Vạn vật không lên tiên - Chương 413: Huyễn Ảnh Tiên Lộ: Tiếng Gọi Quyến Rũ Của Nhân Hóa
Sương mù vẫn giăng mắc, ôm trọn Phế Tích Cổ Miếu vào lòng đêm. Từng lời Tần Mặc thốt ra, trầm thấp mà kiên định, như những hòn đá được ném vào mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng sâu thẳm trong tâm hồn Tô Lam, Hắc Phong và Mộc Lâm Chủ. Quyết tâm của hắn, không phải là sự phô trương sức mạnh, mà là một lời hứa với chính bản thân và với vạn vật, một lời hứa về sự thấu hiểu và con đường cân bằng. Hắn đã sẵn sàng, và những người đồng hành của hắn, giờ đây, cũng đã sẵn sàng cùng hắn dấn bước vào hành trình đầy chông gai này.
Khi màn đêm dần tan, nhường chỗ cho ánh bình minh bảng lảng sau rặng núi, Linh Thư trong tay Tần Mặc khẽ lay động, những trang giấy cổ xưa tựa hồ muốn hé mở một chân trời mới, một đoạn ký ức khác. Ánh sáng dịu nhẹ từ cuốn sách bao phủ lấy nhóm người, không gian xung quanh bỗng chốc trở nên mơ hồ, nhòe nhoẹt như bức tranh thủy mặc bị nhòe bởi nước mưa. Từng hạt sương đọng trên lá cây, từng phiến đá rêu phong của Cổ Miếu như tan chảy, rồi lại ngưng kết, hình thành nên một thế giới khác, một thời đại đã chìm vào quên lãng.
Tần Mặc cảm thấy một luồng năng lượng ôn hòa bao bọc lấy mình, kéo hắn trôi đi trong dòng chảy vô tận của thời gian. Khi ý thức trở lại rõ ràng, hắn thấy mình đang đứng giữa một khu rừng nguyên sinh bạt ngàn, hùng vĩ. Không khí ẩm ướt, mát mẻ, mang theo mùi đất mục, rêu phong và hương hoa dại thanh khiết, khác hẳn với mùi hương quen thuộc của Huyền Vực hiện tại. Những cây cổ thụ cao vút, thân cây to lớn đến mức phải vài người ôm không xuể, vươn mình lên tận mây xanh, tán lá rậm rạp đan xen vào nhau, tạo thành một vòm trời xanh biếc được tô điểm bởi những tia nắng vàng óng len lỏi qua kẽ lá. Mặt đất được bao phủ bởi lớp thảm thực vật dày đặc, mềm mại như nhung, điểm xuyết những loại nấm màu sắc rực rỡ và những bông hoa dại nhỏ bé, ẩn mình e ấp.
Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây rậm rạp, tiếng suối chảy róc rách đâu đó vọng lại, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng êm đềm của tự nhiên. Ngay cả tiếng lá cây xào xạc trong gió cũng mang một âm điệu riêng, như lời thì thầm của thời gian. Đây chính là Rừng Nguyên Sinh Bất Tận trong Kỷ Nguyên Hiền Giả, một nơi mà sự sống được bảo tồn trong hình thái nguyên thủy nhất của nó.
Tô Lam đứng cạnh Tần Mặc, đôi mắt phượng nàng ánh lên vẻ kinh ngạc tột độ. Nàng chưa bao giờ thấy một khu rừng nào hùng vĩ và tràn đầy sinh khí đến vậy. Linh khí nơi đây nồng đậm, tinh thuần đến mức chỉ cần hít thở sâu cũng cảm thấy toàn thân thư thái, kinh mạch như được gột rửa. "Đây... đây là Rừng Nguyên Sinh Bất Tận ở thời kỳ nguyên thủy sao?" Nàng khẽ thốt lên, giọng nói mang theo chút ngỡ ngàng. "Nó đẹp đẽ và hoang sơ hơn bất cứ điều gì ta từng hình dung."
Mộc Lâm Chủ, với dáng người nhỏ bé và mái tóc bạc trắng, đứng đó như một phần của khu rừng. Ánh mắt xanh biếc của bà lướt qua từng tán cây, từng phiến lá, chứa đựng sự hoài niệm sâu sắc. "Đúng vậy, thiếu nữ ạ," bà nói, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng qua lá. "Đây là thời khắc mà rừng xanh còn vẹn nguyên bản chất của mình. Mỗi cây cỏ, mỗi sinh linh đều sống theo quy luật tự nhiên, không bị vẩn đục bởi những dục vọng ngoại lai. Ta vẫn còn nhớ cái cảm giác trong lành này, cái sự an yên mà giờ đây ta chỉ có thể tìm thấy trong những giấc mơ." Tuy nhiên, trong sâu thẳm ánh mắt bà, Tần Mặc vẫn cảm nhận được một tia bất an, một nỗi lo lắng mơ hồ như những gợn sóng lăn tăn dưới đáy hồ. Bà đã biết trước những gì sẽ xảy ra.
Hắc Phong đứng cạnh Tần Mặc, bộ lông đen tuyền của nó hòa mình vào bóng tối dưới tán cây. Đôi mắt đỏ rực của nó quét qua xung quanh, cảnh giác với mọi chuyển động, mọi âm thanh. Nó khẽ gầm gừ một tiếng nhẹ, không phải vì nguy hiểm, mà là một phản ứng bản năng trước sự hoang dã, tự do của môi trường này. Hắc Phong cảm thấy được sự trong lành, nhưng cũng cảm thấy một điều gì đó... không ổn, một sự xáo động ngầm mà chỉ những linh thú nhạy cảm như nó mới có thể cảm nhận.
Tần Mặc nắm chặt Linh Thư trong tay. Cuốn sách cổ dường như đã trở thành một phần của hắn, một cánh cổng dẫn lối vào những bí mật của quá khứ. Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe. Không chỉ bằng thính giác, mà bằng cả ý chí tồn tại của mình. Hắn cảm nhận được ý chí của từng thân cây cổ thụ vươn mình đón nắng, ý chí của dòng suối muốn chảy mãi về biển lớn, ý chí của từng con côn trùng nhỏ bé muốn sinh sôi nảy nở. Tất cả đều thuần khiết, đơn giản, tuân theo quy luật sinh tồn và phát triển tự nhiên. Nhưng ẩn sâu trong cái bản hòa tấu thuần khiết ấy, Tần Mặc bắt đầu cảm nhận được những nốt lạc, những dao động bất thường. Đó là những ý chí nhỏ bé, yếu ớt, nhưng lại mang theo một khát khao... khác lạ. Khát khao thoát ly khỏi bản chất, khát khao trở thành một thứ không phải là chính mình. Sự xáo động ngầm mà Mộc Lâm Chủ cảm nhận, mà Hắc Phong gầm gừ, chính là những mầm mống đầu tiên của tư tưởng 'nhân hóa' đang nhen nhóm trong ý chí của vạn vật, dù chỉ là những tia lửa nhỏ bé trong một khu rừng nguyên sơ. Hắn hiểu rằng, ngay cả trong thời kỳ vàng son của tự nhiên này, hạt giống của sự thay đổi, của sự sai lầm đã được gieo xuống.
Tần Mặc mở mắt, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm hơn, như chứa đựng cả những dòng chảy ngầm của lịch sử. "Nơi đây... đã bắt đầu rồi," hắn khẽ nói, giọng trầm tư. "Sự thay đổi không đến từ bên ngoài, mà từ chính bên trong. Từ những khát khao nhỏ nhất, yếu ớt nhất, bị méo mó bởi những lời đồn thổi." Tô Lam và Mộc Lâm Chủ nhìn hắn, cảm nhận được sự nghiêm trọng trong lời nói của hắn. Họ biết rằng, dù phong cảnh có đẹp đẽ đến đâu, bản chất của ký ức này không phải là để chiêm ngưỡng, mà là để hiểu rõ ngọn nguồn của bi kịch.
***
Nhóm Tần Mặc tiếp tục bước đi trong ký ức sống, xuyên qua những thảm thực vật dày đặc, hướng sâu hơn vào lòng Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Ánh nắng đã lên cao, xuyên qua tán lá tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền đất. Dần dần, một mùi hương thơm ngát, thanh khiết bắt đầu lan tỏa trong không khí, xua đi mùi đất ẩm và lá mục. Đó là mùi hương của linh chi, của các loại thảo dược quý hiếm, cho thấy họ đang tiến vào một khu vực đặc biệt của khu rừng – Rừng Linh Chi.
Khi tiến sâu hơn, một khung cảnh kỳ lạ đập vào mắt họ. Giữa một khoảng rừng thưa, nơi ánh nắng mặt trời có thể chiếu rọi xuống mặt đất, mọc lên san sát những cây linh chi khổng lồ, tỏa ra ánh sáng ngũ sắc mờ ảo. Không khí nơi đây càng thêm nồng đậm linh khí, tạo cảm giác thư thái, an lành đến lạ lùng. Tiếng côn trùng rỉ rả vẫn vang vọng, tiếng suối chảy nhẹ nhàng hơn, như sợ làm giật mình sự tĩnh mịch của nơi này.
Tuy nhiên, sự tĩnh mịch đó lại bị phá vỡ bởi những âm thanh không thể lý giải. Không phải tiếng chim hót, không phải tiếng thú gầm, mà là những tiếng động lạ lùng, vụng về, như thể có thứ gì đó đang cố gắng bắt chước... tiếng người.
Tần Mặc, Tô Lam, Hắc Phong và Mộc Lâm Chủ nấp mình sau một bụi cây cổ thụ, lặng lẽ quan sát. Trước mặt họ là một nhóm Linh Thú Trẻ. Có một con hươu nhỏ với bộ lông đốm trắng, đôi mắt to tròn ngơ ngác. Có một vài con sóc lông vàng tinh nghịch. Và nổi bật nhất là một con sói con với bộ lông xám mềm mượt, đôi mắt đen láy đầy tò mò – Tiểu Lang, và một con chuột nhỏ với bộ lông đỏ rực, có thể phát ra tia lửa nhỏ – Hỏa Thử.
Thay vì săn mồi, vui đùa theo bản năng của loài vật, hay đơn giản là nằm phơi nắng để hấp thụ linh khí, những linh thú trẻ này lại đang thực hiện những hành động kỳ quặc. Con hươu nhỏ, với đôi chân mảnh mai, đang cố gắng đứng thẳng bằng hai chi sau, loạng choạng và chao đảo. Nó ngã dúi dụi vài lần, nhưng vẫn kiên trì thử lại. Tiểu Lang thì dùng hai chi trước, cố gắng bắt chước động tác 'cầm' một cành cây nhỏ, nó loay hoay mãi, cành cây cứ rơi xuống đất. Hỏa Thử, con chuột lông đỏ, thì đang dùng hai chi trước của mình để cố gắng... chải lông cho mình, một cách vụng về và không hiệu quả chút nào. Đôi khi, chúng còn phát ra những âm thanh kỳ lạ, như những tiếng ú ớ, tiếng rít gió, cố gắng uốn lưỡi để tạo ra những âm tiết giống tiếng người, dù chỉ là những tiếng vô nghĩa.
Tô Lam không kìm được một tiếng thở hắt ra, vừa kinh ngạc vừa đau lòng. "Ôi trời ơi..." Nàng khẽ thì thầm, đôi mắt phượng nàng ánh lên vẻ xót xa. "Chúng đang... cố gắng bắt chước con người sao? Ngay cả những linh thú nhỏ bé này?" Nàng đã từng nghe kể về những linh thú cao cấp hơn cố gắng 'nhân hóa', nhưng chứng kiến tận mắt cảnh tượng ngây thơ, vụng về này lại khiến nàng cảm thấy nhói lòng hơn cả. Chúng quá nhỏ bé, quá ngây thơ để hiểu được cái giá phải trả cho sự biến đổi ấy.
Hắc Phong, đứng cạnh Tần Mặc, khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, tiếng gầm của nó mang theo sự khó chịu rõ rệt. Đôi mắt đỏ rực của nó nhìn những linh thú trẻ với vẻ không thể chấp nhận. Đối với một linh thú thuần khiết như nó, việc chối bỏ bản năng, chối bỏ hình thái tự nhiên của mình là một điều hoàn toàn nghịch lý, một sự sỉ nhục đối với dòng dõi.
Mộc Lâm Chủ thở dài, tiếng thở dài của bà hòa vào tiếng gió, mang theo sự u buồn thăm thẳm. "Những lời đồn thổi... chúng lan truyền nhanh hơn cả lửa rừng, thiếu nữ ạ," bà nói, ánh mắt xanh biếc của bà nhìn những linh thú trẻ với nỗi đau xót. "Trong thời kỳ này, khi những tu sĩ nhân loại ngày càng mạnh mẽ, khi họ bắt đầu xây dựng những thành trì kiên cố và khai thác linh khí, những câu chuyện về sự 'thăng cấp' thông qua 'nhân hóa' bắt đầu len lỏi vào tâm trí của vạn vật. Chúng thấy con người có thể đi đứng bằng hai chân, có thể dùng vũ khí, có thể giao tiếp bằng ngôn ngữ phức tạp. Chúng thấy con người dường như 'mạnh mẽ' và 'tối thượng' hơn mình, và thế là, những hạt mầm của sự ham muốn biến đổi đã được gieo rắc."
Tần Mặc không nói gì, hắn chỉ lặng lẽ quan sát. Đôi mắt hắn khẽ nhắm lại, tập trung toàn bộ 'ý chí tồn tại' của mình để lắng nghe những tiếng lòng không lời của những linh thú non nớt ấy. Hắn cảm nhận được sự ngây thơ, sự tò mò trong tâm trí chúng, nhưng ẩn sâu dưới đó là một khát khao mãnh liệt, một khao khát được công nhận, được mạnh mẽ hơn.
Hắn nghe thấy ý chí của con hươu nhỏ: *“Con người đứng thẳng... họ chạy nhanh hơn khi đứng thẳng... ta cũng muốn đứng thẳng... để không bị săn đuổi...”*
Hắn nghe thấy ý chí của Tiểu Lang: *“Con người dùng thứ này... họ có thể tạo ra lửa... họ có thể săn được những con thú lớn hơn... ta cũng muốn được như người kia... để bảo vệ bầy đàn...”*
Hắn nghe thấy ý chí của Hỏa Thử: *“Con người... họ được tôn trọng... họ không sợ hãi... ta muốn mạnh mẽ hơn... để không phải trốn chạy...”*
Những ý chí đó, thuần khiết trong bản chất, nhưng lại bị định hướng sai lầm bởi những gì chúng quan sát, bởi những lời đồn thổi về 'tiến hóa'. Chúng tin rằng 'nhân hóa' là con đường duy nhất để đạt được những gì chúng muốn: sức mạnh, an toàn, sự tôn trọng.
***
Với một bước chân nhẹ nhàng, gần như không tạo ra tiếng động, Tần Mặc từ từ tiến lại gần nhóm linh thú trẻ. Hắn không mang theo vẻ đe dọa nào, chỉ có sự bình yên và thấu hiểu toát ra từ mỗi cử chỉ. Những linh thú trẻ ban đầu hơi giật mình, nhưng khi chúng nhìn thấy Tần Mặc, chúng không hề sợ hãi như khi gặp một tu sĩ bình thường. Có lẽ, trong ký ức sống này, Tần Mặc, với bản chất Vô Tính Thành của mình, không mang theo bất kỳ 'ý chí' áp đặt nào khiến chúng phải e dè.
Tiểu Lang, con sói con, ngừng loay hoay với cành cây, đôi mắt đen láy to tròn của nó nhìn chằm chằm vào Tần Mặc với vẻ tò mò pha lẫn một chút rụt rè. Hỏa Thử cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt nhỏ bé của nó lấp lánh như hai viên đá quý. Những linh thú khác cũng tạm dừng những hành động vụng về của mình, tập trung sự chú ý vào vị khách lạ.
Tần Mặc quỳ gối xuống, ngang tầm với Tiểu Lang. Hắn nhẹ nhàng vươn tay ra, không phải để vuốt ve, mà để truyền đi một ý niệm, một sự chấp nhận vô điều kiện. "Tiểu Lang," hắn khẽ nói, giọng nói ấm áp, "Ngươi muốn trở nên mạnh mẽ sao? Ngươi muốn được tôn trọng?"
Tiểu Lang, bằng ý chí tồn tại của mình, "đáp" lại Tần Mặc, những hình ảnh và cảm xúc tuôn trào trong tâm trí hắn. Một hình ảnh về một con sói lớn, bị một nhóm tu sĩ săn đuổi. Một hình ảnh về sự yếu đuối, sự trốn chạy. Và một hình ảnh về những con người, đứng thẳng, cầm vũ khí, được vạn vật khác kính sợ. *“Vâng... ta muốn được như họ... để không còn phải sợ hãi... để bảo vệ mẹ và anh em của ta,”* ý chí của Tiểu Lang vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, chân thật và hồn nhiên đến đau lòng. *“Họ nói... nếu ta biến thành người... ta sẽ có sức mạnh... sẽ không ai dám bắt nạt ta nữa...”*
Tần Mặc nhẹ nhàng đặt tay lên đầu Tiểu Lang, cảm nhận bộ lông mềm mượt của nó. Hắn truyền đi một cảm giác bình yên, một sự an ủi sâu sắc. "Ngươi không cần phải biến thành thứ khác để trở nên mạnh mẽ, Tiểu Lang," Tần Mặc truyền ý niệm. "Ngươi có thể mạnh mẽ theo cách của chính mình. Bản chất của sói là sự dũng mãnh, sự nhanh nhẹn, sự đoàn kết. Ngươi đã có tất cả những điều đó rồi."
Hỏa Thử, con chuột lông đỏ, cũng rụt rè tiến lại gần, nó chít chít những tiếng nhỏ, ý chí của nó cũng tràn ngập khát khao được mạnh mẽ, được thoát khỏi nỗi sợ hãi trở thành con mồi. *“Chít chít... ta muốn được như họ... để có thể sống sót... để không bị ăn thịt...”*
Tô Lam đứng phía sau Tần Mặc, đôi mắt nàng đong đầy sự đau lòng. Nàng nhìn thấy sự ngây thơ, sự trong sáng của những linh thú này, và cách chúng bị mê hoặc bởi một lời hứa hẹn hão huyền. Từ những câu chuyện về sự thất bại bi thảm mà nàng đã nghe, nàng biết rằng con đường 'nhân hóa' không phải là lời giải đáp cho những khát khao chính đáng của chúng, mà là một vực thẳm nuốt chửng bản chất và linh hồn.
Hắc Phong vẫn đứng cảnh giác, nhưng tiếng gầm gừ trong cổ họng nó đã dịu đi. Nó cảm nhận được sự chân thành của Tần Mặc, và cả nỗi đau của những linh thú con. Là một linh thú thuần khiết, nó hiểu rõ bản năng sinh tồn và khao khát được mạnh mẽ của đồng loại, nhưng nó cũng ghê tởm cái ý tưởng chối bỏ bản thân để đạt được điều đó.
Mộc Lâm Chủ, với ánh mắt xanh biếc đầy vẻ hiền từ và thông thái, khẽ bước đến gần Tô Lam. "Những lời đồn về 'nhân hóa' không tự nhiên mà có, thiếu nữ ạ," bà thì thầm, giọng nói như tiếng gió xuyên qua lá. "Chúng thường đi kèm với những câu chuyện về 'thăng tiên', về việc con người đạt được quyền năng tối thượng sau khi tu luyện. Và khi những linh thú nhìn thấy sức mạnh đó, chúng tin rằng hình thái nhân loại là con đường duy nhất để đạt được nó. Những Hiền Giả thời đó, một số vì lòng tốt, một số vì sự ích kỷ, đã vô tình hoặc cố ý gieo rắc những tư tưởng này. Chúng đã biến một con đường tu luyện thành một lời hứa hão huyền, một ảo ảnh đầy cám dỗ."
Tần Mặc lắng nghe lời Mộc Lâm Chủ, đồng thời vẫn giữ kết nối ý chí với Tiểu Lang và Hỏa Thử. Hắn hiểu rằng, đây không chỉ là sự ngây thơ bị lợi dụng, mà là một hệ tư tưởng đã ăn sâu vào tâm trí vạn vật, ngay cả từ thời kỳ cổ đại nhất. Những khát khao chính đáng của chúng – sự an toàn, sức mạnh, sự tôn trọng – đã bị bẻ cong, bị hướng đến một mục tiêu sai lầm.
Hắn biết, thách thức không chỉ là thuyết phục Bạch Hổ Lão Tổ, mà là đối mặt với cả một niềm tin đã ăn sâu vào Huyền Vực, một niềm tin được nuôi dưỡng bởi sự thiếu hiểu biết và bởi những kẻ như Thiên Diệu Tôn Giả, những kẻ không ngần ngại khai thác mọi thứ, kể cả bản chất của vạn vật, để phục vụ cho dục vọng thăng tiến của mình. Việc các linh thú trẻ bị mê hoặc dễ dàng cho thấy sự 'tiên nhiễm' của tư tưởng 'nhân hóa' đã diễn ra từ rất sớm và sâu rộng trong Kỷ Nguyên Hiền Giả, đặt ra một thách thức lớn hơn cho Tần Mặc khi đối diện với các linh thú cấp cao hơn như Bạch Hổ Lão Tổ.
Tần Mặc khẽ vuốt ve đầu Tiểu Lang thêm một chút, rồi đứng dậy. Ánh mắt hắn nhìn sâu vào đôi mắt đen láy của con sói con, rồi quét qua những linh thú trẻ khác đang ngây thơ nhìn hắn. Hắn không thể ép buộc chúng, cũng không thể ngay lập tức thay đổi niềm tin đã ăn sâu vào tâm trí chúng. Nhưng hắn có thể gieo vào lòng chúng một hạt giống khác, một hạt giống của sự tự chấp nhận và niềm tin vào bản chất của chính mình.
Sự đồng cảm và lo ngại của Tô Lam, Hắc Phong, Mộc Lâm Chủ đã củng cố liên minh của họ, chuẩn bị cho một cuộc đối đầu tư tưởng phức tạp hơn, nơi không chỉ có sức mạnh mà còn có lý lẽ và sự thấu hiểu. Khát vọng 'được tôn trọng' và 'mạnh mẽ' của linh thú trẻ sẽ là điểm yếu mà Tần Mặc có thể khai thác để đưa ra một con đường 'tiến hóa' khác, không cần 'nhân hóa'.
Tần Mặc quay lại nhìn những người đồng hành. Khuôn mặt hắn vẫn trầm tư, nhưng ánh mắt hắn giờ đây không còn vẻ lo lắng, mà là một sự kiên định không lay chuyển. Hắn đã thấy mầm mống, hắn đã thấy sự khởi đầu của một sai lầm ngàn năm. Và hắn biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng hắn sẽ không lùi bước. Bởi vì, nếu hắn không làm, thì hàng ngàn, hàng vạn Tiểu Lang, Hỏa Thử khác sẽ mãi mãi lạc lối trong huyễn ảnh của tiên lộ, mãi mãi chối bỏ bản chất chân thật của mình, và thế giới Huyền Vực sẽ không còn là thế giới.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.