Vạn vật không lên tiên - Chương 496: Hồi Ức Hổ Tộc: Bình Minh Của Bản Nguyên
Tần Mặc mở mắt. Hắn vẫn ngồi dưới tán Cây Thần Cổ Thụ, nơi tiếng gió vẫn rì rào, và mùi hương của đất ẩm vẫn vương vấn. Nhưng tâm hồn hắn đã không còn như trước. Hắn cảm nhận được gánh nặng của lịch sử, nỗi đau của những sai lầm đã qua, và cả quyết tâm không để bi kịch ấy lặp lại. Sự xuất hiện của Lục Vô Trần (Ký Ức Đau Khổ) báo hiệu rằng có nhiều linh hồn khác đã lạc lối hoặc chịu đựng đau khổ vì "thăng tiên" cực đoan, và Tần Mặc sẽ phải đối mặt với họ hoặc những di sản của họ trong tương lai. Năng lực "ý chí tồn tại" của hắn, khả năng tiếp cận ký ức và dòng chảy thời gian cổ đại, sẽ là một năng lực quan trọng cho những khám phá lớn hơn về lịch sử Huyền Vực và cội nguồn của sự mất cân bằng. Tần Mặc đứng dậy, ánh mắt hắn kiên định, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những thử thách mới đang chờ đợi. Con đường phía trước còn dài, nhưng hắn đã có một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về cuộc chiến mà hắn đang dẫn đầu.
Tuy nhiên, dòng chảy ký ức chưa hoàn toàn dứt. Tựa như một làn khói mỏng manh nhưng dai dẳng, nó lại cuốn lấy tâm thức Tần Mặc, đưa hắn trở lại sâu hơn vào dòng chảy của Kỷ Nguyên Hiền Giả. Hắn không còn là người đứng ngoài quan sát đơn thuần, mà dường như đã trở thành một phần của luồng ký ức ấy, một linh hồn vô hình đang lướt qua Rừng Nguyên Sinh Bất Tận trong một buổi ban ngày cổ xưa.
Rừng Nguyên Sinh Bất Tận vào thời kỳ ấy mang một vẻ hoang sơ, hùng vĩ đến ngạt thở. Những cây cổ thụ khổng lồ vươn mình lên tận tầng mây, thân cây sừng sững như những tòa tháp tự nhiên, tạo nên một vòm trời xanh ngắt được dệt bằng tán lá rậm rạp. Ánh nắng ban mai xuyên qua kẽ lá, tạo thành những dải sáng lấp lánh như dát vàng trên nền đất ẩm ướt. Không khí tràn ngập mùi hương nguyên thủy: mùi đất mục, rêu phong bám trên thân cây hàng ngàn năm, mùi nhựa cây nồng nàn, và mùi hoa dại thanh khiết quyện lẫn vào nhau. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng chim hót líu lo từ khắp mọi phía, tiếng lá cây xào xạc trong làn gió nhẹ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên, sống động và đầy sức sống. Đôi khi, một tiếng gầm gừ trầm thấp vang vọng từ sâu trong rừng, hay tiếng suối chảy róc rách đâu đó, như những nhịp điệu của trái tim đại ngàn.
Trong khung cảnh nguyên thủy ấy, Tần Mặc chứng kiến một Bạch Hổ Lão Tổ (Cổ Đại) ở thời kỳ sung mãn nhất của nó. Thân hình y to lớn, vạm vỡ, bộ lông trắng như tuyết được điểm xuyết những vằn đen huyền bí, phản chiếu ánh sáng lấp lánh dưới tán rừng. Đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh nhưng lại ẩn chứa một vẻ tò mò, một sự khao khát tìm hiểu thế giới. Y không chỉ là một con mãnh thú, mà là một vị chúa tể đích thực của rừng xanh, mỗi bước đi đều mang theo uy phong, mỗi tiếng gầm đều khiến vạn vật phải kính nể.
Tần Mặc quan sát Bạch Hổ Lão Tổ (Cổ Đại) săn mồi. Y di chuyển nhẹ nhàng, uyển chuyển như một bóng ma giữa những thân cây, đôi mắt tập trung cao độ vào con mồi. Khi thời cơ đến, y phóng ra như một tia chớp, sức mạnh bùng nổ, hạ gục con mồi một cách nhanh gọn và dứt khoát. Đó là một cảnh tượng hùng tráng, đầy bản năng và sức mạnh nguyên thủy. Sau cuộc săn, y trở về bên bầy đàn của mình, gồm những con hổ con tinh nghịch và những con hổ trưởng thành khác. Chúng cùng nhau chia sẻ bữa ăn, cùng nhau nghỉ ngơi dưới bóng cây. Trong khoảnh khắc ấy, Tần Mặc cảm nhận được một sự hài hòa sâu sắc, một ý chí tồn tại thuần khiết, không chút vẩn đục. Ý chí của loài hổ, của sự dũng mãnh, tự do và kiêu hãnh.
Thế nhưng, ngay cả trong sự thuần khiết ấy, những "lời thì thầm" vẫn bắt đầu len lỏi vào tâm trí Bạch Hổ Lão Tổ (Cổ Đại). Đó không phải là âm thanh hữu hình, mà là những ý niệm, những tư tưởng trôi nổi trong không gian linh khí của Kỷ Nguyên Hiền Giả. Chúng đến từ đâu đó, từ các hiền giả khác đang theo đuổi con đường thăng tiên, hay thậm chí từ chính ý niệm của vũ trụ đang bị thao túng. "Con đường thành nhân... con đường tiến hóa cao hơn... thoát khỏi thân xác phàm tục... đạt tới cảnh giới tiên linh..." Những ý niệm ấy như những làn gió thoảng qua, ban đầu chỉ là sự tò mò, nhưng dần dần, chúng gieo vào tâm trí Bạch Hổ Lão Tổ (Cổ Đại) một hạt mầm của sự phân vân. Y bắt đầu trầm tư suy nghĩ dưới tán cây cổ thụ, đôi mắt vàng rực nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi cao chót vót ẩn hiện trong sương mờ.
Tần Mặc cảm nhận được sự dao động trong ý chí tồn tại của y. Một bên là bản năng nguyên thủy, là sức mạnh và sự tự do của hổ tính. Một bên là khát vọng vươn tới một cảnh giới cao hơn, được ca ngợi là "tiến hóa", là "thăng tiên", nhưng lại đòi hỏi y phải từ bỏ hình hài và bản chất của mình. Đó là một cuộc đấu tranh nội tâm sâu sắc, một lựa chọn mà không chỉ Bạch Hổ Lão Tổ (Cổ Đại) mà vô số linh thú khác trong Kỷ Nguyên Hiền Giả cũng phải đối mặt. Tần Mặc thở dài, một tiếng thở dài vô hình trong dòng ký ức. Hắn hiểu rằng, ngay cả những sinh linh mạnh mẽ và thuần khiết nhất cũng không thể tránh khỏi sự cám dỗ của một con đường được tô vẽ bằng những mỹ từ hoa lệ, dẫn đến một tương lai đầy hứa hẹn nhưng cũng tiềm ẩn vô vàn nguy hiểm. Sự trầm tư của Bạch Hổ Lão Tổ (Cổ Đại) dưới tán cây cổ thụ, nơi ánh nắng vẫn còn vương vấn nhưng đã bắt đầu ngả màu vàng úa, như một lời cảnh báo thầm lặng về những gì sắp xảy đến.
***
Dòng chảy ký ức chuyển dịch, đưa Tần Mặc đến dưới tán Cây Thần Cổ Thụ linh thiêng vào lúc hoàng hôn. Ánh sáng cuối ngày nhuộm đỏ cả một vùng trời, chiếu rọi xuống những tán lá rậm rạp, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, trang nghiêm. Không khí trở nên ẩm ướt hơn, một lớp sương mù mỏng nhẹ bắt đầu lãng đãng bao phủ, mang theo mùi gỗ mục, rêu phong và đất ẩm đặc trưng của một nơi đã tồn tại qua hàng ngàn năm. Cây Thần Cổ Thụ, với thân cây vĩ đại như một tòa thành, cành lá vươn cao như những cánh tay che chở, tỏa ra một vầng linh khí mạnh mẽ, khiến mọi vật xung quanh đều trở nên tĩnh lặng và thiêng liêng.
Dưới gốc cây thiêng, Bạch Hổ Lão Tổ (Cổ Đại) đang ngồi đó, thân hình khổng lồ của y dường như chìm vào bóng tối của cây đại thụ. Ánh mắt vàng rực của y không còn vẻ tò mò, mà thay vào đó là sự vật lộn, sự phân vân sâu sắc. Những lời thì thầm về "nhân hóa", về "thăng tiên" đã ăn sâu vào tâm trí y, khiến y không ngừng tự vấn về giá trị của "hổ tính" mà mình đang mang. Liệu đó có phải là một sự giới hạn? Liệu có phải y đang bỏ lỡ một cơ hội để tiến hóa, để đạt đến một cảnh giới cao hơn như những hiền giả khác đã truyền tai?
Tần Mặc cảm nhận được một nỗi đau âm ỉ trong ý chí tồn tại của Bạch Hổ Lão Tổ (Cổ Đại). Đó là nỗi đau của sự hoài nghi, của sự mất phương hướng khi đứng trước ngưỡng cửa của một sự lựa chọn định mệnh. Và, ở rìa thị kiến, Lục Vô Trần (Ký Ức Đau Khổ) lẩn khuất. Không còn là một hình ảnh mờ ảo như trước, Lục Vô Trần hiện lên rõ nét hơn, dù vẫn là một thực thể mờ ảo, nhưng vẻ mặt đau khổ, tuyệt vọng của y đã khắc sâu vào tâm trí Tần Mặc. Y không nói, nhưng sự tồn tại của y đã là một lời nhắc nhở thầm lặng, một minh chứng sống động về cái giá khủng khiếp của sự lạc lối, của việc từ bỏ bản chất để chạy theo những khát vọng không phải của mình.
Trong khoảnh khắc ấy, một bóng hình uyên bác xuất hiện. Đó là Hiền Giả Cổ Đại, không mang hình hài cụ thể, nhưng toát lên vẻ thâm trầm, ánh mắt chứa đựng trí tuệ ngàn năm. Y ngồi đối diện với Bạch Hổ Lão Tổ (Cổ Đại) dưới gốc cây, ánh sáng hoàng hôn bao trùm cả hai, tạo nên một khung cảnh như trong tranh vẽ. Hiền Giả không áp đặt, không ra lệnh, mà bằng một giọng điệu trầm thấp, vang vọng như tiếng chuông từ đáy thời gian, y bắt đầu kể chuyện, gợi mở.
"Sức mạnh thực sự không đến từ việc trở thành thứ không phải mình," Hiền Giả nói, giọng y vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, "mà từ việc thấu hiểu và tôn vinh bản chất chân thật nhất của ngươi." Y không chỉ nói bằng lời, mà còn dùng tay vẽ lên không trung những hình ảnh sống động. Những hình ảnh về chu kỳ tự nhiên của vạn vật, về sự cân bằng tinh tế của thế giới, về vẻ đẹp hoang dã và sức mạnh nội tại của loài hổ. Y chỉ ra rằng, "hổ tính" không phải là một giới hạn, mà là một kho báu vô giá, là bản chất cốt lõi mang đến cho Bạch Hổ sức mạnh độc nhất vô nhị.
"Ngươi là chúa tể rừng xanh, là biểu tượng của uy mãnh và sự tự do. Khi ngươi từ bỏ hổ tính, ngươi không chỉ đánh mất bản thân, mà còn phá vỡ sự cân bằng của cả thế giới này." Lời Hiền Giả như một luồng gió mát lành thổi vào tâm hồn đang bối rối của Bạch Hổ Lão Tổ (Cổ Đại). Y tiếp tục: "Một con hổ dũng mãnh, tự do, gầm vang trời đất, mang trong mình linh hồn của rừng xanh, há chẳng phải đã là đỉnh cao của sự tồn tại?"
Hiền Giả hướng ánh mắt về phía Lục Vô Trần (Ký Ức Đau Khổ), như một lời minh chứng sống động nhất cho những gì y vừa nói. "Con đường 'nhân hóa' không phải là con đường tiến hóa duy nhất, càng không phải là con đường duy nhất dẫn đến 'thăng tiên'. Nó là một con đường đầy cạm bẫy, dẫn đến sự suy tàn của ý chí tồn tại, như Lục Vô Trần đang đứng kia." Nỗi đau của Lục Vô Trần, hiện diện mờ ảo nhưng nặng nề, như một lời cảnh báo câm lặng, khắc sâu vào tâm trí Bạch Hổ Lão Tổ (Cổ Đại) và cả Tần Mặc.
Bạch Hổ Lão Tổ (Cổ Đại) lắng nghe, đôi mắt y dần mất đi sự dao động, thay vào đó là sự trầm tư sâu sắc. Y nhìn vào Lục Vô Trần, nhìn vào Hiền Giả, và nhìn vào những hình ảnh về "hổ tính" mà Hiền Giả đã vẽ ra. Tần Mặc cảm nhận được sự thay đổi trong ý chí tồn tại của Bạch Hổ Lão Tổ (Cổ Đại). Y đang đứng trước một lựa chọn, không phải giữa sức mạnh và yếu đuối, mà giữa sự thật và ảo vọng, giữa bản nguyên và sự mất mát. Dù Hiền Giả Cổ Đại không thể khiến Bạch Hổ Lão Tổ (Cổ Đại) hoàn toàn từ bỏ ý niệm "nhân hóa" ngay lập tức – bởi đó là một tư tưởng đã ăn sâu vào Kỷ Nguyên Hiền Giả – nhưng những lời của y đã gieo mầm một sự thay đổi sâu sắc. Nó không còn nhìn nhận "hổ tính" là một giới hạn, mà là một giá trị cần được trân trọng và phát huy.
***
Trong sâu thẳm dòng chảy ký ức, cảnh tượng lại chuyển đổi, cuốn Tần Mặc trở về Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, nhưng giờ đây là vào một đêm trăng sáng vằng vặc. Ánh trăng bạc xuyên qua kẽ lá, rải những mảng sáng lấp lánh lên nền đất ẩm, tạo nên một vẻ đẹp huyền ảo, tĩnh mịch. Không khí mát mẻ, trong lành, mang theo mùi hương của cỏ cây ban đêm và một chút ẩm ướt của sương đêm. Tiếng côn trùng đêm rả rích, tiếng cú mèo vọng lại từ xa, và tiếng gió nhẹ nhàng lướt qua tán lá cổ thụ, tất cả tạo nên một bản hòa tấu êm dịu nhưng cũng đầy bí ẩn.
Tần Mặc chứng kiến sự thay đổi rõ rệt trong tâm trí Bạch Hổ Lão Tổ (Cổ Đại). Những lời của Hiền Giả Cổ Đại, cùng với nỗi đau của Lục Vô Trần (Ký Ức Đau Khổ) đã ám ảnh y, khiến y không ngừng suy ngẫm. Giờ đây, y không còn chỉ nhìn vào hình dáng con người như một mục tiêu duy nhất, một con đường "tiến hóa" tối thượng. Thay vào đó, đôi mắt vàng rực của y bắt đầu quan sát những con hổ khác trong bầy đàn, những thành viên của Hổ Tộc Cổ Đại.
Y nhìn những con hổ con nô đùa, những con hổ trưởng thành săn mồi, những ánh mắt kiêu hãnh và dũng mãnh. Y nhận ra sức mạnh và sự hài hòa trong bản chất của chúng, trong mỗi tiếng gầm, mỗi bước chân uyển chuyển, mỗi sợi lông trắng muốt. Chúng không truy cầu "nhân hóa", chúng không khao khát "thăng tiên" theo cách từ bỏ bản thân, nhưng chúng vẫn mạnh mẽ, vẫn tự do, vẫn là những chúa tể đích thực của rừng sâu. Sự thuần túy trong ý chí tồn tại của chúng, không bị vẩn đục bởi những tư tưởng ngoại lai, đã khiến Bạch Hổ Lão Tổ (Cổ Đại) bừng tỉnh.
Tần Mặc cảm nhận được sự nhận thức sâu sắc đang lớn dần trong tâm hồn Bạch Hổ Lão Tổ (Cổ Đại). Y nhớ lại những cuộc săn đêm đầy kịch tính, khi bản năng mách bảo y phải hành động, khi sức mạnh cơ bắp và sự nhanh nhẹn là tất cả. Y nhớ những tiếng gầm vang dội khẳng định lãnh thổ, khiến cả rừng sâu phải rung chuyển, một biểu tượng của quyền uy và sự tự do không gì sánh được. Y nhớ những khoảnh khắc nghỉ ngơi an bình dưới ánh trăng, khi y cảm nhận được sự gắn kết với đất mẹ, với rừng cây, với dòng máu hổ chảy trong huyết quản. Tất cả những điều ấy, giờ đây, trở nên rực rỡ và ý nghĩa hơn bao giờ hết. Chúng không phải là những hành động tầm thường của một con thú, mà là biểu hiện cao quý nhất của "hổ tính", là bản nguyên cốt lõi làm nên sự vĩ đại của y.
"Đây... đây mới là sức mạnh của ta. Đây mới là chính ta," một ý niệm trực tiếp, mạnh mẽ, vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, đó là tiếng lòng của Bạch Hổ Lão Tổ (Cổ Đại). Đó không phải là một lời nói, mà là một sự khẳng định bản thân, một sự chấp nhận trọn vẹn bản chất của mình.
Trong khoảnh khắc ấy, Bạch Hổ Lão Tổ (Cổ Đại) ngẩng cao đầu, đôi mắt vàng rực nhìn thẳng vào vầng trăng bạc. Y gầm vang một tiếng, không phải của sự phân vân, không phải của sự tìm kiếm, mà là một tiếng gầm đầy nội lực, đầy tự tin, khẳng định sự tồn tại và sức mạnh nguyên thủy của mình. Tiếng gầm ấy xé toạc màn đêm, lan truyền khắp Rừng Nguyên Sinh Bất Tận.
Và rồi, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Các Hổ Tộc Cổ Đại xung quanh, như bị đánh thức bởi tiếng gọi thiêng liêng ấy, cũng đồng loạt ngẩng đầu. Những con hổ với thân hình vạm vỡ, bộ lông trắng muốt hoặc vàng sẫm, ánh mắt sắc lạnh, đầy uy lực, cùng hòa theo tiếng gầm của vị chúa tể. Tiếng gầm của chúng, mạnh mẽ và hoang dã, nối tiếp nhau vang vọng khắp cánh rừng, tạo thành một bản giao hưởng uy dũng của rừng sâu, một lời tuyên ngôn hùng hồn về bản nguyên, về sự tự do và sức mạnh của loài hổ. Tần Mặc cảm nhận được một luồng ý chí tồn tại dâng trào, thuần khiết và mạnh mẽ chưa từng thấy. Đó là bình minh của một nhận thức mới, một sự bừng tỉnh về giá trị đích thực của bản thân.
Thị kiến dần mờ đi, nhưng cảm giác về sự kiên định, về bản nguyên đã được tìm lại vẫn còn đọng lại trong Tần Mặc. Hắn hiểu rằng, Bạch Hổ Lão Tổ (Cổ Đại) không hoàn toàn từ bỏ ý niệm "nhân hóa" trong Kỷ Nguyên Hiền Giả, bởi đó là một tư tưởng quá mạnh mẽ và ăn sâu vào thời đại đó. Tuy nhiên, hạt mầm của sự trân trọng "hổ tính", của việc không cần phải biến đổi để đạt đến đỉnh cao, đã được gieo. Điều này cho thấy "chân lý thất lạc" không phải là phủ nhận sự tiến hóa, mà là định hướng nó theo đúng bản chất của vạn vật, điều mà Tần Mặc sẽ tiếp tục làm trong tương lai.
Sự xuất hiện của Hiền Giả Cổ Đại cũng cho Tần Mặc biết rằng hắn không phải người đầu tiên đấu tranh cho "chân lý thất lạc". Có thể có những đồng minh hoặc những kiến thức cổ xưa khác đang chờ hắn khám phá. Dòng ký ức này củng cố tầm quan trọng của các Thần Thú trong việc duy trì cân bằng Huyền Vực, và vai trò của Tần Mặc trong việc "thức tỉnh" chúng để chống lại sự mất cân bằng do Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ truy cầu thăng tiên cực đoan gây ra.
Tần Mặc trở về thực tại, đứng dưới tán Cây Thần Cổ Thụ, cảm nhận gió thổi qua tóc và mùi hương của đất ẩm. Hắn đã hiểu sâu sắc hơn về hành trình của mình, về cuộc chiến dai dẳng để bảo vệ bản nguyên của vạn vật. Gánh nặng trên vai hắn dường như càng thêm trĩu, nhưng ý chí của hắn lại càng thêm kiên định. Con đường phía trước đầy chông gai, nhưng giờ đây, hắn có thêm sự thấu hiểu từ quá khứ, thêm quyết tâm để tạo nên một tương lai cân bằng cho Huyền Vực. Hắn nhìn về phía xa, nơi những ngọn núi ẩn hiện trong sương đêm, nơi Thiên Diệu Tôn Giả đang đẩy mạnh các dự án khai thác linh khí tự nhiên, nơi sự mất cân bằng của Huyền Vực đang biểu hiện qua các hiện tượng thiên nhiên bất thường. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chỉ bắt đầu.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.