Vạn vật không lên tiên - Chương 461: Bóng Đen Khai Thác: Rừng Sâu Rên Rỉ
Ánh trăng non vắt mình trên đỉnh trời, lấp lánh như một mảnh bạc vỡ, rải thứ ánh sáng dịu mát xuống Hồ Nguyệt Ảnh. Mặt hồ phẳng lặng như gương, phản chiếu vạn vật, từ những tán lá cổ thụ rậm rạp đến những chòm sao xa xôi, tạo nên một bức tranh huyền ảo, thanh tịnh đến lạ lùng. Tiếng nước khẽ vỗ vào bờ, thì thầm như những lời cổ ngữ, rồi lại tan vào màn đêm. Đâu đó trong lùm cây, tiếng côn trùng rỉ rả, bản giao hưởng của sự sống vẫn tiếp diễn, hòa cùng tiếng chim đêm chốc chốc lại cất lên một khúc ca mơ hồ, xa vắng. Mùi nước trong lành, tinh khiết quyện với hương hoa sen nở muộn trên mặt hồ, mùi cỏ dại ven bờ và mùi đất ẩm sau một ngày dài, tạo nên một không gian tự nhiên, thanh khiết và dễ chịu đến mức khiến lòng người lắng dịu.
Tần Mặc ngồi bên bờ hồ, ánh mắt dõi theo những gợn sóng lăn tăn do cơn gió nhẹ lướt qua. Hắn vuốt ve bộ lông đen tuyền của Hắc Phong đang nằm cuộn tròn bên cạnh, cảm nhận sự ấm áp và trung thành toát ra từ nó. Ngân Loan, con linh thú nhỏ bé với bộ lông bạc óng ánh, đậu trên vai hắn, đôi mắt tinh anh không ngừng đảo quanh, cảnh giác với mọi biến động dù là nhỏ nhất của màn đêm.
Tâm trí Tần Mặc không thể yên tĩnh như mặt hồ. Lời cảnh cáo của Bạch Hổ Lão Tổ thông qua Mộc Tinh vẫn văng vẳng bên tai hắn, như một lời tiên tri về những thử thách sắp tới. Hắn hiểu, Bạch Hổ Lão Tổ không hoàn toàn sai khi lo lắng cho sự tồn vong của linh thú. Trong một thế giới nơi các tu sĩ nhân loại ngày càng mạnh mẽ và hung hãn, việc tìm kiếm một con đường để linh thú tồn tại và phát triển là điều tất yếu. Niềm tin của nó vào con đường 'nhân hóa', dù cực đoan, cũng xuất phát từ một ý định bảo vệ, một khát vọng tránh khỏi sự áp bức, hủy diệt. Nhưng chính vì sự cực đoan ấy, nó đã quên đi giá trị của bản nguyên, của sự cân bằng mà vạn vật vốn dĩ phải có.
*Bạch Hổ Lão Tổ, khát vọng nhân hóa của ngươi có thể là lý do cho sự tàn phá này, hay chỉ là một triệu chứng khác của bệnh chung?* Tần Mặc tự hỏi trong lòng, nỗi lo lắng len lỏi. Hắn cảm nhận được một sự liên kết mơ hồ giữa khát vọng mù quáng của Bạch Hổ và sự tham lam vô độ của tu sĩ. Cả hai đều muốn thay đổi bản chất, muốn áp đặt một khuôn mẫu nào đó lên vạn vật, để rồi quên đi rằng giá trị thực sự nằm ở sự đa dạng, ở việc mỗi vật được là chính nó. Hắn tin rằng sự tàn phá đang diễn ra không chỉ là hành động riêng lẻ của một nhóm tu sĩ, mà là biểu hiện của một hệ tư tưởng lớn hơn, nguy hiểm hơn, đang lan tràn khắp Huyền Vực.
Tô Lam tiến lại gần, đặt tay nhẹ lên vai Tần Mặc, ánh mắt nàng thấu hiểu nỗi ưu tư của hắn. Nàng cũng nhìn về phía mặt hồ, nơi ánh trăng vừa bị một đám mây mỏng che khuất, khiến không gian chìm vào một khoảng tối chốc lát.
"Sư huynh," nàng khẽ nói, giọng trầm ấm, "Bạch Hổ Lão Tổ... liệu chúng ta có thể thuyết phục được nó không?" Nàng đã chứng kiến sự kiên cường của Tần Mặc, sự thấu hiểu sâu sắc của hắn đối với vạn vật, nhưng lần này, đối thủ là một trong Tứ Đại Thần Thú, một thực thể đã tồn tại hàng ngàn năm với niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy.
Mộc Lâm Chủ, với dáng vẻ gầy guộc nhưng ánh mắt đầy tinh anh, cũng chậm rãi bước tới. Ông ngẩng nhìn về phía rừng sâu, thân thể run rẩy một cách khó nhận ra, như những cành cây cổ thụ bị gió lạnh lay động. "Rừng đang rên rỉ, ta cảm nhận được... có điều gì đó không đúng." Giọng ông thì thầm, nhưng lại mang một sự nặng nề, như lời báo hiệu của một tai ương sắp giáng xuống. Ông, với tư cách là người bảo vệ và là một phần của khu rừng, cảm nhận được nỗi đau của nó một cách trực tiếp và sâu sắc hơn bất cứ ai. Mùi của đất ẩm và lá cây trong không khí dường như cũng nhuốm một vẻ u buồn khó tả.
Ngân Loan trên vai Tần Mặc đột nhiên kêu lên một tiếng sắc nhọn, vang vọng trong màn đêm tĩnh mịch, phá tan sự yên bình giả tạo. Tiếng kêu ấy mang theo sự cảnh báo, một nỗi sợ hãi nguyên thủy. Hắc Phong, đang nằm yên lặng, lập tức bật dậy, bộ lông đen tuyền dựng đứng, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ hung dữ. Nó gầm gừ khe khẽ, tiếng gầm như một luồng gió lạnh lướt qua, mắt hướng về một hướng khác trong rừng, nơi bóng đêm dường như đặc quánh hơn.
Tần Mặc nhắm mắt lại, lắng nghe. Hắn không cần nhìn, không cần nghe bằng tai thường. Hắn cảm nhận. Một luồng 'ý chí tồn tại' hỗn loạn, đau đớn và tuyệt vọng đang lan tỏa, như một cơn thủy triều vô hình đang cuộn trào từ sâu thẳm khu rừng. Đó không phải là nỗi sợ hãi đơn thuần của một linh thú, mà là sự rên rỉ của một tập hợp lớn các linh hồn, của cây cỏ, của đá núi, của dòng suối. Nó là tiếng khóc của chính bản nguyên khu rừng đang bị xé nát. Tần Mặc siết chặt nắm tay, cảm nhận rõ rệt sự bất an, sự tàn phá đang diễn ra, và một quyết tâm mới trỗi dậy trong lòng hắn. Cuộc đối đầu sắp tới không chỉ là với Bạch Hổ Lão Tổ, mà còn là với một thế lực nguy hiểm hơn, một thế lực đang trực tiếp đe dọa sự sống còn của Linh Thú Sơn Mạch.
***
Bình minh hôm sau, sương mù giăng mắc khắp Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, tạo nên một không gian trắng xóa, ẩm ướt và huyền ảo. Không khí lành lạnh thấm vào da thịt, mang theo mùi đất ẩm, rêu phong và lá mục. Tần Mặc, Tô Lam, Hắc Phong và Mộc Lâm Chủ thận trọng tiến sâu vào khu vực mà Ngân Loan và Hắc Phong đã cảnh báo đêm qua. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng chim kêu lạ lùng từ sâu trong rừng vẫn vang vọng, nhưng giờ đây, chúng mang một vẻ gì đó hoảng loạn, đứt quãng, không còn là bản giao hưởng hài hòa của tự nhiên.
Họ len lỏi qua những thân cây cổ thụ khổng lồ, những cột trụ sống sừng sững vươn mình lên trời, tán lá rậm rạp che khuất gần hết ánh sáng mặt trời, khiến con đường trở nên u tối và bí ẩn. Tuy nhiên, càng đi sâu, một thứ âm thanh chói tai, hỗn độn càng trở nên rõ ràng hơn, xuyên qua màn sương mù dày đặc. Đó là tiếng rì rì của những pháp khí khai thác, tiếng nổ nhỏ từ những mỏ linh thạch bị phá vỡ, tiếng cây đổ rầm rầm vang vọng như những tiếng gầm gừ đau đớn của đất mẹ. Xen lẫn vào đó là tiếng kêu thảm thiết của linh thú bị hoảng loạn, tiếng rít của gió khi những thân cây khổng lồ ngã xuống, và cả những tiếng người nói chuyện ồn ào, thô lỗ.
Khi màn sương bắt đầu tan đi đôi chút, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt họ. Một khu vực rừng rộng lớn, vốn xanh tươi và nguyên sơ, giờ đây đã biến thành một bãi chiến trường hoang tàn. Những cái cây cổ thụ, biểu tượng của sự sống và thời gian, bị chặt hạ không thương tiếc, nằm ngổn ngang trên mặt đất ẩm ướt. Thân cây nứt nẻ, tỏa ra một ánh sáng xanh yếu ớt trong giây lát rồi tắt hẳn, như linh hồn của chúng đang rời bỏ thể xác. Những vệt đất đá bị đào bới nham nhở, để lộ ra những mạch linh thạch lấp lánh nhưng vô hồn. Mùi đất bị xới tung, mùi khói nhẹ từ những lò luyện đơn giản của tu sĩ, mùi nhựa cây tươi bị cắt, và cả mùi ẩm mốc xen lẫn mùi máu tanh từ những cái bẫy thú được giăng khắp nơi, trộn lẫn vào nhau, tạo thành một thứ mùi ghê tởm, ngột ngạt.
Tần Mặc và đồng đội ẩn mình sau một bụi cây rậm rạp, quan sát. Hàng chục tu sĩ, mặc những trường bào đồng nhất màu xám tro, đang hối hả làm việc. Ánh sáng vàng vọt từ các pháp khí khai thác của họ xuyên qua tán lá, chiếu rọi lên những gương mặt chai lì, đầy tham lam. Thủ lĩnh của nhóm tu sĩ, một nam nhân dáng người cao lớn, mặc trường bào xám tro, ánh mắt sắc lạnh và đầy kiêu ngạo, đang chỉ huy đám thuộc hạ. Hắn ta không ngừng thúc giục, ra lệnh, hoàn toàn thờ ơ trước sự tàn phá mà mình đang gây ra.
Mộc Lâm Chủ run rẩy kịch liệt, những cành cây khô trên đầu ông héo rũ đi trông thấy, như thể cơ thể ông đang phản ứng trực tiếp với nỗi đau của rừng. Ông gào lên, một tiếng gào đầy tuyệt vọng và đau đớn, nhưng chỉ vang lên trong cổ họng, không thể thoát ra ngoài. "Chúng... chúng đang giết chết rừng! Nhìn kìa, Mộc Tinh của Cổ Thụ Đỏ đang héo úa!" Ông chỉ tay về phía một thân cây cổ thụ khổng lồ vừa bị đốn hạ, nơi ánh sáng xanh cuối cùng vừa tắt lịm.
Tần Mặc nhắm mắt lại, lắng nghe 'ý chí tồn tại' của khu rừng. Hắn cảm nhận được sự suy kiệt, sự rên rỉ của hàng trăm, hàng ngàn Mộc Tinh đang bị rút cạn linh lực. *Nỗi đau này... không phải của riêng một cây, mà là của cả khu rừng. Chúng không chỉ khai thác, chúng đang rút cạn sự sống.* Hắn đưa tay chạm vào một thân cây vừa bị chặt, cảm nhận rõ rệt sự trống rỗng, sự lạnh lẽo của một linh hồn vừa ra đi. Cảm giác lạnh lẽo từ không khí sương mù và sự rùng mình trước nỗi đau của rừng bao trùm lấy hắn.
Tô Lam siết chặt chuôi kiếm bên hông, đôi mắt phượng sáng ngời ánh lên sự phẫn nộ. "Đây không chỉ là săn bắt... Chúng đang cướp đoạt! Chúng đang hủy diệt!" Nàng chưa bao giờ chứng kiến một cảnh tượng tàn khốc đến vậy. Các tu sĩ này không săn bắt linh thú để tu luyện, không thu thập linh dược theo quy tắc tự nhiên, mà họ đang cướp bóc, phá hoại một cách trắng trợn, không có bất kỳ sự tôn trọng nào.
Một số Linh Thú Trẻ, vốn đang ẩn mình, vì quá sợ hãi trước tiếng ồn và sự tàn phá, đã không thể kiềm chế mà hoảng loạn chạy tán loạn. Tiếng kêu non nớt, thảm thiết của chúng vang vọng khắp khu rừng, càng làm tăng thêm vẻ bi thương của cảnh tượng. Chúng là những nạn nhân trực tiếp của sự tham lam vô độ này, những sinh linh non nớt chưa kịp trưởng thành đã phải chứng kiến môi trường sống của mình bị xé nát. Tần Mặc cảm nhận được ý chí sợ hãi, lạc lối của chúng, chúng không biết phải đi đâu, phải làm gì khi ngôi nhà của mình đang sụp đổ.
Đây là sự khai thác quy mô lớn, có tổ chức. Tần Mặc nhận ra rằng hành động này không chỉ là của một nhóm tu sĩ nhỏ lẻ, mà chắc chắn phải có sự hậu thuẫn từ một thế lực mạnh mẽ hơn, có lẽ là Thiên Diệu Tôn Giả đang đẩy mạnh các dự án khai thác linh khí tự nhiên. Sự mất cân bằng của Huyền Vực đã biểu hiện rõ rệt qua những hành động tàn phá này, và qua nỗi đau mà hắn đang cảm nhận từ chính bản nguyên của rừng.
***
Chiều muộn, khi ánh hoàng hôn đỏ rực bắt đầu nhuộm màu chân trời, Tần Mặc và đồng đội trở về Cây Thần Cổ Thụ, nơi những tán lá rậm rạp vẫn vươn mình che chở, tạo nên một không gian trang nghiêm và linh thiêng giữa sự tàn phá. Tuy nhiên, bầu không khí nơi đây cũng không còn vẻ hùng vĩ, tràn đầy sức sống như trước. Một nỗi buồn man mác, một sự căng thẳng vô hình bao trùm lấy mọi vật, như thể chính Cây Thần cũng đang cảm nhận được sự nguy hiểm cận kề. Tiếng gió lướt qua tán lá nghe như một lời thở dài nặng nề, và tiếng côn trùng rỉ rả cũng mang vẻ u uẩn hơn.
Tần Mặc ngồi dưới gốc cây cổ thụ, nhắm mắt lại. Hắn cố gắng trấn tĩnh bản thân, gạt bỏ những hình ảnh tàn khốc vừa chứng kiến, để tập trung vào việc cảm nhận 'ý chí tồn tại' của Cây Thần, của những linh hồn cây còn sót lại. Hắn muốn hiểu sâu hơn về nỗi đau của chúng, về mức độ nghiêm trọng của tổn thương mà khu rừng đang phải gánh chịu. Mùi gỗ, rêu, đất và cây cỏ tươi vẫn còn đó, nhưng giờ đây, Tần Mặc còn cảm nhận được một mùi hương khác, mùi của sự suy yếu, của một sinh lực đang dần cạn kiệt.
Sau một lúc trầm tư, Tần Mặc mở mắt. Ánh nhìn của hắn sắc bén, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu sắc. "Chúng không chỉ tìm kiếm linh thú," Tần Mặc nói, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy sức nặng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch dưới tán cây. "Chúng đang thiết lập căn cứ, khai thác linh thạch, chặt hạ cây cối. Chúng đang cố gắng thay đổi bản chất của khu rừng này, rút cạn linh khí của nó, biến nó thành một mỏ tài nguyên khổng lồ." Hắn biết, quy mô của cuộc tấn công này lớn hơn rất nhiều so với những gì họ từng nghĩ. Đây không phải là những nhóm tu sĩ lẻ tẻ săn bắt linh thú, mà là một chiến dịch quy mô, có tổ chức, nhằm khai thác toàn bộ Linh Thú Sơn Mạch.
Mộc Lâm Chủ, với vẻ mặt kiệt sức, ngồi tựa vào thân cây cổ thụ. Dù suy yếu, ánh mắt ông vẫn kiên định, nhưng chất chứa một nỗi tuyệt vọng khó tả. "Ta có thể cảm nhận được nỗi đau của mỗi nhánh cây, mỗi dòng suối. Rừng đang chết dần... ta cũng đang chết dần theo nó." Ông thì thầm, giọng nói yếu ớt như tiếng lá khô rơi. Ông là hiện thân của khu rừng, và nỗi đau của rừng chính là nỗi đau của ông. Tình trạng suy yếu của Mộc Tinh mà Tần Mặc đã cảm nhận, và nỗi đau của Mộc Lâm Chủ, đều nhấn mạnh sự nghiêm trọng của việc mất cân bằng sinh thái. Huyền Vực này, với sự truy cầu "thăng tiên" mù quáng, đang đứng trước bờ vực sụp đổ.
Tô Lam nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn về phía xa, nơi những ngọn núi chìm dần trong bóng tối. "Nếu tình hình tiếp diễn, Bạch Hổ Lão Tổ cũng sẽ không thể giữ được lãnh địa của mình. Liệu nó có hiểu được điều đó không?" Lời của nàng là một mũi tên trúng đích, hướng thẳng vào điểm yếu trong lập luận của Bạch Hổ Lão Tổ. Nếu khu rừng bị tàn phá, nguồn sống của linh thú sẽ cạn kiệt, và dù có 'nhân hóa' thành công thì chúng cũng chẳng còn nơi nào để dung thân. Đây có thể là một điểm mấu chốt mà Tần Mặc có thể khai thác trong cuộc đối thoại sắp tới.
Tần Mặc thở dài, nhưng ánh mắt hắn không chút dao động. "Dù có hay không, chúng ta không thể chờ đợi. Cuộc đối đầu với Bạch Hổ Lão Tổ vẫn phải diễn ra, nhưng giờ đây nó còn mang một ý nghĩa cấp bách hơn." Hắn biết, hắn đang phải đối mặt với một tình thế 'lưỡng diện giáp công'. Một mặt là sự truy cầu cực đoan của Bạch Hổ Lão Tổ, một mặt là sự khai thác tàn bạo của tu sĩ. Hắn không thể chỉ giải quyết một vấn đề mà bỏ qua vấn đề còn lại. Cả hai đều là biểu hiện của sự mất cân bằng, của việc chối bỏ bản nguyên.
Tô Lam gật đầu, ánh mắt nàng thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối vào hắn. Nàng đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách cùng hắn. Hắc Phong, đang nằm gầm gừ dưới chân Tần Mặc, đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ chiến ý. Nó đã sẵn sàng chiến đấu, sẵn sàng bảo vệ chủ nhân và khu rừng. Mộc Lâm Chủ, dù vẫn suy yếu, nhưng cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định nhìn Tần Mặc, như một lời cam kết sẽ sát cánh cùng hắn.
Tần Mặc đứng dậy, ánh mắt hắn quét qua từng người đồng hành, rồi dừng lại ở phía xa, nơi bóng tối của khu rừng bị tàn phá đang bao trùm. Một quyết định đã được đưa ra, một con đường đã được vạch rõ. Hắn không thể trì hoãn thêm nữa. Cuộc đối thoại với Bạch Hổ Lão Tổ không chỉ là để thuyết phục nó thay đổi niềm tin, mà còn là để cứu lấy chính sinh mạng của Linh Thú Sơn Mạch khỏi sự tàn phá của những kẻ xâm lăng. Hắn sẽ chứng minh cho Bạch Hổ Lão Tổ thấy rằng, sự tiến hóa thực sự không nằm ở việc thay đổi hình thái, mà ở việc giữ gìn bản nguyên và cân bằng. Và hắn sẽ không để bất cứ ai cướp đi sự sống của khu rừng này.
Con đường phía trước đầy chông gai, nhưng Tần Mặc đã sẵn sàng đối mặt. Hắn sẽ bảo vệ khu rừng, bảo vệ vạn vật, và bảo vệ ý chí tồn tại chân chính của chúng.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.