Vạn vật không lên tiên - Chương 372: Pháo Đài Sống: Khế Ước Của Đá Và Tâm Hồn
Ánh nắng chiều tà vẫn còn vương vấn trên những mái ngói Vạn Kiếm Thành, phủ một lớp vàng dịu lên bức tường đá xám cổ kính. Gió nhẹ lay động những tán cây, mang theo hương thơm của đất và cỏ, xoa dịu không khí vừa trải qua một cuộc đối đầu căng thẳng. Tần Mặc và Tô Lam, cùng Hắc Phong trung thành, bước xuống từ mái nhà, nhẹ nhàng tiến đến gần Cổ Kiếm Hồn đang tỏa ra vầng sáng ổn định và rực rỡ hơn bao giờ hết. Cảm giác bình yên lan tỏa từ thanh kiếm cổ, một sự an lạc đến từ việc tìm thấy chân lý, tìm thấy bản chất đích thực của chính mình.
Tần Mặc mỉm cười, ánh mắt hắn tràn đầy sự thấu hiểu và một chút tự hào. Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên chuôi kiếm, cảm nhận sự giao cảm sâu sắc, một sự kết nối không cần lời nói, chỉ bằng ý chí tồn tại thuần khiết. "Ngươi đã tìm thấy sức mạnh thực sự của mình, Cổ Kiếm Hồn," Tần Mặc nói nhẹ nhàng, giọng hắn trầm ấm như tiếng gió xào xạc qua lá. "Không cần phải biến thành 'thần binh vô tri', chỉ cần là chính mình, một thanh kiếm hiểu rõ bản chất và mục đích của nó, đã là vĩ đại nhất." Lời nói của Tần Mặc không phải là một lời khen ngợi suông, mà là sự khẳng định giá trị, là sự tôn vinh con đường mà Cổ Kiếm Hồn đã chọn. Hắn cảm nhận được sự an lạc và mãn nguyện từ Cổ Kiếm Hồn, một cảm giác bình yên đến từ việc được là chính nó, không bị ép buộc, không bị bóp méo.
Một truyền âm vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, mang theo sự mãn nguyện sâu sắc, như tiếng ngân của một lưỡi kiếm vừa được tôi luyện đến độ hoàn hảo: *"Ý chí của Hiền Giả, lời chỉ dẫn của ngươi... Giờ ta đã hiểu. Ta là một thanh kiếm, và sức mạnh của ta nằm ở sự sắc bén, kiên định, và khả năng bảo vệ, không phải ở sự cuồng loạn và hủy diệt."* Cổ Kiếm Hồn không còn băn khoăn hay giằng xé. Nó đã tìm thấy chân lý của chính mình, một chân lý được soi sáng bởi 'chân lý thất lạc', bởi triết lý 'cân bằng bản chất'.
Tô Lam, ánh mắt vẫn còn bàng hoàng nhưng trong đó đã tràn đầy sự kính trọng và tin tưởng tuyệt đối vào con đường của Tần Mặc, cất thanh kiếm cổ của mình vào vỏ. Nàng nhìn Tần Mặc, nhìn Cổ Kiếm Hồn, và nàng hiểu rằng những gì nàng vừa chứng kiến không chỉ là một cuộc chiến, mà là một bài học sâu sắc, một sự thức tỉnh. Sự đối lập giữa sức mạnh cuồng bạo của Kiếm Tông Trưởng Lão và sức mạnh cân bằng của Cổ Kiếm Hồn đã làm rõ ràng mọi thứ. Nàng biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhiều kẻ cuồng vọng 'thăng tiên' sẽ xuất hiện, nhưng nàng tin, với Tần Mặc và triết lý của hắn, một con đường mới, một sự cân bằng mới cho Huyền Vực là điều hoàn toàn có thể. Nàng thầm quyết tâm, sẽ đi theo con đường này đến cùng, bảo vệ Tần Mặc và cùng hắn thay đổi thế giới.
Tần Mặc khẽ gật đầu, hắn biết Cổ Kiếm Hồn giờ đây đã trở thành một biểu tượng, một hình mẫu cho những 'vật' khác, và là một đồng minh đáng tin cậy trên hành trình đầy thử thách sắp tới. Sự thất bại của Kiếm Tông Trưởng Lão không có nghĩa là cuộc chiến đã kết thúc, mà chỉ là một lời cảnh báo. Những kẻ truy cầu sức mạnh cực đoan sẽ không bao giờ hiểu được triết lý 'cân bằng bản chất', và sự thất bại này sẽ chỉ khiến chúng trở nên thù địch và nguy hiểm hơn. Nhưng Tần Mặc không sợ hãi. Hắn nhìn ánh sáng dịu dàng của Cổ Kiếm Hồn, nhìn nụ cười kiên định của Tô Lam, và hắn biết mình không đơn độc. Di sản của Hiền Giả vẫn còn đó, và hắn đang tiếp nối nó, từng bước một, mang lại sự cân bằng cho vạn vật, để Huyền Vực không còn là nơi vạn vật phải chạy theo hư ảo để rồi tự hủy diệt mình.
Ngày hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của bình minh xuyên qua kẽ lá, rải rác những đốm sáng lung linh trên mặt đất, Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong lại lên đường. Con đường cổ đạo thương gia rộng lớn, vắt qua những ngọn đồi thoai thoải, uốn lượn giữa những cánh đồng lúa xanh mướt, dẫn họ về phía Tây, nơi những ngọn núi hùng vĩ sừng sững như những vị thần gác cổng. Con đường này tấp nập hơn nhiều so với những lối mòn mà họ từng đi qua, và mang theo một không khí hoàn toàn khác.
Tiếng bánh xe kẽo kẹt trên nền đá dăm, hòa cùng tiếng vó ngựa lóc cóc và tiếng lừa thồ hàng nặng nhọc. Tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng rao hàng của những thương nhân, tiếng trẻ con nô đùa, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự sống động. Bụi đất mịt mù bay lên theo mỗi bước chân, mỗi vòng quay của bánh xe, bám vào quần áo, vào tóc mai, nhưng không làm giảm đi vẻ đẹp của khung cảnh. Mùi bụi khô, mùi mồ hôi của những người lao động, xen lẫn mùi da thuộc từ những gánh hàng hóa và mùi cỏ cây thoang thoảng từ những cánh đồng gần đó, tạo nên một hương vị rất riêng của cuộc sống. Tần Mặc chậm rãi bước đi, đôi mắt đen láy sâu thẳm quan sát mọi vật xung quanh. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi bước đi đều mang theo một sự trầm tư nhất định.
Cổ Kiếm Hồn đã cho hắn một bài học sâu sắc, không chỉ về sức mạnh của bản chất, mà còn về sự kiên định. Tuy nhiên, sự kiện đó cũng khiến hắn nhận ra rằng con đường 'cân bằng bản chất' không chỉ là một cuộc đấu tranh về tư tưởng, mà còn là một cuộc chiến sinh tử với những kẻ cuồng tín. Thiên Diệu Tôn Giả và những thế lực như Kiếm Tông Trưởng Lão sẽ không bỏ cuộc dễ dàng. Khát vọng 'thăng cấp' đã ăn sâu vào cốt tủy của Huyền Vực, trở thành một tín ngưỡng, một định luật bất khả xâm phạm trong tâm trí vô số sinh linh.
Tô Lam bước bên cạnh Tần Mặc, dáng người nàng thanh thoát nhưng ẩn chứa sự kiên định của một kiếm khách. Nàng nhìn hắn, đôi mắt phượng sáng ngời ánh lên sự lo lắng nhưng cũng đầy tin tưởng. "Sức mạnh của bản chất... quả thực vượt xa mọi tưởng tượng của ta," nàng khẽ nói, giọng thanh thoát, trong vắt như tiếng suối reo. "Cổ Kiếm Hồn đã chứng minh điều đó một cách hùng hồn. Nhưng huynh nghĩ, liệu Thiên Diệu Tôn Giả có dễ dàng chấp nhận điều này không? Ta e rằng, hắn sẽ chỉ càng thêm cuồng nộ và tìm mọi cách để bóp méo chân lý này."
Tần Mặc khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn nhìn xa xăm về phía những ngọn núi mờ ảo. "Khát vọng 'thăng cấp' đã ăn sâu vào cốt tủy, trở thành một phần của 'vật tính' bị sai lệch của nhiều sinh linh," hắn đáp, giọng trầm ấm, nhưng mang theo một chút nặng trĩu. "Họ không chỉ muốn mạnh hơn, mà còn muốn 'trở thành một thứ khác', một thứ mà họ tin là cao cấp hơn, vĩ đại hơn. Nhưng không phải vạn vật đều muốn trở thành một thứ khác. Một thanh kiếm chỉ muốn là kiếm, một tòa thành chỉ muốn là thành. Vấn đề là, liệu chúng có được phép là chính mình hay không." Hắn dừng lại, nhìn Tô Lam. "Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không chấp nhận, bởi lẽ chấp nhận điều này đồng nghĩa với việc sụp đổ toàn bộ nền tảng tín ngưỡng mà hắn và những kẻ giống hắn đã xây dựng. Hắn sẽ coi chúng ta là những kẻ báng bổ, những kẻ phá hoại trật tự mà hắn cho là 'chân lý'."
Hắc Phong đi phía sau họ, bộ lông đen tuyền lay động theo từng cơn gió thoảng. Đôi mắt đỏ rực của nó cảnh giác quét qua những đoàn người qua lại, thỉnh thoảng lại gầm gừ khẽ, như muốn cảnh báo về những luồng khí tức bất thiện mà nó cảm nhận được. Tuy không thể nói tiếng người, nhưng Hắc Phong là một linh thú vô cùng thông minh, nó hiểu được sự nghiêm trọng của tình hình, hiểu được rằng con đường họ đang đi đầy rẫy hiểm nguy. Tần Mặc cũng cảm nhận được điều đó. Dọc theo con đường cổ đạo tấp nập, ẩn hiện những luồng ý chí u tối, những ánh mắt dò xét, những linh lực thầm lặng đang tập trung vào họ. Dường như tin tức về Vạn Kiếm Thành đã lan truyền, và sự xuất hiện của họ đã thu hút sự chú ý của không ít kẻ. Huyền Vực đang mất cân bằng, và mỗi bước đi của Tần Mặc đều như một ngọn lửa nhỏ, châm ngòi cho những cuộc tranh chấp tư tưởng tưởng chừng đã ngủ yên từ ngàn năm trước.
Họ tiếp tục hành trình, từng bước một, đi xuyên qua những vùng đất rộng lớn, hướng về phía Tây, nơi có Thiết Giáp Thành, một pháo đài huyền thoại được đồn đại là bất khả xâm phạm. Tần Mặc biết, ở đó, một thử thách mới đang chờ đợi, một bài học khác về 'vật tính' và 'ý chí tồn tại', một vọng âm khác của Kỷ Nguyên Hiền Giả đang gọi mời.
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả một vùng trời phía Tây, những ngọn núi hùng vĩ hiện ra rõ nét hơn, sừng sững như những bức tường thành tự nhiên. Giữa bạt ngàn núi non trùng điệp, một tòa thành khổng lồ hiện lên, vững chãi và oai hùng đến nghẹt thở. Đó là Thiết Giáp Thành. Từng khối đá, từng bức tường thành cao vút, từng ngọn tháp canh kiên cố đều toát lên một vẻ đẹp tráng lệ, nhưng cũng đầy vẻ nghiêm nghị và bất khả xâm phạm. Gió mạnh thổi ào ạt từ phía núi, mang theo hơi lạnh của những đỉnh tuyết vĩnh cửu, rít qua các khe đá, tạo nên những âm thanh kỳ bí, như tiếng than khóc của ngàn năm lịch sử.
Ngay khi Tần Mặc và Tô Lam đặt chân đến rìa thành, một luồng chấn động vô hình mạnh mẽ ập đến, kéo theo một cảm giác choáng váng. Không gian xung quanh họ như bị bóp méo, thời gian như ngừng trôi. Cảnh vật trước mắt họ đột ngột thay đổi, không còn là hoàng hôn của hiện tại, mà là một hoàng hôn khác, đầy vẻ bi tráng và căng thẳng. Họ lại bị cuốn vào một vọng âm của Kỷ Nguyên Hiền Giả.
Thiết Giáp Thành trong vọng âm hiện ra với vẻ hùng vĩ hơn, nhưng cũng đầy rẫy lo âu. Tiếng búa rèn vang vọng không ngừng từ các lò rèn, không phải là âm thanh của sự hăng say sản xuất, mà là tiếng búa của sự chuẩn bị cho chiến tranh. Tiếng kiếm va chạm lanh canh trong các bãi tập, tiếng hô hào của binh lính khi huấn luyện, tiếng ngựa hí, tất cả đều mang một âm hưởng gấp gáp, căng thẳng. Mùi sắt nồng nặc từ các lò rèn, mùi than cháy khét lẹt, mùi mồ hôi của binh lính và kiếm sĩ, mùi da thuộc từ các cửa hàng áo giáp, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một bầu không khí nặng nề, ngột ngạt. Bầu trời vẫn là hoàng hôn, nhưng những đám mây đen kịt vần vũ phía chân trời, như báo hiệu một cơn bão lớn sắp ập đến.
Tần Mặc và Tô Lam đứng trong đám đông vô hình, cảm nhận rõ sự căng thẳng bao trùm thành phố. Họ nhận ra, Thiết Giáp Thành đang bị bao vây. Bên ngoài những bức tường thành cao ngất, một đạo quân tu sĩ đông đảo, khoác trên mình những bộ chiến giáp đen kịt, với phù hiệu hình đầu thú dữ tợn và lưỡi rìu sắc bén, đang vây kín thành. Đó là Thiết Huyết Tông, một tông phái nổi tiếng với sự cuồng tín vào sức mạnh tuyệt đối, vào việc 'thăng cấp' vạn vật thành những cỗ máy chiến tranh vô tri.
Một giọng nói vang vọng khắp thành, lạnh lùng và mạnh mẽ như tiếng kim loại va chạm, nhưng lại mang theo một sự giằng xé nội tâm sâu sắc. Đó là Thiết Giáp Thành Linh. Tần Mặc có thể cảm nhận được những rung động đau đớn từ nó, sự mâu thuẫn giữa khát vọng bảo vệ dân chúng và việc giữ lại bản chất của mình. Thiết Giáp Thành Linh là một thực thể độc đáo, nó không chỉ là những bức tường đá vô tri, mà là một ý thức tập thể của thành trì, nơi ý chí của những người lính, của những người thợ rèn, của những người dân sống trong nó đã hòa quyện với đá và sắt qua hàng ngàn năm.
Một bóng người cường tráng, ánh mắt sắc lạnh, trang phục có biểu tượng của sắt thép và máu, xuất hiện trên một đỉnh tháp cao nhất của Thiết Huyết Tông. Đó là Thiết Huyết Tông Chủ. Hắn nhìn xuống Thiết Giáp Thành, ánh mắt đầy vẻ cuồng tín và ngạo mạn. "Hỡi Thiết Giáp Thành Linh! Ngươi chỉ là một thành trì, mục đích tối thượng là bảo vệ! Hãy từ bỏ sự mềm yếu, hãy 'thăng cấp', hóa thành thần binh vô song, trở thành bất diệt! Chỉ có vậy, ngươi mới có thể bảo vệ được những gì ngươi muốn, và trở thành một huyền thoại thực sự của Huyền Vực!" Giọng hắn vang vọng, mang theo một sức mạnh cưỡng ép, như muốn xuyên thẳng vào ý chí của Thiết Giáp Thành Linh. "Chúng ta sẽ giúp ngươi, sẽ rèn giũa ngươi, cho phép ngươi đạt đến cực hạn của 'vật tính'!"
Thiết Giáp Thành Linh rung chuyển mạnh mẽ hơn, những vết nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện trên các bức tường, như thể nó đang phải chịu đựng một sự giằng xé kinh hoàng. Nó muốn bảo vệ, nhưng nó không muốn trở thành một cỗ máy vô tri. Nó muốn là chính nó, là một ngôi nhà, là một pháo đài sống, chứ không phải một lưỡi kiếm khổng lồ chỉ biết chém giết.
Bỗng nhiên, một luồng ánh sáng dịu nhẹ xuất hiện, không chói chang, nhưng đủ sức xua tan đi sự u ám đang bao trùm. Một bóng người xuất hiện giữa khoảng không gian căng thẳng giữa Thiết Huyết Tông và Thiết Giáp Thành. Dáng người ông trầm ổn, không nóng nảy, toát lên một vẻ bình tĩnh đến lạ kỳ, ngay cả giữa hiểm nguy. Đó chính là Hiền Giả. Ông không mang theo binh khí, không tỏa ra linh lực cuồng bạo, nhưng mỗi bước đi của ông đều mang theo một sức nặng của trí tuệ và sự thấu hiểu.
Hiền Giả đối mặt với Thiết Huyết Tông Chủ, ánh mắt ông bình thản như mặt hồ thu, nhưng lại chứa đựng một chiều sâu khiến người ta phải suy ngẫm. "Sức mạnh của một thành trì không nằm ở lớp giáp vô tri, mà ở những tâm hồn nó che chở, ở sự sống nó nuôi dưỡng," Hiền Giả cất lời, giọng ông không lớn, nhưng lại vang vọng rõ ràng trong tâm trí của mọi sinh linh, như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya. "Khi ngươi ép buộc nó 'thăng cấp' theo cách đó, ngươi đang tước đi bản chất của nó, tước đi linh hồn của nó. Khi ngươi mất đi bản chất của mình, ngươi bảo vệ ai, và bảo vệ điều gì? Ngươi sẽ chỉ còn là một vỏ bọc rỗng tuếch, một thứ vũ khí bị tha hóa, không còn ý nghĩa thực sự."
Thiết Huyết Tông Chủ cười khẩy, ánh mắt hắn đầy vẻ khinh miệt. "Thật nực cười! Ngươi vẫn luôn nói những lời viển vông đó, Hiền Giả! Bản chất ư? Linh hồn ư? Đó chỉ là sự yếu đuối! Sức mạnh mới là chân lý tối thượng! Chỉ có mạnh mẽ đến cực hạn, mới có thể tồn tại và bảo vệ! Ngươi đang làm cho vạn vật trở nên mềm yếu, tự trói buộc mình vào những khái niệm vô nghĩa!"
Hiền Giả không tranh cãi, ông chỉ lắc đầu nhẹ. "Sức mạnh không phải là mục đích, mà là phương tiện. Và phương tiện đó chỉ có ý nghĩa khi nó phục vụ cho bản chất đích thực của mình. Ngươi có thể biến một thanh kiếm thành một lưỡi đao hủy diệt, nhưng nếu nó không còn muốn chém, không còn muốn bảo vệ, thì nó còn là gì?"
Tần Mặc và Tô Lam đứng đó, lặng lẽ quan sát. Tần Mặc cảm nhận được sự giằng xé mãnh liệt từ Thiết Giáp Thành Linh. Những lời nói của Hiền Giả đã chạm đến sâu thẳm ý chí tồn tại của nó, đánh thức những khát khao bị chôn vùi dưới áp lực của sự 'thăng cấp' cưỡng ép. Tô Lam siết chặt tay, nàng hiểu rằng đây là một cuộc đấu tranh không kém phần khốc liệt so với cuộc chiến tại Vạn Kiếm Thành, nhưng nó lại diễn ra trên một cấp độ thâm sâu hơn, cấp độ của ý chí và triết lý. Nàng thầm ngưỡng mộ sự bình tĩnh và trí tuệ của Hiền Giả, người đã dám đứng lên chống lại dòng chảy cuồng tín của thời đại.
Đêm khuya buông xuống, màn đêm đen kịt nuốt chửng ánh hoàng hôn cuối cùng, nhưng cuộc đối đầu tại Thiết Giáp Thành vẫn không ngừng nghỉ. Hiền Giả kiên nhẫn giảng giải, không chỉ cho Thiết Giáp Thành Linh mà còn cho cả những người dân và Thủ Vệ trưởng đang đứng trên các bức tường thành, ánh mắt đầy vẻ lo âu và sợ hãi. Ông không dùng lời lẽ hoa mỹ, mà dùng những lập luận sâu sắc, chạm đến tận cùng bản chất của sự tồn tại. "Sức mạnh đích thực của Thiết Giáp Thành không phải là trở thành một 'vật' khác, một thứ thần binh vô tri," Hiền Giả cất lời, giọng ông vang vọng khắp không gian, như một lời thì thầm nhưng lại đầy sức mạnh. "Mà là củng cố bản chất của nó như một ngôi nhà, một pháo đài sống, nơi sự đoàn kết và ý chí của người dân hòa quyện với đá và sắt. Khi người dân kiên cường, khi họ tin tưởng vào nhau và vào thành trì của mình, thì thành trì đó mới thực sự bất khả xâm phạm. Nó không cần phải 'thoát ly' bản chất của mình để trở nên mạnh mẽ, nó chỉ cần là chính nó, một cách trọn vẹn và kiên định."
Trong đám đông, Thiết Giáp Phụ Tá, một người lính mặc áo giáp nhẹ với khuôn mặt nghiêm nghị, vốn luôn tuân thủ mọi quy củ, giờ đây cũng phải lắng nghe với vẻ suy tư. Hắn nhìn Thủ Vệ trưởng Long Hổ, một người lính vạm vỡ, cao lớn, có vết sẹo trên má, ánh mắt từng đầy vẻ quyết tử giờ đây lại ánh lên một tia hy vọng. Long Hổ siết chặt chuôi kiếm, lời nói của Hiền Giả đã đánh thức trong hắn một chân lý mà bấy lâu nay hắn đã quên mất: "Bảo vệ thành trì là sứ mệnh của ta!", nhưng bảo vệ thành trì là bảo vệ những gì? Là bảo vệ những bức tường đá lạnh lẽo, hay là bảo vệ những cuộc sống ấm no, những giấc mơ bình dị mà thành trì này che chở?
Thiết Giáp Thành Linh, sau khi nghe lời Hiền Giả, cuối cùng đã đưa ra lựa chọn của mình. Một truyền âm mạnh mẽ, rõ ràng hơn bao giờ hết, vang vọng trong tâm trí Tần Mặc và mọi sinh linh trong thành: *"Ta không cần trở thành thần binh... Ta là ngôi nhà của họ, là giáp trụ của họ. Sức mạnh của ta là ở đây, trong những bức tường này, trong trái tim của họ. Ta sẽ là chính ta!"*
Cả tòa thành rung chuyển mạnh mẽ, nhưng không phải vì hủy diệt, mà là vì sự tái sinh. Các vết nứt trên tường thành không lan rộng, mà dần khép lại, được thay thế bằng một lớp ánh sáng dịu nhẹ, như dòng máu linh lực đang chảy trong huyết quản của một sinh vật sống. Những tảng đá dường như trở nên sống động hơn, phát ra một thứ năng lượng ấm áp, kiên cố. Mùi sắt nồng nặc dần biến mất, thay vào đó là mùi đất ẩm tinh khiết, mùi sinh hoạt thường ngày của người dân, và một cảm giác bình yên sâu sắc, vững chãi lan tỏa khắp nơi.
Thiết Huyết Tông Chủ, chứng kiến sự thay đổi kỳ lạ này, tức giận gầm lên. "Ngươi dám từ chối con đường vĩ đại! Ngươi dám phản bội số phận của mình!" Hắn huy động toàn bộ linh lực, ngưng tụ thành một lưỡi rìu khổng lồ bằng sắt và máu, giáng xuống Thiết Giáp Thành với ý đồ hủy diệt. "Vậy thì hãy biến mất cùng với sự yếu đuối của ngươi!"
Tuy nhiên, lưỡi rìu hủy diệt kia, vừa chạm vào bức tường thành đang tỏa ra ánh sáng ấm áp, liền tan rã như sương khói. Không phải là một đòn phản công mạnh mẽ, mà là một sự kháng cự thụ động nhưng tuyệt đối kiên cố. Thiết Giáp Thành Linh không hề biến thành một vũ khí tấn công, nó chỉ đơn thuần là "chính nó", một pháo đài vững chãi, bình yên, mà không một sức mạnh cưỡng ép nào có thể lay chuyển. Sức mạnh của nó không đến từ sự cuồng bạo, mà đến từ sự cân bằng bản chất, từ sự hòa quyện tuyệt đối giữa đá, sắt và ý chí của những sinh linh nó che chở. Thiết Huyết Tông Chủ lảo đảo lùi lại, ánh mắt hắn đầy vẻ hoảng loạn và không thể tin được. Hắn không thể hiểu nổi sức mạnh này, một sức mạnh không thể đo đếm bằng linh lực hay cấp bậc, một sức mạnh đến từ sự chấp nhận bản chất. Hắn buộc phải rút lui trong sự nhục nhã, để lại Thiết Giáp Thành trong sự yên bình mới.
Tần Mặc và Tô Lam lặng lẽ quan sát toàn bộ quá trình. Vọng âm dần tan biến, trả lại không gian về với hiện tại, nhưng ấn tượng về Thiết Giáp Thành Linh đã hoàn toàn khắc sâu trong tâm trí họ. Thiết Giáp Thành vẫn đứng đó, oai hùng và tráng lệ như ban đầu, nhưng giờ đây, Tần Mặc có thể cảm nhận được một luồng ý chí tồn tại bình yên và sống động hơn bao giờ hết từ nó. Nó không cần phải 'thăng cấp' để trở nên vĩ đại, nó chỉ cần là chính nó, một pháo đài sống, một ngôi nhà vĩnh cửu.
Tần Mặc khẽ thở dài, trong lòng vừa có sự mãn nguyện, vừa có một chút lo lắng. Hiền Giả đã thành công trong việc cảm hóa Thiết Giáp Thành Linh, cho thấy rằng triết lý 'cân bằng bản chất' có thể áp dụng cho cả những 'vật' có ý chí mạnh mẽ nhất, đặt nền tảng cho việc Tần Mặc sẽ cảm hóa những 'vật' tương tự ở hiện tại. Nhưng sự thất bại của Thiết Huyết Tông Chủ cũng là một lời cảnh báo. Những thế lực theo đuổi 'thăng cấp' cực đoan như Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không bao giờ hiểu được sức mạnh của sự cân bằng và bản chất, và sự thất bại này sẽ chỉ khiến chúng trở nên tàn độc và nguy hiểm hơn.
Việc Tần Mặc và Tô Lam liên tục bị cuốn vào các vọng âm của Kỷ Nguyên Hiền Giả không phải là ngẫu nhiên. Dường như, định mệnh đang dẫn dắt họ, cho họ thấy một phần của lịch sử, một phần của 'chân lý thất lạc' đã bị lãng quên. Tần Mặc cảm thấy gánh nặng trên vai mình ngày càng lớn, nhưng cũng đồng thời cảm thấy sự kiên định trong tâm hồn. Hắn biết, mình đang tiếp nối di sản của Hiền Giả, không phải để tái lập quá khứ, mà để kiến tạo một tương lai cân bằng hơn cho Huyền Vực, nơi thăng tiên là một lựa chọn, chứ không phải là một sự ép buộc, nơi vạn vật được quyền là chính nó, không cần phải chạy theo hư ảo để rồi tự hủy diệt mình. Hắn nhìn về phía Thiết Giáp Thành đang sừng sững dưới ánh trăng, một pháo đài của sự bình yên và kiên định, và hắn biết, hành trình của mình vẫn còn dài, nhưng hắn không đơn độc.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.