Vạn vật không lên tiên - Chương 449: Bản Giao Hưởng Của Niềm Tin
Ánh bình minh mỏng manh len lỏi qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất ẩm ướt của Thôn Làng Sơn Cước. Sương mù vẫn còn vương vấn, phủ một màn lụa trắng xóa lên những mái nhà gỗ đơn sơ, mái tranh mộc mạc, khiến cả ngôi làng chìm trong vẻ đẹp huyền ảo, như một bức tranh thủy mặc vừa được vẽ nên. Tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, hòa cùng tiếng chim hót líu lo chào ngày mới, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của tự nhiên. Mùi đất ẩm, mùi cây cỏ dại sau một đêm sương xuống, cùng chút khói bếp thoang thoảng từ những ngôi nhà đã thức giấc, quấn quýt lấy nhau, mang đến một cảm giác yên bình đến lạ.
Tần Mặc đứng bên hiên một căn nhà gỗ nhỏ, đôi mắt đen láy sâu thẳm lẳng lặng quan sát. Bên cạnh hắn, Hắc Phong nằm cuộn mình, đôi mắt đỏ rực khép hờ, thỉnh thoảng khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, như đang cùng chủ nhân cảm nhận sự thay đổi tinh tế trong không khí. Tô Lam vẫn còn đứng đó, tay cầm cuốn sổ tay, ánh mắt dõi theo từng chuyển động nhỏ nhất của những linh thú yếu ớt đang rón rén bước ra khỏi nơi trú ẩn. Nàng đã không còn ghi chép, mà chỉ đơn thuần quan sát, cố gắng thấu hiểu những gì Tần Mặc đã nói, và những gì nàng đã tận mắt chứng kiến đêm qua.
Mộc Lâm Chủ, với dáng người nhỏ bé gầy guộc nhưng ánh mắt xanh biếc tinh anh, đứng cạnh Tần Mặc, nét mặt khắc sâu nếp nhăn giờ đây ẩn chứa một sự nhẹ nhõm hiếm thấy. Lão đã chứng kiến biết bao mùa rừng, biết bao lần linh thú bị săn đuổi, bị buộc phải biến đổi, phải chạy theo con đường "nhân hóa" để tồn tại. Nhưng giờ đây, những linh thú nhỏ bé, vốn nhút nhát và sợ hãi, lại mang một vẻ khác lạ. Chúng không còn co rúm, không còn lẩn trốn trong bóng tối. Thay vào đó, sự tò mò và một tia hy vọng mỏng manh đã thay thế nỗi sợ hãi cố hữu trong ánh mắt chúng. Một con hươu con với đôi mắt to tròn, ngây thơ, khẽ khàng tiến lại gần hơn, cúi đầu hít hà mùi hương từ một bụi cỏ mới mọc. Dù vẫn còn chút e dè, nhưng không còn là sự sợ hãi đến cực độ như trước.
Mộc Lâm Chủ khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả gánh nặng của năm tháng lẫn sự thanh thản vừa tìm thấy. Lão quay sang Tần Mặc, giọng nói trầm ấm, khẽ khàng như tiếng gió lướt qua tán lá cổ thụ. "Ngươi đã thắp lên một ngọn lửa nhỏ trong trái tim chúng, thiếu niên à. Một ngọn lửa mà sức mạnh linh lực cường đại không thể nào làm được. Ta đã từng nghĩ, chỉ có những linh thú mạnh mẽ, có khả năng biến hóa, mới có thể tồn tại trong thế giới này. Nhưng ngươi đã cho ta thấy một con đường khác, một con đường nơi vạn vật có thể là chính nó, không cần phải 'cao hơn' hay 'tiên hóa'." Lão nhìn những linh thú nhỏ bé đang dần lấy lại sự tự tin, như những hạt giống vừa nảy mầm sau cơn mưa. "Chúng không cần phải biến đổi, không cần phải chạy theo con đường Thăng Tiên mù quáng. Sức mạnh của chúng, là sự thấu hiểu bản chất, sự kết nối với chính căn nguyên của mình. Chúng đã tự bảo vệ được mình, bằng chính bản năng và sự đoàn kết."
Tần Mặc không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn dõi theo đàn linh thú. Hắn cảm nhận được "ý chí tồn tại" của chúng đang dần thay đổi. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng đã nhường chỗ cho một sự kiên cường mới, một niềm tin vào khả năng tự bảo vệ mình. Hắn cảm nhận được sự gắn kết giữa chúng, như những sợi tơ vô hình đang dệt nên một tấm lưới vững chắc. "Chúng chỉ cần được tin vào bản chất của mình," Tần Mặc lên tiếng, giọng điệu bình thản nhưng chứa đựng một sự thật sâu sắc. "Sức mạnh thực sự nằm ở đó, không phải ở việc cố gắng trở thành thứ khác. Mỗi sự sống đều có giá trị và cách tồn tại riêng. Chúng ta chỉ cần giúp chúng tìm thấy điều đó, giúp chúng nhớ lại bản chất của mình. Không cần phải biến thành thứ mà chúng không phải. Không cần phải Thăng Tiên nếu đó không phải là con đường của chúng."
Tô Lam, nghe những lời đó, không khỏi rùng mình. Nàng đã sống cả đời trong một thế giới nơi Thăng Tiên là mục tiêu tối thượng, nơi mọi sinh linh đều khát khao biến đổi, cường hóa bản thân để thoát ly khỏi giới hạn của phàm tục. Giáo lý của tông môn nàng luôn dạy rằng linh lực là sức mạnh duy nhất, rằng chỉ có tu luyện đến cảnh giới cao siêu mới có thể thay đổi vận mệnh. Nhưng những gì nàng chứng kiến đêm qua, và những lời Tần Mặc nói, lại như những mũi kim sắc bén đâm thẳng vào những giáo điều đã ăn sâu trong tâm trí nàng. Nàng thầm thì, giọng nói mang theo sự bối rối nhưng cũng tràn đầy sự giác ngộ. "Thật kỳ lạ... Niềm tin có thể mạnh mẽ đến vậy sao? Chúng ta đã đánh lùi tu sĩ mà không cần đến linh lực cường đại. Ta đã quá coi trọng tu vi, quá coi trọng những lời dạy của tông môn. Sức mạnh không phải lúc nào cũng là linh lực. Mà là ý chí, là sự đoàn kết, là sự thấu hiểu." Nàng cảm thấy một sự thay đổi sâu sắc đang diễn ra trong chính mình. Sự bối rối dần nhường chỗ cho một sự rõ ràng, một niềm tin mới đang nảy mầm. Tần Mặc không hùng hồn hay khoa trương, nhưng mỗi lời nói của hắn đều có trọng lượng, đều chạm đến sâu thẳm tâm can người nghe, khiến nàng càng thêm tin tưởng vào con đường "cân bằng bản chất" mà hắn đang theo đuổi. Nàng nhận ra, đây không chỉ là con đường của riêng Tần Mặc, mà là con đường cho vạn vật, để chúng có thể là chính mình, không bị ép buộc phải "cao hơn" theo một nghĩa nào đó.
***
Khi mặt trời đã lên cao, rải những tia nắng ấm áp xuống Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, Tần Mặc, Tô Lam và Mộc Lâm Chủ tiếp tục hành trình sâu hơn vào rừng. Không khí nơi đây trở nên rậm rạp và ẩm ướt hơn, những cây cổ thụ khổng lồ với thân cây to lớn sừng sững như những tòa nhà tự nhiên, tán lá sum suê che khuất bầu trời, chỉ để lại những tia nắng hiếm hoi xuyên qua, vẽ nên những đốm sáng lung linh trên thảm thực vật dày đặc. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng chim kêu lạ lùng từ sâu trong rừng, tiếng lá cây xào xạc trong gió, tất cả tạo nên một bản nhạc hoang dã, nguyên thủy. Đôi khi, một tiếng gầm gừ xa xăm của một linh thú ẩn mình vang vọng, nhắc nhở về sự bí ẩn và nguy hiểm tiềm tàng của nơi này. Mùi đất ẩm, rêu phong, gỗ mục và hoa dại quấn quýt lấy nhau, đặc trưng của một khu rừng nguyên sinh chưa từng bị con người can thiệp.
Trong một khoảng trống tự nhiên, nơi những thân cây cổ thụ tạo thành một vòng tròn, một đàn Phong Lang bắt đầu hiện ra từ bóng tối. Bộ lông màu xám tro của chúng gần như hòa lẫn vào màu sắc của rừng, đôi mắt vàng sắc lạnh lướt qua những kẻ lạ mặt. Chúng không gầm gừ đe dọa, nhưng sự cảnh giác và hoang dã vẫn thể hiện rõ trong từng cử chỉ. Đây là những linh thú mạnh mẽ hơn, từng trải hơn so với đàn linh thú yếu ớt ở Thôn Làng Sơn Cước, và để thuyết phục chúng, Tần Mặc cần phải thể hiện một điều gì đó khác biệt.
Tần Mặc bước ra phía trước, Hắc Phong lặng lẽ theo sau, đôi mắt đỏ rực quan sát đàn Phong Lang. Hắn không nói một lời, chỉ tập trung tâm trí, dùng "ý chí tồn tại" của mình để giao tiếp với chúng. Hắn không ra lệnh, không ép buộc, mà truyền tải một thông điệp về sự thấu hiểu, về sức mạnh của bản năng và sự đoàn kết. Hắn vẽ ra trong tâm trí chúng hình ảnh của một bầy sói săn mồi theo cách hoàn hảo nhất, không phải bằng linh lực, mà bằng sự phối hợp nhịp nhàng, sự khôn ngoan của bản năng, và sự linh hoạt của cơ thể. Hắn nhấn mạnh cách chúng có thể sử dụng địa hình, lợi dụng từng ngọn gió, từng cái cây để ẩn nấp, để dồn con mồi, để bảo vệ lẫn nhau.
Một con Phong Lang đầu đàn, với bộ lông dày và một vết sẹo dài trên mắt, bước ra. Nó nhìn Tần Mặc một cách dò xét, rồi khẽ gầm gừ, như thách thức. Tần Mặc vẫn bình thản, tiếp tục truyền tải ý chí của mình, không hề tỏ ra sợ hãi hay chùn bước. Hắn cho chúng thấy rằng, sức mạnh không chỉ đến từ việc biến đổi thành hình người hay hấp thụ linh khí, mà còn đến từ việc hoàn thiện chính bản thân chúng, hoàn thiện bản năng hoang dã mà tạo hóa đã ban tặng.
Dần dần, sự cảnh giác trong mắt đàn Phong Lang dịu đi. Chúng bắt đầu thử nghiệm những gì Tần Mặc đã truyền tải. Một con sói non hơn lao vào bụi cây, nhưng không phải để tấn công, mà là để kiểm tra tốc độ và khả năng ẩn nấp. Cả đàn di chuyển theo đội hình, không phát ra tiếng động, như một bóng ma lướt qua khu rừng. Chúng phối hợp nhau, dồn một con mồi tưởng tượng vào một ngõ cụt, rồi bất ngờ thay đổi hướng, phô diễn sự linh hoạt đáng kinh ngạc. Tần Mặc không thay đổi bản chất của chúng, hắn chỉ đánh thức những gì đã ngủ sâu bên trong, giúp chúng nhận ra tiềm năng thực sự của chính mình.
Mộc Lâm Chủ quan sát cảnh tượng đó với ánh mắt đầy vẻ thán phục. Lão quay sang Tô Lam, người đang chăm chú theo dõi từng cử động của Tần Mặc và đàn sói. "Hắn không thay đổi chúng," lão giải thích, giọng nói chứa đầy sự khôn ngoan của người đã sống hàng ngàn năm. "Mà giúp chúng hiểu rõ chính mình hơn, phát huy sức mạnh tiềm ẩn. Con đường mà Tần Mặc dẫn dắt, không phải là con đường thay đổi để mạnh hơn, mà là con đường chấp nhận và tôn vinh bản chất của vạn vật, để chúng có thể mạnh mẽ theo cách riêng của mình."
Tô Lam gật đầu, vẻ mặt suy tư. "Trong tông môn, chúng ta luôn dạy phải cường hóa bản thân, phải tu luyện để đạt được cảnh giới cao nhất, phải hấp thụ linh khí, phải biến hóa để có được hình dạng nhân loại được cho là hoàn mỹ nhất. Chúng ta luôn tìm cách 'nâng cấp' mình, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến việc tôn trọng bản chất nguyên thủy, tôn trọng cái 'ý chí tồn tại' đã hình thành nên vạn vật." Nàng nhớ lại những bài học về các linh thú cường đại, những thần thú đã tu luyện hàng ngàn năm để có thể hóa thành hình người, để có thể nói tiếng người, để có thể hòa nhập vào thế giới của tu sĩ. Chúng được coi là những sinh linh 'tiến hóa' hơn, 'cao cấp' hơn. Nhưng giờ đây, nàng lại thấy một con đường khác, một con đường nơi một con sói vẫn là sói, một cái cây vẫn là cây, nhưng chúng lại mạnh mẽ theo một cách mà linh lực không thể so sánh được. Sự mâu thuẫn giữa giáo điều tông môn và những gì nàng chứng kiến ngày càng lớn, như một vết nứt đang dần hình thành trong bức tường niềm tin của nàng.
***
Khi chiều buông, những tia nắng cuối cùng khuất dần sau tán lá rậm rạp, cả đoàn tìm đến Cây Thần Cổ Thụ, nơi được coi là linh thiêng nhất trong rừng, nơi linh khí dồi dào nhất. Thân cây khổng lồ sừng sững vươn lên trời, tán lá rộng lớn che phủ cả một khu vực rộng lớn, tạo nên một vòm trời xanh thẳm của riêng nó. Tiếng gió lướt qua tán lá rì rào như những lời thì thầm cổ xưa, tiếng côn trùng đêm bắt đầu rỉ rả, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm, linh thiêng và hùng vĩ, tràn ngập sức sống nguyên thủy. Không khí mát mẻ và ẩm ướt, sương mù bắt đầu giăng mắc, khiến khung cảnh càng thêm huyền ảo.
Mộc Lâm Chủ tiến lại gần gốc Cây Thần Cổ Thụ, nhắm mắt lại, đôi tay gầy guộc chạm nhẹ vào lớp vỏ cây xù xì. Lão đang giao cảm với Mộc Tinh – linh hồn của cây cổ thụ này. Khuôn mặt nhăn nheo của lão dần trở nên trầm trọng hơn, những đường nét lo lắng hiện rõ. Tần Mặc đứng cách đó không xa, đôi mắt hắn lẳng lặng quan sát, cảm nhận được sự dao động của "ý chí tồn tại" từ Mộc Tinh, một sự xáo động không nhỏ. Tô Lam nắm chặt chuôi kiếm cổ bên hông, cảm nhận được sự căng thẳng đang bao trùm.
Đúng lúc đó, một tiếng hót trong trẻo, mạnh mẽ vang lên từ trên cao. Ngân Loan hạ cánh trên một cành cây gần đó, bộ lông bạc óng ánh của nó nổi bật trong bóng tối chạng vạng. Ngay sau đó, một cái bóng trắng lướt qua, Hồ Ly Tinh (Tiểu Cửu) xuất hiện, đôi mắt tinh quái của nàng ánh lên vẻ nghiêm trọng hiếm thấy. Cả hai đều mang theo những tin tức đáng lo ngại từ phía biên giới Linh Thú Sơn Mạch.
Ngân Loan không ngừng hót líu lo, từng tiếng kêu như đang truyền tải những hình ảnh rõ nét trong tâm trí Tần Mặc. Hắn thấy những tu sĩ, đông hơn nhiều so với những toán trước đó, đang di chuyển một cách cẩn trọng. Chúng không còn đơn thuần săn bắn, mà mang theo những vật kỳ lạ, những cuộn da dê, những viên ngọc phát sáng. Chúng đang "vẽ" trên mặt đất, những đường nét phức tạp, những ký hiệu ma mị.
Mộc Lâm Chủ mở mắt, nét mặt trầm trọng. Lão quay sang Tần Mặc, giọng nói không còn vẻ thanh thản ban nãy, mà thay vào đó là sự lo lắng sâu sắc. "Mộc Tinh cảm nhận được một sự xáo trộn lớn, thiếu niên à. Những kẻ săn bắt đang chuẩn bị một pháp trận khổng lồ. Chúng không chỉ muốn săn linh thú, mà còn muốn khai thác linh mạch của rừng này. Ngân Loan và Tiểu Cửu đã tận mắt chứng kiến chúng đặt những vật liệu kỳ dị, vẽ những phù văn cổ xưa. Đây là một thứ pháp trận mà chỉ những Linh Trận Pháp Sư cao cường mới có thể bày bố."
Tần Mặc nhíu mày, ánh mắt kiên nghị. Hắn đã từng nghe về những pháp trận khai thác linh mạch, những thứ có thể hút cạn sự sống của cả một vùng đất để phục vụ cho mục đích tu luyện cực đoan. "Một pháp trận... để khai thác... Chúng ta phải ngăn chặn chúng," hắn nói, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm sắt đá. "Rừng này là trái tim của vạn vật. Nếu linh mạch bị rút cạn, toàn bộ sự sống nơi đây sẽ héo tàn. Đây không chỉ là việc bảo vệ linh thú, mà là bảo vệ sự cân bằng của cả một thế giới." Hắn cảm nhận được sự thống khổ từ "ý chí tồn tại" của chính Cây Thần Cổ Thụ, của từng ngọn cỏ, từng dòng suối khi pháp trận kia bắt đầu lan tỏa năng lượng.
Tô Lam nắm chặt thanh kiếm, ánh mắt nàng ánh lên sự căng thẳng. Nàng đã từng chứng kiến sức mạnh của các pháp trận do Linh Trận Pháp Sư bố trí trong tông môn. Chúng có thể thay đổi địa hình, trấn áp linh khí, thậm chí giam cầm cả một vùng trời đất. "Pháp trận lớn... có thể là Linh Trận Pháp Sư," nàng nói, giọng điệu xen lẫn sự lo lắng và quyết đoán. "Tình hình sẽ rất nguy hiểm. Nếu chúng thực sự muốn khai thác linh mạch, chúng sẽ không ngần ngại sử dụng mọi thủ đoạn." Nàng hiểu rằng, đây không còn là những cuộc săn bắt nhỏ lẻ nữa, mà là một cuộc đối đầu quy mô lớn, một mối đe dọa thực sự cho cả khu rừng này.
Tần Mặc quay lại nhìn Mộc Lâm Chủ và Tô Lam. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy rẫy hiểm nguy, và áp lực trách nhiệm đè nặng lên vai hắn. Làm thế nào để đoàn kết những linh thú đa dạng, mỗi loài mang một bản năng và nhu cầu riêng, để chống lại một thế lực tu sĩ mạnh mẽ và tinh vi? Tô Lam, với những giáo điều tông môn đang lung lay trong tâm trí, đứng giữa hai chiến tuyến. Mộc Lâm Chủ, với niềm hy vọng vừa nhen nhóm nhưng cũng đầy lo sợ về lòng tham của con người, đang trông cậy vào hắn.
Nhưng nhìn vào ánh mắt của họ, Tần Mặc không hề nản chí. Thành công của "phòng tuyến sống" vừa qua là bằng chứng, một tia hy vọng nhỏ bé nhưng đủ mạnh mẽ để thắp sáng con đường. Hắn tin rằng, nếu vạn vật có thể nhớ lại bản chất của mình, nếu chúng có thể đoàn kết, thì không có thế lực nào có thể phá hủy sự cân bằng mà chúng đã cùng nhau tạo dựng. Tần Mặc biết rằng, để đối phó với mối đe dọa này, hắn cần phải thuyết phục được những linh thú mạnh mẽ hơn, những kẻ thủ lĩnh của rừng sâu, để cùng hắn đứng lên bảo vệ ngôi nhà chung. Hắn cần phải chứng minh rằng, "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới" không chỉ là một lời cảnh báo, mà còn là một chân lý cần được bảo vệ bằng mọi giá. Hắn sẽ dẫn dắt chúng đi trên con đường đó, con đường cân bằng bản chất, con đường không Thăng Tiên cực đoan, con đường tôn vinh sự sống của vạn vật.
Tần Mặc hít một hơi sâu, không khí mát lạnh của rừng đêm tràn vào phổi, mang theo mùi hương của đất và cây cỏ. Hắn đã sẵn sàng cho cuộc chiến sắp tới.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.