Vạn vật không lên tiên - Chương 376: Kiên Định Ý Chí: Thép và Đá Chống Lại Âm Mưu Cuối Cùng
Trên đỉnh tường thành Vạn Kiếm Thành, dưới ánh trăng bạc và ngàn sao lấp lánh, Tần Mặc và Tô Lam vẫn đứng cạnh nhau, gió đêm mơn man mang theo hơi lạnh của kim loại và mùi hương của đá cũ. Thành phố bên dưới đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn những ánh đèn lờ mờ như những đốm lửa nhỏ trong màn đêm vô tận. Bầu trời trong vắt, những chòm sao như những viên ngọc quý được rắc trên tấm màn nhung đen. Lời của Tần Mặc, trầm lắng nhưng chứa đựng sức mạnh nội tại, vẫn còn vang vọng trong không gian tĩnh mịch: “Lý do ban đầu… không phải là sức mạnh hay thăng tiên. Mà là sự bình yên, là được là chính mình, là sống trọn vẹn với bản chất cốt lõi.” Hắn quay sang Tô Lam, ánh mắt chạm vào ánh mắt nàng, truyền đi một sự thấu hiểu sâu sắc. “Linh hồn của Lục Vô Trần đã thức tỉnh một phần, đã nhắc nhở ta về điều đó. Hắn, trước khi bị cuốn vào vòng xoáy của sự truy cầu, cũng từng có một khát vọng bình dị, một mong muốn đơn thuần được là chính mình.”
Tô Lam siết chặt tay Tần Mặc, ánh mắt nàng cũng hướng về phía bầu trời sao. Nàng đã trải qua một ngày đầy những cảm xúc và nhận thức mới, và giờ đây, mỗi lời Tần Mặc nói ra đều cộng hưởng mạnh mẽ trong tâm hồn nàng. “Đúng vậy. Chúng ta phải lan tỏa điều này. Phải cho mọi vật, mọi sinh linh biết rằng có một con đường khác, một con đường không cần phải đánh đổi bản chất, không cần phải chối bỏ chính mình để vươn tới một đỉnh cao hư ảo. Một con đường mà sự bình yên và cân bằng mới là giá trị tối thượng.” Nàng tin tưởng tuyệt đối vào điều đó, không chỉ bằng lý trí mà bằng cả trái tim.
Tần Mặc gật đầu. “Vạn Kiếm Thành và Thiết Giáp Thành đã tìm thấy con đường đó. Chúng đã trở thành minh chứng sống động cho ‘chân lý thất lạc’. Nhưng Huyền Vực còn quá rộng lớn, Tô Lam. Còn vô số nơi mà ‘chân lý thất lạc’ đã bị lãng quên hoàn toàn, nơi Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ cuồng vọng khác vẫn đang gieo rắc sự tha hóa, ép buộc vạn vật phải ‘thăng cấp’ theo ý muốn của chúng.” Hắn thở ra một hơi dài, cảm nhận gánh nặng trên vai mình ngày càng lớn, nhưng cũng không hề có chút do dự. “Giờ là lúc chúng ta đi xa hơn, đến những nơi đó. Để gieo lại hạt giống cân bằng, để thức tỉnh những linh hồn đang chìm trong u mê.” Hắc Phong, nằm dưới chân Tần Mặc, khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, như thể tán đồng với quyết định của chủ nhân. Đôi mắt đỏ rực của nó ánh lên vẻ cảnh giác nhưng cũng đầy quyết tâm. Nó đã sẵn sàng cho một cuộc hành trình mới, một cuộc chiến đấu mới.
Khi Tần Mặc vừa dứt lời, một luồng gió lạnh buốt bất ngờ thổi quét qua tường thành, không phải hơi lạnh từ biển hay núi, mà là một sự lạnh lẽo khó tả, xuyên thấu vào tận xương tủy, mang theo mùi của kim loại gỉ sét và một mùi máu tanh nhàn nhạt. Vầng trăng trên cao bỗng chốc bị một tầng mây đen kịt che khuất, khiến Vạn Kiếm Thành chìm vào bóng tối mịt mùng. Những ngôi sao lấp lánh như bị xua tan, chỉ còn lại một khoảng không gian u ám, nặng nề. Cả không gian vọng âm rung chuyển kịch liệt, như một tấm màn lụa bị xé rách, và một cảnh tượng mới hiện ra trước mắt Tần Mặc và Tô Lam.
Họ vẫn đứng trên Tháp Quan Sát của Vạn Kiếm Thành, nhưng thời gian đã dịch chuyển. Ánh sáng của ban ngày, mặc dù đã ngả màu chạng vạng, thay thế màn đêm u tịch. Mưa phùn nhẹ bắt đầu lất phất rơi, khiến những phiến đá xám của tường thành càng thêm ẩm ướt và nhuốm màu u buồn. Tiếng búa rèn vang vọng từ các lò rèn đã tắt lịm, thay vào đó là những âm thanh hỗn loạn của chiến trận đang đến gần. Tiếng vó ngựa dồn dập từ xa, tiếng la hét hung hãn của hàng vạn người, và tiếng kim loại va chạm khô khốc, sắc lạnh.
Tô Lam giật mình, vội vàng rút thanh kiếm cổ bên hông, đôi mắt phượng sắc bén quét ngang chân trời. Nàng nhận ra ngay sự thay đổi của cảnh vật, và một dự cảm chẳng lành ập đến. “Kẻ thù... chúng lại đến! Chúng không từ bỏ sao?” Giọng nàng đầy vẻ lo lắng, thanh kiếm trong tay nàng phát ra một tiếng ngân vang trầm đục, như một lời cảnh báo. Nàng đã chứng kiến quá nhiều cuộc chiến trong Kỷ Nguyên Hiền Giả này, và mỗi lần đều mang đến sự tàn khốc không thể tả.
Tần Mặc không nói gì, chỉ trầm tư nhìn về phía chân trời, nơi một đạo quân đen kịt đang ập tới như một cơn sóng thần. Đó là những Hắc Thiết Vệ, mặc giáp sắt đen toàn thân, che kín mặt, cầm những vũ khí nặng nề, và những Thiết Kỵ, cưỡi linh thú chiến khổng lồ, cầm giáo dài, tiếng vó ngựa và tiếng la hét của chúng rung chuyển cả mặt đất. Chúng không phải là quân đoàn của một quốc gia, mà là những kẻ cuồng vọng, những tín đồ của tư tưởng 'thăng cấp' cực đoan, muốn phá hủy những gì Hiền Giả đã dày công kiến tạo. Chúng tin rằng sự cân bằng là yếu kém, và chỉ có sự truy cầu không ngừng mới là con đường đúng đắn.
“Đây là thử thách cuối cùng,” Tần Mặc cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm thấp, như tiếng đá cũ bị bào mòn bởi thời gian. Mưa phùn lất phất rơi trên tóc hắn, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, không hề dao động. “Chúng muốn chứng minh rằng con đường cân bằng là yếu kém, rằng mọi vật phải khao khát thăng tiên, phải từ bỏ bản chất để trở nên mạnh mẽ hơn.” Hắn cảm nhận được sự hiếu chiến, sự tàn bạo ẩn chứa trong ý chí của đạo quân kia, một ý chí mù quáng, không có linh hồn.
Vạn Kiếm Thành không còn là một pháo đài tĩnh lặng. Dù vẫn còn chìm trong vọng âm, nhưng mỗi phiến đá, mỗi thanh kiếm nơi đây đều rung lên một cách mạnh mẽ, như thể toàn bộ thành trì đang thở. Tần Mặc hướng ánh mắt về phía Cổ Kiếm Hồn, không còn là hình ảnh người đàn ông trung niên uy nghi mà là một thanh kiếm cổ gỉ sét, ẩn mình trong Tàng Khí Các. Nhưng từ thanh kiếm đó, một luồng kiếm ý vô cùng mạnh mẽ bùng phát, không phải là sự điên cuồng khao khát thần binh như trước kia, mà là một ý chí kiên định, một khao khát bảo vệ thành trì và những cư dân của nó.
“Ý chí của nó đã thay đổi,” Tần Mặc trầm giọng, ánh mắt tràn đầy sự thấu hiểu. “Không còn là khát vọng vô độ, mà là sự kiên định vào bản chất bảo vệ. Nó muốn bảo vệ Vạn Kiếm Thành, không phải để biến nó thành một thanh thần binh, mà để giữ gìn sự bình yên mà Hiền Giả đã mang lại.”
Khi đạo quân Hắc Thiết Vệ và Thiết Kỵ áp sát tường thành, tiếng gầm gừ từ Cổ Kiếm Hồn vang vọng khắp Vạn Kiếm Thành. Đó không phải là tiếng gầm giận dữ hay tuyệt vọng, mà là một lời hiệu triệu, một lời kêu gọi. Ngay lập tức, hàng vạn thanh kiếm trong thành, từ những thanh kiếm mới rèn sáng bóng cho đến những bảo kiếm cổ xưa bị lãng quên trong kho báu, đều rung lên bần bật. Chúng tự động rời khỏi vỏ, rời khỏi giá đỡ, bay vút lên không trung, tạo thành một cơn bão thép khổng lồ.
Hàng ngàn, hàng vạn thanh kiếm bay lượn trên bầu trời, như một đàn chim sắt, chúng phối hợp nhịp nhàng với các kiếm khách của Vạn Kiếm Thành. Những kiếm khách này, không còn bị ám ảnh bởi việc "thăng cấp" vũ khí hay bản thân, mà chiến đấu với một tinh thần khác hẳn. Họ không còn là những kẻ mù quáng chạy theo sức mạnh, mà là những chiến binh bảo vệ ngôi nhà của mình, bảo vệ gia đình, bảo vệ sự bình yên mà họ đã tìm thấy. Mỗi đường kiếm của họ đều ẩn chứa một ý chí kiên định, một lòng trung thành sâu sắc với thành trì và triết lý cân bằng.
Tiếng kiếm va chạm vào giáp trụ của kẻ thù vang lên chói tai, như tiếng sấm rền trong cơn mưa. Mùi sắt nồng nặc, mùi máu tanh bắt đầu lan tỏa trong không khí ẩm ướt. Hắc Phong, dưới chân Tần Mặc, gầm gừ một tiếng trầm đục, đôi mắt đỏ rực của nó ánh lên vẻ cảnh giác cao độ. Nó cảm nhận được sự nguy hiểm, nhưng cũng cảm nhận được ý chí bất khuất của Vạn Kiếm Thành.
Cơn bão kiếm từ Cổ Kiếm Hồn không ngừng càn quét, những thanh kiếm tự động tấn công vào những điểm yếu của kẻ thù, chúng không chỉ là binh khí, mà là những thực thể sống, mỗi lưỡi kiếm mang theo ý chí của Cổ Kiếm Hồn và những linh hồn kiếm đã được cảm hóa. Chúng tạo thành một lá chắn thép không thể xuyên thủng, bảo vệ Vạn Kiếm Thành khỏi sự xâm lăng tàn bạo của đạo quân cuồng vọng.
Cùng lúc đó, cách xa Vạn Kiếm Thành hàng trăm dặm, một cảnh tượng tương tự cũng đang diễn ra tại Thiết Giáp Thành. Vọng âm Kỷ Nguyên Hiền Giả như một tấm màn vô hình, cho phép Tần Mặc và Tô Lam chứng kiến cả hai sự kiện một cách đồng thời, như thể họ đang đứng giữa một không gian giao thoa của thời gian và ký ức.
Bầu trời trên Thiết Giáp Thành cũng đang chuyển mình. Mây đen bắt đầu kéo đến ùn ùn, báo hiệu một cơn mưa lớn sắp trút xuống. Gió mạnh thổi lồng lộng, mang theo tiếng rít ghê rợn, như tiếng gào thét của một con quái vật vô hình. Các thế lực đối địch, những kẻ tin rằng Thiết Giáp Thành đã suy yếu vì không còn theo đuổi việc 'hóa thần binh' – một sự biến đổi cực đoan mà Hiền Giả đã ngăn chặn – đang dốc toàn lực công phá. Tiếng vó ngựa của Thiết Kỵ, tiếng bước chân nặng nề của Hắc Thiết Vệ, cùng tiếng va chạm của vũ khí vang vọng khắp không gian, tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt.
Tô Lam, nhìn thấy cảnh tượng đó qua vọng âm, không khỏi lo lắng thốt lên: “Liệu Thiết Giáp Thành có trụ vững được không? Ý chí bảo vệ của nó không còn là sự ám ảnh nữa, liệu có đủ sức mạnh?” Nàng hiểu rằng sự thay đổi của Thiết Giáp Thành, từ một pháo đài cứng nhắc chỉ biết phòng thủ thành một 'pháo đài sống' với ý chí hài hòa, là một con đường khó khăn.
Tần Mặc khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn kiên định hơn bao giờ hết. “Sức mạnh thật sự không chỉ nằm ở lớp giáp, mà còn ở sự đoàn kết và ý chí của người dân bên trong. Nó đã tìm thấy con đường của mình, không cần ‘hóa thần binh’.” Hắn cảm nhận được ý chí của Thiết Giáp Thành Linh, một ý chí không có hình hài cụ thể, nhưng lại vô cùng mạnh mẽ, lan tỏa khắp từng phiến đá, từng viên gạch của thành trì. Nó không còn là một ý chí khao khát biến thành một thần binh bất hoại, mà là một ý chí kiên định bảo vệ sự sống và sự bình yên bên trong.
Thiết Giáp Thành Linh không có hình dáng hữu hình để xuất hiện, nhưng sự hiện diện của nó là không thể nghi ngờ. Những ánh sáng kỳ ảo bắt đầu lấp lánh trên các bức tường thành, như những mạch máu đang đập, truyền tải sức sống và ý chí. Từ bên trong thành, Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với thân hình cao lớn vạm vỡ, khuôn mặt nghiêm nghị và vết sẹo trên má, cùng Thiết Giáp Phụ Tá, một người lính mặc áo giáp nhẹ nhàng và ánh mắt cẩn trọng, đang chỉ huy binh lính một cách nhịp nhàng.
Long Hổ gầm lên một tiếng vang dội, giọng nói của y mạnh mẽ và dứt khoát: “Bảo vệ thành trì là sứ mệnh của ta! Mọi người, hãy đồng lòng!” Lời y không chỉ là một mệnh lệnh, mà là một lời hiệu triệu, một ý chí được truyền tải đến từng binh lính, từng cư dân trong thành. Thiết Giáp Phụ Tá, tay cầm bản đồ, ánh mắt quét nhanh qua chiến trường, liên tục đưa ra những chỉ dẫn chính xác: “Kích hoạt trận pháp số ba! Chuẩn bị cạm bẫy phía đông! Mọi việc đều phải theo quy củ!”
Cùng lúc đó, Thiết Giáp Thành Linh kích hoạt một loạt các cơ chế phòng thủ tinh vi. Những bức tường đá khổng lồ bắt đầu dịch chuyển một cách kỳ lạ, đóng mở những lối đi, tạo ra những cạm bẫy bất ngờ, nuốt chửng những kẻ địch xông vào. Các tháp canh bắn ra những luồng năng lượng mạnh mẽ, không phải là linh lực đơn thuần, mà là những tia sáng được gia cố bởi ý chí kiên cường của Thành Linh.
Nhưng điều đáng kinh ngạc nhất là những ‘lá chắn ý chí’ được hình thành từ sự đồng lòng của dân chúng. Mỗi cư dân trong thành, từ những người lính cầm giáo cho đến những người thợ rèn, những người phụ nữ, trẻ nhỏ, đều tập trung ý chí của mình vào một điểm, tạo thành một lớp màn bảo vệ vô hình, vững chắc như thép. Đó là sức mạnh của sự đoàn kết, của tình yêu với ngôi nhà, không phải là sức mạnh của sự thăng cấp cá nhân. Thiết Giáp Thành, với lớp giáp dày của nó, giờ đây không chỉ là một pháo đài bằng đá, mà là một pháo đài sống động, linh hoạt, mỗi phần của nó đều được kết nối với ý chí tập thể, biến nó thành một thực thể gần như bất khả xâm phạm.
Tiếng va chạm của kim loại, tiếng gầm thét của linh thú chiến, tiếng la hét của binh lính hòa quyện vào tiếng gió rít và tiếng mưa rơi xối xả. Mùi đất ẩm, mùi kim loại nồng nặc và mùi máu tanh quyện vào nhau, tạo nên một không khí chiến tranh hỗn loạn. Tuy nhiên, dù đối mặt với một đạo quân đông đảo và hung hãn, Thiết Giáp Thành vẫn đứng vững, kiên cường chống trả, không hề nao núng. Sức mạnh của nó không đến từ sự cuồng vọng, mà từ sự kiên định vào bản chất, vào sự cân bằng mà Hiền Giả đã dạy nó. Tần Mặc và Tô Lam đứng đó, chứng kiến tất cả, mỗi khoảnh khắc đều khắc sâu vào tâm trí họ, củng cố thêm niềm tin vào con đường mà họ đã chọn.
Trong không gian vọng âm mờ ảo, Tần Mặc và Tô Lam như những bóng ma, chứng kiến trận chiến bi tráng nhưng cũng đầy vinh quang. Đêm dần buông xuống trên cả hai thành trì, màn mưa lớn trút xuống như muốn gột rửa mọi tội lỗi, mọi khát vọng điên cuồng. Gió mạnh vẫn thổi lồng lộng, mang theo tiếng gào thét tuyệt vọng của những kẻ địch đang dần bị đẩy lùi.
Kỳ lạ thay, dù không hề có sự giao tiếp trực tiếp, Cổ Kiếm Hồn của Vạn Kiếm Thành và Thiết Giáp Thành Linh của Thiết Giáp Thành lại phối hợp một cách hoàn hảo đến khó tin. Từ Vạn Kiếm Thành, cơn bão kiếm do Cổ Kiếm Hồn triệu hồi không ngừng càn quét, những luồng kiếm khí sắc lạnh xuyên phá đội hình kẻ địch, làm suy yếu hàng ngũ Hắc Thiết Vệ và Thiết Kỵ. Mỗi thanh kiếm bay lượn, mỗi đường kiếm chém ra, đều mang theo một ý chí kiên định, không phải là sự hủy diệt vô tri mà là sự bảo vệ có mục đích. Chúng không còn là những công cụ vô tri khao khát thăng tiên, mà là những linh hồn sống, chiến đấu vì sự cân bằng mà chúng đã tìm thấy.
Đồng thời, từ Thiết Giáp Thành, những ‘lá chắn ý chí’ và các cơ chế phòng thủ linh hoạt không ngừng chặn đứng những đợt tấn công cuối cùng của kẻ thù. Mỗi phiến đá dịch chuyển, mỗi cạm bẫy được kích hoạt, đều là sự biểu hiện của ý chí đoàn kết từ Thành Linh và cư dân. Thiết Giáp Thành, từng được coi là yếu kém vì không theo đuổi việc 'hóa thần binh', giờ đây lại chứng tỏ sức mạnh của sự kiên định bản chất, của sự hài hòa giữa vật và người. Nó không cần phải biến đổi thành một thực thể khác để trở nên mạnh mẽ, nó mạnh mẽ bởi vì nó là chính nó.
Cuộc chiến kéo dài cho đến khi màn đêm hoàn toàn bao phủ, và cơn mưa lớn đã làm ướt đẫm mọi thứ. Cuối cùng, những kẻ địch, những tín đồ mù quáng của tư tưởng 'thăng cấp' cực đoan, đã hoàn toàn bị đánh bại. Chúng buộc phải rút lui trong hỗn loạn, tiếng la hét tuyệt vọng của chúng hòa vào tiếng gió rít và tiếng mưa rơi. Chúng không thể hiểu nổi tại sao hai thành trì này, vốn đã từ bỏ con đường 'thăng cấp', lại có thể kiên cường đến vậy. Chúng không hiểu rằng, sức mạnh thật sự không nằm ở sự từ bỏ bản chất để trở nên cao siêu, mà nằm ở sự kiên định với chính bản thân mình.
Trong ánh chớp lóe lên từ những tia sét xa xăm, Tô Lam thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt nàng rạng rỡ niềm vui và sự thán phục. “Họ đã làm được! Không cần thăng cấp, không cần hóa thần binh, nhưng họ đã bảo vệ được chính mình và những gì họ yêu quý!” Giọng nàng run run, tràn đầy cảm xúc. Nàng đã từng nghi ngờ, đã từng lo lắng, nhưng giờ đây, mọi hoài nghi đã tan biến, chỉ còn lại niềm tin tuyệt đối.
Tần Mặc nở một nụ cười hiếm hoi, một nụ cười trầm tư nhưng ấm áp, ánh mắt hắn sâu thẳm nhìn về phía chân trời, nơi những tia chớp vẫn đang xé toạc màn đêm. “Đây là con đường… con đường mà ta phải tìm cho Huyền Vực hiện tại. Ý chí kiên định vào bản chất, đó mới là sức mạnh thật sự.” Hắn cảm nhận được sự vững chắc của triết lý Hiền Giả, không còn là những lời nói suông hay những bài học trừu tượng, mà là một minh chứng sống động, hùng hồn. Sự thành công của Cổ Kiếm Hồn và Thiết Giáp Thành Linh trong Kỷ Nguyên Hiền Giả này là một lời khẳng định mạnh mẽ, một tia hy vọng cho con đường mà hắn đang theo đuổi. Hắn biết rằng, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, với những thế lực vẫn còn tin vào sự cuồng vọng của 'thăng cấp', nhưng hắn cũng biết rằng, hắn không đơn độc, và chân lý luôn có sức mạnh của riêng nó.
Khi Tần Mặc và Tô Lam chứng kiến sự chiến thắng vang dội, cảm nhận được sự vững chắc của triết lý Hiền Giả, không gian vọng âm của Kỷ Nguyên Hiền Giả tại Lạc Nhật Cung bắt đầu tan biến. Ánh sáng vàng cam huyền ảo, vốn như một mặt trời không bao giờ lặn, giờ đây dần mờ đi, như một bức tranh cổ xưa bị thời gian gặm nhấm. Những phiến đá lơ lửng xung quanh họ bắt đầu rung chuyển nhẹ nhàng, những âm thanh vang vọng của ký ức xa xưa dần lắng xuống.
Một lực vô hình nhẹ nhàng đẩy họ khỏi không gian ký ức, không phải là một sự xua đuổi thô bạo, mà là một lời tạm biệt dịu dàng, một sự trở về tự nhiên. Những bài học về sự kiên định vào bản chất, về sức mạnh của ý chí cân bằng, đã khắc sâu vào tâm trí họ, không chỉ là kiến thức mà là một phần máu thịt, một phần của linh hồn. Mỗi cảnh tượng họ chứng kiến, mỗi lời nói họ nghe được, mỗi cảm xúc họ trải qua, đều đúc kết lại thành một niềm tin vững chắc.
Niềm tin của Tần Mặc vào con đường 'Vạn Vật Không Lên Tiên' được tôi luyện đến mức vững chắc không gì lay chuyển nổi. Hắn đã thấy, đã cảm nhận, đã hiểu rằng sự bình yên và cân bằng không phải là yếu kém, mà là một sức mạnh nội tại, một sự kiên cường vượt thời gian. Hắn hít một hơi thật sâu, mùi hương cổ xưa của Lạc Nhật Cung dần tan biến, thay vào đó là mùi hương quen thuộc của không khí bên ngoài vọng âm.
“Hiền Giả đã thành công… và ta cũng sẽ vậy,” Tần Mặc tự nói với chính mình, giọng hắn trầm thấp, nhưng chứa đựng một ý chí kiên định. Ánh mắt hắn xa xăm, như đã nhìn thấy con đường phía trước, một con đường đầy thử thách nhưng cũng đầy hy vọng. Hắn biết rằng, những thế lực như Thiên Diệu Tôn Giả vẫn còn tồn tại, vẫn còn gieo rắc sự tha hóa và cuồng vọng, nhưng hắn giờ đây đã có một vũ khí mạnh mẽ hơn bất kỳ linh lực hay thần thông nào: đó là chân lý của sự cân bằng.
Tô Lam nắm lấy tay Tần Mặc, bàn tay nàng ấm áp và vững vàng. Ánh mắt nàng tràn đầy quyết tâm, không còn chút nghi ngờ hay do dự nào. Nàng đã hoàn toàn tin tưởng, không chỉ vào Tần Mặc, mà vào con đường mà họ đang đi. “Chúng ta đã sẵn sàng, Tần Mặc. Hãy trở về và thay đổi hiện tại.” Giọng nàng tuy nhẹ nhàng nhưng vang lên rõ ràng trong không gian đang dần thu hẹp của vọng âm. Nàng đã sẵn sàng đồng hành cùng hắn, không chỉ là người bảo vệ, mà còn là một đồng minh kiên định, một người cùng chia sẻ gánh nặng và hy vọng.
Hắc Phong, vẫn nằm bên chân Tần Mặc, khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ rực của nó ánh lên vẻ mong chờ. Nó cảm nhận được sự thay đổi trong chủ nhân của mình, một sự kiên định mới, một quyết tâm không lay chuyển. Nó khẽ gầm gừ một tiếng, như một lời cam kết trung thành.
Vọng âm biến mất hoàn toàn, như một giấc mộng dài đã kết thúc. Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong cảm nhận được sự trở lại hoàn toàn với thực tại của mình, không còn bị vướng bận bởi những ký ức xa xưa, nhưng mang theo những bài học quý giá nhất. Họ trở lại với thế giới Huyền Vực hiện tại, nơi sự mất cân bằng đang ngày càng trầm trọng, nơi Thiên Diệu Tôn Giả đang thực hiện những dự án 'thăng cấp' quy mô lớn, và nơi vạn vật đang dần đánh mất bản chất của mình.
Nhưng giờ đây, họ không còn là những kẻ lạc lối. Họ có một kim chỉ nam, một niềm tin vững chắc, và một sứ mệnh lớn lao: lan tỏa hạt giống cân bằng mà Hiền Giả đã gieo trồng trong quá khứ, thức tỉnh những linh hồn đang chìm trong u mê, và chứng minh rằng, khi vạn vật đều muốn thành tiên một cách mù quáng, thế giới sẽ không còn là thế giới, nhưng khi vạn vật biết trân trọng bản chất của mình, thế giới sẽ tìm lại được sự hài hòa đích thực. Con đường phía trước còn dài, nhưng họ đã sẵn sàng.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.