Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 488: Lời Tuyên Bố Của Rừng Sâu: Mộc Lâm Chủ Đứng Về Phía Bản Chất

Sáng sớm, sương còn giăng nhẹ trên những tán lá xanh thẫm của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Không khí ẩm ướt, mát lành phảng phất mùi đất mục, rêu phong và nhựa cây, hòa quyện với hương hoa rừng thanh khiết, tạo nên một bản giao hưởng dịu dàng của sự sống. Trong một khu rừng thiêng biệt lập, nơi những cây cổ thụ vươn mình sừng sững như những vị thần gác đền, ánh sáng ban mai lọt qua kẽ lá, vẽ nên những vệt vàng lấp lánh trên nền đất. Đây là Mộc Lâm Chủ’s Sacred Grove, nơi linh khí hội tụ, và cũng là nơi Mộc Lâm Chủ thường tĩnh tọa.

Mộc Lâm Thợ Săn, thân hình cường tráng, làn da ngăm đen rắn rỏi do sương gió, đang quỳ gối trước một gốc cây cổ thụ lớn. Gốc cây này không chỉ là một cái cây, mà dường như đã trở thành một phần của chính Mộc Lâm Chủ, người đang ngồi trên đó. Dáng người bà nhỏ bé, gầy guộc, nhưng ánh mắt xanh biếc lại tinh anh và đầy sự khôn ngoan, tựa như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử của rừng sâu. Mái tóc bạc trắng của bà vấn gọn gàng, điểm xuyết những chiếc lá xanh non và hoa rừng dại, hòa mình vào màu xanh của cây cối xung quanh. Trang phục của bà cũng được kết từ lá cây và vỏ cây khô, đính kèm các loại hạt và lông chim, khiến bà trông như một hóa thân của chính khu rừng. Vẻ mặt bà trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt, một luồng suy tư sâu sắc đang cuộn trào, phản chiếu những biến động trong tâm khảm.

Mộc Lâm Thợ Săn cẩn trọng kể lại, giọng nói của anh ta không còn vẻ ngập ngừng của đêm trước, mà thay vào đó là sự kính phục và một niềm tin mới mẻ, kiên định. Anh ta thuật lại tỉ mỉ cuộc gặp gỡ với Tần Mặc, từng lời Tần Mặc giải thích về Vô Tính Thành – vùng đất bị thế gian coi là phế địa nhưng lại ẩn chứa chân lý về sự cân bằng bản chất. Anh ta kể về cách Tần Mặc đã lắng nghe “ý chí tồn tại” của vạn vật, về những khát khao giản dị nhưng sâu sắc mà thế gian đã lãng quên. Rồi, anh ta nhấn mạnh đến câu chuyện của Hắc Phong, về việc con sói ấy đã kiên định giữ vững bản chất thú tính, từ chối những cám dỗ của “nhân hóa” để tìm kiếm sức mạnh đích thực trong sự chân thật với chính mình.

“Thưa Chủ nhân,” Mộc Lâm Thợ Săn trầm giọng, đôi mắt ngước nhìn Mộc Lâm Chủ, “thiếu niên Tần Mặc ấy… hắn đã mở ra một con đường khác, một con đường mà chúng ta chưa từng nghĩ tới. Không phải là ‘nhân hóa’ để trở thành con người, cũng không phải là ‘thăng tiên’ để thoát ly thế giới, mà là giữ gìn bản chất, trân trọng ‘vật tính’ cốt lõi của mình. Con đã thấy tận mắt, nghe tận tai… Lời chứng của Hắc Phong, con sói đen tuyền kia, đã lay động đến tận căn nguyên của con. Nó đã chỉ ra rằng, sức mạnh không nằm ở việc biến đổi mình thành thứ khác, mà ở sự trọn vẹn của chính mình.”

Mộc Lâm Chủ khẽ nhắm mắt, một làn gió nhẹ lướt qua tán lá, mang theo tiếng xào xạc như lời thì thầm của rừng già. Bà mở mắt, ánh mắt xanh biếc như ngọc bích. “Bản chất… Cái giá của sự ‘tiến hóa’ mà chúng ta đã phải trả, liệu có đáng không?” Giọng nói của bà trầm ấm, vang vọng như tiếng lá rừng, như âm vang từ lòng đất, chứa đựng một nỗi niềm chất chứa. Bà đã chứng kiến không biết bao nhiêu linh thú vì khao khát “nhân hóa”, vì mong muốn “thăng tiên” mà đánh mất đi bản nguyên của mình, trở thành những sinh vật nửa vời, không còn là chính mình nữa. Những linh thú thân cận của Mộc Lâm Chủ, từ một con chim Ngân Loan lông bạc đang đậu trên cành, đến một con Xích Viêm nhỏ bé đang nằm cuộn tròn dưới gốc cây, hay một Mộc Linh non nớt đang run rẩy, tất cả đều lắng nghe câu chuyện với vẻ tò mò, xen lẫn sự băn khoăn. Chúng cảm nhận được sự nghiêm trọng trong lời nói của Mộc Lâm Thợ Săn và sự suy tư sâu sắc từ Mộc Lâm Chủ, như thể một chương mới đang được mở ra trong lịch sử của rừng sâu. Mùi hương của nhựa cây và đất ẩm càng thêm nồng nàn, như thể chính khu rừng cũng đang lắng nghe và suy ngẫm. Mộc Lâm Chủ biết, quyết định của bà không chỉ ảnh hưởng đến bộ tộc Mộc Lâm, mà còn đến vận mệnh của cả Rừng Nguyên Sinh Bất Tận này.

***

Giữa trưa, mặt trời đứng bóng, những tia nắng ấm áp xuyên qua tán lá dày đặc, tạo thành vô vàn đốm sáng nhảy múa trên mặt đất ẩm ướt của Cây Thần Cổ Thụ. Nơi đây, linh khí dồi dào đến mức dường như có thể nhìn thấy bằng mắt thường, bốc lên thành từng sợi mờ ảo, hòa quyện vào không khí. Cây Thần Cổ Thụ vươn mình sừng sững, thân cây to lớn đến mức hàng trăm người ôm không xuể, cành lá sum suê như che phủ cả một ngọn núi nhỏ. Tán cây rộng lớn như một vương miện xanh khổng lồ, là nơi trú ngụ của vô số linh hồn của rừng. Không khí ở đây đặc quánh mùi gỗ cổ thụ, rêu phong và một thứ hương thơm thanh thoát, huyền bí mà chỉ những nơi linh thiêng nhất mới có.

Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong được Mộc Lâm Thợ Săn dẫn đến nơi đây. Tần Mặc vẫn giữ vẻ bình thản thường thấy, ánh mắt sâu thẳm quan sát mọi vật xung quanh. Hắn cảm nhận được hàng trăm “ý chí tồn tại” đang hội tụ, từ những con côn trùng nhỏ bé nhất cho đến những linh thú khổng lồ ẩn mình trong bóng tối. Tô Lam bước đi bên cạnh hắn, đôi mắt phượng sáng ngời, toát lên vẻ thấu hiểu sâu sắc, không còn chút nghi hoặc nào. Nàng giờ đây đã hoàn toàn tin tưởng vào con đường mà Tần Mặc đang đi, con đường của sự cân bằng bản chất. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền mượt mà và đôi mắt đỏ rực, bước đi uy dũng, mỗi bước chân đều toát lên vẻ kiên định, tự hào về bản chất nguyên thủy của mình.

Xung quanh Cây Thần Cổ Thụ, vô số linh thú đã tập trung. Từ những con Ngân Loan lông bạc lấp lánh đang bay lượn trên cao, tiếng kêu trong trẻo vang vọng, đến những con Xích Viêm với mái tóc đỏ rực đang tò mò nhìn về phía Tần Mặc, hay Bích Thủy Tinh Linh trong suốt như nước đang lấp lánh bên dòng suối nhỏ chảy quanh gốc cây. Những Mộc Linh non nớt vươn cành lá như cánh tay chào đón, và vô vàn Linh Thú Trẻ với đôi mắt to tròn ngây thơ đang hiếu kỳ quan sát. Tần Mặc cảm nhận được ánh mắt của Bạch Hổ Lão Tổ từ xa, một ánh mắt chất chứa sự giằng xé, hoài nghi nhưng cũng đầy sự chú ý. Lão tổ đã không còn ẩn mình hoàn toàn, mà dường như đang chờ đợi một điều gì đó trọng đại.

Mộc Lâm Chủ đứng dậy, thân hình nhỏ bé của bà giờ đây không còn vẻ gầy guộc mà trở nên uyển chuyển, mạnh mẽ lạ thường, như một cái cây cổ thụ ngàn năm vươn mình đón nắng. Bà bước xuống từ gốc cây, tiếng lá cây và vỏ cây khô va chạm vào nhau nghe như một bản nhạc dịu dàng của rừng. Bà nhìn Tần Mặc, ánh mắt xanh biếc như hai viên ngọc quý. Đó là một cái nhìn đầy sự đánh giá, dò xét, nhưng cũng ẩn chứa sự thấu hiểu và một chút hy vọng. Cuối cùng, bà chậm rãi gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, hằn lên những nếp nhăn của thời gian.

“Tần Mặc, ngươi đã gieo những hạt giống khác biệt vào khu rừng này,” Mộc Lâm Chủ cất lời, giọng nói trầm ấm nhưng lại vang vọng rõ ràng đến từng ngóc ngách của khu rừng. “Ta đã nghe câu chuyện của ngươi, về Vô Tính Thành, về những sinh linh tìm thấy sự bình yên trong việc chấp nhận bản chất. Và ta cũng đã nghe lời chứng của Hắc Phong, về một con đường mà không cần phải từ bỏ bản nguyên để tìm thấy sức mạnh.”

Tần Mặc khẽ khàng đáp, giọng điệu bình thản nhưng mỗi lời nói đều mang sức nặng. “Chúng ta chỉ muốn vạn vật được là chính mình, không bị ép buộc phải thay đổi bản chất để tìm thấy giá trị. Mỗi vật đều có ‘vật tính’ riêng, mỗi linh hồn đều có ‘ý chí tồn tại’ độc đáo. Ép buộc chúng phải theo một con đường duy nhất, chẳng khác nào nhổ gốc một cái cây để trồng một loài hoa khác, dù loài hoa đó có đẹp đến mấy, nó cũng không phải là cái cây ban đầu.”

Mộc Lâm Chủ cười nhẹ, nụ cười của bà như một làn gió mát lành thổi qua rừng. “Đúng vậy. Đã bao lâu rồi chúng ta mới nghe lại những lời như thế này… Lời của những Hiền Giả cổ xưa, về ‘Chân Lý Thất Lạc’. Những lời mà thế gian đã lãng quên, vì mê muội bởi khát vọng ‘thăng tiên’ vô độ. Rừng sâu này, ta đã cảm nhận được sự mất cân bằng đang ngày càng lan rộng, những hiện tượng thiên nhiên bất thường, những dòng linh khí bị khai thác cạn kiệt. Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ như hắn, vì truy cầu sức mạnh mà không ngần ngại phá hủy bản nguyên của vạn vật, đã đẩy Huyền Vực đến bờ vực của sự hủy diệt.” Bà nhìn Tần Mặc, ánh mắt đầy tin tưởng. “Ngươi, thiếu niên đến từ Vô Tính Thành, chính là người mang đến ánh sáng cho con đường mà chúng ta đã từng tin là không tồn tại.”

***

Trong ánh nắng vàng ruộm của buổi trưa, dưới tán Cây Thần Cổ Thụ vĩ đại, Mộc Lâm Chủ quay mặt về phía hàng trăm linh thú đang tụ tập, từ những loài nhỏ bé như Mộc Linh đến những thần thú hùng vĩ như Ngân Loan, Xích Viêm, và cả bóng dáng ẩn hiện của Bạch Hổ Lão Tổ. Giọng nói của bà vang vọng khắp khu rừng, không phải là tiếng gầm uy lực, mà là một âm thanh nhẹ nhàng, trầm ấm, nhưng lại có sức lay động đến tận sâu thẳm linh hồn của vạn vật. Tiếng nói ấy như tiếng gió thì thầm qua lá, như tiếng suối reo từ ngàn đời, như chính nhịp thở của rừng già, chứa đựng toàn bộ sự sống và trí tuệ cổ xưa. Mùi hương của đất ẩm, rêu phong, và nhựa cây càng trở nên nồng nàn hơn, hòa quyện với mùi ozon tươi mới của rừng sau cơn mưa đêm, như một lời chào đón cho một sự khởi đầu mới.

“Hỡi con dân của rừng sâu, hỡi những linh hồn mang bản chất hoang dã!” Mộc Lâm Chủ tuyên bố, cánh tay bà giơ lên cao, như đang ôm trọn cả khu rừng vào lòng. “Ta, Mộc Lâm Chủ, người đã canh giữ Rừng Nguyên Sinh Bất Tận này qua hàng ngàn năm, tuyên bố rằng con đường của Tần Mặc là con đường mà khu rừng này sẽ đi theo! Anh ấy mang đến ‘Chân Lý Thất Lạc’ từ Kỷ Nguyên Hiền Giả, rằng giá trị đích thực không nằm ở việc biến đổi, mà là ở việc giữ gìn và phát huy bản chất của chính mình!”

Lời tuyên bố của bà như một làn sóng linh khí lan tỏa, khiến mặt đất khẽ rung lên, và những chiếc lá trên Cây Thần Cổ Thụ cũng xào xạc đồng điệu. Tần Mặc đứng bên cạnh, bình tĩnh lắng nghe, đôi mắt hắn khẽ nhắm lại, cảm nhận sự rung động sâu sắc từ “ý chí tồn tại” của vạn vật đang phản ứng. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn, sự băn khoăn, nhưng trên hết là một tia hy vọng mới mẻ đang bừng cháy trong vô vàn linh hồn.

Mộc Lâm Chủ tiếp tục, giọng nói của bà càng thêm kiên định, như một lời thề nguyền thiêng liêng. “Hãy từ bỏ khát vọng ‘nhân hóa’ mù quáng, đừng đ��nh mất sức mạnh nguyên thủy mà Thiên Đạo đã ban tặng! Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ như hắn đang khai thác linh khí tự nhiên một cách vô độ, đẩy Huyền Vực vào cảnh mất cân bằng, chỉ vì một mục đích ‘thăng tiên’ ích kỷ. Họ đã quên mất rằng, khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới! Rừng sâu này sẽ là nơi trú ẩn, là minh chứng cho sự hài hòa và tiến hóa đích thực! Chúng ta sẽ chứng minh rằng, không cần phải trở thành con người mới là vĩ đại, không cần phải lên tiên mới là đỉnh cao. Chỉ cần là chính mình, trọn vẹn với bản chất, đó mới là con đường chân chính!”

Ngay lập tức, một làn sóng phản ứng bùng nổ từ đám linh thú. Những Linh Thú Trẻ ngây thơ bắt đầu reo hò, tiếng kêu non nớt của chúng hòa vào nhau tạo thành một âm thanh vui tai. Những linh thú lớn hơn, như Phong Lang và Long Xà, gầm gừ đồng tình, tiếng gầm của chúng làm rung chuyển mặt đất. Ngân Loan và Xích Viêm bay lượn trên cao, tiếng kêu trong trẻo và mạnh mẽ của chúng như một lời khẳng định. Tuy nhiên, vẫn có một số linh thú vẫn còn do dự, ánh mắt chúng chất chứa sự băn khoăn, sự giằng xé giữa niềm tin cũ và triết lý mới mẻ này. Sự thay đổi không bao giờ là dễ dàng, đặc biệt là khi nó thách thức những niềm tin đã ăn sâu hàng ngàn năm.

Từ xa, rất xa, trong bóng tối sâu hơn của khu rừng, nơi những tán cây cổ thụ che phủ, Bạch Hổ Lão Tổ đứng lặng lẽ. Thân hình khổng lồ với bộ lông trắng như tuyết của nó gần như hòa mình vào màn sương mờ ảo, nhưng đôi mắt hổ vàng rực của nó lại ánh lên một tia sáng sắc lạnh. Lão tổ cảm nhận từng lời của Mộc Lâm Chủ vang dội trong tâm trí nó, không phải qua đôi tai vật lý, mà qua “ý chí tồn tại”, chạm đến tận bản nguyên sâu thẳm nhất của nó. Tiếng gầm nhẹ, trầm đục mà Tần Mặc đã cảm nhận được từ đêm qua, giờ đây lại vang lên, nhưng lần này nó chứa đựng sự bão tố dữ dội hơn gấp bội. Khát vọng “nhân hóa” đã ăn sâu hàng ngàn năm, niềm tin sắt đá rằng chỉ có hình hài con người mới là tối thượng, giờ đây đang bị lung lay dữ dội bởi những lời lẽ của Mộc Lâm Chủ và chân lý mà Tần Mặc mang đến.

Sự giằng xé nội tâm của Bạch Hổ Lão Tổ đã đạt đến đỉnh điểm. Nó đang ở ngã ba đường, giữa con đường cũ đã quen thuộc và một con đường mới đầy hứa hẹn, nhưng cũng đầy bất định. Lời kêu gọi của Mộc Lâm Chủ không chỉ là một lời tuyên bố, mà là một hạt mầm được gieo vào tâm trí của tất cả linh thú, là khởi đầu của một làn sóng phản kháng lại việc “khai linh” cưỡng bức và “nhân hóa” mà các tu sĩ bên ngoài đang áp đặt. Tần Mặc biết rằng, sự liên minh giữa hắn và Mộc Lâm Chủ sẽ là một lực lượng đáng gờm, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý và có thể là hành động đối phó từ Thiên Diệu Tôn Giả và các thế lực tu sĩ khác. Nhưng hắn cũng tin rằng, hạt mầm của chân lý đã được gieo, và những cây non của sự cân bằng bản chất đang dần vươn mình, sẵn sàng đối mặt với bão tố. Con đường phía trước còn dài, nhưng giờ đây, hắn không còn đơn độc nữa.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free