Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 435: Lưới Bẫy Của Cơn Thịnh Nộ: Khinh Yên và Những Mối Nguy Tàng Hình

Hơi thở của rừng sâu vẫn còn vương vấn trong không khí, mang theo vị đắng chát của nỗi đau và sự mất mát. Dòng nước mắt của Tô Lam đã khô trên gò má, nhưng ánh mắt nàng vẫn còn đong đầy bi thương, một nỗi buồn sâu sắc chưa từng nếm trải. Nàng đã chứng kiến sự tàn bạo, không chỉ là tàn phá thể xác, mà còn là sự giày vò ý chí của vạn vật, điều mà những giáo điều tông môn của nàng chưa từng nhắc đến. Lời của Mộc Lâm Chủ, trầm ấm và đầy sức nặng, như một tiếng chuông cảnh tỉnh, vẫn còn vang vọng: "Tiếng kêu cứu của vạn vật. Đây không phải lần đầu tiên, Tần Mặc. Mỗi khi con người truy cầu cái gọi là 'tiên lộ', họ lại phá hủy chính 'lộ' mà họ đang đi."

Tần Mặc, với luồng ánh sáng dịu nhẹ của sự đồng cảm vẫn còn phảng phất quanh bàn tay, đã cảm nhận được một gánh nặng mới đè lên vai. Đó không chỉ là trách nhiệm cá nhân, mà là lời thỉnh cầu từ vô số "ý chí tồn tại" đang quằn quại. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không đơn giản chỉ là đối đầu với những kẻ thợ săn thô bạo. Nó sẽ là một cuộc chiến chống lại một ý chí lớn hơn, một sự truy cầu mù quáng đã ăn sâu vào tâm khảm của Huyền Vực. Hắn phải tìm kiếm, phải khám phá, phải đi sâu hơn vào những bí mật của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, tìm kiếm những đồng minh mạnh mẽ hơn, những "ý chí tồn tại" cổ xưa mà Mộc Lâm Chủ đã ám chỉ, có lẽ là Bạch Hổ Lão Tổ, hoặc những thế lực còn ẩn mình sâu hơn nữa, để bảo vệ "cân bằng bản chất" của vạn vật.

***

Sáng muộn, ánh sáng xuyên qua tán lá rừng rậm rạp, tạo thành những vệt loang lổ trên nền đất ẩm. Không khí vẫn còn đọng lại hơi sương đêm, mang theo mùi đất mục, rêu phong và hương hoa dại pha lẫn với mùi gỗ ẩm. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng chim kêu lạ lùng từ sâu trong rừng, tiếng lá cây xào xạc trong gió nhẹ, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng nguyên sơ, đầy sức sống. Tuy nhiên, trong bản giao hưởng ấy, Tần Mặc lại cảm nhận được một nốt lạc điệu, một sự xáo trộn khó tả, giống như một sợi tơ vô hình đang giăng mắc khắp nơi, làm biến dạng "ý chí tồn tại" vốn thuần khiết của khu rừng.

Mộc Lâm Chủ, với dáng người nhỏ bé nhưng ánh mắt tinh anh, dẫn nhóm Tần Mặc đi sâu hơn vào lòng Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Mỗi bước chân của nàng đều nhẹ như không, hòa mình vào từng cọng cỏ, từng tảng đá. Nàng dường như là một phần hữu cơ của khu rừng, một biểu tượng sống động của sự "cân bằng bản chất". Tô Lam theo sau, ánh mắt cảnh giác quét khắp xung quanh, bàn tay nàng vô thức nắm chặt chuôi kiếm cổ bên hông. Hắc Phong điềm đạm bước đi bên cạnh Tần Mặc, bộ lông đen tuyền gần như hòa vào bóng tối dưới tán cây, đôi mắt đỏ rực không ngừng thăm dò mọi biến động dù là nhỏ nhất. Nó gầm gừ nhẹ một tiếng, đánh hơi một cách khó chịu vào không khí, như thể đang cảnh báo về một mối nguy hiểm tiềm tàng mà giác quan của con người chưa thể nắm bắt.

"Những dấu vết này... tinh vi hơn nhiều so với các kẻ săn bắt thông thường," Mộc Lâm Chủ khẽ nói, giọng nàng trầm ấm nhưng đầy sức nặng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của rừng sâu. Nàng dừng lại bên một tảng đá phủ đầy rêu phong, chỉ vào một đường vân mờ nhạt, gần như vô hình, được khắc trên bề mặt đá. "Chúng không chỉ muốn thịt da, mà là cốt lõi của linh thú. Chúng muốn biến đổi, muốn chiếm đoạt 'vật tính' của rừng, của vạn vật."

Tần Mặc cúi xuống, cẩn trọng chạm ngón tay vào đường vân trên tảng đá. Ngay lập tức, một luồng "ý chí tồn tại" lạnh lẽo, đầy tính toán ập vào tâm trí hắn. Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe sâu hơn. "Ý chí này... không chỉ là tham lam, mà là một sự tính toán lạnh lùng," hắn thì thầm, giọng nói trầm tư. "Chúng đang hút cạn linh khí, nhưng không phải để giết, mà là để thuần hóa... hoặc biến đổi." Hắn cảm nhận được sự phức tạp của pháp trận này, nó không giống như những cái bẫy sắt bén hay lưới giăng của những thợ săn bình thường. Đây là một thứ được tạo ra để thâm nhập, để kiểm soát, để bẻ cong "ý chí tồn tại" của linh thú, chứ không phải để đoạt mạng chúng một cách nhanh chóng. Nó giống như một lời thì thầm ngọt ngào nhưng đầy độc dược, hứa hẹn một sự nâng cấp, một con đường "thăng tiên", nhưng lại lấy đi sự tự do và bản chất nguyên thủy.

Tô Lam tiến lại gần, nhìn vào pháp trận mờ nhạt. Dù không có năng lực như Tần Mặc, nhưng nàng vẫn cảm nhận được một luồng linh khí kỳ lạ đang tỏa ra từ đó, một thứ vừa mê hoặc vừa đáng sợ. "Những loại bẫy này... vượt xa những gì ta từng biết. Đây không phải là hành động của một nhóm nhỏ tu sĩ." Nàng nói, giọng nàng mang theo sự hoang mang và một chút sợ hãi. Nàng đã từng là một tu sĩ, từng học về đủ loại pháp trận, nhưng những thứ này lại nằm ngoài sự hiểu biết của nàng. Chúng không đơn thuần là pháp trận để bắt giữ, mà là những công cụ được thiết kế để thao túng, để biến đổi. Điều này càng củng cố thêm niềm tin của nàng rằng mối đe dọa này không chỉ là những kẻ săn bắt tham lam, mà là một thế lực có tổ chức, có mục đích sâu xa hơn nhiều. Ánh mắt nàng liếc nhìn Tần Mặc, trong đó ẩn chứa sự phức tạp: sự nể phục đối với năng lực độc đáo của hắn, và nỗi lo lắng về con đường đầy chông gai mà hắn đang bước đi.

Mộc Lâm Chủ gật đầu, ánh mắt nàng xa xăm nhìn về phía sâu thẳm của khu rừng. "Quả thực. Hàng ngàn năm qua, rừng này đã chứng kiến nhiều kẻ tham lam. Nhưng lần này... những kẻ này tinh vi hơn. Chúng sử dụng 'đạo' của chính chúng để làm biến chất 'đạo' của vạn vật." Nàng đưa tay chạm nhẹ vào một cành cây khô, cành cây lập tức phát ra một tia sáng xanh nhạt rồi nhanh chóng lụi tàn. "Chúng không chỉ tìm kiếm linh khí, mà còn muốn đoạt lấy 'vật tính' thuần khiết, biến nó thành công cụ cho con đường 'thăng tiên' của chúng. Đây là sự tham vọng mù quáng đã được nâng lên một tầm cao mới."

Tần Mặc rụt tay lại khỏi pháp trận, trong lòng hắn dâng lên một cảm giác nặng nề. Hắn hiểu rằng, đối phó với những cái bẫy này không chỉ là việc phá hủy chúng. Hắn cần phải hiểu được "ý chí" đằng sau chúng, và quan trọng hơn, cách để khôi phục "ý chí tồn tại" đã bị biến dạng của những linh thú mắc kẹt. Hắc Phong gầm gừ một tiếng trầm đục, bộ lông trên gáy nó dựng đứng. Nó quay đầu nhìn sâu vào trong rừng, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa lóe lên trong bóng tối. Dường như nó đã cảm nhận được một mối nguy hiểm khác đang ẩn mình.

Mộc Lâm Chủ quay sang Tần Mặc, ánh mắt nàng đầy vẻ tin tưởng. "Ngươi là người duy nhất có thể nghe thấy lời thì thầm của chúng, Tần Mặc. Ngươi phải lắng nghe, không chỉ những lời cầu cứu, mà còn là lời cảnh tỉnh từ những kẻ đang thao túng 'vật tính'." Nàng dừng lại, nhìn vào đôi mắt trầm tư của Tần Mặc. "Chúng ta phải đi tiếp, Hồ Nguyệt Ảnh đang bị đe dọa. Nơi đó, linh khí thuần khiết nhất của rừng, đang thu hút những pháp trận tinh vi hơn cả."

Tần Mặc gật đầu, lòng hắn trĩu nặng nhưng ý chí kiên định. Hắn biết, mỗi bước chân trong khu rừng này giờ đây đều là một cuộc chiến, không chỉ với kẻ thù bên ngoài, mà còn là cuộc chiến để giữ vững niềm tin vào "cân bằng bản chất" của vạn vật. Hắn phải nhanh lên, trước khi quá muộn. Trước khi những "ý chí tồn tại" thuần khiết nhất của rừng bị bẻ cong, bị biến chất thành một thứ gì đó hoàn toàn xa lạ với bản nguyên của chúng. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm và rêu phong, mùi hương nguyên sơ của rừng, thứ mà hắn thề sẽ bảo vệ bằng mọi giá.

***

Khi ánh chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc rừng, không khí trở nên se lạnh và tĩnh mịch hơn. Nhóm Tần Mặc cuối cùng cũng tiếp cận được Hồ Nguyệt Ảnh, một nơi vốn linh thiêng và yên bình, nơi tiếng nước vỗ nhẹ bờ hồ từng hòa cùng tiếng côn trùng đêm rỉ rả và tiếng chim hót dịu dàng. Giờ đây, sự thanh tịnh ấy đã bị phá vỡ bởi một luồng linh khí hỗn loạn, một sự căng thẳng ngầm ẩn hiện trong từng làn gió.

Cảnh tượng trước mắt khiến Tô Lam phải nín thở, một cảm giác đau lòng tột cùng xé toạc lòng nàng. Một Linh Thú Trẻ, trông giống như một chú hươu nhỏ với bộ lông đốm non nớt, đang quỳ rạp trên mặt đất, bị mắc kẹt trong một pháp trận ánh sáng lung linh nhưng đầy chết chóc. Pháp trận này không rực rỡ chói mắt, mà lại tỏa ra một thứ ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, gần như mê hoặc, nhưng lại mang theo một sức mạnh hút cạn sinh lực không thể cưỡng lại. Linh khí của chú hươu non đang bị hút cạn một cách chậm rãi, đau đớn, khiến đôi mắt to tròn, vốn ngây thơ của nó giờ đây chất chứa sự hoảng loạn và tuyệt vọng. Tiếng kêu non nớt của nó, dù yếu ớt, vẫn găm sâu vào tim Tô Lam như một mũi dao.

"Thật tàn nhẫn!" Tô Lam nghiến răng, nàng nắm chặt chuôi kiếm đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. "Chúng không chỉ giết, chúng còn hành hạ tinh thần của linh thú!" Nàng cảm nhận được sự ghê tởm dâng trào trong lòng, ghê tởm những kẻ tu sĩ đã tạo ra thứ pháp trận này, ghê tởm cả con đường mà nàng đã từng tin tưởng. Sự dằn vặt nội tâm của nàng dường như đã đạt đến đỉnh điểm, khi những giáo điều cũ sụp đổ hoàn toàn trước thực tại tàn khốc.

Tần Mặc không nói lời nào, hắn bước nhanh tới, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng và cẩn trọng, như sợ làm kinh động chú hươu non đang chịu đựng. "Đừng sợ... ta sẽ giúp ngươi," hắn truyền ý chí trấn an cho Linh Thú Trẻ thông qua năng lực 'ý chí tồn tại' của mình. Hắn không thể nói bằng lời, nhưng ý niệm về sự an ủi, sự bảo vệ đã truyền trực tiếp vào tâm trí hoảng loạn của chú hươu. Chú hươu non khẽ ngẩng đầu, đôi mắt yếu ớt nhìn Tần Mặc, trong đó có một tia hy vọng mong manh lóe lên. Hắc Phong đứng chắn phía sau Tần Mặc, bộ lông đen tuyền dựng đứng, đôi mắt đỏ rực quét khắp xung quanh, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào có thể xuất hiện.

Khi Tần Mặc tiếp cận pháp trận, hắn cảm nhận được một luồng "ý chí tồn tại" phức tạp đang xoáy sâu vào tâm trí chú hươu non. Đó không chỉ là ý chí hút cạn linh khí, mà còn là một ý chí muốn "thanh lọc" và "thăng hoa" nó theo một cách cưỡng ép, bóp méo "vật tính" nguyên thủy của nó. Pháp trận này đang hứa hẹn một sự biến đổi, một "tiên lộ" giả tạo, để đổi lấy bản chất tự do của linh thú. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào ranh giới của pháp trận, cố gắng tìm kiếm điểm yếu của nó thông qua 'ý chí tồn tại'. Hắn cảm nhận được cấu trúc phức tạp của nó, từng đường vân pháp thuật đều được kết nối với nhau một cách tinh vi, tạo thành một mạng lưới gần như hoàn hảo.

Đúng lúc đó, một làn khói nhẹ nhàng, gần như vô hình, lướt qua bên cạnh Tần Mặc. Đó là Khinh Yên, một tinh linh của gió và sương, một sinh linh tự nhiên khó nắm bắt. Nàng vốn là một phần của Hồ Nguyệt Ảnh, một sự hiện diện thanh khiết, giờ đây bị thu hút bởi luồng "ý chí tồn tại" mạnh mẽ và thuần khiết của Tần Mặc. Khinh Yên lượn lờ xung quanh, hình dạng của nàng lúc ẩn lúc hiện, như một dải lụa mỏng bay trong gió. Nàng không phát ra tiếng nói, nhưng qua từng làn gió nhẹ, từng chuyển động uyển chuyển của mình, nàng dường như muốn truyền đạt điều gì đó. Một làn khói nhỏ tách ra từ Khinh Yên, tạo thành hình dạng một mũi tên chỉ vào một điểm trên pháp trận, một góc nhỏ nơi ánh sáng xanh lam có vẻ mờ nhạt hơn một chút.

Tần Mặc ngay lập tức hiểu được ý của Khinh Yên. Hắn tập trung năng lực 'ý chí tồn tại' vào điểm đó, cố gắng phá vỡ sự liên kết của pháp trận. Dòng năng lượng của sự đồng cảm và thấu hiểu từ Tần Mặc chảy vào chú hươu non, xoa dịu nỗi đau thể xác và trấn an tâm trí nó. Đồng thời, hắn cũng cảm nhận được sự phản kháng mạnh mẽ từ pháp trận, một ý chí sắt đá không muốn buông tha con mồi.

Tô Lam cảnh giác quan sát xung quanh, thanh kiếm đã được rút ra một phần khỏi vỏ. Nàng biết, những kẻ tu sĩ giăng bẫy sẽ không bao giờ ở quá xa. Nàng cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, tiếng côn trùng đêm dường như cũng im bặt. Mộc Lâm Chủ đứng cạnh nàng, ánh mắt nàng tập trung vào Tần Mặc và pháp trận, đôi môi nàng khẽ mấp máy những lời cầu nguyện cổ xưa, như đang thỉnh cầu sức mạnh của rừng giúp đỡ.

Tần Mặc dùng hết sức lực, không phải là linh lực hùng mạnh, mà là sức mạnh của "ý chí tồn tại" thuần túy, để đối kháng lại "ý chí" của pháp trận. Hắn cảm nhận được sự giằng co mãnh liệt, như thể đang kéo một sợi dây vô hình nối giữa linh hồn chú hươu và pháp trận. Cuối cùng, với sự chỉ dẫn của Khinh Yên và sự kiên trì của Tần Mặc, một tiếng "rắc" rất khẽ vang lên trong không gian vô hình. Pháp trận ánh sáng xanh lam khẽ rung động, rồi từ từ tan biến, trả lại tự do cho chú hươu non.

Chú hươu non lập tức ngã quỵ xuống đất, thở hổn hển, nhưng ánh mắt nó đã không còn sự tuyệt vọng. Nó cố gắng gượng dậy, dùng mũi chạm nhẹ vào tay Tần Mặc như một lời cảm ơn, rồi run rẩy chạy biến vào sâu trong rừng, hòa mình vào bóng tối. Tần Mặc nhìn theo bóng chú hươu, lòng hắn dâng lên một chút nhẹ nhõm, nhưng cũng đầy lo lắng. Hắn biết, đây chỉ là một chiến thắng nhỏ bé. Vô số pháp trận như thế này vẫn còn đang giăng mắc khắp nơi trong Rừng Nguyên Sinh Bất Tận.

Khinh Yên lượn lờ một vòng quanh Tần Mặc, như một điệu nhảy tri ân, rồi hòa vào không khí, biến mất vào bóng đêm. Tuy nhiên, sự xuất hiện của nàng đã cung cấp một tia hy vọng mới, một nguồn thông tin tiềm năng. Tần Mặc cảm nhận được rằng Khinh Yên không chỉ là một tinh linh vô tri, nàng có thể là một nhân chứng, một người dẫn đường trong cuộc chiến chống lại những kẻ đang cố gắng bóp méo "ý chí tồn tại" của vạn vật. Cuộc chiến này, hắn đã nhận ra, sẽ không chỉ dựa vào sức mạnh, mà còn dựa vào sự thấu hiểu và sự liên kết với những linh hồn tinh túy nhất của thiên nhiên.

***

Đêm khuya, không khí trở nên lạnh lẽo hơn, sương giăng mờ ảo, bao trùm Rừng Nguyên Sinh Bất Tận trong một màn bí ẩn. Nhóm Tần Mặc ẩn mình dưới tán lá rậm rạp của một cây cổ thụ khổng lồ, thân cây sần sùi với những rễ lớn đâm sâu vào lòng đất, tạo thành một mái che tự nhiên an toàn. Tiếng lá cây xào xạc trong gió đêm, tiếng côn trùng rỉ rả, tất cả tạo nên một bản nhạc trầm lắng của rừng, nhưng trong đó vẫn ẩn chứa một sự căng thẳng không thể gọi tên.

Một ngọn lửa trại nhỏ được nhóm lên, ánh lửa bập bùng nhảy múa, xua tan một phần bóng tối và cái lạnh. Tần Mặc ngồi dựa vào gốc cây, đôi mắt hắn nhắm nghiền, khuôn mặt thanh tú hiện lên vẻ trầm tư sâu sắc. Hắn đang cố gắng lắng nghe 'ý chí' của khu rừng, cảm nhận những sợi tơ vô hình của các pháp trận còn sót lại, và cả những tiếng thì thầm yếu ớt từ những linh thú đang ẩn mình. "Những bẫy này không chỉ là công cụ, chúng là biểu hiện của một ý chí muốn kiểm soát và biến đổi mọi thứ theo mục đích của mình," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy suy tư, phá vỡ sự im lặng của đêm khuya. Hắn đã cảm nhận được sự tinh vi trong từng đường nét của pháp trận, sự tính toán lạnh lùng ẩn chứa đằng sau vẻ ngoài lung linh của nó. Đây không phải là sự hủy diệt đơn thuần, mà là một sự bóp méo, một sự cưỡng bức "thăng tiên" theo ý muốn của kẻ khác, khiến "vật tính" của linh thú bị biến chất hoàn toàn.

Tô Lam ngồi đối diện hắn, trầm tư nhìn ngọn lửa trại nhỏ đang nhảy múa. Ánh lửa hắt lên khuôn mặt nàng, làm nổi bật vẻ mệt mỏi và phức tạp trong ánh mắt. Nàng gật đầu, đồng tình với lời của Tần Mặc. "Sự tàn bạo của chúng không nằm ở việc giết chóc, mà là ở việc chúng muốn thay đổi bản chất của vạn vật. Chúng muốn biến những sinh linh thuần khiết này thành công cụ, thành bước đệm cho cái gọi là 'tiên lộ' của mình." Nàng nắm chặt lấy chuôi kiếm, cảm giác ghê tởm dâng trào trong lòng. Những điều nàng chứng kiến đã hoàn toàn lật đổ mọi niềm tin, mọi giáo điều mà nàng từng tuân theo.

Mộc Lâm Chủ, với mái tóc bạc trắng như rễ cây cổ thụ, lặng lẽ nhìn về phía sâu thẳm của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, nơi luồng linh khí cổ xưa nhất tỏa ra. "Sự tham lam đã biến thành nghệ thuật, Tô Lam," nàng nói, giọng nàng nhẹ nhàng nhưng uy quyền. "Đây là dấu hiệu của Thiên Diệu Tôn Giả, hoặc ít nhất là những kẻ bị hắn thao túng. Hắn muốn biến rừng này thành một công cụ thăng tiên, một cỗ máy khổng lồ để sản xuất linh vật, linh khí cho mục đích ích kỷ của mình. Hắn không quan tâm đến 'cân bằng bản chất', không quan tâm đến 'ý chí tồn tại' của vạn vật. Hắn chỉ thấy một con đường duy nhất, đó là con đường 'thăng tiên' bằng mọi giá." Lời của nàng vang vọng trong không gian, như một lời kết tội cho Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ đang theo đuổi con đường mù quáng đó. Nàng đã chứng kiến những vòng lặp như vậy qua hàng ngàn năm, và mỗi lần, rừng sâu lại phải chịu đựng những vết sẹo không thể xóa nhòa.

Hắc Phong nằm cuộn tròn bên cạnh Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực của nó chớp nhẹ, dường như cũng đang lắng nghe và suy ngẫm. Nó thỉnh thoảng gầm gừ nhẹ, như một lời cảnh báo về mối hiểm nguy tiềm tàng đang rình rập.

Khinh Yên, giờ đã tin tưởng hơn vào Tần Mặc, lượn lờ bên cạnh hắn, hình dạng mờ ảo của nàng lúc ẩn lúc hiện trong ánh lửa trại. Nàng không phát ra âm thanh, nhưng qua từng làn gió nhẹ, nàng 'thầm thì' những câu chuyện cổ xưa, những ký ức về những 'bóng hình lớn' đã từng đi qua nơi này, những thế lực đã ngủ yên trong rừng qua bao nhiêu thời đại. Một làn khói nhỏ từ Khinh Yên khẽ bay lên, tạo ra một hình ảnh mơ hồ của một sinh vật khổng lồ đang nằm cuộn mình trong giấc ngủ sâu thẳm, với đôi mắt nhắm nghiền nhưng vẫn toát ra một uy áp cổ xưa. Hình ảnh đó thoáng qua rồi tan biến vào bóng đêm, ám chỉ Bạch Hổ Lão Tổ, hoặc một thế lực còn cổ xưa hơn, một linh hồn của rừng sâu đang chờ đợi thời khắc thức tỉnh.

Tần Mặc mở mắt ra, ánh mắt hắn sáng rực một quyết tâm không gì lay chuyển được. Hắn đã nghe thấy lời cảnh tỉnh của Mộc Lâm Chủ, lời thì thầm của Khinh Yên, và quan trọng hơn, hắn đã cảm nhận được "ý chí tồn tại" của những linh hồn cổ xưa đang ngủ yên trong rừng. Hắn hiểu rằng, để đối phó với Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ tham vọng mù quáng, hắn không thể chỉ dựa vào sự đồng cảm. Hắn cần phải tìm kiếm những đồng minh mạnh mẽ hơn, những "ý chí tồn tại" có thể cùng hắn đứng lên bảo vệ "cân bằng bản chất" của Huyền Vực.

"Chúng ta phải đi sâu hơn nữa," Tần Mặc nói, giọng hắn kiên định, ánh mắt nhìn về phía sâu thẳm của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, nơi mà Khinh Yên đã chỉ dẫn. "Nếu Thiên Diệu Tôn Giả muốn biến rừng này thành công cụ, chúng ta phải tìm ra trái tim của nó, tìm ra những 'ý chí tồn tại' đã được Mộc Lâm Chủ và Khinh Yên ám chỉ. Có lẽ, ở đó, chúng ta sẽ tìm thấy câu trả lời... và sức mạnh để chống lại thảm họa 'thăng tiên' mù quáng này."

Mộc Lâm Chủ gật đầu, ánh mắt nàng chứa đựng một sự tin tưởng tuyệt đối. Tô Lam nhìn Tần Mặc, trong lòng nàng không còn sự nghi ngờ, chỉ còn lại sự kiên định. Nàng đã chọn con đường này, con đường không phải để "thăng tiên", mà là để bảo vệ "bản chất". Hắc Phong gầm gừ một tiếng, như một lời đồng ý. Ngọn lửa trại cháy leo lét, chiếu sáng những khuôn mặt đầy quyết tâm trong đêm sâu thẳm của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Cuộc hành trình tìm kiếm những bí mật cổ xưa của rừng, tìm kiếm những đồng minh mạnh mẽ nhất để bảo vệ "cân bằng bản chất" của vạn vật, đã thực sự bắt đầu.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free