Vạn vật không lên tiên - Chương 419: Hồi Sinh Dòng Chảy: Tiếng Nói Của Những Bản Chất Bị Lãng Quên
Sau khoảnh khắc yên bình dưới ánh trăng, khi những Linh Thú Trẻ đã tìm lại được niềm vui trong bản nguyên hoang dã và Mộc Linh đã vươn mình xanh tươi trở lại, Tần Mặc không dừng lại. Hắn biết, đây chỉ là một đốm lửa nhỏ nhen nhóm, một khởi đầu mong manh trong cuộc chiến tư tưởng chống lại khát vọng "nhân hóa" đã ăn sâu vào Linh Thú Sơn Mạch. Bình minh ló dạng, nhuộm tím cả không gian rừng già, mang theo hơi sương lành lạnh và tiếng chim hót gọi ngày mới. Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong tiếp tục hành trình, theo chân Mộc Lâm Chủ đi sâu hơn vào Rừng Nguyên Sinh Bất Tận.
Mỗi bước chân của họ đều đạp lên lớp lá mục dày, tạo ra âm thanh xào xạc đều đặn, như một khúc nhạc giao hưởng nguyên thủy của cánh rừng. Không khí nơi đây mang một vẻ rậm rạp, ẩm ướt đến lạ thường, như thể thời gian đã ngưng đọng từ ngàn xưa. Ánh nắng ban mai cố gắng len lỏi qua tán lá cây cổ thụ khổng lồ, cao vút chạm trời, nhưng chỉ tạo thành những vệt sáng lờ mờ, yếu ớt, nhảy múa trên nền đất ẩm ướt, phủ đầy rêu phong xanh thẫm. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, như một bản hợp xướng vĩnh cửu, hòa lẫn với tiếng chim kêu lạ lùng từ sâu thẳm trong tán lá và tiếng suối chảy róc rách đâu đó vọng lại. Mùi đất ẩm đặc trưng, mùi rêu phong cổ kính, xen lẫn với hương thơm hăng nồng của gỗ mục và hương hoa dại thoang thoảng, tạo nên một sự pha trộn độc đáo, nguyên sơ. Bầu không khí mang một vẻ bí ẩn, hoang dã, đôi khi lại phảng phất sự nguy hiểm tiềm tàng, nhưng cũng đầy sức sống.
Tần Mặc bước đi trầm tĩnh, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn không ngừng quan sát. Hắn không chỉ nhìn bằng thị giác mà còn lắng nghe bằng "ý chí tồn tại" của vạn vật xung quanh. Hắn cảm nhận được sự im lìm của những thân cây cổ thụ hàng ngàn năm tuổi, sự vươn mình của từng cọng rêu, sự cựa quậy của những sinh vật bé nhỏ ẩn mình dưới lớp đất. Tô Lam đi phía sau, ánh mắt nàng vẫn còn vương vấn sự ngạc nhiên từ đêm qua. Nàng chưa từng thấy một phương pháp 'tu luyện' hay 'trị liệu' nào lại dịu dàng và tinh tế đến vậy. Nàng quan sát Tần Mặc, cố gắng thấu hiểu từng cử chỉ, từng biểu hiện trên khuôn mặt thanh tú của hắn. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền uy dũng, sải bước bên cạnh Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực không ngừng quét qua mọi ngóc ngách, cảnh giác với mọi biến động nhỏ nhất của khu rừng, như một vệ sĩ trung thành và thầm lặng.
Dẫn đầu đoàn người, Mộc Lâm Chủ, với dáng người nhỏ bé nhưng ánh mắt tinh anh, bỗng dừng lại trước một bụi cây gai dại. Bà khẽ nhíu mày, những nếp nhăn trên khuôn mặt hiền từ càng hằn sâu thêm. Giọng nói của bà nhẹ nhàng, trầm thấp nhưng lại mang theo một sự ưu tư rõ rệt.
"Khu vực này, linh khí có chút hỗn loạn. Ta cảm nhận được sự đau khổ từ một mạch nước… một dòng chảy của sự sống đang bị tắc nghẽn."
Tần Mặc khẽ gật đầu. Hắn nhắm mắt lại, hít thật sâu mùi hương của rừng già, rồi tập trung toàn bộ tâm trí vào việc lắng nghe. "Ý chí tồn tại" của hắn mở rộng, không chỉ bao phủ những thân cây, rễ cây, mà còn thấm sâu vào lòng đất, cảm nhận sự rung động của mạch nước ngầm, sự lay động của từng viên đá. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ, nhưng lại bị kìm kẹp, bị bóp méo một cách tinh tế. Nó không phải là sự tấn công trực tiếp, mà là một sự cưỡng ép, một áp lực vô hình đè nặng lên bản nguyên của vạn vật nơi đây.
"Có một nỗi buồn sâu thẳm... một sự ép buộc tinh tế..." Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm lắng, như hòa vào tiếng thì thầm của gió. Hắn cảm nhận được khát vọng của mạch nước, muốn được tự do chảy, muốn được trong lành. Nhưng có một thứ gì đó đã can thiệp, cố gắng điều chỉnh nó theo một khuôn mẫu khác, mạnh mẽ hơn, nhưng không còn là chính nó nữa.
Tô Lam nhìn Tần Mặc với vẻ tò mò và một chút lo lắng. Nàng không thể cảm nhận được những gì hắn cảm nhận, nhưng nàng tin vào trực giác của hắn. Nàng biết, đằng sau sự hỗn loạn linh khí mà Mộc Lâm Chủ nói, chắc chắn có một câu chuyện, một bi kịch của sự thay đổi bản chất. Nàng chợt nghĩ đến những tu sĩ hùng mạnh trong các tông môn, họ luôn tìm cách 'khai linh' cho vạn vật, ép buộc chúng phải 'tiến hóa', phải 'thăng tiên'. Liệu đây có phải là hệ quả của những hành động đó, những hành động được cho là 'tốt đẹp', nhưng lại gây ra sự đau khổ cho bản nguyên?
Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, đôi mắt đỏ rực quét qua những thân cây cổ thụ. Nó cảm nhận được sự bất an trong không khí, một thứ gì đó vô hình đang đe dọa sự yên bình của khu rừng. Bản năng hoang dã của nó mách bảo rằng có một thế lực nào đó đang cố gắng thao túng sự sống, và điều đó không hề đúng đắn. Nó tin tưởng vào Tần Mặc, vào khả năng của hắn để cảm nhận và giải quyết những vấn đề mà mắt thường không thể thấy.
Cả đoàn người tiếp tục di chuyển, băng qua những tán lá rậm rạp, tránh né những cành cây đan xen chằng chịt, cho đến khi một cảnh tượng mới hiện ra trước mắt họ.
***
Họ đến bên một hồ nước nhỏ, nép mình giữa những tảng đá phủ đầy rêu xanh và cây cối um tùm, tựa như một viên ngọc ẩn mình trong lòng rừng già. Đây chính là Hồ Nguyệt Ảnh, một địa danh nổi tiếng với vẻ đẹp thanh tịnh và sự tinh khiết của dòng nước. Ánh nắng ban ngày dịu dàng rải xuống mặt hồ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh, nhưng không khí xung quanh lại có chút ngột ngạt. Lẽ ra, nước hồ phải trong vắt, phản chiếu bầu trời xanh biếc và những tán lá cây cổ thụ, nhưng giờ đây, một màng mỏng vẩn đục màu xanh xám đã phủ lên bề mặt, khiến cảnh sắc trở nên u ám và mất đi vẻ sống động vốn có. Từ xa, đã có thể nghe thấy tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ hồ, nhưng không còn là âm thanh trong trẻo, mà có chút u uẩn, trầm buồn. Mùi hương của nước trong lành và hoa sen nở trên mặt hồ lẽ ra phải thanh khiết, nhưng lại bị pha tạp bởi một mùi tanh nhẹ, khó chịu, như thể có thứ gì đó đang mục rữa từ bên trong.
"Đây là Hồ Nguyệt Ảnh. Nơi đây đã từng là một trong những mạch nguồn tinh khiết nhất của Linh Thú Sơn Mạch, nơi các linh thú thường đến để uống nước và tịnh tâm." Mộc Lâm Chủ chậm rãi nói, giọng bà đầy xót xa. "Ngọc Hồ đã từng rất trong trẻo, nhưng giờ đây... ta cảm nhận được sự bóp méo từ 'ý chí' bên ngoài. Nó đang 'ốm yếu', và dần mất đi sự tinh khiết của mình."
Tần Mặc nhẹ nhàng tiến lại gần bờ hồ. Hắn quỳ xuống, đôi mắt đen láy nhìn chăm chú vào lớp màng vẩn đục. Hắn không cần chạm tay, chỉ cần tập trung "ý chí tồn tại" của mình, hắn đã cảm nhận được nỗi đau thầm kín của Ngọc Hồ. Nó không phải là một sinh vật có hình hài cụ thể, nhưng nó có một "ý chí tồn tại" rõ ràng, một khao khát được giữ gìn bản chất trong trẻo của mình.
"Nó muốn được trong trẻo... được là chính nó..." Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm lắng, đầy đồng cảm. "Nó không muốn biến thành một hồ 'linh dịch' mạnh mẽ hơn... nếu điều đó đồng nghĩa với việc đánh mất đi sự tinh khiết và bản chất của mình."
Tô Lam bước đến bên cạnh Tần Mặc, ánh mắt nàng tràn ngập sự kinh ngạc. "Vậy là, có linh thú nào đó đã cố gắng ép buộc nó 'khai linh'?" Nàng hỏi, giọng nói mang theo một sự phẫn nộ nhẹ. Nàng hiểu rằng việc 'khai linh' cho những vật thể tự nhiên là một con đường mà nhiều tu sĩ tôn sùng, tin rằng nó sẽ giúp chúng 'tiến hóa' và trở nên mạnh mẽ hơn. Nhưng Tần Mặc đã cho nàng thấy một góc nhìn khác, một góc nhìn mà sự 'tiến hóa' đó lại là sự cưỡng ép, là nỗi đau.
Tần Mặc không trả lời trực tiếp câu hỏi của Tô Lam. Hắn nhẹ nhàng đặt bàn tay phải của mình xuống mặt hồ, làn nước mát lạnh chạm vào đầu ngón tay hắn. Hắn không truyền vào đó linh lực hùng hậu, cũng không sử dụng bất kỳ pháp thuật cao siêu nào. Hắn chỉ đơn thuần là truyền đi "ý chí tồn tại" của mình, một ý chí của sự thấu hiểu, của sự chấp nhận và của sự chữa lành.
Hắn cảm nhận được sự chống cự yếu ớt của lớp màng vẩn đục, như một lớp vỏ bọc bên ngoài đang cố gắng che giấu bản chất thực sự của Ngọc Hồ. Nhưng khi "ý chí tồn tại" của Tần Mặc thấm sâu hơn, hắn cảm nhận được sự rên rỉ của Ngọc Hồ, sự khát khao được giải thoát khỏi gánh nặng đó. Hắn khẽ nhắm mắt, hình dung ra hình ảnh một hồ nước trong vắt, tinh khiết, nơi ánh trăng soi rọi và vạn vật được hưởng sự bình yên. Hắn truyền đi thông điệp: "Ngươi là Ngọc Hồ, tinh khiết là bản chất của ngươi. Ngươi không cần phải trở thành bất cứ thứ gì khác. Hãy là chính ngươi, và vẻ đẹp của ngươi sẽ tự tỏa sáng."
Dưới sự tác động dịu dàng nhưng mạnh mẽ của Tần Mặc, lớp màng vẩn đục bắt đầu tan biến. Nó không bốc hơi hay bị xua đi một cách dữ dội, mà tan ra một cách chậm rãi, như sương tan dưới ánh nắng. Từng chút một, màu xanh xám u ám bị đẩy lùi, nhường chỗ cho màu nước trong xanh như ngọc bích. Những tia nắng yếu ớt của buổi sáng giờ đây có thể xuyên qua mặt nước, chiếu rọi xuống đáy hồ, để lộ ra những viên sỏi lấp lánh và rong rêu xanh mướt. Tiếng nước chảy róc rách trở nên trong trẻo hơn, như một khúc ca vui tươi. Mùi tanh nhẹ biến mất, thay vào đó là hương sen thoang thoảng và mùi nước trong lành, tinh khiết, tràn ngập không gian.
Ngọc Hồ, giờ đây đã hoàn toàn trong vắt, phát ra một luồng linh khí thanh khiết, mát lành, lan tỏa khắp xung quanh. Nó không hề có hình thù cụ thể, nhưng Tần Mặc cảm nhận được một "ý chí" của sự biết ơn sâu sắc, một niềm vui sướng tột độ khi được trở lại là chính mình.
Mộc Lâm Chủ và Tô Lam đứng nhìn cảnh tượng đó với vẻ kinh ngạc tột độ. Mộc Lâm Chủ, với ánh mắt xanh biếc đầy khôn ngoan, khẽ gật đầu. "Ngươi đã giúp nó tìm lại được bản nguyên. Ngươi không ép buộc nó 'thăng cấp', mà giúp nó 'định tâm'." Bà nói, giọng nói tràn đầy sự kính phục.
Tô Lam không nói nên lời. Nàng chỉ có thể nhìn Tần Mặc, rồi nhìn Hồ Nguyệt Ảnh đã hồi sinh. Nàng đã chứng kiến Tần Mặc làm được điều kỳ diệu này, không bằng sức mạnh vũ lực, mà bằng sự thấu hiểu và lòng đồng cảm. "Đây là một loại pháp thuật... hay là một loại... triết lý?" Nàng tự hỏi trong lòng, nhận ra rằng con đường của Tần Mặc vượt xa những gì nàng từng được học.
Hắc Phong khẽ rúc đầu vào tay Tần Mặc, như một lời khẳng định thầm lặng. Nó cảm nhận được sự bình yên trở lại của hồ nư��c, và điều đó khiến nó hài lòng. (Ngươi đã làm đúng, Tần Mặc.)
Sau khi Ngọc Hồ được thanh tẩy, Tần Mặc và đoàn người tiếp tục hành trình. Mộc Lâm Chủ dẫn họ sâu hơn vào rừng, đến một khu vực mà bà gọi là Rừng Linh Chi.
***
Rừng Linh Chi, tên gọi vốn gợi lên sự phong phú và linh thiêng, giờ đây lại mang một vẻ ảm đạm đến lạ. Buổi chiều tà buông xuống, mang theo một lớp sương mù nhẹ, bảng lảng giữa những tán cây, tạo nên một không gian huyền ảo nhưng cũng đầy u buồn. Linh khí nơi đây vẫn dồi dào, thậm chí còn nồng đậm hơn nhiều khu vực khác, nhưng thay vì sự sống động tươi tốt, lại là cảnh tượng của những Linh Thảo Tiên héo úa, những bông hoa phát sáng mất đi vẻ rực rỡ, và cả một Mộc Linh nhỏ bé đang dần ngả màu nâu xám, cành lá rũ rượi như sắp lìa đời. Tiếng côn trùng rỉ rả vẫn vang vọng, nhưng mang theo một âm hưởng buồn bã. Mùi đất ẩm và nấm hòa quyện với hương thảo dược lẽ ra phải thơm ngát, giờ lại pha lẫn một vị đắng chát, như thể sự sống đang dần cạn kiệt.
"Đây là Rừng Linh Chi... nơi từng là vườn địa đàng của vô số linh dược." Mộc Lâm Chủ giải thích, giọng nói trầm buồn. Bà chỉ vào một bụi Linh Thảo Tiên đang tàn lụi, những cánh hoa khô héo, mất đi vẻ lung linh vốn có. "Chúng đã cố gắng 'thăng cấp' quá nhanh, theo lời dụ dỗ của một linh thú lớn hơn, để trở thành 'tiên thảo' hay 'thụ yêu'. Nhưng chúng lại đánh mất chính mình. Chúng bị ép buộc phải hấp thụ linh khí nhanh hơn, biến đổi cơ thể mình theo một cách không tự nhiên, với hy vọng đạt được sức mạnh và hình hài cao cấp hơn. Nhưng sự cưỡng ép đó đã khiến chúng cạn kiệt bản nguyên, và giờ đây, chúng đang chết dần."
Tần Mặc nhẹ nhàng bước đến, ngồi xuống giữa đám Linh Thảo Tiên đang héo úa. Hắn đưa tay chạm vào một bông hoa đã gần như khô cằn. "Ý chí tồn tại" của hắn nhanh chóng cảm nhận được nỗi đau và sự tuyệt vọng sâu sắc từ bên trong đó. Nó không muốn chết, nó khát khao được sống, được nở hoa theo cách tự nhiên nhất của một Linh Thảo Tiên, tỏa hương thơm ngát và mang lại sự sống cho khu rừng. Nhưng nó đã bị mắc kẹt trong một vòng xoáy của khát vọng sai lầm, một khát vọng được tiêm nhiễm từ bên ngoài.
"Nó khát khao được là chính nó... được nở hoa theo cách tự nhiên nhất... không phải là 'tiên thảo' nếu phải đánh đổi sự sống và bản nguyên của mình." Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm lắng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của khu rừng. Hắn cảm nhận được sự giằng xé bên trong những linh thảo này: một mặt là sự yếu ớt, kiệt quệ; mặt khác là một tia hy vọng mong manh được trở về với bản chất.
Tô Lam nhìn cảnh tượng đó, trái tim nàng thắt lại. Nàng đã từng chứng kiến những cuộc chiến tranh giành linh dược, những phương pháp luyện hóa tàn nhẫn để biến linh thảo thành tiên dược. Nàng cũng đã nghe về những linh vật 'khai linh' thành công, có được hình người và sức mạnh phi phàm. Nhưng chưa bao giờ nàng nghĩ đến mặt trái của sự 'tiến hóa' đó, cái giá phải trả của sự cưỡng ép bản chất.
"Thật đáng sợ," Tô Lam nói, giọng nàng run rẩy. "Chỉ vì một khát vọng sai lầm... một niềm tin mù quáng vào việc 'thăng tiên' mà vạn vật phải chịu đựng những nỗi đau này sao?" Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự băn khoăn và một nỗi buồn sâu sắc. Những gì nàng đang chứng kiến đã hoàn toàn đảo lộn những niềm tin đã ăn sâu vào tâm trí nàng về con đường tu luyện.
Tần Mặc không nói gì. Hắn chỉ đơn giản là nhắm mắt lại, tập trung hoàn toàn vào việc giao tiếp với những Linh Thảo Tiên và Mộc Linh nhỏ bé xung quanh. Hắn không truyền linh lực để chữa lành hay 'khai linh' cho chúng. Thay vào đó, hắn truyền đi "ý chí tồn tại" của sự cân bằng, của sự chấp nhận bản nguyên. Hắn thì thầm trong tâm trí chúng, những lời lẽ không phải là mệnh lệnh, mà là một lời mời gọi, một lời nhắc nhở: "Ngươi là Linh Thảo Tiên. Vẻ đẹp của ngươi nằm ở sự tinh túy, ở hương thơm thanh khiết, ở khả năng nuôi dưỡng sự sống. Ngươi không cần phải trở thành một 'tiên thảo' hùng mạnh để có giá trị. Hãy chấp nhận bản chất của mình, hãy nở hoa theo cách của ngươi. Sức mạnh thực sự nằm ở sự vẹn toàn của bản nguyên."
Dưới sự tác động của "ý chí tồn tại" của Tần Mặc, một điều kỳ diệu bắt đầu xảy ra. Những Linh Thảo Tiên héo úa không lập tức bừng tỉnh, mà từ từ, từng chút một, chúng như được tiếp thêm một luồng sinh khí mới từ sâu thẳm bên trong. Những cánh hoa khô héo khẽ rung rinh, và một màu xanh non bắt đầu xuất hiện trở lại trên những chiếc lá. Chúng không phát triển một cách đột biến hay hung hãn, mà là một sự hồi sinh chậm rãi, tự nhiên, như một đóa hoa đang tìm lại sức sống sau một cơn bão. Một mùi hương thơm ngát, dịu dàng, thuần khiết bắt đầu lan tỏa khắp Rừng Linh Chi, không nồng nặc mà thanh tao, như lời cảm ơn từ sâu thẳm bản nguyên của chúng.
Mộc Linh nhỏ bé, đang ngả màu nâu xám, cũng dần dần lấy lại sắc xanh tươi. Những cành lá rũ rượi bắt đầu vươn mình, như đang thức tỉnh sau một giấc ngủ dài. Tần Mặc cảm nhận được "ý chí" của chúng giờ đây đã trở nên bình yên hơn, không còn sự giằng xé hay tuyệt vọng. Chúng đã tìm lại được sự cân bằng, sự hài lòng trong việc được là chính mình, không còn bị ám ảnh bởi khát vọng 'tiến hóa' sai lầm.
Mộc Lâm Chủ nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy hy vọng và một sự tin tưởng ngày càng sâu sắc. Bà đã sống hàng ngàn năm, chứng kiến vô số sự thay đổi của Linh Thú Sơn Mạch, nhưng chưa bao giờ thấy ai có thể chữa lành những vết thương của bản nguyên một cách tinh tế và hiệu quả đến vậy. "Ngươi đã cho chúng thấy một con đường khác... một con đường của sự chân thật." Bà thì thầm, như nói với chính mình.
Tô Lam cũng bị cảnh tượng này cuốn hút. Nàng cảm nhận được sự bình yên đang lan tỏa trong không khí, một sự bình yên khác hẳn với sự tĩnh lặng của cái chết. Nàng hiểu rằng Tần Mặc không chỉ cứu những linh vật này khỏi cái chết thể xác, mà còn cứu rỗi linh hồn, cứu rỗi bản nguyên của chúng khỏi sự mất mát và biến chất. Nàng bắt đầu nhìn Tần Mặc không chỉ như một người bạn đồng hành, mà như một vị hiền giả, một người mang theo một chân lý mà cả thế giới tu hành đã lãng quên.
Hắc Phong khẽ gầm gừ, ánh mắt nó nhìn Tần Mặc đầy tự hào. Nó đã đi cùng Tần Mặc đủ lâu để hiểu rằng những gì Tần Mặc đang làm không chỉ là hành động nhất thời, mà là một triết lý sống, một con đường mà hắn kiên định theo đuổi.
Khi hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm tím cả bầu trời, Tần Mặc đứng dậy. Hắn biết, đây chỉ là một hành động nhỏ, nhưng nó là bằng chứng sống, là hạt giống của sự thay đổi. Hắn đã chứng minh rằng, vạn vật không cần phải cưỡng ép bản thân để trở nên "mạnh mẽ hơn" hay "cao cấp hơn" theo một khuôn mẫu nhất định. Sức mạnh thực sự nằm ở sự tôn vinh và phát huy bản nguyên của chính mình.
***
Dưới ánh hoàng hôn cuối cùng, nhuộm đỏ cả những tán lá cây cổ thụ, Mộc Lâm Chủ dẫn Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong đến một nơi linh thiêng nhất, sâu thẳm nhất trong Rừng Nguyên Sinh Bất Tận: một Cây Thần Cổ Thụ. Nó đứng sừng sững, cao vút chạm trời, thân cây to lớn đến mức phải hàng chục người ôm mới xuể, như một tòa thành tự nhiên được kiến tạo từ gỗ và sự sống. Tán lá của nó rậm rạp đến mức che phủ cả một khu vực rộng lớn, tạo nên một mái vòm xanh biếc khổng lồ. Không khí nơi đây trang nghiêm, linh thiêng đến lạ, như thể mỗi hơi thở của cây cũng mang theo hàng ngàn năm lịch sử. Tiếng gió lướt qua tán lá tạo nên những âm thanh rì rào trầm bổng, như tiếng thì thầm của quá khứ. Mùi gỗ cổ kính, rêu phong, mùi đất và cây cỏ tươi nồng đậm, tràn ngập một nguồn sinh khí dồi dào, hùng vĩ.
Trên thân cây khổng lồ đó, ở độ cao ngang tầm mắt người, có một vết sẹo lớn, ăn sâu vào lớp vỏ cây. Vỏ cây ở đó bị bong tróc, lộ ra lớp gỗ bên trong đã hóa thạch, xám xịt và chai sần, như một vết thương chưa lành, một vết sẹo hằn sâu trên da thịt của người khổng lồ. Xung quanh vết sẹo, những dòng nhựa cây cổ xưa đã khô cứng, tạo thành những đường vân kỳ lạ, như những ký tự cổ đại khắc ghi nỗi đau và bí mật.
Mộc Lâm Chủ chậm rãi tiến đến, bà đưa tay khẽ chạm vào vết sẹo, ánh mắt xanh biếc của bà đầy vẻ u hoài và trang trọng.
"Đây là 'Vết Sẹo Cổ Xưa'." Bà nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lại mang theo một sức nặng ngàn năm. "Nó đã tồn tại từ rất lâu rồi, từ Kỷ Nguyên Hiền Giả. Nó không chỉ là một vết thương vật lý, mà là nơi lưu giữ những ký ức, những nỗi đau và cả một phần 'lời thề' của Bạch Hổ Lão Tổ. Người ta nói, mỗi thớ gỗ ở đây đều thấm đẫm bi kịch và khát vọng của thời đại đã qua."
Tần Mặc bước đến gần, đôi mắt hắn dán chặt vào vết sẹo. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa, mạnh mẽ đến khó tả, tỏa ra từ đó. Nó không phải là linh khí tinh thuần, mà là một sự pha trộn phức tạp giữa nỗi đau tột cùng, sự kiên định sắt đá và một khát vọng điên cuồng. Vết sẹo này không chỉ là một chứng tích của thời gian, mà còn là một cổng thông tin, một cánh cửa dẫn vào quá khứ.
"Đây chính là nơi... những ký ức sâu thẳm nhất được cất giữ." Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm lắng, như đang nói với chính vết sẹo. Hắn đưa bàn tay phải của mình, nhẹ nhàng đặt lên lớp gỗ chai sần. Ngay lập tức, một luồng năng lượng lạnh lẽo, xen lẫn với sự nóng bỏng của khát vọng, tràn vào tâm trí hắn. Những hình ảnh mơ hồ, rời rạc bắt đầu lóe lên: một thế giới cổ xưa, những trận chiến khốc liệt, một lời thề được thốt ra trong tuyệt vọng, một nỗi đau mất mát không thể nguôi ngoai, và một khát vọng "nhân hóa" được nung nấu qua hàng ngàn năm, không chỉ vì sức mạnh, mà còn vì một mục đích nào đó sâu xa hơn. Hắn cảm nhận được sự bi tráng của một kỷ nguyên đã qua, một sự kiện đã định hình nên khát vọng của Bạch Hổ Lão Tổ, khiến nó tin rằng "nhân hóa" là con đường duy nhất để thoát khỏi bi kịch.
Tô Lam, đứng cạnh Tần Mặc, cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Nàng thấy Tần Mặc khẽ run lên, đôi mắt hắn nhắm nghiền, khuôn mặt thanh tú hiện lên vẻ trầm tư sâu sắc. Nàng biết hắn đang tiếp xúc với một thứ gì đó cực kỳ mạnh mẽ và cổ xưa.
"Có vẻ như nó rất nguy hiểm, Tần Mặc." Tô Lam nói, giọng nàng đầy lo lắng. Nàng không thể nhìn thấy những gì Tần Mặc thấy, nhưng nàng cảm nhận được sự nặng nề của không khí, sự nguy hiểm tiềm tàng từ những ký ức bị phong ấn trong vết sẹo này. Nàng hiểu rằng, để giải mã "lời thề cổ xưa" của Bạch Hổ Lão Tổ, Tần Mặc sẽ phải đối mặt với không chỉ sức mạnh mà còn cả những nỗi đau và bi kịch từ quá khứ, những thứ có thể làm lung lay cả ý chí của một người. Nàng bất giác đưa tay nắm chặt chuôi kiếm bên hông, sẵn sàng bảo vệ Tần Mặc nếu có bất kỳ điều gì xảy ra.
Mộc Lâm Chủ chỉ lặng lẽ quan sát, ánh mắt bà chất chứa nhiều suy tư. Bà biết, để thay đổi một vị thần thú đã gánh trên vai lời thề ngàn năm, Tần Mặc không chỉ cần thấu hiểu hiện tại, mà còn phải đào sâu vào quá khứ, giải mã những bí mật đã bị chôn vùi từ Kỷ Nguyên Hiền Giả. Bà tin vào Tần Mặc, vào khả năng của hắn để tìm ra con đường cân bằng, nhưng bà cũng hiểu rằng con đường này sẽ đầy rẫy hiểm nguy và thử thách.
Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, bộ lông đen tuyền của nó dựng đứng lên một chút. Nó cảm nhận được sự nặng nề của những ký ức cổ xưa, một thứ gì đó vượt xa tầm hiểu biết của nó, nhưng bản năng mách bảo nó rằng đây là một khoảnh khắc quan trọng.
Tần Mặc dần mở mắt, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm hơn, như vừa trải qua hàng ngàn năm lịch sử. Hắn đã chạm vào một phần của "lời thề cổ xưa", một lời thề không chỉ xuất phát từ khát vọng sức mạnh mà còn từ một bi kịch sâu sắc. Hắn hiểu rằng, để lay chuyển Bạch Hổ Lão Tổ, hắn không thể chỉ đơn thuần bác bỏ con đường "nhân hóa", mà phải thấu hiểu nỗi đau và mục đích đằng sau lời thề đó. Con đường phía trước không chỉ là cuộc chiến tư tưởng, mà còn là hành trình khám phá những bí ẩn của lịch sử, chữa lành những vết thương đã hằn sâu từ Kỷ Nguyên Hiền Giả.
Hắn khẽ rút tay khỏi vết sẹo. "Sẽ cần nhiều hơn là chỉ lắng nghe..." Tần Mặc nói, giọng nói trầm hơn, đầy suy tư. "Sẽ cần phải... thấu hiểu tận cùng."
Hoàng hôn đã tắt hẳn, bóng đêm bao trùm lấy Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, nhưng trong tâm trí Tần Mặc, một tia sáng yếu ớt của sự hiểu biết đã nhen nhóm, chiếu rọi vào những góc khuất của quá khứ. Hắn biết, "Vết Sẹo Cổ Xưa" này không chỉ là một dấu ấn của nỗi đau, mà còn là chìa khóa để mở ra cánh cửa dẫn đến trái tim của Bạch Hổ Lão Tổ, và có lẽ, là cả sự cân bằng cho toàn bộ Huyền Vực. Con đường dẫn đến sự thật và sự cân bằng bản chất vẫn còn dài, đầy rẫy hiểm nguy và những bí ẩn chưa được giải đáp.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.