ yếu kém mà là sự tôn kính sâu sắc dành cho một vị chúa tể đã tìm lại được bản ngã. Sau đó, y quay sang Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn.
"Lời thề của Bạch Hổ Lão Tổ sẽ là cột mốc mới cho Linh Thú Sơn Mạch," Mộc Lâm Chủ cất lời, giọng nói nhẹ nhàng nhưng vững vàng, vang vọng rõ ràng trong sự tĩnh lặng của khu rừng. "Từ nay, chúng ta sẽ không còn lạc lối trong khát vọng mù quáng. Chúng ta sẽ cùng nhau bảo vệ bản nguyên, bảo vệ sự sống, và không để bất kỳ ai phá hoại sự cân bằng quý giá này." Y dừng lại, nhìn Tần Mặc với một nụ cười hiền từ, "Tần Mặc, ngươi đã cho chúng ta thấy một con đường... một chân lý đã bị lãng quên từ rất lâu rồi."
Tần Mặc khẽ gật đầu, ánh mắt trầm tư. Hắn biết lời của Mộc Lâm Chủ không chỉ là sự công nhận, mà còn là một gánh nặng trách nhiệm. Hắn đã mở ra một con đường, nhưng việc đi trên con đường đó, và thuyết phục những kẻ khác cùng đi, sẽ là một hành trình đầy gian nan.
Hắn nhìn Bạch Hổ Lão Tổ, đôi mắt vàng rực của Thần Thú giờ đây toát lên một vẻ bình yên đến diệu kỳ. Hắn cảm nhận được sự thay đổi sâu sắc trong "ý chí tồn tại" của nó, một sự hài hòa trọn vẹn giữa bản năng hoang dã và trí tuệ cổ xưa. Đây là điều mà hắn luôn theo đuổi: sự cân bằng bản chất, không phải là sự từ bỏ để trở thành thứ khác, mà là sự phát huy tối đa những gì mình vốn có.
"Mọi sinh linh đều có quyền được là chính mình," Tần Mặc cất lời, giọng nói của hắn nhẹ nhàng nhưng mỗi từ đều có trọng lượng, vang vọng trong không gian linh thiêng. "Sức mạnh không nằm ở việc trở thành thứ không phải mình, mà ở việc thấu hiểu và phát huy bản chất. Đó là bài học từ Kỷ Nguyên Hiền Giả, một bài học không bao giờ cũ. Các Hiền Giả ngày xưa đã hiểu điều đó, nhưng thời gian và khát vọng đã làm mờ đi chân lý ấy."
Tô Lam, đứng cạnh Tần Mặc, ánh mắt rạng rỡ. Nàng nhìn hắn, không còn sự ngờ vực hay băn khoăn, chỉ còn lại sự ngưỡng mộ chân thành. "Một con đường thực sự..." nàng thì thầm, lời nói tuy nhỏ nhưng chứa đựng một niềm tin mãnh liệt vào tương lai. Ngân Loan trên vai nàng khẽ kêu khe khẽ, như muốn phụ họa.
Hắc Phong, con sói khổng lồ, khẽ cọ đầu vào tay Tần Mặc một lần nữa, tiếng gầm gừ nhẹ nhàng thể hiện sự gắn bó và tự hào. Nó cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, sự bình yên và sức mạnh mới. Xích Viêm, ngọn lửa nhảy nhót vui vẻ, như một đứa trẻ hân hoan trước một điều tốt đẹp. Những Linh Thú Trẻ khác, ban đầu còn ngây thơ tò mò, giờ đây cũng phát ra những tiếng kêu non nớt, những tiếng gầm gừ nhỏ, như đang cố gắng tham gia vào bản giao hưởng của sự sống và ý chí.
Một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm của đất và cây cối, như một lời chúc phúc từ Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Các linh thú bắt đầu tản ra, không phải là sự rời đi vô định, mà là sự trở về với cuộc sống thường nhật, nhưng trong lòng mỗi sinh linh đều mang theo một niềm tin mới, một ý chí được củng cố. Chúng biết rằng, dưới sự bảo hộ của Bạch Hổ Lão Tổ đã tìm lại bản ngã, và với sự dẫn dắt của Tần Mặc, Linh Thú Sơn Mạch sẽ không còn dễ dàng bị khuất phục trước những khát vọng "thăng tiên" cực đoan.
Tần Mặc nhìn theo bóng lưng của Bạch Hổ Lão Tổ, giờ đây uy nghi và thanh thoát hơn bao giờ hết khi nó sải bước đi sâu vào rừng thẳm. Hắn biết rằng lời thề của Bạch Hổ Lão Tổ về việc bảo vệ "Khúc Ca Của Rừng Sâu và Linh Thú" không chỉ là một tuyên bố mạnh mẽ mà còn là một biểu tượng, một ngọn cờ tập hợp. Bạch Hổ Lão Tổ, giờ đã tìm lại bản ngã và tuyên thệ bảo vệ bản nguyên, sẽ trở thành một lực lượng trung lập quan trọng, một ngọn núi sừng sững có thể đối đầu trực tiếp với Thiên Diệu Tôn Giả hoặc bất kỳ thế lực nào dám khai thác linh khí tự nhiên và phá hoại sự cân bằng của Huyền Vực.
Liên minh giữa Tần Mặc, Mộc Lâm Chủ và các linh thú đã được củng cố vững chắc, tạo tiền đề cho việc mở rộng liên minh sang các lực lượng tự nhiên và sinh linh khác trong Huyền Vực. Tần Mặc nhận ra rằng việc thức tỉnh một Thần Thú cổ đại chỉ là khởi đầu, con đường phía trước còn rất dài và nhiều thử thách khi hắn phải đối mặt với toàn bộ Huyền Vực, nơi đang bị ảnh hưởng sâu sắc bởi tư tưởng "thăng tiên cực đoan" và sự mất cân bằng ngày càng tăng do Thiên Diệu Tôn Giả gây ra.
Hắn ngước nhìn bầu trời xanh trong vắt, nơi những đám mây trắng trôi lững lờ. Huyền Vực vẫn đang đứng trước bờ vực sụp đổ, và cuộc chiến vì "chân lý thất lạc" chỉ mới bắt đầu. Nhưng giờ đây, Tần Mặc không còn cô độc. Hắn đã có những đồng minh chân chính, và quan trọng hơn, hắn đã có một niềm tin vững chắc rằng, "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới," nhưng khi vạn vật biết trân trọng bản nguyên của mình, thế giới sẽ tìm thấy lại sự cân bằng vốn có. Một bình minh mới thực sự đang lên, hứa hẹn một tương lai đầy biến động nhưng cũng tràn đầy hy vọng.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.