Vạn vật không lên tiên - Chương 421: Tiếng Vọng Từ Bản Năng: Hạt Giống Nghi Ngờ Về Nhân Hóa
Sương đêm vẫn còn vương trên những tán lá cổ thụ, nhưng ánh dương đầu tiên đã bắt đầu len lỏi qua khe hở của tầng lá dày đặc, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên thân Cây Thần Cổ Thụ. Tần Mặc vẫn ngồi tựa vào gốc cây, hơi thở hắn vẫn còn vương chút nặng nề, cơ thể khẽ run rẩy như thể vừa thoát khỏi một cơn ác mộng dài. Đôi mắt đen láy của hắn, dù đã mở, nhưng dường như vẫn còn đang chìm đắm trong khung cảnh bi thương của Tiểu Hổ Linh cô độc, lạc lõng giữa hai cõi sống và chết, giữa bản năng và khát vọng. Cảm giác lạnh lẽo của sự tuyệt vọng, cái trống rỗng đến tận cùng khi một sinh linh mất đi chính mình, vẫn còn bám riết lấy tâm hồn hắn.
Cây Thần Cổ Thụ vươn mình sừng sững, thân cây to lớn như một tòa thành bằng gỗ, bề mặt xù xì những vết nứt thời gian, phủ đầy rêu phong xanh thẫm. Cái "Vết Sẹo Cổ Xưa" mà Mộc Lâm Chủ từng nhắc tới, giờ đây trong mắt Tần Mặc, không chỉ là một hốc cây mục ruỗng, mà là một vết thương hằn sâu trong ký ức của cả khu rừng, nơi những bi kịch của quá khứ được lưu giữ, âm thầm rỉ máu qua dòng thời gian. Mùi gỗ mục, mùi rêu ẩm, và hương đất tươi nồng nàn quyện vào nhau, tạo nên một không khí trang nghiêm, linh thiêng, pha lẫn chút u hoài. Tiếng gió lướt qua tán lá rậm rạp như những tiếng thở dài của ngàn năm, tiếng côn trùng rỉ rả như khúc nhạc ai oán không ngừng.
Tô Lam vẫn đứng cạnh hắn, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng tràn đầy lo lắng, nhưng cũng ẩn chứa sự kiên định. Nàng khẽ đưa tay chạm vào vai Tần Mặc, hơi ấm từ lòng bàn tay nàng truyền sang hắn, như muốn xua đi cái lạnh lẽo của những ký ức vừa trải qua. "Tần Mặc..." Giọng nàng khẽ khàng, như sợ làm vỡ tan không khí tĩnh lặng. "Hắn... vẫn còn run rẩy." Nàng nhìn sang Mộc Lâm Chủ, tìm kiếm sự lý giải.
Mộc Lâm Chủ, với dáng người nhỏ bé và gầy guộc, nhưng ánh mắt xanh biếc lại tinh anh và đầy sự khôn ngoan, khẽ đặt bàn tay nhăn nheo lên vai Tần Mặc. Làn da của bà, dù đã bao phủ bởi thời gian, lại mang theo một năng lượng dịu dàng, tựa như rễ cây đang ấp ủ sự sống. "Vết sẹo này... không chỉ là của cây. Nó là vết sẹo trong tâm hồn của cả khu rừng này," bà nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lại đầy sức nặng, vang vọng trong không gian linh thiêng. "Ta đã luôn cảm nhận được sự đau đớn, sự lạc lõng vương vấn nơi đây, nhưng chưa bao giờ hiểu rõ ràng như vậy cho đến khi con trải nghiệm nó." Bà nhìn Tần Mặc, ánh mắt đầy suy tư. "Cái giá của sự cưỡng ép... thật tàn khốc. Nó không chỉ là cái chết thể xác, mà là sự hủy diệt của bản chất, của ý chí tồn tại."
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi những hình ảnh ám ảnh. Hắn gật đầu nhẹ, cảm nhận hơi ấm từ tay Tô Lam và Mộc Lâm Chủ. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền mượt mà, khẽ dụi đầu vào chân hắn, tiếng gầm gừ nhỏ như một lời an ủi, sự nhạy cảm bản năng của nó dường như thấu hiểu nỗi buồn sâu thẳm trong lòng chủ nhân. "Nó... nó không chỉ chết. Nó chết mà không thuộc về nơi nào," Tần Mặc nói, giọng hắn vẫn còn khàn đặc, nhưng đã vững vàng hơn. "Không phải hổ, cũng không phải người... chỉ là một cái bóng đau khổ, một ý chí tồn tại bị bóp méo, bị giằng xé giữa hai thế giới." Hắn ngẩng đầu nhìn lên tán lá Thần Cổ Thụ, nơi ánh nắng ban mai xuyên qua, tạo nên những vệt sáng huyền ảo. "Sự lạc lõng đó, sự cô độc đó... còn đáng sợ hơn cả cái chết. Nó là sự phủ nhận toàn bộ sự tồn tại của một sinh linh."
Tô Lam nghe Tần Mặc kể lại, đôi mắt nàng đong đầy sự thấu cảm. Nàng từng là một tu sĩ kiêu hãnh, luôn tin vào con đường mạnh mẽ, nhưng những gì Tần Mặc đã chỉ cho nàng thấy, những gì hắn đã cảm nhận, đang từ từ làm rung chuyển niềm tin cốt lõi của nàng. "Vậy ra... đây chính là bi kịch của những kẻ tin rằng chỉ có 'nhân hóa' mới là con đường duy nhất để mạnh mẽ, để tồn tại," nàng khẽ nói, lời nói tựa như một tiếng thở dài.
Mộc Lâm Chủ gật đầu, ánh mắt bà dần chuyển từ sự suy tư sang quyết tâm. "Khi ta còn trẻ, ta cũng từng nghe những câu chuyện về những linh thú mạnh mẽ đã 'nhân hóa' thành công, trở thành những tồn tại siêu việt. Chúng ta, những sinh linh của rừng, luôn ngưỡng mộ và khát khao điều đó. Nhưng chưa bao giờ có ai kể về những kẻ thất bại, những kẻ đã mất đi tất cả mà không đạt được gì." Bà siết nhẹ bàn tay trên vai Tần Mặc. "Vết sẹo này đã quá lâu. Nó đã mục ruỗng quá sâu. Ta đã luôn cảm nhận được, nhưng chưa bao giờ hiểu rõ ràng như vậy. Chúng ta phải làm gì đó, Tần Mặc. Nếu những hạt giống này tiếp tục nảy mầm trong tâm trí các linh thú trẻ, nếu chúng vẫn mù quáng tin vào con đường 'nhân hóa' mà không biết cái giá phải trả... tương lai của linh thú sẽ bị định đoạt bởi một bi kịch lớn hơn, một bi kịch không thể cứu vãn."
Tần Mặc nhìn Mộc Lâm Chủ, rồi nhìn Tô Lam, ánh mắt hắn kiên định. "Đúng vậy. Chúng ta không thể để bi kịch của Tiểu Hổ Linh lặp lại. Bạch Hổ Lão Tổ... chắc hẳn cũng đã từng chứng kiến những bi kịch như vậy, hoặc tự mình trải qua một nỗi đau tương tự, khiến nó tin rằng 'nhân hóa' là giải pháp duy nhất để thoát khỏi số phận nghiệt ngã. Nhưng nó đã nhầm lẫn giữa sức mạnh của bản chất và sự biến đổi hình thái." Hắn đứng dậy, gỡ tay ra khỏi thân cây. Sương đêm đã tan, những tia nắng ban mai đã trải khắp khu rừng. "Hàn gắn những vết thương này không chỉ là thay đổi một tư tưởng, mà là chữa lành một nỗi đau đã ăn sâu vào dòng máu, vào ký ức của cả một chủng tộc." Hắn nhìn về phía xa, nơi những tán cây xanh mướt trải dài vô tận. "Con đường dẫn đến sự cân bằng bản chất vẫn còn dài, đầy rẫy hiểm nguy và những bí ẩn chưa được giải đáp. Nhưng chúng ta sẽ không dừng lại." Sự kiên cường trong lời nói của hắn, dù vẫn trầm ổn, lại vang vọng một sức mạnh không thể lay chuyển, một lời thề nguyện âm thầm với vạn vật.
***
Rời khỏi Cây Thần Cổ Thụ, Tần Mặc và những người đồng hành tiếp tục hành trình sâu hơn vào Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Không khí trong lành của buổi sáng dần chuyển sang sự ấm áp của chiều tà, mang theo mùi của đất, của cây cỏ dại, và thoang thoảng hương hoa rừng. Những tia nắng vàng óng len lỏi qua tán lá đại thụ, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền đất rừng ẩm ướt, nơi rêu xanh mọc dày đặc và những chiếc lá mục rữa nằm im lìm. Tiếng gió rì rào qua kẽ lá, tiếng chim muông hót líu lo, và đôi khi là tiếng gầm rú của những linh thú ở xa, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hoang dã, nguyên thủy, hùng vĩ và đầy sức sống.
Tần Mặc dẫn đầu, bước chân hắn nhẹ nhàng và vững chãi trên thảm lá khô. Tô Lam theo sát phía sau, đôi mắt nàng cảnh giác quan sát xung quanh. Hắc Phong với thân hình mạnh mẽ, uy dũng, sải bước bên cạnh Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực không ngừng quét qua những bụi cây rậm rạp. Mộc Lâm Chủ, dù nhỏ bé, nhưng lại di chuyển thoăn thoắt, đôi khi chỉ cho Tần Mặc những con đường mòn bí mật mà chỉ những sinh linh lâu năm của rừng mới biết.
Họ dừng lại gần một khoảng rừng rộng lớn, nơi một con suối nhỏ uốn lượn chảy qua, nước trong vắt phản chiếu bầu trời xanh biếc. Từng tảng đá lớn nằm rải rác bên bờ suối, phủ đầy rêu và dương xỉ. Không khí ở đây đặc biệt trong lành và mát mẻ, như một ốc đảo bình yên giữa sự hoang dã. Từ nơi ẩn nấp kín đáo sau một bụi cây cổ thụ lớn, Tần Mặc có thể nhìn thấy một nhóm Linh Thú Trẻ và Linh Thú Tò Mò đang tụ tập. Chúng là những linh thú con của nhiều loài khác nhau: một chú hươu con với đôi mắt to tròn, tò mò, đang gặm cỏ non; vài chú sóc tinh nghịch rượt đuổi nhau trên cành cây; một bầy sói con với bộ lông mềm mại, đang chơi đùa bên mẹ; và một cặp chim ưng non đang tập vỗ cánh trên một cành cây thấp.
Xung quanh chúng, một vài linh thú lớn hơn, có vẻ là những vị trưởng bối trong cộng đồng, đang kể chuyện. Không phải tất cả đều đã 'nhân hóa' hoàn toàn, nhưng Tần Mặc có thể nhận ra một con gấu lớn, Hắc Phong Sơn Quân, với thân hình đồ sộ và đôi mắt tinh anh, đang đứng bằng hai chân sau, cố gắng bắt chước dáng đi của loài người. Con gấu này, dù vẫn giữ nguyên hình dạng gấu, nhưng lại có một vẻ uy nghi khác lạ, và cử chỉ của nó có phần mất đi sự tự nhiên, hoang dã vốn có. Bên cạnh nó là một con Ngân Loan, bộ lông trắng bạc lấp lánh dưới ánh chiều, đang kể về những chuyến bay xa xôi, những vùng đất của loài người mà nó đã ghé thăm, và những câu chuyện về những linh thú đã 'thành công' trong việc biến hóa.
"Liệu chúng ta có thể trở nên mạnh mẽ như thế khi hóa người không?" Một chú sói con, Tiểu Lang, với bộ lông xám tro mềm mại, khẽ cất tiếng hỏi, đôi mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ nhìn về phía Hắc Phong Sơn Quân. "Con nghe nói khi thành người, chúng ta có thể hiểu được bí mật của vạn vật, không còn sợ hãi những kẻ săn mồi nữa."
Một chú hươu con khác, Linh Thú Trẻ, ngẩng đầu lên, tiếng kêu non nớt vang vọng. "Mẹ con nói, khi chúng ta hóa người, chúng ta có thể nói chuyện với gió, với cây, và không bao giờ bị lạc trong rừng nữa."
Một con sóc, Linh Thú Tò Mò, thì thầm với bạn mình, đôi mắt đen láy đảo liên tục. "Ta nghe nói khi thành người, chúng ta có thể xây dựng những ngôi nhà lớn, và không phải chịu giá rét mỗi khi mùa đông đến."
Hắc Phong Sơn Quân gầm gừ nhẹ, tiếng gầm của nó không còn hoàn toàn là tiếng gầm dã tính mà pha lẫn một chút âm điệu trầm đục như tiếng người. "Đúng vậy, các con. Con đường 'nhân hóa' là con đường của sự tiến hóa, của sức mạnh vượt trội. Nó sẽ đưa chúng ta đến một tầm cao mới, nơi chúng ta có thể kiểm soát số phận của mình, không còn bị ràng buộc bởi bản năng đơn thuần."
Tần Mặc quan sát cảnh tượng đó, cảm nhận được sự khao khát mãnh liệt trong ý chí tồn tại của những linh thú trẻ. Chúng nhìn những vị tiền bối của mình với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, với niềm tin sắt đá rằng 'nhân hóa' là cánh cửa dẫn đến một tương lai tươi sáng hơn, mạnh mẽ hơn. Chúng không biết rằng, đằng sau cái vỏ bọc hào nhoáng đó, là những cái giá phải trả vô cùng đắt, những bi kịch mà Tiểu Hổ Linh đã phải gánh chịu. Tần Mặc cảm thấy một nỗi lo lắng dâng trào trong lòng, nhưng cùng lúc đó, một sự kiên định lớn lao cũng bùng cháy. Hắn hiểu rằng, đây chính là lúc hắn phải hành động.
Mộc Lâm Chủ khẽ chạm vào cánh tay Tần Mặc, ánh mắt xanh biếc của bà chứa đựng sự thấu hiểu. Bà gật đầu nhẹ, ra hiệu cho Tần Mặc. "Giờ là lúc, Tần Mặc. Hãy để những hạt giống nghi ngờ được gieo rắc."
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, thu lại mọi suy nghĩ phức tạp trong lòng. Hắn bước ra khỏi nơi ẩn nấp, tiến về phía nhóm linh thú. Bước chân hắn nhẹ nhàng, không gây ra bất kỳ tiếng động lớn nào, nhưng sự hiện diện của hắn, sự tĩnh tại và sâu sắc trong khí chất của hắn, ngay lập tức thu hút sự chú ý của toàn bộ quần thể linh thú.
***
Khi Tần Mặc bước ra, không khí trong khoảng rừng rộng lớn đột ngột thay đổi. Tiếng chim hót líu lo bỗng thưa thớt dần, tiếng suối chảy róc rách dường như cũng nhỏ lại. Các linh thú đang tụ tập, từ những chú sóc tinh nghịch đến những chú sói con đang chơi đùa, đều ngừng mọi hoạt động, đôi mắt chúng đổ dồn về phía Tần Mặc. Ban đầu, có một chút ngơ ngác, một vài con Linh Thú Nghi Ngờ khẽ gầm gừ nhỏ, tiếng gầm của chúng mang theo sự cảnh giác và bối rối. Hắc Phong Sơn Quân và Ngân Loan cũng nheo mắt quan sát, ánh mắt chúng chứa đựng sự tò mò và một chút dè dặt. Chúng nhận ra khí tức của Tần Mặc không giống bất kỳ linh thú hay tu sĩ nào mà chúng từng gặp.
Tần Mặc dừng lại cách nhóm linh thú một khoảng, hắn không bước quá gần để không gây ra sự đe dọa, nhưng cũng không quá xa để âm thanh và ý chí của hắn có thể lan tỏa. Ánh nắng chiều tà đổ dài qua những tán cây, bao phủ lấy thân hình gầy gò của hắn, tạo nên một cái bóng dài trên nền đất rừng. Hắn đứng đó, với vẻ mặt trầm ổn, đôi mắt đen láy sâu thẳm, nhưng không hề sắc lạnh, ngược lại, chúng ánh lên sự thấu cảm và một nỗi buồn khó tả.
Mộc Lâm Chủ theo sau Tần Mặc, đứng cạnh hắn như một cái bóng. Bà khẽ nói bằng thứ ngôn ngữ của linh thú, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lại có sức mạnh trấn an lạ kỳ, xóa tan đi những tiếng gầm gừ cảnh giác ban đầu. "Các con của ta, hãy lắng nghe. Vị khách này mang đến một câu chuyện, một câu chuyện mà ta tin rằng, tất cả chúng ta đều cần phải nghe."
Tần Mặc khẽ gật đầu, sau đó, với giọng nói trầm ấm, rõ ràng, hắn bắt đầu kể. "Có một con hổ con, trong một khu rừng xa xôi, nó cũng khao khát trở thành người." Hắn không dùng những từ ngữ hoa mỹ hay hùng hồn, nhưng mỗi lời nói của hắn đều mang theo một trọng lượng nhất định, một sự chân thành khiến vạn vật phải lắng nghe. "Nó tin rằng, chỉ khi trở thành người, nó mới có thể mạnh mẽ hơn, khôn ngoan hơn, không còn phải sợ hãi những hiểm nguy trong rừng sâu. Nó tin rằng đó là con đường duy nhất để đạt được sự trường tồn, sự vĩnh cửu."
Các Linh Thú Trẻ và Linh Thú Tò Mò ban đầu vẫn còn ngơ ngác, nhưng khi Tần Mặc kể, ánh mắt chúng dần dần tập trung vào hắn. Chúng dường như bị cuốn hút bởi câu chuyện, bởi sự chân thật trong từng lời nói. Tiếng gió rì rào qua tán lá, tiếng côn trùng đêm rỉ rả, tất cả dường như lắng xuống, nhường chỗ cho giọng nói của Tần Mặc.
"Nó đã cố gắng. Cố gắng bằng cả ý chí, bằng cả linh lực của mình để biến đổi. Và nó đã thành công, phần nào. Thân hình nó bắt đầu thay đổi, bộ lông cứng cáp dần mềm đi, móng vuốt sắc nhọn dần thu lại, và đôi chân nó bắt đầu biết đứng thẳng như loài người." Tần Mặc ngừng lại một chút, để cho những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí các linh thú. "Nhưng khi nó thay đổi... mọi thứ cũng thay đổi theo. Tiếng gầm của nó không còn vang dội như trước, không còn khiến con mồi khiếp sợ. Móng vuốt của nó không còn sắc bén để săn bắt, và đôi mắt nó... không còn thấy được con mồi ẩn mình trong rừng sâu như trước kia nữa."
Những con Linh Thú Trẻ bắt đầu rụt rè lại, đôi mắt to tròn của chúng ánh lên sự bối rối. Chú sóc ngừng gặm hạt, đôi tai nhỏ vểnh lên, lắng nghe từng lời. Những chú sói con nép sát vào mẹ, tiếng rên rỉ nhỏ vang lên.
"Nó đã mất đi bản năng săn mồi, mất đi sự nhạy bén của khứu giác, mất đi sự linh hoạt của cơ thể. Nó trở nên yếu ớt, chậm chạp, và lạc lõng. Đồng loại của nó, những con hổ khác, nhìn nó với ánh mắt xa lạ, không phải sự kính trọng, mà là sự thương hại, thậm chí là sợ hãi. Chúng không nhận ra nó nữa, bởi vì nó không còn là một con hổ thực thụ." Giọng Tần Mặc trầm xuống, mang theo một nỗi buồn sâu sắc. "Nó lạc bước vào vùng đất của loài người, nhưng cũng không tìm thấy sự chấp nhận. Bởi vì nó không phải người. Nó không thuộc về nơi nào cả."
Một con Phong Lang trẻ tuổi, Linh Thú Nghi Ngờ, khẽ rùng mình, tiếng gầm gừ nhỏ thể hiện sự phân vân rõ rệt. Nó nhìn bộ lông xám tro của mình, rồi nhìn về phía Tần Mặc, đôi mắt nó tràn đầy sự lo lắng. Hắc Phong Sơn Quân và Ngân Loan cũng bắt đầu thay đổi thái độ. Vẻ tự mãn ban đầu của chúng dần biến mất, thay vào đó là sự trầm tư, ánh mắt phức tạp.
"Nỗi sợ hãi lớn nhất của nó không phải là chết, mà là mất đi chính mình," Tần Mặc tiếp tục, giọng hắn vang vọng trong không gian tĩnh lặng. "Nó cố gắng sống sót, nhưng không có bản năng của hổ, không có trí tuệ của người. Nó đói khát, cô độc, và tuyệt vọng. Cuối cùng, nó gục ngã trong một góc rừng, không phải vì kẻ thù, mà vì sự trống rỗng trong tâm hồn, vì không còn biết mình là ai, không còn biết mình thuộc về nơi nào. Nó chết... một cái chết không thuộc về nơi nào."
Những lời nói của Tần Mặc như một lưỡi dao sắc bén, cắt xuyên qua những niềm tin đã ăn sâu vào tâm trí các linh thú. Sự im lặng bao trùm cả khoảng rừng. Tiếng suối chảy dường như cũng ngừng lại. Chỉ có tiếng gió rì rào qua tán lá, như một lời than thở cho số phận bi thảm của Tiểu Hổ Linh. Các Linh Thú Trẻ cúi gằm mặt, không còn ánh mắt ngưỡng mộ hay tò mò, mà là sự sợ hãi và bối rối. Linh Thú Nghi Ngờ run rẩy nhẹ, như thể chúng vừa chứng kiến tận mắt bi kịch đó.
"Đây chính là cái giá của sự truy cầu vô độ, của việc ép buộc ý chí tồn tại phải đi ngược lại chính nó," Tần Mặc kết luận, ánh mắt hắn quét qua từng gương mặt linh thú, dừng lại ở Hắc Phong Sơn Quân và Ngân Loan. "Đây chính là bi kịch của những kẻ tin rằng chỉ có 'nhân hóa' mới là con đường duy nhất để mạnh mẽ, để tồn tại. Nhưng sức mạnh thật sự không nằm ở việc biến thành một thứ khác, mà nằm ở việc thấu hiểu, trân trọng và phát huy bản chất vốn có của chính mình. Một con hổ mạnh mẽ nhất khi nó là một con hổ, không phải là một con người cố gắng làm hổ."
Hắn nhìn về phía những linh thú trẻ vẫn còn đang hoang mang. "Mỗi chúng ta, mỗi loài vật đều có một ý chí tồn tại độc đáo, một bản chất riêng biệt. Hãy trân trọng điều đó. Đừng để khát vọng mù quáng biến chúng ta thành những kẻ lạc loài, những cái bóng không nơi nương tựa, những bi kịch không thuộc về nơi nào."
Tần Mặc ngừng lời. Khoảng rừng chìm vào một sự im lặng nặng nề. Ánh sáng chiều tà đã yếu dần, những cái bóng đổ dài và méo mó trên nền đất. Các linh thú vẫn đứng đó, bất động, với những ánh mắt đầy suy tư và bối rối. Hạt giống nghi ngờ đã được gieo rắc, và trong sự tĩnh lặng đó, người ta có thể cảm nhận được một chấn động nhỏ đang lan tỏa trong ý thức của toàn bộ quần thể linh thú, một sự lay chuyển chậm rãi nhưng sâu sắc, bắt đầu lung lay niềm tin vào con đường 'nhân hóa' mà chúng đã từng ngưỡng mộ. Con đường dẫn đến sự cân bằng bản chất, dù còn dài và đầy thách thức, đã có một khởi đầu.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.