Vạn vật không lên tiên - Chương 433: Tiếng Thở Than Của Rừng Sâu: Lời Cảnh Báo Của Mộc Lâm Chủ
Cơn ác mộng của cuộc truy đuổi đã lắng xuống, nhưng dư âm của nó vẫn còn bủa vây Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong như một màn sương lạnh lẽo. Bóng đêm đã rút lui, nhường chỗ cho ánh bình minh le lói, nhưng nỗi mệt mỏi và thất vọng vẫn còn đọng lại trên từng thớ thịt, từng nhịp thở của họ.
Sau cuộc rút lui đầy gian nan, Tần Mặc đã dẫn lối cho đồng đội tìm được một khu vực tương đối an toàn, ẩn mình sâu trong những tán cây rậm rạp gần Thôn Làng Sơn Cước. Nơi đây, những căn nhà gỗ nhỏ bé, mái tranh đơn sơ, hòa mình vào lòng rừng núi như thể chúng vốn là một phần của tự nhiên, không hề phá vỡ sự hài hòa vốn có. Tiếng suối chảy róc rách không xa, mang theo làn hơi nước mát lành, hòa cùng tiếng chim hót líu lo chào ngày mới, và đôi khi là tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của những người dân chất phác từ xa vọng lại, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm đến lạ. Mùi đất ẩm, cây cỏ còn đọng sương, và thoang thoảng mùi khói bếp ấm áp lan tỏa trong không khí, xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong tâm trí họ. Bầu không khí nơi đây yên bình, tĩnh lặng đến nao lòng, một sự đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn và tàn phá mà họ vừa trải qua.
Hắc Phong nằm bẹp dí dưới gốc một cây cổ thụ, thân hình đồ sộ của nó phập phồng theo từng nhịp thở dốc. Đôi mắt đỏ rực giờ đây đã mờ đi vài phần, ánh lên sự mệt mỏi tột cùng. Những vết thương nhỏ do pháp thuật của tu sĩ gây ra rỉ máu, nhuộm đỏ một phần bộ lông đen tuyền của nó. Dù vậy, nó vẫn cố gắng ngẩng đầu, dùng ánh mắt cảnh giác quét qua xung quanh, như một bản năng bảo vệ không bao giờ tắt.
Tô Lam thì dựa lưng vào một thân cây, mái tóc dài buông xõa che đi một phần khuôn mặt thanh tú. Nàng thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Vẻ mệt mỏi hằn rõ trên gương mặt nàng, nhưng đôi mắt phượng kia vẫn ánh lên sự thất vọng và một nỗi giằng xé nội tâm sâu sắc. Bàn tay nàng siết chặt chuôi kiếm cổ bên hông, như thể đang tìm kiếm một điểm tựa trong mớ cảm xúc hỗn độn của chính mình. Những lời nói của Tần Mặc về "cân bằng bản chất" và "quyền được là chính nó của vạn vật" giờ đây vang vọng trong tâm trí nàng, đối chọi kịch liệt với những giáo điều "thăng tiên" mà nàng đã được dạy dỗ từ thuở nhỏ.
Tần Mặc ngồi gần đó, hắn nhắm mắt lại, nhưng tâm trí lại không hề ngủ yên. Hắn lắng nghe. Lắng nghe "ý chí tồn tại" của vạn vật xung quanh. Hắn cảm nhận được tiếng rên siết âm ỉ của những thân cây bị thương, tiếng run rẩy sợ hãi của những linh thú nhỏ đang ẩn mình trong bụi cỏ. Nỗi đau của khu rừng, của từng cá thể sống trong nó, truyền thẳng vào tâm trí hắn, tạo thành một bản giao hưởng bi ai. Hắn hít thở từng hơi thật sâu, cố gắng điều hòa linh khí trong cơ thể đang dần cạn kiệt. Bằng năng lực đặc biệt của mình, hắn khẽ "nói chuyện" với chúng, truyền đi một ý niệm trấn an, một lời hứa bảo vệ. Hắn muốn chúng biết rằng, không phải tất cả con người đều mang ý đồ xấu, và rằng vẫn còn hy vọng. Đồng thời, hắn cũng đang tìm kiếm một "ý chí" mạnh mẽ hơn, một bản chất tồn tại đã ăn sâu vào rừng sâu, có thể dẫn lối cho họ đến một giải pháp, một đồng minh.
Một lúc sau, Tô Lam khẽ cựa mình, phá vỡ sự im lặng bao trùm. Giọng nàng khàn đặc, đầy vẻ bất lực: "Sức mạnh của chúng quá lớn, Tần Mặc... và chúng ta... quá yếu."
Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn nhìn thẳng vào Tô Lam, ánh lên sự bình tĩnh đến lạ. Hắn lắc đầu nhẹ. "Không phải yếu, Tô Lam. Chỉ là chưa đủ. Rừng đang rên siết. Nó cần chúng ta." Hắn dừng lại một chút, nhìn xung quanh, lắng nghe tiếng thở của khu rừng. "Nó cần chúng ta làm gì đó, không chỉ là chiến đấu bằng sức mạnh."
"Nhưng phải làm sao đây?" Tô Lam buông kiếm, hai tay ôm lấy đầu gối. Sự tuyệt vọng hiện rõ trên khuôn mặt nàng. "Chúng ta thậm chí còn không thể tự bảo vệ mình, nói gì đến bảo vệ cả một khu rừng rộng lớn như thế này? Lực lượng của Thiên Diệu Tôn Giả... chúng quá đông, quá mạnh."
Tần Mặc chậm rãi đứng dậy. Hắn bước đến bên Hắc Phong, nhẹ nhàng đặt tay lên bộ lông đen mượt của con sói. Hắn nhắm mắt, truyền một luồng linh khí dịu nhẹ vào cơ thể Hắc Phong, cố gắng xoa dịu vết thương và nỗi đau của nó. Hắc Phong khẽ rên một tiếng, dụi đầu vào tay Tần Mặc, như một lời cảm ơn. Sau đó, hắn quay sang Tô Lam, dùng ánh mắt kiên định nhìn nàng. "Chúng ta không thể chiến đấu một mình. Chúng ta phải tìm người có thể giúp. Rừng có người bảo vệ của nó. Ta tin rằng, có những 'ý chí tồn tại' đã ngủ yên từ ngàn xưa, giờ đây sẽ thức tỉnh."
Tần Mặc biết, vết thương của Hắc Phong cần thời gian để hồi phục, nhưng không phải là không thể chữa trị. Với năng lực thấu cảm vạn vật, hắn có thể cảm nhận được từng thớ cơ, từng mạch máu của Hắc Phong, và hướng dẫn linh khí tự nhiên trong khu rừng để chữa lành cho nó. Hắn đặt tay lên vai Tô Lam, truyền cho nàng một luồng linh khí thanh khiết, giúp nàng xua tan đi phần nào mệt mỏi và sự hoài nghi đang giày vò. "Nàng hãy nghỉ ngơi đi. Ta sẽ tìm kiếm một lối đi."
Hắn nhắm mắt lại lần nữa, tập trung toàn bộ tâm trí vào việc lắng nghe. Hắn không chỉ nghe tiếng lá xào xạc, tiếng chim hót, mà còn nghe được tiếng "thở" của cả khu rừng, tiếng "đập" của hàng vạn "vật tính" đang cùng tồn tại. Hắn tìm kiếm một "ý chí" dẫn đường, một bản chất tồn tại đã ăn sâu vào lòng đất, vào những mạch ngầm của khu rừng này.
Không lâu sau, một cảm giác mong manh nhưng kiên định hiện hữu trong tâm trí hắn. Đó là một "ý chí" nhỏ bé, yếu ớt, nhưng lại mang theo một sức sống mãnh liệt và một sự thôi thúc không ngừng. Nó như một sợi chỉ xanh biếc, dẫn dắt hắn đi sâu hơn vào lòng rừng. Tần Mặc mở mắt, nhìn về hướng đó. "Ta đã tìm thấy một lối đi. Một 'ý chí' đang dẫn chúng ta."
Tô Lam nhìn hắn, ánh mắt nàng vẫn còn hoài nghi nhưng cũng pha chút tò mò. Nàng biết, Tần Mặc chưa bao giờ nói suông. Nàng gật đầu, cố gắng đứng dậy. "Nàng có thể đi được không?" Tần Mặc hỏi, vẻ mặt lo lắng.
"Ta ổn." Tô Lam đáp, dù bước chân nàng vẫn còn chút lảo đảo. "Hắc Phong... nó sẽ không sao chứ?"
"Nó sẽ ổn thôi. Linh khí của rừng sẽ giúp nó." Tần Mặc trấn an. Hắn biết, Hắc Phong cần được nghỉ ngơi. "Chúng ta hãy đi nhẹ nhàng, tránh gây động."
Hắc Phong, dù còn yếu, vẫn cố gắng đứng dậy, đôi mắt nó nhìn Tần Mặc với sự tin tưởng tuyệt đối. Nó biết, Tần Mặc sẽ không bỏ rơi nó, và nó cũng sẽ không bỏ rơi Tần Mặc. Nó khẽ gầm gừ, một tiếng gầm nhỏ, như muốn nói rằng nó sẽ cố gắng hết sức để đi theo. Tần Mặc biết, Hắc Phong không thể tiếp tục di chuyển xa, và Tô Lam cũng cần được nghỉ ngơi. Hắn khẽ đặt tay lên trán Hắc Phong, truyền thêm một luồng năng lượng trấn an. "Ngươi hãy ở lại đây, hồi phục đi. Ta và Tô Lam sẽ đi trước, tìm kiếm sự giúp đỡ." Hắc Phong, dù không muốn, nhưng cũng hiểu được sự cần thiết. Nó khẽ gật đầu, nằm xuống, ánh mắt vẫn dõi theo Tần Mặc.
Tần Mặc và Tô Lam bắt đầu hành trình. Họ di chuyển nhẹ nhàng, cẩn trọng, như hai chiếc lá rơi trên dòng suối. Tần Mặc liên tục giao tiếp với "ý chí" mong manh kia, như một người dẫn đường vô hình. Ánh nắng đã lên cao, xuyên qua những tán lá rậm rạp, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền đất rừng ẩm ướt. Không khí trở nên ấm áp hơn, nhưng vẫn mang theo sự mát lành đặc trưng của rừng sâu.
Họ đi qua những con đường mòn nhỏ, lẩn khuất dưới tán cây cổ thụ, nơi ánh sáng mặt trời chỉ có thể len lỏi một cách khó khăn. Tiếng côn trùng bắt đầu rộn ràng hơn, tạo nên một bản nhạc đồng quê tự nhiên. Tần Mặc cảm nhận được "ý chí" dẫn đường ngày càng rõ ràng hơn, nó trở nên mạnh mẽ và kiên định hơn.
Cuối cùng, sau một hồi lâu băng rừng, họ đến được một khoảng không gian rộng lớn, nơi một Cây Thần Cổ Thụ khổng lồ đứng sừng sững, uy nghi như một vị thần hộ mệnh. Thân cây to lớn đến mức phải hàng trăm người ôm không xuể, lớp vỏ cây xù xì, đầy rêu phong, như thể đã chứng kiến hàng ngàn năm lịch sử. Tán lá rậm rạp của nó che kín cả một bầu trời nhỏ, tạo thành một vòm xanh biếc khổng lồ, nơi ánh nắng chỉ có thể xuyên qua thành những vệt sáng lờ mờ, huyền ảo. Tại đây, bầu không khí trở nên trang nghiêm và linh thiêng một cách lạ thường, tràn ngập một nguồn linh khí tinh khiết, dồi dào, khiến mọi mệt mỏi dường như tan biến. Mùi gỗ mục, rêu phong, đất ẩm hòa quyện với mùi nhựa cây tươi, tạo nên một hương thơm đặc trưng của sự sống vĩnh cửu.
Tô Lam ngẩng đầu nhìn lên, đôi mắt nàng mở to kinh ngạc. Nàng chưa bao giờ thấy một cây cổ thụ nào vĩ đại đến thế. Nàng cảm nhận được một nguồn năng lượng cổ xưa, uyên bác đang tỏa ra từ thân cây, khiến nàng cảm thấy mình thật nhỏ bé.
Ngay tại gốc cây, một bóng người nhỏ bé dần hiện rõ. Dáng người ấy gầy guộc, mảnh mai, mái tóc bạc trắng như rễ cây cổ thụ, được búi đơn giản với những chiếc lá và hoa rừng. Làn da nhăn nheo, nhưng đôi mắt xanh biếc lại tinh anh và đầy sự khôn ngoan, như thể chứa đựng cả ngàn năm tri thức. Nàng mặc một bộ trang phục làm từ lá cây và vỏ cây khô, đính kèm các loại hạt và lông chim, hoàn toàn hòa mình vào tự nhiên. Trong tay nàng là một cây trượng bằng gỗ cổ thụ, toát lên vẻ cổ kính và quyền uy. Đó chính là Mộc Lâm Chủ.
Ban đầu, ánh mắt Mộc Lâm Chủ đầy sự cảnh giác, đôi mắt xanh biếc quét qua Tần Mặc và Tô Lam, như đang dò xét tận sâu tâm can họ. Linh khí xung quanh nàng hơi xao động, báo hiệu một sự phòng thủ tiềm tàng. Nhưng rồi, khi nhìn thấy Tần Mặc, và cảm nhận được sự chân thành cũng như nỗi đau mà hắn đang chia sẻ với khu rừng, vẻ mặt nàng dần dịu đi. Nàng dường như đã "nghe" được tiếng lòng của Tần Mặc, tiếng lòng của một người muốn bảo vệ vạn vật, chứ không phải muốn khai thác hay tàn phá.
Mộc Lâm Chủ chậm rãi cất tiếng, giọng nói của nàng trầm ấm, nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo một sức nặng khó tả, như tiếng gió lướt qua tán lá cổ thụ. "Các ngươi... dám bước chân vào nơi linh thiêng này. Mục đích là gì?" Nàng không hỏi với sự đe dọa, mà là một sự tò mò, một sự dò hỏi về bản chất tồn tại của họ.
Tần Mặc bước lên một bước, cung kính cúi đầu. Hắn biết, trước mặt hắn là một "ý chí tồn tại" cổ xưa, một phần không thể thiếu của khu rừng này. "Kẻ xâm lăng đang phá hủy khu rừng, thưa Mộc Lâm Chủ. Chúng tôi đến đây để cảnh báo, và tìm kiếm sự giúp đỡ." Hắn nói, giọng điệu chân thành, không hề có chút khoa trương hay lừa dối. Hắn truyền đạt thẳng thắn những gì hắn đã chứng kiến, nỗi đau của khu rừng, sự tàn bạo của những kẻ muốn "thanh lọc linh khí".
Mộc Lâm Ch��� nhìn Tần Mặc thật lâu, đôi mắt xanh biếc như muốn xuyên thấu qua mọi lớp vỏ bọc. Nàng khẽ gật đầu, như thể đã đọc được toàn bộ câu chuyện trong tâm trí Tần Mặc chỉ qua ánh mắt và lời nói của hắn. Nàng ra hiệu cho họ ngồi xuống dưới gốc cây cổ thụ, nơi ánh sáng lờ mờ tạo nên một không gian riêng tư, tách biệt khỏi thế giới bên ngoài.
Tần Mặc bắt đầu kể lại toàn bộ câu chuyện. Hắn kể về cuộc xâm lăng của tu sĩ, về những cỗ máy khổng lồ đang xé toạc lòng đất, đốn hạ cây cối không thương tiếc. Hắn miêu tả cảnh linh thú bị săn bắt, bị xua đuổi khỏi môi trường sống của chúng. Hắn kể về những lời lẽ ngạo mạn của tu sĩ về việc "thanh lọc" và "tối ưu hóa" linh khí của khu rừng, biến nó thành một nguồn tài nguyên vô tận cho con đường "thăng tiên" của họ. Và hắn cũng nhắc đến cái tên Thiên Diệu Tôn Giả, kẻ chủ mưu đứng sau tất cả.
Trong suốt câu chuyện của Tần Mặc, Mộc Lâm Chủ lắng nghe một cách chăm chú, không hề ngắt lời. Khuôn mặt nàng dần biến sắc. Từ vẻ cảnh giác ban đầu, nó chuyển sang nỗi đau đớn tột cùng, như thể nàng đang tự mình cảm nhận từng nhát dao chặt vào thân cây, từng tiếng kêu than của linh thú. Rồi nỗi đau ấy dần biến thành sự giận dữ lạnh lẽo, một ngọn lửa uất hận âm ỉ cháy trong đôi mắt xanh biếc của nàng. Linh khí quanh nàng bắt đầu cuộn trào một cách dữ dội, khiến những tán lá cổ thụ trên đầu họ xao động mạnh mẽ, như thể chính khu rừng cũng đang cùng nàng bày tỏ sự phẫn nộ. Tiếng gió rít qua tán lá nghe như tiếng thở dài của hàng ngàn năm lịch sử, tiếng côn trùng xung quanh bỗng trở nên im bặt, nhường chỗ cho sự uy nghiêm và quyền năng đang bùng nổ.
Khi Tần Mặc kết thúc câu chuyện, Mộc Lâm Chủ khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu, như từ hàng ngàn năm trước vọng về. Giọng nàng run rẩy, đầy bi thương, nhưng cũng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển được. "Không thể nào... Lại là chúng. Lại là tham vọng mù quáng đó!" Nàng lặp lại, như thể không thể tin vào những gì mình vừa nghe, nhưng đồng thời cũng như đang đối diện với một sự thật đã khắc sâu vào ký ức.
"Đây không phải là lần đầu tiên khu rừng này bị đe dọa, Tần Mặc." Mộc Lâm Chủ nói, ánh mắt nàng nhìn xa xăm, xuyên qua những tán lá rậm rạp, như đang nhìn về một quá khứ xa xăm. "Hàng ngàn năm qua, đã có bao nhiêu lần... những kẻ như Thiên Diệu Tôn Giả cố gắng 'cải tạo' bản chất của tự nhiên, ép buộc vạn vật phải đi theo con đường 'thăng tiên' mà chúng tự vẽ ra. Những vết sẹo này... chúng đã quá cũ rồi."
Nàng giơ tay ra, nhẹ nhàng chạm vào lớp vỏ cây xù xì của Cây Thần Cổ Thụ. Tần Mặc, bằng "ý chí tồn tại" của mình, cảm nhận được một dòng ký ức, một dòng chảy của thời gian đang tuôn trào từ Mộc Lâm Chủ, từ chính thân cây cổ thụ. Hắn thấy những hình ảnh mờ ảo, những cuộc chiến cổ xưa, nơi những thế lực hùng mạnh cố gắng thuần hóa rừng, khai thác linh khí, và biến nó thành một phần của tham vọng bá đạo của chúng. Hắn thấy những sinh linh của rừng, những cây cối, những linh thú, đã từng bị ép buộc phải thay đổi "vật tính", phải "khai linh" theo một cách không tự nhiên, để rồi mục ruỗng và biến mất. Hắn cảm nhận được nỗi đau của những sinh linh đó, nỗi sợ hãi khi bản chất của chúng bị cưỡng ép, bị bóp méo.
"Chúng luôn tin rằng, con đường 'thăng tiên' là con đường duy nhất, con đường tối thượng." Mộc Lâm Chủ tiếp tục, giọng nàng đầy chua chát. "Chúng không hiểu rằng, khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Một khu rừng cần có sự cân bằng. Cây cối cần là cây cối, đá cần là đá, linh thú cần là linh thú. Mỗi 'vật tính' đều có ý nghĩa riêng của nó, đều đóng góp vào sự hài hòa của thế giới này. Ép buộc chúng thay đổi, là đang phá hủy nền tảng của sự tồn tại."
Tô Lam lắng nghe, gương mặt nàng trắng bệch. Những gì Mộc Lâm Chủ nói không chỉ là một câu chuyện, mà là một sự thật trần trụi, một lời cảnh báo đã bị lãng quên từ rất lâu. Nàng nhìn thấy sự tàn bạo của con đường mà nàng đã từng tin tưởng, và nỗi sợ hãi về một thế giới không còn là chính nó.
"Khu rừng này đã từng bị thương tổn nặng nề bởi những tham vọng như vậy." Mộc Lâm Chủ khẽ nói, ánh mắt nàng dừng lại trên một vết sẹo lớn trên thân cây cổ thụ, một vết sẹo đã lành, nhưng vẫn còn hằn sâu. "Nó đã phải trả giá đắt để bảo vệ 'bản chất' của mình. Và giờ đây, lịch sử lại lặp lại. Thiên Diệu Tôn Giả... hắn không phải là kẻ đầu tiên, và cũng có lẽ không phải là kẻ cuối cùng. Nhưng lần này, chúng đã đi quá xa. Chúng đã chạm đến 'hạt nhân' của rừng sâu, nơi chứa đựng những 'ý chí tồn tại' cổ xưa nhất."
Mộc Lâm Chủ nhìn Tần Mặc một lần nữa, ánh mắt nàng đầy vẻ phức tạp, vừa tin tưởng, vừa thăm dò. "Ngươi, Tần Mặc, ngươi có thể nghe được tiếng lòng của vạn vật. Ngươi là người duy nhất có thể thực sự hiểu được nỗi đau của khu rừng này. Ngươi là người mà 'ý chí tồn tại' của rừng đã tìm kiếm bấy lâu nay." Linh khí quanh nàng trở nên ổn định hơn, nhưng vẫn mạnh mẽ, như một lời khẳng định về sức mạnh tiềm ẩn của nàng. "Chúng ta không thể để chúng thành công. Nếu 'hạt nhân' của rừng bị phá hủy, sự cân bằng của cả Huyền Vực sẽ bị đảo lộn vĩnh viễn. Và lúc đó, cái giá phải trả sẽ là sự tồn vong của toàn bộ thế giới."
Tần Mặc gật đầu. Hắn biết, lời của Mộc Lâm Chủ không chỉ là một lời cảnh báo, mà còn là một lời cầu khẩn. Hắn cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm đang đè lên vai mình, nhưng đồng thời, hắn cũng cảm thấy một ngọn lửa hy vọng bùng cháy trong lòng. Hắn không đơn độc. Khu rừng có người bảo vệ của nó, và những "ý chí tồn tại" cổ xưa vẫn đang dõi theo. Cuộc chiến này sẽ không dễ dàng, nhưng họ không thể lùi bước. Hắn biết, có lẽ còn có những đồng minh khác, những "ý chí tồn tại" mạnh mẽ khác đang ẩn mình sâu trong rừng, chờ đợi thời khắc thức tỉnh. Bạch Hổ Lão Tổ, hay thậm chí những bí mật cổ xưa hơn nữa, có lẽ sẽ phải bộc lộ sự thật của mình. Và họ, Tần Mặc cùng Tô Lam, sẽ phải tìm ra một chiến lược mới, khôn ngoan hơn, để đối đầu với mối đe dọa đang ngày càng lớn mạnh này, để bảo vệ "cân bằng bản chất" của vạn vật.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.