Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 366: Bảo Vệ Lý Tưởng: Tô Lam Đối Đầu Với Sóng Gió Nghi Ngờ

Gió lồng lộng thổi, mang theo hơi sương sớm bảng lảng từ những cánh rừng xa xăm, luồn qua các ngõ ngách của Thiết Giáp Thành, rồi lướt nhẹ trên Đường Cổ Đạo Thương Gia, nơi Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong đang lặng lẽ rời đi. Ánh bình minh còn chưa kịp nhuộm vàng những đỉnh núi phía Đông, chỉ mới khoác lên bầu trời một lớp áo lam nhạt pha hồng, mang đến cảm giác thanh tĩnh đến lạ. Con đường đất đá dăm dưới chân Hắc Phong vẫn còn ẩm ướt hơi đêm, in hằn dấu vết của vô số chuyến xe ngựa và bước chân người lữ hành qua bao thế hệ. Mùi bụi đất hòa quyện với mùi cỏ dại ven đường, cùng chút hương da thuộc từ yên cương Hắc Phong, tạo nên một không gian vừa quen thuộc vừa xa lạ.

Thiết Giáp Thành dần lùi về phía sau, những bức tường thành kiên cố, xám xịt nay lại toát lên một vẻ bình yên vững chãi đến kỳ lạ. Tần Mặc ngồi trên lưng Hắc Phong, ánh mắt vẫn không ngừng hướng về phía thành trì, cảm nhận từng rung động nhẹ nhàng từ nó. Ý chí tồn tại của Thiết Giáp Thành Linh, giờ đây đã không còn là một bản hợp xướng hỗn loạn của những khát khao "thăng cấp" điên cuồng, mà đã hòa thành một âm hưởng duy nhất, trầm hùng và kiên định. Hắn nghe thấy những tiếng rì rầm của đá, của sắt thép, của gạch ngói, tất cả đều vang vọng một thông điệp thống nhất: "Bảo vệ... kiên cố... bản chất... không thoát ly... là chính mình..." Đó là một bản giao hưởng của sự cân bằng, của ý chí chấp nhận và kiên trì với bản chất của mình. Tần Mặc khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự nhẹ nhõm và một niềm tin sâu sắc. Hắn biết, một hạt giống nữa của "chân lý thất lạc" đã được gieo xuống, và nó đã bắt đầu bén rễ, đâm chồi.

Tuy nhiên, bên cạnh hắn, Tô Lam vẫn giữ vẻ cảnh giác thường trực. Đôi mắt phượng của nàng quét qua từng bụi cây, từng tảng đá ven đường, không bỏ sót bất kỳ một dấu hiệu bất thường nào. Nàng biết, sự yên bình này chỉ là tạm thời, và mỗi bước đi của Tần Mặc đều là một sự thách thức trực diện đối với toàn bộ hệ thống tín ngưỡng của Huyền Vực. Nàng là người từng đứng ở đỉnh cao của một tông môn danh tiếng, từng khao khát con đường "thăng tiên" mãnh liệt không kém ai, nhưng chính Tần Mặc đã mở ra cho nàng một nhãn quan khác, một chân lý sâu sắc hơn về sự tồn tại. Giờ đây, nàng không chỉ là một kiếm khách tài giỏi, mà còn là một người bảo vệ kiên trung cho lý tưởng của Tần Mặc.

"Thiết Giáp Thành đã tìm thấy con đường của nó," Tô Lam khẽ nói, giọng nàng không mang theo chút vui mừng quá mức, mà chỉ là một sự xác nhận bình thản. Nàng quay sang nhìn Tần Mặc, ánh mắt có chút lo lắng lướt qua vẻ bình thản của hắn. "Nhưng ta e rằng, không phải ai cũng hoan nghênh sự thay đổi này. Huyết Đao Ảnh tuy đã bị đẩy lùi, nhưng sự xuất hiện của nó là một lời cảnh báo. Những kẻ khao khát sự hỗn loạn, hay những thế lực bảo thủ muốn duy trì trật tự cũ, sẽ không bao giờ chấp nhận con đường mà ngươi đang đi."

Tần Mặc khẽ gật đầu, ánh mắt hắn vẫn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những tầng mây đang dần chuyển mình dưới ánh mặt trời đang lên. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn giữ vẻ trầm tư, nhưng không hề nao núng. "Chân lý luôn cần thời gian để được chấp nhận, Tô Lam," hắn đáp, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đựng sức nặng của sự thấu hiểu. "Và thường phải đối mặt với sự phản kháng mãnh liệt của những kẻ cố chấp, những người đã quá quen với lối mòn tư duy của mình. Càng lớn mạnh, càng lâu đời, thì sự cố chấp ấy lại càng ăn sâu vào xương tủy, khiến họ mù quáng trước những điều hiển nhiên."

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, dường như cũng cảm nhận được sự căng thẳng trong lời nói của hai người. Nó khẽ gầm gừ một tiếng, đôi mắt đỏ rực quét qua vùng cây cối rậm rạp hai bên đường, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào. Từng bước chân của nó trên con đường cổ đạo vững vàng, uy dũng, như một ngọn núi đen di động, mang theo một sức mạnh nguyên sơ và không thể khuất phục. Nó trung thành với Tần Mặc, không chỉ vì giao ước chủ tớ, mà còn vì nó cảm nhận được sự chân thành và ý chí thuần khiết từ thiếu niên này, ý chí của một kẻ không muốn ép buộc bất cứ thứ gì phải thay đổi bản chất của mình.

Tần Mặc nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông dày của Hắc Phong, cảm nhận sự ấm áp và sức mạnh đang tuôn chảy dưới bàn tay. "Chúng ta không thể trông chờ mọi thứ sẽ thay đổi chỉ sau một đêm," hắn tiếp lời, giọng nói mang theo chút suy tư. "Mỗi vật, mỗi sinh linh, đều có quyền được lựa chọn con đường của riêng mình. Nhiệm vụ của ta không phải là ép buộc, mà là thức tỉnh. Để họ thấy rằng, có một con đường khác, một con đường không cần phải thoát ly bản chất để tìm kiếm sức mạnh. Sức mạnh có thể nằm ngay trong sự kiên định vào chính mình."

Tô Lam im lặng lắng nghe, ánh mắt nàng vẫn lướt nhanh qua quang cảnh xung quanh. Nàng hiểu sâu sắc những gì Tần Mặc nói. Chính nàng cũng đã từng bị trói buộc bởi những giáo điều "thăng cấp" của kiếm đạo, từng mù quáng tin rằng chỉ có vươn tới cảnh giới cao nhất mới là con đường duy nhất. Nhưng khi chứng kiến Cổ Kiếm Hồn từ bỏ danh vọng để tìm lại bản chất thép của mình, rồi Thiết Giáp Thành Linh từ bỏ tham vọng trở thành "thần thành" để trở về với vai trò bảo vệ kiên cố, nàng mới thực sự nhận ra sự vĩ đại trong triết lý của Tần Mặc. Nó không phải là sự yếu đuối, mà là sự mạnh mẽ đích thực, sự kiên định vào giá trị cốt lõi của mỗi vật.

Con đường cổ đạo tiếp tục uốn lượn, đưa họ rời xa Thiết Giáp Thành. Nắng đã lên cao hơn, rọi xuống con đường những vệt sáng vàng óng ả, xua đi màn sương sớm. Xa xa, tiếng vó ngựa và tiếng bánh xe lạch cạch của một đoàn thương nhân đang tiến đến, báo hiệu sự trở lại của cuộc sống thường nhật. Trong khoảnh khắc bình yên đó, Tần Mặc biết, cuộc hành trình của họ vẫn còn rất dài, và những thử thách phía trước sẽ không ngừng xuất hiện. Nhưng mỗi khi nhìn thấy sự kiên định của Tô Lam, sự trung thành của Hắc Phong, và cảm nhận được những rung động ý chí mới từ vạn vật, hắn lại càng thêm vững tin vào con đường mà mình đã chọn.

***

Khi mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, rọi những tia nắng chói chang xuống nhân gian, Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong đã đến gần Cầu Đá Vọng Cảnh. Đây là một kiến trúc cổ kính và hùng vĩ, được xây dựng từ những khối đá thô sơ nhưng vững chắc, bắc ngang qua một khe núi sâu hun hút, nơi dòng nước cuồn cuộn chảy xiết dưới đáy vực, tạo nên những âm thanh vang vọng và kỳ bí. Gió mạnh không ngừng thổi qua cây cầu, mang theo hơi ẩm từ vực sâu và những hạt bụi li ti, tạo nên một bầu không khí hoang sơ và đầy uy lực. Những mỏm đá lởm chởm xung quanh Cầu Đá Vọng Cảnh dường như đã tồn tại từ thuở hồng hoang, mang theo dấu vết của thời gian và những huyền thoại cổ xưa.

Chính giữa khoảng đất trống trước khi lên cầu, một nhóm tu sĩ đã chờ sẵn, dáng vẻ nghiêm nghị, ánh mắt sắc bén như những lưỡi kiếm vừa được mài dũa. Dẫn đầu bọn họ là Trần Trưởng Lão, vị trưởng lão râu tóc bạc phơ nhưng thần thái vẫn uy nghi, đôi mắt hổ phách ẩn chứa vẻ bảo thủ và cố chấp. Đạo bào lụa của ông ta tung bay trong gió, tạo nên một khí thế áp đảo. Xung quanh ông ta là hàng chục tu sĩ khác, từ những người trẻ tuổi mang vẻ hiếu thắng đến những bậc lão thành đầy kinh nghiệm, tất cả đều toát ra một luồng khí tức hùng hãn, như thể họ đang chuẩn bị nghênh đón một kẻ thù không đội trời chung.

Nhận thấy sự hiện diện của họ, Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, bộ lông đen tuyền dựng đứng, đôi mắt đỏ rực lóe lên vẻ cảnh giác. Nó dừng lại cách nhóm tu sĩ một khoảng, sẵn sàng ứng phó. Tần Mặc vẫn ngồi yên trên lưng nó, nhưng ánh mắt hắn đã quét qua từng gương mặt, cảm nhận những luồng ý chí hỗn loạn và đầy phẫn nộ đang bủa vây. Hắn nghe thấy những tiếng rì rầm của sự nghi ngờ, sự tức giận, và cả sự sợ hãi mất đi những gì họ đã tin tưởng bấy lâu.

Tô Lam không đợi Tần Mặc phải ra hiệu. Nàng nhẹ nhàng nhảy xuống khỏi lưng Hắc Phong, thân hình mảnh mai nhưng toát lên một khí chất kiên định. Thanh kiếm cổ bên hông nàng khẽ rung lên, phát ra một tiếng vang nhẹ như tiếng chuông gió, tuy không rút ra khỏi vỏ nhưng đã ngầm thể hiện sự sẵn sàng chiến đấu. Nàng tiến lên một bước, đứng chắn trước Tần Mặc, đôi mắt phượng nhìn thẳng vào Trần Trưởng Lão, không hề nao núng.

"Ngươi, Tần Mặc!" Trần Trưởng Lão cất tiếng, giọng nói ông ta vang vọng giữa không gian lộng gió, mang theo sự tức giận bị dồn nén bấy lâu. "Ngươi đã làm gì với Cổ Kiếm Hồn ở Vạn Kiếm Thành và nay là Thiết Giáp Thành? Ngươi đang phá hoại con đường thăng cấp của vạn vật, đẩy chúng vào vực sâu thoái hóa! Một thanh linh kiếm có tiềm năng thăng tiên, một tòa thành có thể trở thành thần thành, vậy mà ngươi lại dám tước đoạt cơ hội của chúng, khiến chúng từ bỏ khát vọng cao cả nhất!"

Ánh mắt của các tu sĩ khác cũng dồn về phía Tần Mặc, chứa đầy sự lên án và phẫn nộ. Một vài người thậm chí còn bắt đầu tụ tập linh lực, sẵn sàng tấn công nếu Tần Mặc có bất kỳ hành động nào "phản kháng".

Tô Lam khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lùng nhưng đầy tự tin nở trên khóe môi nàng. Giọng nói của nàng vang lên dứt khoát, sắc bén như lưỡi kiếm, xé tan bầu không khí căng thẳng. "Trần Trưởng Lão, ngài nói 'thoái hóa'? Vậy ngài có thể cho ta biết, Vạn Kiếm Thành hiện tại có suy yếu không? Cổ Kiếm Hồn, hay Vô Danh Kiếm, có còn sắc bén không? Hay nó đã trở nên vững chãi hơn, không còn bị ám ảnh bởi hư danh thăng cấp, mà trở về với bản chất thép trung thành và kiên định, mang theo một loại uy lực mới lạ mà các ngài chưa từng thấy?"

Những lời của Tô Lam như những mũi kim châm vào tâm trí các tu sĩ. Họ bắt đầu xôn xao, ánh mắt dao động. Họ đã từng nghe về những tranh cãi ở Vạn Kiếm Thành, và một số người thậm chí đã tự mình đến kiểm chứng Cổ Kiếm Hồn. Quả thật, thanh kiếm đó không hề yếu đi, mà ngược lại, nó trở nên trầm ổn và đáng sợ hơn, một sự đáng sợ không phô trương nhưng khiến người ta phải kính nể.

Trần Trưởng Lão hừ lạnh một tiếng, cố gắng che giấu sự lúng túng. "Đó chỉ là sự mê hoặc nhất thời! Sự mạnh mẽ thực sự nằm ở sự siêu việt, ở việc thoát ly giới hạn của bản chất! Ngươi không thể dùng những trường hợp cá biệt để phủ nhận con đường vĩ đại mà vạn vật luôn hướng tới!"

"Trường hợp cá biệt?" Tô Lam nhướng mày, giọng điệu trở nên châm biếm hơn. "Vậy thì Thiết Giáp Thành, một thành trì kiên cố, nay lại càng thêm vững chãi, không hề 'thoái hóa', đó cũng là 'trường hợp cá biệt' sao? Sự thống nhất ý chí của nó đã đẩy lùi Huyết Đao Ảnh, một kẻ mà các ngài luôn cho là tà ác và khó đối phó. Đó là sự yếu kém hay là một minh chứng hùng hồn cho sức mạnh của sự cân bằng bản chất?"

Nàng tiếp tục, giọng nói vang vọng và đầy sức thuyết phục: "Sức mạnh không chỉ nằm ở việc 'thăng cấp' vô độ, mà còn ở sự cân bằng và thấu hiểu bản chất. Những gì Tần Mặc làm là giúp chúng tìm lại chính mình, không phải hủy hoại. Hắn không ép buộc, hắn chỉ gợi mở. Hắn cho vạn vật quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải trở thành một thứ gì đó mà chúng không phải. Đó là sự tôn trọng đối với ý chí tồn tại của vạn vật, một điều mà các ngài, những kẻ luôn miệng nói về 'khát vọng thăng tiên', lại chưa bao giờ thực sự làm được."

Trần Trưởng Lão tức giận đến mức râu tóc bạc phơ cũng run lên. Ông ta cố gắng tụ lực, linh khí quanh người dâng trào, nhưng những lời của Tô Lam đã gieo mầm nghi ngờ vào tâm trí của chính ông ta và các tu sĩ xung quanh. Ánh mắt của một số tu sĩ trẻ tuổi đã lộ ra vẻ suy tư, thậm chí là băn khoăn. Họ bắt đầu tự hỏi, liệu con đường "thăng cấp" mà họ đang theo đuổi có thực sự là con đường duy nhất, hay là một sự gông xiềng vô hình mà họ tự đặt lên mình?

Từ phía sau Tô Lam, Tần Mặc vẫn giữ vẻ bình thản. Ánh mắt hắn lướt qua từng tu sĩ, cảm nhận những dao động tinh vi trong ý chí của họ. Hắn không nói một lời, nhưng thông qua ý niệm của mình, hắn khẽ tác động vào những hạt giống nghi ngờ mà Tô Lam đã gieo. Hắn không truyền đi một thông điệp cụ thể nào, chỉ đơn giản là khuếch đại sự băn khoăn, sự tự vấn trong tâm hồn họ, như một làn gió nhẹ thổi qua những đám tro tàn, khiến ngọn lửa nhỏ nhoi của sự thật bắt đầu le lói.

"Ngươi... ngươi đang bóp méo khái niệm!" Trần Trưởng Lão lắp bắp, ánh mắt dao động dữ dội. Ông ta cố gắng duy trì vẻ uy nghi, nhưng sự tự tin đã giảm sút đáng kể. "Những thứ đó... chỉ là tạm thời! Rồi chúng sẽ nhận ra sự sai lầm của mình!"

Tô Lam không đáp lại trực tiếp. Nàng chỉ khẽ cười khẩy, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc về sự cố chấp của những kẻ không chịu thay đổi. Nàng biết, lời nói của nàng đã hoàn thành sứ mệnh của nó. Những gì cần phải nói, nàng đã nói. Những gì cần phải chứng minh, nàng đã đưa ra bằng chứng sống động. Giờ đây, quyết định nằm ở chính những kẻ đang đứng trước mặt nàng.

***

Cuối cùng, Trần Trưởng Lão và nhóm tu sĩ chỉ có thể hậm hực rút lui. Họ không hoàn toàn bị thuyết phục, nhưng cũng không thể phản bác một cách mạnh mẽ trước những bằng chứng không thể chối cãi mà Tô Lam đưa ra. Sự nghi ngờ đã được gieo rắc, và nó sẽ từ từ nảy mầm trong tâm trí họ, khiến họ phải suy nghĩ lại về con đường "thăng cấp" mà họ đã tôn thờ bấy lâu. Họ rời đi, để lại phía sau một bầu không khí hỗn loạn của những câu hỏi không lời và sự bối rối sâu sắc.

Khi ánh mặt trời đã bắt đầu nghiêng về phía Tây, nhuộm đỏ cả một vùng chân trời bằng những vệt cam, hồng và tím rực rỡ, Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong đã lại tiếp tục hành trình của mình. Hắc Phong sải cánh bay lượn trên bầu trời xanh thẳm, thân hình đồ sộ của nó lướt qua những đám mây trắng như bông, mang theo hai con người và một lý tưởng đang dần thành hình. Gió lướt qua tai, mang theo tiếng reo vui của tự do và sự yên bình sau cuộc đối đầu. Mùi không khí trong lành của vùng núi cao tràn ngập lồng ngực, xua tan đi những căng thẳng còn sót lại.

Tô Lam ngồi phía trước Tần Mặc, tựa nhẹ vào lưng hắn, cảm nhận nhịp thở đều đặn và sự ấm áp từ cơ thể hắn. Nàng khẽ thở phào, một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. "Họ sẽ không dễ dàng chấp nhận, Tần Mặc," nàng nói, giọng điệu nhẹ nhàng hơn rất nhiều so với lúc đối đầu với Trần Trưởng Lão. "Họ đã bị những giáo điều thăng cấp ăn sâu vào xương tủy quá lâu rồi. Nhưng ít nhất, hạt giống đã được gieo. Họ sẽ phải suy nghĩ về những gì ta nói, về Vạn Kiếm Thành, và về Thiết Giáp Thành. Sẽ có những kẻ cố chấp đến cùng, nhưng cũng sẽ có những người bắt đầu tự vấn."

Tần Mặc đặt tay lên vai Tô Lam, khẽ siết nhẹ, một cử chỉ an ủi và khích lệ. Ánh mắt hắn nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, để lại những gam màu tuyệt đẹp. "Đúng vậy. Con đường này không thể vội vàng. Mỗi bước đi là một sự thức tỉnh, một sự lựa chọn. Ngươi đã làm rất tốt, Tô Lam. Ngươi đã dùng sự sắc sảo và kiên định của mình để bảo vệ lý tưởng của ta, bảo vệ quyền được là chính nó của vạn vật."

Tô Lam khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng và ấm áp, khác hẳn vẻ lạnh lùng sắc bén ban nãy. "Ta chỉ tin vào con đường của ngươi. Nó không chỉ là sự cứu rỗi cho vạn vật, mà còn cho cả chính ta. Ta đã từng lạc lối trong khát vọng 'thăng cấp' vô độ, từng suýt nữa đánh mất bản chất kiếm khách của mình. Ngươi đã giúp ta tìm lại ánh sáng." Nàng quay đầu lại, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng nhưng cũng ẩn chứa một chút ưu tư. "Nhưng phía trước, liệu chúng ta sẽ gặp phải những thử thách nào nữa? Huyết Đao Ảnh có thể chỉ là một kẻ sai vặt, một trong vô số tác nhân gây rối được Thiên Diệu Tôn Giả phái đến. Những kẻ quyền năng và bảo thủ hơn sẽ không để yên cho chúng ta. Liệu chúng ta có đủ sức đối đầu với cả một Huyền Vực đang chìm đắm trong ảo vọng thăng tiên?"

Tần Mặc nhìn sâu vào đôi mắt nàng, ánh mắt hắn vừa quyết đoán vừa mang chút trầm tư, như chứa đựng cả một bầu trời sao vĩnh hằng. "Chúng ta sẽ đối mặt với mọi thử thách, Tô Lam," hắn đáp, giọng nói bình thản nhưng ẩn chứa một sức mạnh kiên cường. "Bởi vì chúng ta không đơn độc. Mỗi vật được thức tỉnh, mỗi ý chí được cân bằng, đều là một đồng minh trên con đường này. 'Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.' Nhưng khi vạn vật tìm thấy sự cân bằng bản chất của mình, thì thế giới sẽ tìm lại được sự bình yên vốn có. Và đó là một cuộc chiến đáng để chúng ta chiến đấu."

Hắc Phong khẽ rít lên một tiếng, như hưởng ứng lời của Tần Mặc, đôi cánh rộng lớn của nó vỗ mạnh, đưa họ bay vút lên cao hơn, hòa mình vào ánh hoàng hôn đang dần tắt. Bên dưới, những ngọn núi hùng vĩ hiện ra dưới một màu tím trầm mặc, như những vị thần đang ngủ say. Hành trình của họ vẫn còn dài, và những gian nan phía trước chắc chắn sẽ không ít. Nhưng với mỗi bước đi, với mỗi lời nói, với mỗi sự thức tỉnh của một ý chí tồn tại, "chân lý thất lạc" lại càng thêm vững chắc, như những hạt giống đang nảy mầm, chờ đợi thời điểm bùng nổ, thách thức toàn bộ niềm tin về "thăng tiên" đã ăn sâu vào tâm trí của Huyền Vực.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free