Vạn vật không lên tiên - Chương 452: Hồ Nguyệt Ảnh Cổ Xưa: Minh Chứng Của Bản Nguyên
Tần Mặc đứng dậy, cơ thể hắn vẫn còn run nhẹ, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây đã ánh lên một sự kiên định chưa từng có. Toàn bộ tâm trí hắn như được khai sáng, những mảnh ghép rời rạc của "ý chí tồn tại", "vật tính", "thăng tiên" và "chân lý thất lạc" đã hợp lại thành một bức tranh hoàn chỉnh, rõ ràng đến kinh ngạc. Hắn đã hiểu.
"Con đã thấy..." Tần Mặc thốt lên, giọng nói trầm khàn, như thể vừa trải qua một hành trình dài và gian nan. Hắn nhìn Mộc Lâm Chủ, rồi quay sang Tô Lam, ánh mắt hắn đầy sự thấu hiểu. "Con đã thấy Kỷ Nguyên Hiền Giả, thấy sự thuần khiết của vạn vật. Con đã thấy Linh Quy bền bỉ, Thiên Hạc tự do, Mộc Tinh nuôi dưỡng. Chúng không cần phải biến đổi, không cần phải 'nhân hóa' để trở nên vĩ đại. Chúng đã là chính mình, và đó là sức mạnh tối thượng."
Hắn dừng lại một chút, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi gỗ, rêu, đất của Cây Thần Cổ Thụ. "Và con đã thấy Hồ Nguyệt Ảnh, thấy 'Thiên Đạo Cảnh Báo'. Con đã thấy hạt mầm của khát vọng 'nhân hóa' nảy mầm trong lòng một số linh thú, một khát vọng ban đầu chỉ là mơ hồ, nhưng lại là khởi nguồn của mọi bi kịch hiện tại. Sự 'nhân hóa' không phải là tiến hóa, mà là một sự lãng quên bản chất, một sự tự đánh mất chính mình vì một ảo ảnh của sức mạnh."
Tô Lam sững sờ. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng "nhân hóa" lại có thể là một vấn đề, chứ đừng nói là một khởi nguồn của bi kịch. Trong tông môn nàng, đó là con đường duy nhất để linh thú đạt đến đỉnh cao tu luyện. "Tần Mặc, anh đã thấy gì mà lại thay đổi đến vậy?" nàng hỏi, giọng nói nàng khẽ run, đầy sự bối rối và khao khát hiểu biết.
Mộc Lâm Chủ tiến lại gần, đặt tay lên vai Tần Mặc lần nữa. "Con đã nhìn thấy hạt mầm của sự hỗn loạn, Tần Mặc," lão nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng vang vọng như tiếng chuông chùa cổ. "Con đã nhìn thấy 'chân lý thất lạc' không phải là một lời nguyền, mà là một sự thật hiển nhiên bị lãng quên. Giờ đây, con biết mình phải làm gì." Ánh mắt lão nhìn Tần Mặc đầy tin tưởng, và cả một chút hy vọng mong manh vào tương lai.
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn kiên định hơn bao giờ hết. Hắn biết, những gì hắn đã thấy không chỉ là lịch sử, mà còn là bản đồ cho tương lai. Hắn đã hiểu tại sao Bạch Hổ Lão Tổ và những thần thú khác lại theo đuổi con đường "nhân hóa" đến cực đoan, và tại sao chúng lại tin rằng đó là con đường "thăng tiên" duy nhất. Chúng đã bị lạc lối từ rất lâu rồi, từ chính cái hạt mầm khát vọng đầu tiên nảy nở. Sự thấu hiểu sâu sắc này không chỉ củng cố quyết tâm của hắn, mà còn trang bị cho hắn một nền tảng tri thức vững chắc để đối mặt với Bạch Hổ Lão Tổ, với Thiên Diệu Tôn Giả, và với toàn bộ thế giới tu sĩ đang mù quáng truy cầu sự "thăng tiên" vô độ.
Hắc Phong cọ đầu vào chân Tần Mặc, gầm gừ nhẹ một tiếng, như muốn bày tỏ sự ủng hộ vô điều kiện. Nó không hiểu hết những gì Tần Mặc đã thấy, nhưng nó cảm nhận được sự thay đổi trong chủ nhân của mình, một sự thay đổi mang đến sức mạnh và sự kiên cường.
Tần Mặc nhìn Tô Lam, ánh mắt hắn dịu dàng hơn, như muốn trấn an nàng. Nàng vẫn còn đang vật lộn với những giáo điều tông môn đã ăn sâu vào tâm trí, nhưng những gì nàng đã chứng kiến, và những gì nàng nghe được từ Tần Mặc, chắc chắn sẽ là khởi đầu cho một sự thức tỉnh lớn. Con đường phía trước còn dài, đầy chông gai và thử thách. Nhưng hắn không còn cảm thấy cô độc nữa. Hắn có Mộc Lâm Chủ, người thầy uyên bác. Hắn có Tô Lam, người đồng hành đang dần tìm thấy chân lý. Hắn có Hắc Phong, người bạn trung thành. Và quan trọng hơn cả, hắn có cả khu rừng, có "ý chí tồn tại" nguyên thủy của vạn vật, cùng đồng hành với hắn trên con đường cân bằng bản chất, con đường không "thăng tiên" cực đoan, con đường tôn vinh sự sống của vạn vật. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức có ý nghĩa.
***
Bình minh hé rạng, những tia nắng yếu ớt đầu tiên xuyên qua lớp sương mù mỏng manh, nhuộm vàng ngọn cây cổ thụ trong Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Không khí trong lành, mát lạnh, mang theo mùi đất ẩm, rêu phong và hương hoa dại bảng lảng. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng như một bản giao hưởng bất tận của sự sống, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ sâu trong tán lá và tiếng suối chảy róc rách đâu đó. Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng luồng linh khí tinh khiết tràn vào phổi, xoa dịu tâm hồn và làm vững vàng thêm ý chí.
Mộc Lâm Chủ, với dáng người nhỏ bé nhưng bước chân nhẹ nhàng, không để lại dấu vết, dẫn đường cho Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong len lỏi qua những lối mòn bí mật. Lão đi trước, cây trượng bằng gỗ cổ thụ trong tay khẽ khàng lướt qua những bụi cây, dường như mọi vật trong rừng đều nhường lối cho lão. Tần Mặc bước theo sau, đôi mắt đen láy sâu thẳm không ngừng quan sát, cảm nhận. Hắn dùng năng lực dị thường của mình, lắng nghe "ý chí tồn tại" của từng thân cây, từng ngọn cỏ, từng hòn đá. Hắn cảm thấy một sự thay đổi tinh tế trong "ý chí" của rừng, càng tiến sâu vào, sự cổ xưa và thuần khiết càng trở nên rõ nét, như thể mỗi bước chân đều đưa hắn lùi về một thời đại xa xưa.
Tô Lam đi cạnh Tần Mặc, nàng vẫn giữ vẻ thanh tú, đôi mắt phượng sáng ngời nhưng lúc này lại đầy vẻ tò mò và băn khoăn. Trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt của nàng hơi sẫm lại vì sương đêm, nhưng không làm mất đi vẻ tinh xảo. Nàng liên tục nhìn ngó xung quanh, cảm thán trước vẻ đẹp hoang sơ và linh khí dồi dào mà nàng chưa từng thấy ở bất kỳ nơi nào khác.
"Nơi chúng ta đến là một trong những điểm khởi nguồn của sự sống cổ xưa, nơi thời gian dường như ngưng đọng," Mộc Lâm Chủ khẽ nói, giọng lão trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của rừng. "Tại đó, con sẽ thấy những minh chứng sống động nhất cho 'chân lý thất lạc'."
Tô Lam khẽ gật đầu, môi nàng khẽ mở, nhưng rồi lại thôi. Nàng vẫn đang cố gắng tiêu hóa những điều Tần Mặc đã nói về "nhân hóa" và "Thiên Đạo Cảnh Báo". Những giáo điều mà nàng được dạy từ nhỏ đã bị lung lay dữ dội. "Nơi đây khác hẳn những gì ta từng thấy... linh khí tinh khiết đến lạ thường," nàng cuối cùng cũng thốt lên, giọng nói mang chút kinh ngạc. "Tựa như... một thế giới khác, chưa từng bị bàn tay con người chạm tới."
Tần Mặc không nói gì, chỉ khẽ gật đầu đồng tình. Trong tâm trí hắn, "ý chí của rừng" dường như đang dẫn lối, mỗi bước chân đều đưa hắn gần hơn đến một sự thật hiển nhiên nhưng bị lãng quên. Hắn cảm nhận được sự vững chãi, kiên cường của những thân cây cổ thụ, sự dịu dàng của những dòng suối, sự bí ẩn của những tảng đá phủ rêu phong. Chúng không tranh giành, không vươn lên theo cách cưỡng ép, mà chỉ đơn thuần là tồn tại, là chính mình. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực, đi phía sau Tần Mặc, thỉnh thoảng khẽ gầm gừ nhẹ, đánh hơi xung quanh, giữ vững vai trò người bảo vệ trung thành. Nó không nói, nhưng sự hiện diện của nó là một sự trấn an vững chắc, một người bạn đồng hành tin cậy trong chuyến đi sâu vào lòng rừng này. Nó cảm nhận được sự thay đổi trong Tần Mặc, một sức mạnh nội tại đã được củng cố, một sự kiên định đã được tôi luyện.
Càng đi sâu, những cây cổ thụ càng trở nên hùng vĩ, thân cây to lớn đến nỗi một trăm người ôm không xuể, tán lá rậm rạp che kín cả bầu trời, chỉ để lọt những vệt nắng mỏng manh, tạo nên những dải sáng lung linh trên nền đất ẩm. Mùi gỗ mục, mùi nấm dại và mùi đất ngai ngái trở nên nồng hơn, quyện vào nhau tạo thành một thứ hương vị đặc trưng của sự sống nguyên thủy. Thỉnh thoảng, Tần Mặc có thể nghe thấy tiếng gầm gừ trầm đục của một linh thú nào đó ẩn mình trong bóng tối, hoặc tiếng lá cây xào xạc dữ dội khi một sinh vật lớn di chuyển qua. Nhưng Mộc Lâm Chủ dường như có một sức mạnh vô hình, mọi vật đều tránh xa con đường của lão, tôn trọng sự hiện diện của người bảo vệ rừng. Tần Mặc cảm thấy mình đang đi trên ranh giới giữa thực tại và huyền thoại, giữa thế giới của con người và thế giới của vạn vật. Hắn cảm nhận một sự kết nối sâu sắc hơn với từng thớ đất, từng giọt sương, từng cành cây. Hắn không chỉ nghe được ý chí của chúng, mà còn cảm thấy mình đang hòa mình vào dòng chảy bất tận của sự sống.
***
Khi mặt trời đã lên cao, những tia nắng ấm áp và dịu dàng chiếu rọi xuyên qua tán lá, xua tan hoàn toàn màn sương, một cảnh tượng tuyệt mỹ hiện ra trước mắt họ. Một hồ nước trong xanh đến lạ thường, tĩnh lặng như gương, phản chiếu bầu trời biếc và những cây cổ thụ vươn cao chọc trời, chính là Hồ Nguyệt Ảnh mà Tần Mặc đã nhìn thấy trong ký ức. Nơi đây toát lên một vẻ đẹp nguyên sơ, thanh tịnh đến mức khiến người ta nín thở. Tiếng nước vỗ nhẹ bờ hồ, tạo ra những âm thanh êm dịu, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ trong rừng và tiếng lá cây xào xạc trong gió, tạo nên một bản giao hưởng của sự yên bình và tự nhiên. Mùi nước trong lành, tinh khiết quyện với mùi hoa sen nở trên mặt hồ và mùi cỏ dại ven bờ, tạo nên một không gian thanh khiết đến lạ kỳ.
Trên bờ hồ, một Linh Quy khổng lồ, với chiếc mai rùa phủ đầy rêu phong và những vết tích của thời gian, đang tĩnh lặng nằm phơi nắng. Đôi mắt nó khép hờ, nhưng Tần Mặc cảm nhận được một luồng "ý chí tồn tại" vững chãi, kiên nhẫn và cổ xưa, như thể nó đã chứng kiến hàng ngàn năm lịch sử của Huyền Vực. Dưới làn nước trong veo, một vệt sáng lấp lánh nhẹ nhàng uốn lượn, đó chính là Ngọc Hồ, linh hồn của hồ, hiện thân của sự thuần khiết và trong trẻo. Và cạnh một cây cổ thụ hàng ngàn năm tuổi đứng sừng sững bên bờ, một tinh linh nhỏ bé, xanh biếc, đang tỏa sáng dịu dàng, đó chính là Mộc Tinh. Hình hài của nó nhỏ nhắn, nhưng "ý chí tồn tại" lại tràn đầy sức sống và sự bền bỉ.
"Thật đẹp... Chưa từng thấy nơi nào thuần khiết đến vậy," Tô Lam thì thầm, đôi mắt phượng mở to, không giấu nổi vẻ kinh ngạc và ngưỡng mộ. Nàng đã đi qua nhiều danh lam thắng cảnh, nhiều nơi linh khí dồi dào, nhưng chưa bao giờ cảm nhận được sự trong trẻo và thanh tịnh đến mức này. Nơi đây không có dấu vết của sự tu luyện phô trương, không có sự tranh đoạt linh khí, chỉ có sự hài hòa tuyệt đối.
Mộc Lâm Chủ khẽ mỉm cười, ánh mắt lão đầy vẻ tự hào. "Chúng là những nhân chứng sống của Kỷ Nguyên Hiền Giả, nơi vạn vật còn giữ vẹn nguyên bản chất," lão nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang theo sức nặng của hàng ngàn năm tri thức. "Chúng không cần 'nhân hóa', không cần 'thăng tiên' theo cách mà tu sĩ thường nghĩ. Chúng đã là chính mình, là một phần không thể thiếu của thế giới này, và đó là sự vĩ đại."
Tần Mặc không nói gì, hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sâu sắc "ý chí tồn tại" của ba linh thể cổ xưa. "Ý chí của chúng... thật bình yên và vững chãi," hắn thầm nghĩ, trong lòng dâng lên một sự tôn kính sâu sắc. Hắn cảm nhận được sự kiên cường của Linh Quy, sự trong trẻo của Ngọc Hồ, và sức sống mãnh liệt của Mộc Tinh. Chúng không có sự vội vã, không có sự lo lắng về tương lai, chỉ đơn thuần là tồn tại, theo đúng bản chất của mình. Chúng chính là minh chứng sống động nhất cho điều mà Tần Mặc đã nhận ra: rằng "thăng tiên" không phải là con đường duy nhất, và "nhân hóa" không phải là tiến hóa.
Tần Mặc tiến lại gần Linh Quy, bước chân hắn nhẹ như không, sợ làm gián đoạn sự tĩnh lặng thiêng liêng của nơi này. Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, nằm xuống cạnh Tô Lam, đôi mắt đỏ rực vẫn cảnh giác quan sát xung quanh, bảo vệ chủ nhân. Tô Lam và Mộc Lâm Chủ đứng quan sát từ xa, không muốn phá vỡ không khí thiêng liêng mà Tần Mặc đang tạo ra. Khi đến gần, Tần Mặc nhẹ nhàng đặt tay lên chiếc mai rùa khổng lồ của Linh Quy. Bề mặt mai rùa thô ráp, phủ đầy rêu phong, mang theo cảm giác mát lạnh của thời gian và sự vững chãi của đất trời.
Khi bàn tay hắn chạm vào, một luồng năng lượng cổ xưa, trầm tĩnh và mạnh mẽ tràn vào Tần Mặc. Hắn chìm sâu vào sự kết nối với Linh Quy, rồi từ Linh Quy, hắn lại cảm nhận được sự hiện diện của Ngọc Hồ và Mộc Tinh. Hắn không chỉ nghe được "ý chí tồn tại" của chúng, mà còn "nhìn thấy" những dòng chảy ký ức về Kỷ Nguyên Hiền Giả, tái hiện lại một cách rõ nét hơn cả những gì hắn đã thấy qua Cây Thần Cổ Thụ. Hắn thấy Linh Quy lầm lũi bò qua hàng ngàn năm, chứng kiến sự luân chuyển của đất trời mà không mảy may thay đổi. Hắn thấy Ngọc Hồ trong trẻo, phản chiếu mọi biến đổi của thế giới mà vẫn giữ nguyên sự thuần khiết. Hắn thấy Mộc Tinh vươn lên từ hạt giống nhỏ bé, trở thành cây cổ thụ che mát cả một vùng, nuôi dưỡng vô số sinh linh mà không cần bất kỳ hình dạng nào khác ngoài hình dạng cây cối của nó.
Không có sự cưỡng ép "nhân hóa" nào, không có khát vọng "thăng tiên" mù quáng nào trong tâm trí của chúng. Chúng đơn thuần là tồn tại, với "vật tính" của mình là chân lý, là sức mạnh. "Chúng ta là... chúng ta. Dòng chảy tự nhiên không cần đích đến, chỉ cần là chính mình," ý niệm của Linh Quy vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, trầm hùng như tiếng chuông cổ, mang theo sự kiên nhẫn vô tận của đất trời và thời gian. "Thuần khiết và trong trẻo, không bị vẩn đục bởi những khát vọng không thuộc về," Ngọc Hồ thì thầm, tiếng vang của nó nhẹ nhàng như tiếng nước chảy róc rách, xoa dịu mọi tạp niệm. "Sự sống không cần hình hài cố định, chỉ cần được vươn lên theo cách của mình," Mộc Tinh truyền tải, giọng nói của nó xanh biếc, tràn đầy sức sống như chồi non vừa nảy mầm.
Tần Mặc cảm nhận sâu sắc rằng đây chính là minh chứng sống động nhất cho "chân lý thất lạc". Bạch Hổ Lão Tổ và những thần thú khác đã lầm đường. Chúng đã bị cuốn vào ảo ảnh của sức mạnh, của sự biến đổi hình hài mà cho rằng đó là tiến hóa, là thăng hoa. Nhưng Linh Quy, Ngọc Hồ, Mộc Tinh đã chứng minh điều ngược lại. Sự vĩ đại không nằm ở việc biến đổi bản chất để đạt được một hình thái "cao hơn", mà nằm ở việc giữ vẹn nguyên bản chất, sống đúng với "ý chí tồn tại" của chính mình. Sự cân bằng của thế giới được duy trì bởi sự đa dạng của vạn vật, mỗi vật đều phát huy "vật tính" của mình một cách hoàn hảo. Hắn cũng hiểu rõ hơn về "Thiên Đạo Cảnh Báo" – đó không chỉ là một hiện tượng rung động linh khí, mà là tiếng vọng đau đớn của chính thế giới, khi sự hài hòa bị phá vỡ, khi vạn vật bắt đầu từ bỏ bản chất để chạy theo một mục tiêu duy nhất.
Tần Mặc rút tay khỏi mai Linh Quy, ánh mắt hắn hiện lên sự thấu hiểu sâu sắc, không còn một chút nghi ngờ nào. Hắn quay sang Tô Lam và Mộc Lâm Chủ, gương mặt tràn đầy quyết tâm. Ánh sáng chiều tà hắt lên khuôn mặt hắn, khiến hắn trông càng thêm kiên định. "Đây chính là minh chứng," Tần Mặc nói, giọng hắn vang lên mạnh mẽ, không còn trầm khàn như trước. "Đây chính là con đường mà vạn vật nên đi, con đường cân bằng bản chất. Bạch Hổ Lão Tổ đã lầm đường, và Thiên Diệu Tôn Giả đang đẩy Huyền Vực vào bờ vực thẳm bởi sự mù quáng của họ." Hắn biết, lời nói của hắn sẽ là thách thức lớn đối với Bạch Hổ Lão Tổ, người đang tin vào "nhân hóa" là con đường duy nhất để đạt đến đỉnh cao. Những gì hắn đã thấy, đã cảm nhận từ các linh thú cổ xưa này, sẽ là vũ khí mạnh mẽ nhất của hắn trong cuộc đối đầu triết lý sắp tới.
Tô Lam nhìn Tần Mặc, đôi mắt nàng lấp lánh một sự hiểu biết mới. Những giáo điều cứng nhắc trong tâm trí nàng đã hoàn toàn sụp đổ, thay vào đó là một sự chấp nhận chân lý mà Tần Mặc đã chỉ ra. Nàng tin rằng, những linh thú cổ xưa này, bằng sự tồn tại của mình, đã cho thấy một con đường khác, một con đường vĩ đại hơn cả sự "thăng tiên" mù quáng. Mộc Lâm Chủ khẽ gật đầu, ánh mắt lão tràn đầy niềm hy vọng. Lão biết rằng Tần Mặc, với sự thấu hiểu sâu sắc này, đã sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thử thách nào. Liên minh giữa Tần Mặc, Mộc Lâm Chủ và các linh thú cổ xưa này đã trở nên vững chắc hơn bao giờ hết, sẵn sàng đối phó với mối đe dọa ngày càng tăng từ các thế lực tu sĩ, những kẻ đang muốn khai thác và biến đổi mọi thứ theo ý mình. Con đường phía trước có thể đầy gian nan, nhưng Tần Mặc không đơn độc. Hắn có sự ủng hộ của những linh thú đã giữ vững bản chất của mình, và hắn có một chân lý để bảo vệ.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.