Vạn vật không lên tiên - Chương 417: Lời Cảnh Báo Từ Cổ Thụ: Bóng Hình Bạch Hổ và Lời Thề Xưa Cũ
Tần Mặc bước đi, mỗi bước chân vững vàng, dứt khoát như thể đã gắn liền với mạch đập của đại địa. Phía sau hắn, Mộc Lâm Chủ cùng Tô Lam và Hắc Phong vẫn đứng đó, thân ảnh nhỏ dần trong sương sớm. Hắn không ngoảnh lại, bởi hắn biết, sự do dự dù là nhỏ nhất cũng có thể làm lung lay sự kiên định đang ngự trị trong tâm khảm. Con đường mòn dưới chân hắn ẩm ướt, phủ đầy rêu phong xanh thẫm, dẫn sâu vào lòng Linh Thú Sơn Mạch, nơi những cây cổ thụ vươn cao, tán lá đan xen thành một vòm trời xanh thẫm, chỉ để lại những khe hở cho ánh nắng ban mai lọt xuống, tạo nên những vệt sáng lấp lánh như ngọc châu.
Không khí nơi đây trong lành đến mức gần như có thể cảm nhận được từng hạt linh khí trôi nổi, mát rượi và mang theo mùi hương đặc trưng của đất ẩm, của nhựa cây non, và của muôn vàn loài hoa dại ẩn mình trong lớp thảm thực vật dày đặc. Tiếng chim hót líu lo từ những bụi cây rậm rạp, tiếng suối reo róc rách đâu đó phía xa, và cả tiếng côn trùng rỉ rả, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hoang dã, nguyên thủy, tràn đầy sức sống. Thế nhưng, xen lẫn vào đó, đôi khi hắn lại nghe thấy một tiếng gầm gừ trầm thấp từ sâu thẳm khu rừng, hoặc một tiếng hú dài vang vọng, nhắc nhở hắn về sự hiện diện của những sinh linh mạnh mẽ, những chúa tể nơi rừng thiêng nước độc này. Bầu không khí tuy hùng vĩ, tươi đẹp, nhưng ẩn chứa một sự căng thẳng vô hình, một uy áp tiềm tàng của những kẻ thống trị.
Tần Mặc nhắm mắt lại, lắng nghe. Hắn không chỉ nghe bằng tai, mà còn nghe bằng "ý chí tồn tại" của chính mình. Những cây cổ thụ ngàn năm tuổi rì rầm kể về sự kiên cường của rễ bám sâu vào lòng đất, về khao khát vươn mình đón ánh dương. Những con suối thì thầm về hành trình không ngừng nghỉ, về mong muốn được hòa mình vào đại dương bao la. Ngay cả những viên đá tảng phủ rêu cũng có một "ý chí tồn tại" trầm mặc, muốn được đứng vững, muốn được chứng kiến thời gian trôi chảy.
Hắn khẽ vuốt ve Linh Thư trong tay, cảm nhận sự ấm áp, cổ kính từ nó. Linh Thư, vật phẩm đã dẫn dắt hắn qua bao nhiêu biến cố, đã hé lộ cho hắn biết bao nhiêu "chân lý thất lạc". Chính nó đã nhắc nhở hắn về câu nói xưa cũ: “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.” Và giờ đây, hắn đang đối mặt với một biểu tượng của khát vọng thăng tiên đó: Bạch Hổ Lão Tổ, một thần thú đã bị "nhân hóa" đến tận cốt tủy.
"Khát vọng 'nhân hóa'... không chỉ là bề nổi," Tần Mặc độc thoại nội tâm, bước chân hắn vẫn đều đặn. "Nó không chỉ là khao khát sức mạnh, hay sự tôn trọng mà linh thú trẻ tuổi đã thể hiện trong 'ký ức sống' kia. Chắc chắn, nó còn là một lời thề, một niềm tin đã ăn sâu vào tận cốt tủy của Bạch Hổ Lão Tổ. Một lời thề cổ xưa, có thể đã được lập ra từ thời Kỷ Nguyên Hiền Giả, khi ranh giới giữa người và vật, giữa bản năng và trí tuệ, trở nên mờ nhạt nhất."
Hắn nhớ lại hình ảnh Ngọc Hồ, linh hồn nước thuần khiết, chưa bị vấy bẩn bởi bất kỳ tư tưởng nào. Sự an nhiên, trong trẻo của nó là một lời nhắc nhở rằng, bản chất tự nhiên vẫn còn đó, vẫn chờ được tôn vinh. Nhưng Ngọc Hồ chỉ là một linh hồn mới sinh. Bạch Hổ Lão Tổ lại là một thực thể đã chứng kiến hàng ngàn năm phong ba, bão táp. Khát vọng của nó đã được nung nấu qua biết bao thế hệ, qua bao biến cố. Nó không thể đơn giản là sự ảnh hưởng nhất thời. Phải có một nguyên nhân sâu xa hơn, một lý do mà nó không thể từ bỏ, một sợi dây ràng buộc vô hình đã gắn chặt "vật tính" của nó với khát vọng "nhân hóa".
"Phải tìm ra gốc rễ của lời thề đó," Tần Mặc thì thầm, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn hiểu rằng, để lay chuyển Bạch Hổ Lão Tổ, hắn không thể chỉ đơn thuần khơi gợi bản chất linh thú trong nó. Hắn phải giải quyết được cái "lời thề" đó, phải tháo gỡ được sợi dây ràng buộc tinh thần đã khiến nó cố chấp đến vậy. Điều này không chỉ đòi hỏi sự thấu hiểu sâu sắc, mà còn cần đến sự tinh tế và một chiến lược hoàn toàn khác biệt. Nó không phải là một cuộc đối đầu sức mạnh, mà là một cuộc chiến của triết lý, của ý chí, của những niềm tin đã ăn sâu vào tiềm thức. Và hắn, Tần Mặc, với khả năng nghe được "ý chí tồn tại" của vạn vật, chính là người duy nhất có thể làm điều đó.
Hắn tiếp tục bước đi, bàn tay khẽ chạm vào thân cây cổ thụ sần sùi bên đường, cảm nhận mạch sống ẩn sâu bên trong. Những cây cổ thụ già cỗi này, chúng đã chứng kiến bao nhiêu mùa thay lá, bao nhiêu linh thú sinh ra và chết đi. Chúng cũng đã chứng kiến sự trỗi dậy của Kỷ Nguyên Hiền Giả, và có thể, chúng cũng đã cảm nhận được "lời thề" của Bạch Hổ Lão Tổ. Nhưng chúng chỉ là những nhân chứng câm lặng, không thể lên tiếng. Tần Mặc là người duy nhất có thể giải mã những lời thì thầm của chúng, những ký ức được khắc sâu vào từng thớ gỗ, từng cành lá.
Sương mù bắt đầu tan dần, những tia nắng vàng óng ả xuyên qua tán lá, rải thành những đốm sáng lung linh trên mặt đất. Không khí trở nên ấm áp hơn, nhưng sự tĩnh lặng của khu rừng không vì thế mà mất đi. Tần Mặc cảm nhận được ánh mắt dõi theo từ phía sau, không phải của Tô Lam hay Hắc Phong, mà là một ánh mắt khác, sâu thẳm và đầy sự khôn ngoan của tự nhiên. Hắn biết, mình không hề đơn độc. Sự hiện diện của Mộc Lâm Chủ luôn như một chiếc bóng, một phần của khu rừng này, dõi theo từng bước đi của hắn. Hắn không ngạc nhiên khi thân ảnh gầy guộc nhưng đầy linh khí của Mộc Lâm Chủ đột ngột hiện ra trước mặt hắn, hòa mình vào màu xanh của rừng, như thể bà vừa bước ra từ chính thân cây cổ thụ nào đó.
Ánh mắt xanh biếc của Mộc Lâm Chủ nhìn thẳng vào Tần Mặc, không chút che giấu sự lo lắng, nhưng cũng đầy vẻ quyết đoán. Bà không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, như thừa nhận sự kiên định của hắn, nhưng cũng như muốn truyền tải một thông điệp vô thanh về những hiểm nguy đang chờ đợi. Tần Mặc dừng lại, ánh mắt trầm tư. Hắn biết, cuộc gặp gỡ này không phải ngẫu nhiên. Mộc Lâm Chủ đã chờ hắn.
"Ngươi không nên đi một mình, Tần Mặc," Mộc Lâm Chủ cất tiếng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, như tiếng gió thì thầm qua những tán lá cổ thụ. "Nơi đây không chỉ có sức mạnh của linh thú, mà còn có những lời thề đã ăn sâu vào đất đá, vào linh hồn của những kẻ thống trị."
Tần Mặc khẽ thở dài, trong lòng không hề bất ngờ trước sự xuất hiện của bà. "Ta biết. Nhưng đây là con đường ta phải đi. Ta cần đối mặt với Bạch Hổ Lão Tổ. Nếu không hiểu được nó, sẽ không thể thay đổi." Hắn nói, ánh mắt kiên định không hề dao động. Hắn hiểu rằng, để thuyết phục một thực thể đã tồn tại hàng ngàn năm, mang trong mình một tín ngưỡng đã ăn sâu vào tiềm thức, thì không thể dùng sức mạnh mà phải dùng sự thấu hiểu.
Tô Lam, với mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, cũng vừa kịp đến nơi cùng Hắc Phong, dừng lại cách đó một quãng. Nàng không tiến lại gần, giữ một khoảng cách tôn trọng cuộc đối thoại giữa Tần Mặc và Mộc Lâm Chủ, nhưng ánh mắt phượng sáng ngời của nàng vẫn dõi theo Tần Mặc với vẻ cảnh giác cao độ. Thanh kiếm cổ bên hông nàng khẽ rung động, như một lời nhắc nhở về sự sẵn sàng đối phó với bất trắc. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền uy dũng, đứng cạnh Tô Lam, đôi mắt đỏ rực đảo quanh, đánh hơi mọi sự bất thường trong không khí, sẵn sàng bảo vệ chủ nhân. Tiếng gầm gừ trầm thấp khẽ thoát ra từ cổ họng nó, một biểu hiện của sự lo lắng và cảnh giác.
"Ngươi nghĩ ngươi hiểu?" Mộc Lâm Chủ hỏi lại, ánh mắt xanh biếc sâu thẳm nhìn thấu tâm can Tần Mặc. "Ngươi mới chỉ thấy một phần nhỏ, như một giọt nước trong đại dương vô tận. Sức ảnh hưởng của Bạch Hổ Lão Tổ không chỉ dừng lại ở bản thân nó, ở khát vọng 'nhân hóa' cá nhân. Nó còn lan tỏa khắp Linh Thú Sơn Mạch này, ăn sâu vào tư tưởng của vô số linh thú khác. Nó là một ngọn hải đăng, một biểu tượng của con đường thăng tiên mà chúng đang truy cầu. Nếu ngươi thất bại, hoặc nếu ngươi không hiểu rõ ngọn nguồn của nó, không chỉ Bạch Hổ Lão Tổ sẽ phản kháng, mà toàn bộ Linh Thú Sơn Mạch này cũng sẽ chìm trong hỗn loạn, và mọi nỗ lực của ngươi sẽ trở thành vô nghĩa."
Lời cảnh báo của Mộc Lâm Chủ nặng nề như một tảng đá, đè nén lên không khí vốn đã căng thẳng. Tần Mặc im lặng lắng nghe, hắn biết Mộc Lâm Chủ không hề cường điệu. Những gì hắn chứng kiến trong 'ký ức sống' đã cho hắn thấy rõ điều đó. Các linh thú trẻ tuổi, dù bản năng tự nhiên được khơi gợi, vẫn không ngừng khao khát được 'nhân hóa', được trở thành 'người', vì đó là con đường mà Bạch Hổ Lão Tổ đã chọn, là hình mẫu của sự mạnh mẽ và tôn trọng.
"Bạch Hổ Lão Tổ đã tồn tại hàng ngàn năm, Tần Mặc," Mộc Lâm Chủ tiếp tục, giọng nói bà pha lẫn chút trầm tư và bi ai. "Nó đã chứng kiến Kỷ Nguyên Hiền Giả huy hoàng, rồi suy tàn. Nó đã chứng kiến vạn vật tranh nhau thăng tiên, và cũng đã chứng kiến thế giới dần mất đi sự cân bằng. Lời thề của nó không chỉ là một khát vọng cá nhân, mà còn là một gánh nặng của lịch sử, một lời hứa với một điều gì đó đã mất đi, hoặc một ai đó đã không còn."
Tần Mặc nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận những gì Mộc Lâm Chủ đang truyền tải. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng cổ xưa, buồn bã và nặng nề len lỏi trong từng lời nói của bà. Đó không phải là sự hận thù hay tham lam, mà là một nỗi đau âm ỉ, một sự ràng buộc không thể buông bỏ. Hắn hiểu rằng, Bạch Hổ Lão Tổ không chỉ là một con hổ trắng khổng lồ khao khát hình hài con người. Nó là một di vật sống, một bảo chứng cho một kỷ nguyên đã qua, một câu chuyện chưa được kể hết.
"Có thể, nó đã chứng kiến sự suy tàn của một triều đại, sự biến mất của một nền văn minh, và tự cho rằng việc 'nhân hóa' chính là con đường duy nhất để bảo tồn, để giữ gìn những giá trị đã mất," Tần Mặc khẽ thì thầm, suy đoán dựa trên những gì hắn đã nghe được từ Linh Thư và những mảnh vỡ ký ức.
Mộc Lâm Chủ gật đầu, ánh mắt bà nhìn Tần Mặc đầy vẻ khâm phục. "Ngươi đã chạm đến phần nào của chân tướng. Nhưng còn sâu sắc hơn thế. Một 'lời thề' không thể dễ dàng bị bẻ gãy. Nó đã gắn liền với bản chất, với sự tồn tại của Bạch Hổ Lão Tổ. Nếu ngươi chỉ cố gắng khơi gợi bản năng linh thú của nó, mà không giải quyết được cái 'lời thề' đó, nó sẽ coi đó là sự phản bội. Khi đó, nó sẽ không chỉ từ chối ngươi, mà còn có thể huy động toàn bộ Linh Thú Sơn Mạch chống lại ngươi, chống lại cái ý niệm về 'cân bằng bản chất' mà ngươi đang theo đuổi."
Bà dừng lại, ánh mắt quét qua Tô Lam và Hắc Phong, rồi dừng lại ở Tần Mặc. "Nguy hiểm không chỉ nằm ở sức mạnh của Bạch Hổ Lão Tổ, mà còn ở sức mạnh của niềm tin. Niềm tin có thể tạo ra kỳ tích, nhưng cũng có thể dẫn đến sự cố chấp mù quáng. Niềm tin của nó đã trở thành một phần của 'vật tính' của nó, định hình cách nó nhìn nhận thế giới, cách nó hành động. Để thay đổi nó, ngươi phải thay đổi tận gốc rễ của niềm tin đó."
Tần Mặc hít thở sâu, cảm nhận sự phức tạp và nặng nề của nhiệm vụ. Cuộc đối đầu này không phải chỉ với một thần thú, mà là với một lý tưởng, một di sản, một lời thề đã khắc sâu vào lịch sử. Hắn nắm chặt Linh Thư, như tìm kiếm sự củng cố từ cổ vật huyền bí này. Ánh sáng mờ nhạt từ Linh Thư khẽ nhấp nháy, như một lời động viên, nhưng cũng như một lời nhắc nhở về gánh nặng mà hắn đang gánh vác.
Mộc Lâm Chủ quay người, ra hiệu cho Tần Mặc đi theo. Bà dẫn hắn đến gốc một Cây Thần Cổ Thụ khổng lồ, một trong những cây cổ thụ vĩ đại nhất của Linh Thú Sơn Mạch. Rễ cây sần sùi, to lớn như những con trăn khổng lồ bò ngoằn ngoèo trên mặt đất, đan xen vào nhau tạo thành một mê cung tự nhiên. Tán lá của nó vươn cao ngút trời, che phủ cả một vùng rộng lớn, tạo nên một không gian linh thiêng, thanh tịnh. Linh khí nơi đây nồng đậm hơn bất kỳ nơi nào khác, gần như có thể nhìn thấy bằng mắt thường, lấp lánh như những hạt bụi vàng. Không khí tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim mình đập, và sự uy nghiêm của cây cổ thụ ngàn năm tuổi tạo nên một cảm giác vừa trang trọng vừa huyền bí.
Tô Lam và Hắc Phong vẫn đứng từ xa, ánh mắt không rời Tần Mặc. Tô Lam khẽ đưa tay lên chuôi kiếm, lòng nàng lo lắng khôn nguôi. Nàng cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, cảm nhận được tầm quan trọng của những lời mà Mộc Lâm Chủ sắp tiết lộ. Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực lướt qua những tán cây rậm rạp, đề phòng bất cứ sự quấy nhiễu nào.
Mộc Lâm Chủ đặt tay lên thân cây cổ thụ, nhắm mắt lại, như đang giao tiếp với nó, với những ký ức ngàn năm mà nó đã lưu giữ. "Cây Thần này đã chứng kiến mọi thứ, Tần Mặc," bà nói, giọng nói thì thầm, gần như hòa lẫn vào tiếng lá xào xạc. "Nó đã chứng kiến Bạch Hổ Lão Tổ khi nó còn là một linh thú trẻ, đầy hoang dã và thuần khiết. Và nó cũng đã chứng kiến cái ngày... lời thề được lập ra."
Bà mở mắt, ánh mắt xanh biếc nhìn Tần Mặc đầy vẻ nghiêm trọng. "Bạch Hổ Lão Tổ không chỉ muốn 'nhân hóa' vì sức mạnh hay sự tôn trọng từ những linh thú khác. Nó đã lập một lời thề... với một người, một thực thể, hoặc một lý tưởng đã mất từ Kỷ Nguyên Hiền Giả. Lời thề ấy là trọng tâm của sự tồn tại của nó, là kim chỉ nam cho mọi hành động của nó trong hàng ngàn năm qua."
"Một lời thề... với ai?" Tần Mặc hỏi, giọng hắn trầm khẽ, cảm nhận được sự bi tráng ẩn chứa trong từng lời của Mộc Lâm Chủ. Hắn biết, đây chính là chìa khóa để giải mã Bạch Hổ Lão Tổ.
"Tên của người đó đã bị thời gian xóa nhòa, Tần Mặc," Mộc Lâm Chủ đáp, ánh mắt bà thoáng qua một nỗi buồn sâu sắc. "Nhưng ký ức về lời thề thì không. Người đó... có lẽ là một Hiền Giả vĩ đại, một nhân vật đã từng giúp đỡ hoặc cứu mạng Bạch Hổ Lão Tổ, hoặc đã cùng nó chiến đấu vì một lý tưởng nào đó. Người đó có thể đã chết, hoặc biến mất, nhưng trước khi ra đi, có thể đã truyền lại cho Bạch Hổ Lão Tổ một khát vọng, một sứ mệnh. Sứ mệnh đó... có thể là 'trở thành con người hoàn hảo', để tiếp nối di sản của Hiền Giả kia, để bảo tồn một phần của Kỷ Nguyên Hiền Giả khỏi sự quên lãng và suy tàn."
Tần Mặc cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Điều này không chỉ là một khát vọng cá nhân nữa, mà là một gánh nặng của sự trung thành, một lời hứa không thể phá vỡ. "Vậy, 'nhân hóa' không phải là mục đích cuối cùng, mà là phương tiện để đạt được một mục tiêu cao cả hơn, một lời thề đã được lập ra?"
"Chính xác," Mộc Lâm Chủ gật đầu. "Bạch Hổ Lão Tổ tin rằng, chỉ khi 'nhân hóa' hoàn toàn, nó mới có thể đạt được cảnh giới trí tuệ và sức mạnh cần thiết để hoàn thành lời thề đó, để trở thành một thực thể xứng đáng với di sản của Hiền Giả đã khuất. Nó không muốn từ bỏ bản chất hoàn toàn, mà muốn dung hòa bản chất linh thú với hình thái con người, tin rằng đó là sự 'tiến hóa' tối thượng. Và nó tin rằng, con đường đó là con đường duy nhất để bảo vệ Linh Thú Sơn Mạch này khỏi sự suy tàn, khỏi sự mất cân bằng mà nó đã chứng kiến từ Kỷ Nguyên Hiền Giả."
Bà dừng lại, ánh mắt xa xăm như nhìn về quá khứ. "Nhưng trong quá trình theo đuổi lý tưởng đó, Bạch Hổ Lão Tổ đã vô tình ép buộc các linh thú khác cũng phải theo con đường 'nhân hóa', vì nó tin rằng đó là điều tốt nhất cho chúng, là con đường duy nhất để chúng được tôn trọng và tránh khỏi số phận bị khai thác bởi con người. Nó đã trở thành một biểu tượng, một tượng đài sống cho tư tưởng đó, và điều này đã ăn sâu vào tiềm thức của mọi linh thú trong Sơn Mạch."
Tần Mặc im lặng, trầm tư. Giờ đây, hắn hiểu tại sao Mộc Lâm Chủ lại lo lắng đến vậy. Vấn đề không chỉ là một con hổ muốn thành người, mà là một vị thần thú mang trên mình gánh nặng của một lời thề cổ xưa, một lý tưởng đã bị hiểu lệch, và đã trở thành một biểu tượng cho một con đường sai lầm, kéo theo vô số linh thú khác vào đó.
"Nếu ngươi không giải quyết được lời thề đó, không tìm ra được cách để giúp nó hoàn thành lời thề mà không cần phải 'nhân hóa' một cách cực đoan, việc cố gắng khơi gợi bản chất của nó sẽ chỉ là vô ích, thậm chí còn khiến nó càng cố chấp hơn," Mộc Lâm Chủ cảnh báo, giọng nói bà trở nên khẩn thiết. "Nó sẽ coi đó là sự phản bội lại lời thề, sự khinh miệt lý tưởng của nó, và khi đó, toàn bộ Linh Thú Sơn Mạch sẽ đứng về phía nó, chống lại ngươi và con đường 'cân bằng bản chất' của ngươi."
Tần Mặc nắm chặt Linh Thư. Ánh sáng từ nó trở nên mạnh mẽ hơn một chút, như thể cổ vật cũng đang cảm nhận được sự nghiêm trọng của tình hình. Hắn nhìn Ngọc Hồ trong chiếc lọ thủy tinh nhỏ, linh hồn nước vẫn trong suốt và an nhiên, một biểu tượng của sự thuần khiết, một bằng chứng sống cho thấy vạn vật vẫn có thể vẹn toàn mà không cần phải 'nhân hóa'. Nhưng làm thế nào để Bạch Hổ Lão Tổ, một thực thể đã gánh trên vai lời thề ngàn năm, chấp nhận một con đường khác, một con đường mà nó có thể coi là phản bội lại lý tưởng đã được trao?
"Lời thề cổ xưa," Tần Mặc lẩm bẩm. "Đó không chỉ là một gánh nặng, mà còn là một khát khao sâu thẳm. Phải tìm ra cách để nó hoàn thành lời thề, nhưng không phải bằng cách từ bỏ bản chất. Phải cho nó thấy rằng, sự vẹn toàn không chỉ nằm trong hình hài con người, mà còn nằm trong sự tôn vinh bản nguyên của chính nó, của linh thú."
Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt trầm tư nhưng kiên định. Chiến lược của hắn đã thay đổi. Không chỉ đơn thuần là khơi gợi bản chất, mà còn là giải quyết một lời thề, một lý tưởng đã ăn sâu vào cốt tủy. Đây sẽ là một cuộc đối thoại không chỉ với Bạch Hổ Lão Tổ, mà còn với lịch sử, với một di sản đã mất.
Tô Lam, nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt Tần Mặc, hiểu rằng hắn đã tìm thấy một hướng đi mới, dù nó đầy rẫy hiểm nguy. Nàng vẫn lo lắng, nhưng trong lòng lại dấy lên một niềm tin mãnh liệt vào Tần Mặc. Hắc Phong khẽ dụi đầu vào chân Tô Lam, đôi mắt đỏ rực vẫn cảnh giác, nhưng dường như nó cũng cảm nhận được sự kiên định mới từ chủ nhân.
"Ta hiểu rồi, Mộc Lâm Chủ," Tần Mặc nói, giọng hắn vang vọng trong không gian linh thiêng của Cây Thần Cổ Thụ. "Cảm ơn bà đã chỉ dẫn. Giờ đây, ta biết mình phải làm gì."
Hắn biết, cuộc đối đầu này sẽ không đơn giản là một cuộc tranh luận. Nó sẽ là một cuộc chiến tư tưởng khốc liệt, một hành trình khám phá và giải thoát không chỉ cho Bạch Hổ Lão Tổ, mà còn cho chính bản thân hắn, để tìm ra con đường cân bằng thật sự cho Huyền Vực. Và trong sâu thẳm tâm hồn, hắn vẫn tin rằng, với sự thấu hiểu và lòng đồng cảm, không có lời thề nào là không thể tháo gỡ, không có bản chất nào là không thể tìm về.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.