Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 385: Vùng Lõi Thức Tỉnh: Tiếng Vọng Của Ý Chí Nguyên Thủy

Đường hầm ánh sáng huyền ảo, được tạo nên không bởi bàn tay phàm nhân mà bởi ý chí bao dung của sơn mạch, dần hé lộ những gì nằm sâu trong lòng Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Tần Mặc bước đi đầu tiên, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng như sợ làm xáo động sự tĩnh lặng ngàn đời nơi đây. Hắc Phong theo sát gót hắn, đôi mắt đỏ rực vẫn ánh lên vẻ cảnh giác bản năng, nhưng không còn sự bồn chồn lo lắng như khi đối diện với bức tường ý chí vô hình kia. Tô Lam, với tâm trí vẫn còn chấn động bởi những gì vừa chứng kiến, chậm rãi bước theo sau, tay nắm chặt chuôi kiếm, không phải vì sợ hãi kẻ địch, mà là để giữ vững lấy chính mình giữa dòng chảy những suy tư cuộn trào.

Khi họ hoàn toàn vượt qua ranh giới vô hình, một cảm giác choáng ngợp, gần như ngộp thở, ập đến. Không khí xung quanh đột ngột trở nên đậm đặc và nguyên thủy đến lạ lùng, như thể họ vừa bước qua một cánh cổng không gian, tiến vào một thế giới khác hoàn toàn. Những cây cổ thụ khổng lồ, với thân cây sần sùi mang dấu vết của hàng vạn năm phong sương, vươn cao chọc trời, tán lá rậm rạp đan xen vào nhau, tạo thành một vòm xanh thẫm khổng lồ che khuất gần hết ánh sáng mặt trời. Chỉ những tia nắng hiếm hoi mới có thể xuyên qua lớp lá dày đặc, tạo thành những vệt sáng lấp lánh như những dải lụa vàng huyền ảo trôi lơ lửng trong không trung ẩm ướt.

Linh khí ở nơi đây không còn là những luồng năng lượng lẩn khuất hay cần phải dụng tâm mới cảm nhận được. Nó dồi dào đến mức gần như hóa lỏng, tựa như những dải sương mù mờ ảo, mang một màu xanh ngọc bích nhạt, cuồn cuộn trôi lơ lửng khắp nơi, bám vào từng tán lá, từng cành cây, thậm chí là từng hạt bụi li ti. Hít thở sâu một hơi, Tần Mặc cảm thấy toàn bộ lồng ngực mình tràn ngập một nguồn năng lượng tinh khiết và nguyên sơ, nhưng cũng đi kèm với nó là một áp lực khổng lồ lên tâm trí. Đây không chỉ là linh khí đơn thuần, đây là sự kết tinh của 'ý chí tồn tại' của vạn vật, được khuếch đại lên gấp bội lần, một bản giao hưởng hùng tráng và hỗn loạn của hàng tỷ khát khao sống, sinh sôi, và tồn tại.

Thân thể hắn khẽ run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự cộng hưởng mãnh liệt. Hắn nhắm nghiền đôi mắt, cố gắng điều hòa hơi thở, để linh khí không chỉ tràn vào phổi mà còn thấm sâu vào từng tế bào, từng mạch máu, từng sợi gân. Trong khoảnh khắc ấy, Tần Mặc cảm thấy như toàn bộ ý thức của mình đang bị kéo căng ra, mở rộng đến vô tận, để đón nhận tất thảy những tiếng vọng từ khu rừng. Hắn nghe thấy tiếng thầm thì của rễ cây đang bám sâu vào lòng đất mẹ, tiếng rên rỉ của những giọt sương đêm còn đọng trên lá, tiếng thì thầm của dòng nhựa sống đang cuộn chảy trong thân cây già nua, tiếng vọng của những tảng đá đã ngủ vùi hàng thiên niên kỷ, và cả tiếng vỗ cánh của những loài côn trùng nhỏ bé nhất đang tìm kiếm sự sống. Tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản trường ca bất tận, một bản giao hưởng của sự tồn tại nguyên thủy, mạnh mẽ và chân thật đến mức gần như làm tan chảy ý thức cá nhân của Tần Mặc.

Bên cạnh hắn, Tô Lam khó khăn hít thở. Nàng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực, như có hàng ngàn tảng đá đang chồng chất lên nhau. Linh khí dồi dào đến mức tạo thành một bức tường vô hình, khiến việc hít thở trở nên nặng nề, cơ thể nàng phản ứng lại bằng cách co thắt, run rẩy. Nàng vội vã vận chuyển linh lực trong kinh mạch để chống đỡ, nhưng nàng nhận ra, linh khí ở đây hoàn toàn khác biệt so với những gì nàng từng hấp thụ tại tông môn. Linh khí của tông môn đã được tinh luyện, thuần hóa, dễ dàng dung nạp. Còn linh khí nơi đây thì hoang dại, nguyên sơ, mang theo một thứ 'vật tính' quá đỗi mạnh mẽ và hỗn tạp, như những dòng sông cuộn chảy mà nếu không cẩn thận sẽ bị cuốn trôi.

"Linh khí ở đây... nồng đậm đến mức muốn nghẹt thở. Nhưng... nó khác hoàn toàn với linh khí ở tông môn." Tô Lam thốt lên, giọng nàng khàn đặc, ngập tràn sự kinh ngạc và một chút khó chịu. Nàng đã từng tự hào về khả năng hấp thụ linh khí của mình, nhưng tại nơi đây, nàng cảm thấy mình chỉ là một kẻ ngoại lai nhỏ bé, lạc lõng giữa biển năng lượng mênh mông và hung bạo.

Tần Mặc dần mở mắt, đôi mắt đen láy giờ đây sâu thẳm hơn, như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử của khu rừng. Ánh nhìn của hắn quét qua Tô Lam, rồi hướng về phía trước, nơi những cây cổ thụ cao vút đan xen vào nhau, tạo thành những bức tường xanh biếc vô tận. "Đây là... ý chí nguyên thủy nhất," hắn trầm tư đáp, giọng nói trầm thấp, như một tiếng thì thầm hòa cùng tiếng gió xào xạc trong tán lá. "Ta nghe thấy... tiếng vọng của vạn vật từ thuở sơ khai. Một tiếng vọng không bị bóp méo bởi khát vọng thăng thiên, không bị làm ô uế bởi sự cưỡng cầu. Chúng tự do là chính mình, tồn tại một cách chân thật nhất."

Hắc Phong, con sói khổng lồ, cũng cảm nhận được sự thay đổi mãnh liệt này. Bộ lông đen tuyền của nó dựng đứng lên, đôi mắt đỏ rực quét khắp xung quanh, phát ra những tiếng gầm gừ thấp, trầm đục, như một lời cảnh báo, nhưng cũng như một lời chào hỏi dành cho những linh hồn cổ xưa của khu rừng. Nó không còn bồn chồn lo lắng, thay vào đó là một sự cảnh giác cao độ và một bản năng dẫn đường đã được đánh thức. Nó biết những nơi nào linh khí quá hung bạo, có thể làm tổn hại đến Tần Mặc và Tô Lam, và nó dẫn đường, khéo léo né tránh những khu vực đó, đi theo những lối mòn mờ ảo, được tạo ra bởi chính những linh thú khác trong hàng ngàn năm. Mỗi bước chân của Hắc Phong đều vững chãi, uy dũng, như một vị thủ lĩnh đang dẫn dắt bầy đàn của mình đi qua một vùng đất thiêng liêng.

Tô Lam nhìn Tần Mặc, ánh mắt nàng phức tạp vô cùng. Trong tông môn, nàng được dạy rằng linh khí là nguồn sức mạnh để tu luyện, để thăng cấp, để đạt đến cảnh giới cao hơn. Nhưng ở đây, linh khí lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Nó là hơi thở của sự sống, là bản chất của tồn tại, không phải là thứ để "khai thác" hay "chinh phục". Triết lý của Tần Mặc, rằng vạn vật có 'ý chí tồn tại' riêng, giờ đây hiện hữu một cách rõ ràng và mạnh mẽ hơn bất kỳ lời giải thích nào. Nó không chỉ là lý thuyết, mà là một cảm nhận vật lý, một sự choáng ngợp tinh thần. Nàng bắt đầu cảm thấy mình đang đứng trước một cánh cửa lớn, nơi mọi kiến thức và niềm tin bấy lâu nay của nàng có nguy cơ bị đảo lộn.

Họ tiếp tục tiến sâu hơn vào vùng rừng già, nơi mỗi cây cổ thụ đều mang một 'ý chí' mạnh mẽ, vững vàng như trụ cột chống đỡ cả một thế giới. Tán lá dày đặc đến mức chỉ còn những đốm sáng lờ mờ rơi xuống mặt đất ẩm ướt, khiến không gian trở nên huyền bí và âm u. Thảm thực vật dưới chân dày đặc, với đủ loại rêu phong cổ kính, những loài nấm phát sáng kỳ lạ với đủ màu sắc lung linh, và những dây leo khổng lồ chằng chịt như mạng nhện, bám víu vào nhau, tạo thành những bức tường xanh khổng lồ.

Tần Mặc, sau cú sốc ban đầu, dần thích nghi với cường độ 'ý chí tồn tại' ở nơi đây. Hắn không còn run rẩy, mà thay vào đó, hắn mở rộng tâm hồn mình, để mọi tiếng vọng từ khu rừng chảy qua ý thức hắn, như một dòng sông bất tận. Hắn cảm nhận được một 'dòng chảy thời gian' chậm rãi đến lạ thường. Nơi đây, sự sống và cái chết không phải là một cuộc chiến tranh giành, mà là một phần của chu kỳ vĩ đại, một sự thuận theo tự nhiên. Những cây cổ thụ ngàn năm vươn mình đón ánh sáng, những dây leo mới nhú tranh giành không gian, những loài côn trùng nhỏ bé sinh sôi nảy nở, rồi lại trở về với đất mẹ để nuôi dưỡng sự sống mới. Không có sự cưỡng cầu nào ở đây, không có khát vọng 'thăng cấp' hay 'nhân hóa' như những gì hắn từng thấy ở thế giới bên ngoài. Mọi vật đều tự do là chính nó, tồn tại một cách chân thực nhất, không bị bó buộc bởi bất kỳ định nghĩa hay mục tiêu nào khác ngoài chính bản thân chúng.

Hắn khẽ đưa tay chạm nhẹ vào một thân cây cổ thụ khổng lồ, vỏ cây sần sùi, thô ráp, nhưng Tần Mặc cảm nhận được dòng nhựa sống cuồn cuộn chảy bên trong, mạnh mẽ và bền bỉ. Hắn nghe thấy 'ý chí' của cây: một khát khao đơn giản là đứng vững, là vươn lên, là nuôi dưỡng sự sống. Đó không phải là khát vọng trở thành linh mộc, hay thăng tiên, mà chỉ là được là một cái cây, một phần của khu rừng vĩ đại này.

"Nơi đây... vạn vật tự là chính nó," Tần Mặc mở mắt, ánh nhìn hắn sâu sắc, như thể vừa nhìn thấu được một phần chân lý vĩ đại. "Không có sự cưỡng cầu, chỉ có sự thuận theo tự nhiên. Đây chính là 'chân lý' mà họ đã quên lãng... cái 'chân lý' của Kỷ Nguyên Hiền Giả, không phải là sức mạnh tối thượng, mà là sự hài hòa, sự chấp nhận bản chất vốn có." Hắn thì thầm, giọng nói trầm bổng, hòa cùng tiếng chim hót líu lo và tiếng suối chảy róc rách đâu đó trong rừng sâu.

Tô Lam nhìn quanh, vẻ mặt nàng đầy băn khoăn. Nàng đã quen với việc tu luyện là phải tranh đoạt, phải vượt qua, phải thăng tiến. Nhưng ở đây, mọi thứ lại diễn ra một cách thô sơ và chân thật đến mức nàng cảm thấy mình lạc lõng. Những lời của Tần Mặc, như một giọt nước lạnh đổ vào tâm trí đang sôi sục của nàng. "Thế giới này... quá khác biệt với những gì ta từng biết," nàng khẽ nói, giọng mang theo một chút ngờ vực, một chút kinh ngạc. Nàng dùng kiếm đỡ một cành cây mục nát đang chắn đường, tránh để chạm vào những loài nấm phát sáng kỳ lạ mọc xung quanh, không biết chúng có độc hay không. "Liệu... có phải chúng ta đã đi sai đường? Con đường tu luyện mà chúng ta vẫn hằng theo đuổi... có phải là một sai lầm?"

Đây là lần đầu tiên, Tô Lam đặt câu hỏi một cách sâu sắc về con đường mà cả đời nàng đã tin tưởng. Dưới ánh sáng xanh mờ ảo của khu rừng nguyên sinh, trước vẻ đẹp hoang dã và sự cân bằng tự nhiên đến kinh ngạc, những giáo điều về 'thăng tiên' mà nàng được truyền dạy bỗng trở nên nhỏ bé và tầm thường đến lạ. Nàng bắt đầu nghi ngờ. Sự dao động này là một bước ngoặt lớn trong nhận thức của nàng, mở ra cánh cửa cho nàng đón nhận những triết lý mới mẻ của Tần Mặc.

Hắc Phong vẫn thận trọng dẫn đường. Mỗi khi đến một ngã rẽ hay một khu vực tiềm ẩn nguy hiểm, nó lại dừng lại, đánh hơi không khí, đôi mắt đỏ rực quét qua từng bụi cây, từng tảng đá, rồi mới tiếp tục di chuyển. Nó là một cầu nối giữa thế giới con người và thế giới hoang dã này, là người bảo vệ và dẫn dắt đáng tin cậy nhất. Sự hiện diện của nó khiến Tần Mặc và Tô Lam yên tâm hơn rất nhiều, bởi ít nhất, họ có một người bạn đồng hành thực sự hiểu và tôn trọng những quy luật của khu rừng.

Trong lúc cả ba đang chìm đắm trong sự hùng vĩ và triết lý sâu xa của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, một luồng khí tức lạnh lẽo, quen thuộc nhưng lại mang một sự xa lạ kỳ lạ, đột ngột xẹt qua. Ban đầu nó chỉ là một cảm giác mơ hồ, một làn gió lạnh lẽo thổi qua khu rừng đang tĩnh lặng, mang theo một mùi lạ lùng, như mùi kim loại hoặc băng giá, hoàn toàn đối lập với mùi hương đất ẩm, rêu phong và nhựa cây đang bao trùm. Mọi âm thanh trong rừng dường như lắng xuống một chút, tạo nên một sự im lặng bất thường đến rợn người.

Tần Mặc, với khả năng cảm nhận 'ý chí tồn tại' nhạy bén của mình, là người đầu tiên nhận ra sự khác lạ. Hắn dừng phắt lại, đôi mắt nheo lại, cảnh giác quét qua xung quanh. Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng hắn, như một lời cảnh báo từ chính khu rừng.

Ngay sau đó, Hắc Phong phản ứng dữ dội. Con sói khổng lồ đột ngột khựng lại, toàn thân nó căng cứng, bộ lông dựng đứng lên như những mũi kim sắc nhọn. Một tiếng gầm gừ thấp, trầm đục, vang lên từ cổ họng nó, đầy vẻ đe dọa và tức giận. Đôi mắt đỏ rực của nó chĩa thẳng lên phía ngọn cây, nơi những tán lá dày đặc đan xen vào nhau.

"Gừ... grừ..." Hắc Phong tiếp tục gầm gừ, âm thanh chứa đựng sự căm ghét sâu sắc, như thể nó đang đối mặt với kẻ thù không đội trời chung.

Tô Lam, mặc dù không nhạy cảm bằng Tần Mặc và Hắc Phong, nhưng nàng cũng cảm nhận được sự thay đổi đột ngột trong không khí. Một luồng áp lực vô hình, lạnh lẽo và tàn nhẫn, dường như từ trên cao ập xuống, khiến nàng không khỏi rùng mình. Nàng siết chặt chuôi kiếm trong tay, cảnh giác nhìn theo hướng Hắc Phong đang gầm gừ. Và rồi, nàng nhìn thấy.

Từ trên cao, giữa những tán lá rậm rạp, một cái bóng mờ ảo đột ngột lướt qua, nhanh như một tia chớp. Nó mang hình dáng của một con người, cao lớn và uy nghiêm, nhưng lại không có bất kỳ đường nét rõ ràng nào, chỉ là một khối khí đen mờ ảo, lấp lánh những tia sáng bạc lạnh lẽo. Dù chỉ là một thoáng chốc, nhưng Tô Lam vẫn nhận ra khí tức quen thuộc và áp bức của Thiên Diệu Tôn Giả. Cái bóng đó không dừng lại, cũng không có bất kỳ hành động tấn công nào, nó chỉ đơn thuần lướt nhanh qua ngọn cây, như một con đại bàng đang thăm dò con mồi từ trên cao, rồi biến mất hút vào sâu trong rừng, để lại phía sau một cảm giác bất an sâu sắc, một sự lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy.

"Cái gì vừa rồi?" Tô Lam thốt lên, giọng nàng đầy vẻ kinh hãi và khó tin. Nàng siết chặt kiếm, ánh mắt vẫn không rời khỏi nơi cái bóng vừa biến mất. "Khí tức đó... là của Thiên Diệu Tôn Giả? Làm sao có thể... hắn đã đến đây? Hắn dám đặt chân vào vùng lõi này sao?" Sự xuất hiện của Thiên Diệu Tôn Giả, dù chỉ là một cái bóng, đã làm tan biến mọi cảm giác bình yên và triết lý mà nàng vừa cảm nhận được, thay vào đó là sự căng thẳng và nỗi sợ hãi về một cuộc chiến không thể tránh khỏi.

Tần Mặc kéo Tô Lam lại gần, ánh mắt hắn nheo lại, trở nên sắc lạnh và kiên định. Hắn nhìn về hướng cái bóng biến mất, một vẻ trầm trọng hiện rõ trên khuôn mặt thanh tú. "Không phải bản thể... nhưng là một phần ý chí của hắn. Hoặc là một phân thân, hoặc là một pháp khí mang theo ý niệm của hắn." Hắn phân tích, giọng nói trầm thấp và chắc chắn. "Hắn đang thăm dò. Ngay cả nơi đây... nơi vạn vật đều tự là chính nó, không màng đến sự can thiệp của con người... cũng không tránh khỏi tầm mắt của hắn."

Hắc Phong không chờ lệnh, nó lập tức lao lên phía trước, thủ thế sẵn sàng chiến đấu, đôi mắt đỏ rực ánh lên sự giận dữ. Nó biết, sự xuất hiện của cái bóng đó là một sự xúc phạm, một sự xâm phạm trắng trợn đến sự linh thiêng của khu rừng.

Cả ba đứng bất động, căng thẳng quan sát hướng cái bóng biến mất. Sự yên bình của khu rừng nguyên sinh dường như đã bị phá vỡ. Sự xuất hiện của Thiên Diệu Ảnh là một lời nhắc nhở lạnh lùng rằng, ngay cả ở nơi sâu thẳm và nguyên thủy nhất của Huyền Vực, cuộc chiến giữa khát vọng 'thăng tiên' cực đoan và con đường 'cân bằng bản chất' vẫn luôn tiềm tàng, và nó đang dần len lỏi đến từng ngóc ngách, từng hơi thở của sự sống. Vùng lõi Linh Thú Sơn Mạch, tưởng chừng là một nơi an toàn tách biệt khỏi thế giới bên ngoài, giờ đây đã bị đặt dưới tầm ngắm của một trong những cường giả mạnh mẽ nhất của Huyền Vực. Cuộc hành trình của Tần Mặc và đồng đội, từ đây, sẽ không chỉ là sự khám phá, mà còn là một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free