Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 36: Tiếng Lòng Thành Trì: Mặc Cảm Ứng

Trong không gian tràn ngập linh khí của Vườn Đào Tiên, lời tuyên án lạnh lùng của Thiên Diệu Tôn Giả vừa dứt, thì nơi Vô Tính Thành, Tần Mặc cũng cảm nhận được một luồng khí tức nặng nề, tựa như một sợi dây vô hình vừa bị siết chặt. Hắn không thể lý giải được cảm giác ấy, nhưng nó hằn sâu vào tâm trí, như một dự báo u ám về những điều sắp đến. Buổi chiều tà hôm đó, ánh hoàng hôn đổ xuống những mái nhà ngói cổ kính của Vô Tính Thành, nhuộm một màu vàng cam trầm mặc, nhưng trong lòng Tần Mặc, sự bình yên vốn có dường như đã bị vấy bẩn bởi một nỗi lo lắng vô định.

Hắn tìm đến Quán Trà Vọng Nguyệt, nơi thường ngày vẫn vang tiếng cười nói rộn ràng, nay lại trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường. Quán trà được dựng bằng gỗ đơn giản, với sân nhỏ và một ao cá trong vắt, nơi những chú cá vàng bơi lội lững lờ. Mái hiên rộng che mát một góc sân, nơi Tần Mặc thường ngồi tựa lưng vào cột gỗ, ngắm nhìn dòng nước chảy róc rách từ khe đá, lắng nghe tiếng chim hót líu lo trên cành cổ thụ. Mùi trà thơm dịu nhẹ, hòa quyện với hương hoa nhài thoang thoảng từ góc vườn, tạo nên một bầu không khí ấm cúng và thư thái, nhưng không thể xua đi bóng mây trong lòng hắn. Tần Mặc ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, đôi mắt đen láy sâu thẳm dõi theo những bóng người lướt qua trên con phố quen thuộc. Mỗi vật thể nơi đây, từ bàn gỗ sờn cũ, chén trà men ngọc, đến từng viên đá lát đường dưới chân, đều không ngừng thì thầm vào tai hắn những khát khao tồn tại của riêng chúng. Nhưng giờ đây, những tiếng thì thầm ấy lại pha lẫn một âm điệu bất an, một sự rùng mình khó tả.

Hạ Nguyệt, với mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự kiên định thường thấy, nhẹ nhàng bước đến. Nàng đặt một tách trà mới xuống bàn trước mặt Tần Mặc, hương trà thơm bốc lên nghi ngút, ấm áp và thanh khiết. Nàng chậm rãi ngồi xuống đối diện hắn, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ lo lắng. Nàng đã theo dõi hắn suốt mấy ngày qua, biết rằng dù bên ngoài Vô Tính Thành có vẻ như đã đẩy lùi được những kẻ xâm lược, nhưng trong tâm trí Tần Mặc, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.

"Anh Mặc, anh vẫn còn lo lắng sao?" Hạ Nguyệt khẽ hỏi, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng. Nàng đưa tay chạm nhẹ vào tách trà, cảm nhận hơi ấm từ nó. "Mọi người trong thành đều nói chúng ta đã chiến thắng rồi mà. Chiếc chuông cổ ở miếu Đông Thành đã không bị khai linh. Các tu sĩ kia cũng đã rút lui." Nàng cố gắng trấn an hắn, nhưng ánh mắt nàng vẫn không giấu được sự quan tâm sâu sắc. Nàng hiểu Tần Mặc hơn bất kỳ ai, hiểu rằng năng lực đặc biệt của hắn mang lại cho hắn những gánh nặng mà người thường không thể thấu.

Tần Mặc không lập tức trả lời. Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi trà thơm và hương hoa nhài đang bao trùm lấy hắn. Trong tâm trí, những tiếng thì thầm của vạn vật trở nên rõ ràng hơn, không còn là những khát vọng riêng lẻ nữa, mà là một bản giao hưởng phức tạp của hàng ngàn, hàng vạn ý chí. Hắn cảm nhận được sự vững chãi của nền đất dưới chân, sự kiên cố của những bức tường thành cổ kính, sự bền bỉ của từng viên gạch lát đường đã trải qua bao đời người. Nhưng ẩn sâu trong sự vững chãi đó, là một tiếng "thở" nặng nhọc, một sự mệt mỏi và lo sợ đang len lỏi. Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Hạ Nguyệt, chứa đựng một nỗi trăn trở sâu xa.

"Chiến thắng nhỏ bé, Tiểu Nguyệt," Tần Mặc trầm giọng, mỗi lời nói đều như được đúc kết từ hàng ngàn suy tư. "Ta cảm thấy thành trì này đang 'thở' nặng nhọc hơn bao giờ hết. Không phải chỉ một vật, hay vài vật, mà là cả Vô Tính Thành... như một sinh thể sống đang chịu đựng sự đe dọa. Có lẽ, bình yên đang bị đe dọa thật sự." Hắn đưa tay chạm nhẹ vào mặt bàn gỗ, cảm nhận vân gỗ sần sùi dưới đầu ngón tay, lắng nghe ý chí của nó: sự muốn được bền bỉ, được phục vụ, được tồn tại nguyên vẹn. "Ta nghe thấy... một sự run rẩy. Một nỗi sợ hãi đang lan tỏa từ những nơi sâu thẳm nhất của thành."

Hạ Nguyệt nhẹ nhàng đặt tay lên vai hắn, lòng bàn tay ấm áp truyền cho hắn một chút hơi ấm và sự bình yên. "Là do anh cảm nhận được những thứ mà chúng ta không thể sao? Anh Mặc, anh không cần phải gánh vác mọi thứ một mình." Nàng thấu hiểu gánh nặng trong lòng hắn, thứ gánh nặng mà người dân Vô Tính Thành, vốn không có linh căn hay thiên phú tu luyện, không thể hiểu được. Họ chỉ đơn thuần sống cuộc đời ngắn ngủi nhưng bình yên, không tranh đoạt, không ham muốn vươn cao, và giờ đây, sự bình yên ấy đang bị đe dọa bởi một thế lực xa lạ mà họ không biết làm sao để chống lại.

Tần Mặc khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn trầm tư nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt. "Không phải ta muốn gánh vác, Tiểu Nguyệt. Mà là... ta không thể không nghe thấy. Mỗi vật chất, mỗi góc phố, mỗi viên đá, đều đang kể cho ta nghe câu chuyện của chúng, khát vọng của chúng. Và giờ đây, câu chuyện ấy đang bị che phủ bởi một bóng tối. Cái cảm giác ấy, như thể có một bàn tay vô hình đang cố bóp nghẹt 'ý chí tồn tại' chung của cả thành trì này." Hắn nhắm mắt lại lần nữa, cố gắng lắng nghe những rung động nhỏ nhất từ xung quanh. Hắn cảm nhận được tiếng xào xạc của lá cây, ý chí muốn được tự do vẫy vùng trong gió. Hắn nghe thấy tiếng nước chảy, ý chí muốn được tự do luân chuyển, không bị giam hãm. Hắn thậm chí còn cảm nhận được sự vững chắc của nền móng quán trà, ý chí muốn được đứng vững, che chở cho những con người bình dị. Tất cả những ý chí ấy, dù nhỏ bé, nhưng khi hợp lại, lại tạo thành một dòng chảy mạnh mẽ, một bản chất sống động của Vô Tính Thành.

"Các tu sĩ kia... họ sẽ không bỏ cuộc đâu," Tần Mặc thì thầm, giọng nói mang theo một sự chắc chắn đáng sợ. "Họ không chỉ muốn khai linh một chiếc chuông, một tảng đá. Họ muốn thay đổi bản chất của tất cả. Họ muốn biến Vô Tính Thành thành một phần của thế giới mà họ gọi là 'tiên lộ', nơi mọi thứ phải vươn cao, phải thăng tiên." Hắn mở mắt, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. "Nhưng Vô Tính Thành này, nó không muốn vậy. Nó chỉ muốn được là chính nó. Bình yên, mộc mạc, không tranh đoạt." Hạ Nguyệt nhìn hắn, nàng không hiểu hết những gì hắn nói, nhưng nàng cảm nhận được sự quyết tâm trong ánh mắt hắn. Dù không có linh căn, không có sức mạnh, nhưng Tần Mặc luôn là người thấu hiểu và bảo vệ Vô Tính Thành theo cách riêng của mình. Nàng biết, dù có chuyện gì xảy ra, Tần Mặc cũng sẽ không từ bỏ.

Trong khi Tần Mặc đang chìm đắm trong những suy tư và cảm nhận sâu sắc về Vô Tính Thành, thì tại một nơi xa xôi, trong Luyện Đan Thất của Thiên Diệu Tông, một bầu không khí hoàn toàn trái ngược đang bao trùm. Đó là một căn phòng đá kín đáo, nằm sâu dưới lòng đất, nơi ánh sáng duy nhất đến từ ngọn lửa bập bùng trong lò luyện đan khổng lồ ở giữa phòng. Nhiệt độ trong phòng nóng bức đến khó chịu, không khí đặc quánh mùi thảo dược nồng nặc, xen lẫn khói và mùi lưu huỳnh hăng hắc. Tiếng lửa cháy reo vui trong lò, đôi khi là tiếng kim loại va chạm nhẹ khi Đan Sư Trưởng thêm dược liệu, hay tiếng chất lỏng nhỏ giọt đều đặn vào các bình thí nghiệm. Một sự tập trung cao độ, xen lẫn căng thẳng, bao trùm lên không gian.

Trần Trưởng Lão, với bộ râu tóc bạc phơ và dáng vẻ uy nghi, đứng nghiêm nghị một bên. Dù tuổi tác đã cao, nhưng ánh mắt sắc sảo của ông vẫn không ngừng quét qua các bình đan dược, gương mặt lộ rõ vẻ sốt ruột và bực tức. Bên cạnh ông, Thiên Diệu Tôn Giả vẫn giữ dáng vẻ thanh lịch, cao ráo, nhưng giờ đây, vẻ uy nghiêm và quyền lực của hắn lại pha lẫn một sự lạnh lùng đến đáng sợ. Khuôn mặt tuấn tú, không chút nếp nhăn, nhưng đôi mắt xanh thẳm của hắn giờ đây đã thu lại vẻ thờ ơ, thay vào đó là ánh nhìn sắc như dao, như đang xuyên thấu mọi bí mật. Hắn nhẹ nhàng vuốt ve chiếc vòng ngọc trên cổ tay, nhưng hành động ấy không còn mang vẻ thong dong, mà ẩn chứa một sự toan tính sâu sắc.

Đan Sư Trưởng, một lão già tóc bạc với đôi mắt tinh anh nhưng giờ đây lại đầy vẻ lo sợ, đang run rẩy trình bày trước hai vị cường giả. Ông là một người chuyên tâm vào việc luyện đan, nhưng áp lực từ Thiên Diệu Tôn Giả và Trần Trưởng Lão khiến ông đổ mồ hôi hột, dù trong Luyện Đan Thất nóng bức đã không thiếu hơi nóng. "Bẩm Tôn Giả... bẩm Trần Trưởng Lão," giọng Đan Sư Trưởng lạc đi vì căng thẳng. "Thần đã thử mọi phương pháp. Đã dùng 'Khai Linh Hoàn' mạnh nhất, thậm chí cả 'Tụ Linh Phù' cấp cao, nhưng vẫn không thể phá vỡ được 'kháng cự' của vật tính tại Vô Tính Thành." Ông đưa tay quệt mồ hôi trên trán, ánh mắt cầu khẩn. "Những vật thể ở đó... chúng như có một ý chí riêng, từ chối bị ép buộc tu luyện. Đó là điều thần chưa từng thấy trong hàng ngàn năm luyện đan."

Trần Trưởng Lão hừ lạnh một tiếng, giọng điệu đầy vẻ coi thường. "Lại thất bại? Một phế địa Vô Tính Thành lại có thể chống đối đến vậy? Chẳng lẽ ngươi không có giải pháp nào triệt để hơn không, Đan Sư Trưởng? Chẳng lẽ Thiên Diệu Tông ta lại phải bó tay trước một đám phàm nhân và những vật vô tri sao?" Ông ta không thể chấp nhận được sự thật này. Đối với ông, Vô Tính Thành chỉ là một vùng đất phế tích, không đáng để hao tâm tổn trí.

Thiên Diệu Tôn Giả không nói gì, chỉ trầm ngâm lắng nghe, ánh mắt xanh thẳm lóe lên những tia suy tính phức tạp. Hắn biết, vấn đề này không đơn giản như Trần Trưởng Lão nghĩ. "Đan Sư Trưởng," giọng nói của Thiên Diệu Tôn Giả trầm ấm nhưng mang theo uy áp, khiến Đan Sư Trưởng giật mình. "Ngươi đã từng nghiên cứu về những cổ phương, những pháp môn bị cấm, liên quan đến việc cưỡng ép thay đổi vật tính trên quy mô lớn chưa?" Hắn không đợi câu trả lời, tiếp lời. "Không phải là khai linh từng vật thể, mà là cưỡng ép thay đổi bản chất của cả một khu vực, một vùng đất."

Đan Sư Trưởng lắp bắp, gương mặt tái mét. "Bẩm Tôn Giả, có một cổ phương... nó được ghi chép trong những cuốn sách cấm của tông môn, từ thời viễn cổ. Nó được gọi là... Đan dược 'Hóa Linh Cưỡng Chế'." Ông nuốt nước bọt, giọng run rẩy. "Cổ phương này có thể cưỡng ép thay đổi vật tính của một khu vực, biến những vật vô tri thành linh vật, thậm chí ép buộc chúng phải đi vào con đường tu luyện. Nhưng... nó vô cùng tàn bạo, và có thể gây ra biến dị khôn lường cho vạn vật bị ảnh hưởng. Thậm chí, nó còn có thể làm biến chất cả linh mạch địa phương, gây ra hậu quả khó lường cho cả thế giới."

Trần Trưởng Lão nghe vậy thì ánh mắt sáng lên, sự sốt ruột thúc giục ông ta không còn quan tâm đến hậu quả. "Tàn bạo thì đã sao? Biến dị thì đã sao? Mục tiêu của chúng ta là khai mở tiên lộ, là đưa vạn vật thăng tiên! Nếu Vô Tính Thành cứ cố chấp như vậy, thì đành phải dùng biện pháp mạnh!" Ông ta vội vàng quay sang Thiên Diệu Tôn Giả, ánh mắt đầy vẻ mong đợi. "Tôn Giả, đây chính là giải pháp mà chúng ta cần! Không thể để một phế địa cản trở đại nghiệp của Thiên Diệu Tông!"

Thiên Diệu Tôn Giả vẫn trầm ngâm, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn và quyết đoán. Hắn đã hiểu rõ tầm quan trọng của Vô Tính Thành trong việc giữ cân bằng của Huyền Vực, nhưng hắn vẫn tin vào con đường thăng tiên, con đường mà hắn cho là tối thượng. Hắn biết, việc Tần Mặc tác động đến ý chí tồn tại của vạn vật là một mối đe dọa lớn, một thách thức trực tiếp đến nền tảng tín ngưỡng của toàn bộ thế giới tu sĩ. "Đan Sư Trưởng," hắn cất tiếng, giọng nói tuy trầm thấp nhưng vang vọng khắp Luyện Đan Thất, mang theo một sự kiên quyết không thể lay chuyển. "Ngươi hãy tập trung nghiên cứu và điều chế Đan dược 'Hóa Linh Cưỡng Chế'. Ta muốn nó được hoàn thành trong thời gian sớm nhất." Hắn liếc nhìn Trần Trưởng Lão, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm. "Trần Trưởng Lão, ngươi hãy chuẩn bị một đội quân tinh nhuệ nhất, và sẵn sàng cho một cuộc tấn công quy mô lớn. Lần này, chúng ta sẽ không chỉ khai linh từng vật thể nhỏ lẻ. Chúng ta sẽ cưỡng ép khai mở toàn bộ 'vật tính' của Vô Tính Thành. Chúng ta sẽ nghiền nát 'ý chí kháng cự' đó, và biến nơi đó thành một phần của tiên lộ vĩ đại."

Lời nói của Thiên Diệu Tôn Giả vang vọng trong Luyện Đan Thất, mang theo một sự lạnh lẽo đến thấu xương. Đan Sư Trưởng cúi đầu vâng lệnh, nhưng trong lòng không khỏi rùng mình trước sự tàn nhẫn của phương pháp này và những hậu quả khôn lường mà nó có thể gây ra. Trần Trưởng Lão thì hớn hở, vẻ mặt đắc thắng. Ánh lửa từ lò đan bập bùng chiếu lên khuôn mặt hắn, khiến nụ cười ấy trông càng thêm phần quỷ dị. Một mối đe dọa tàn bạo, quy mô lớn, nhắm vào toàn bộ 'vật tính' của Vô Tính Thành, đã được định hình. Sự biến dị khôn lường từ 'Hóa Linh Cưỡng Chế' có thể tạo ra những sinh vật hoặc vật thể bị tha hóa mới, trở thành kẻ thù khó lường cho Tần Mặc, nhưng các cường giả Thiên Diệu Tông đã không còn quan tâm đến điều đó.

Trong khi đó, ánh bình minh hé rạng trên Bến Tàu Hải Nguyệt. Sương sớm còn giăng mắc trên mặt nước, phủ một lớp màn mờ ảo lên những con thuyền nhỏ đang neo đậu. Không khí mát mẻ, trong lành, mang theo mùi nước và gỗ ẩm đặc trưng của vùng sông nước. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng mái chèo khua nhẹ từ xa vọng lại, cùng với tiếng nói chuyện rì rầm của những ngư dân sớm mai, tất cả tạo nên một khung cảnh bình yên, tĩnh lặng, ấm cúng của Vô Tính Thành khi một ngày mới bắt đầu.

Tần Mặc một mình đến bến tàu. Hắn ngồi trên một phiến đá lớn ven sông, đôi chân buông thõng xuống mặt nước lạnh ngắt. Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự sống động của buổi rạng đông. Lần này, hắn không chỉ lắng nghe từng vật thể riêng lẻ như chiếc thuyền gỗ, phiến đá dưới chân, hay những sợi dây thừng đang buộc chặt thuyền vào cầu cảng. Hắn cố gắng hòa mình vào toàn bộ Vô Tính Thành, như thể cơ thể hắn là một phần của nó, tâm hồn hắn là linh hồn của nó.

Trong trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối, ý thức của Tần Mặc mở rộng ra, vượt qua giới hạn của cơ thể phàm trần. Hắn cảm nhận được những mạch ngầm đang chảy dưới lòng đất, như những huyết quản của một sinh thể khổng lồ. Hắn nghe thấy tiếng "đập" nhịp nhàng của những bức tường thành cổ kính, tiếng "thở" đều đặn của những ngôi nhà đã đứng vững qua bao thế hệ. Hắn nhận ra, Vô Tính Thành không chỉ là một tập hợp của những vật thể vô tri, mà nó thật sự có một "trái tim" đang đập, một "linh hồn" đang thở.

Một ý chí tồn tại thống nhất, mãnh liệt và sâu sắc, lan tỏa khắp thành trì. Đó là khát khao được là chính mình, được bình yên, được duy trì bản chất mộc mạc, không bị ép buộc phải thay đổi, không bị cưỡng ép phải "thăng tiên". Đó là tiếng lòng của Vô Tính Thành, một bản chất được hun đúc qua hàng ngàn năm, bởi sự sống giản dị và không ham muốn của người dân nơi đây. Hắn cảm nhận được sự vững chãi của đất đá, sự bền bỉ của gỗ cây, sự trong lành của dòng nước, tất cả đều hòa quyện lại thành một ý chí chung: muốn được tồn tại nguyên bản, muốn được sống một cuộc đời không tranh đoạt, không vươn cao, nhưng đầy đủ và chân thật.

Nhưng cùng lúc đó, một sự run rẩy len lỏi qua từng thớ đất, từng viên đá. Một nỗi sợ hãi đang dâng lên, như một làn sóng lạnh lẽo chạm vào "trái tim" của thành trì. "Vô Tính Thành... Ngươi thật sự có ý chí riêng," Tần Mặc cảm nhận, những lời thầm thì vang vọng trong tâm trí hắn. "Một ý chí muốn được là chính mình, muốn được bình yên... Và nó đang run rẩy vì sợ hãi." Hắn cảm nhận một làn sóng năng lượng lạnh lẽo, mang theo ý chí cưỡng chế từ phương xa, một sự đe dọa trực tiếp đến "ý chí tồn tại" mà hắn vừa cảm nhận được. Đó không còn là một cuộc tấn công vào từng vật thể riêng lẻ nữa, mà là một ý đồ tàn bạo nhằm thay đổi tận gốc rễ bản chất của cả một vùng đất.

Tần Mặc mở mắt. Ánh bình minh vàng óng chiếu rọi lên gương mặt thanh tú của hắn, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây đã không còn sự trầm tư hay lo lắng. Thay vào đó, là một ánh mắt kiên định, một sự quyết tâm không thể lay chuyển. Hắn đứng dậy khỏi phiến đá, nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần nhô lên, hứa hẹn một ngày mới. Hắn biết rằng, với năng lực độc đáo của mình, hắn đã trở thành người duy nhất có thể nghe được tiếng lòng của Vô Tính Thành, và cũng là người duy nhất có thể bảo vệ nó khỏi mối đe dọa tàn khốc đang đến gần.

"Ta sẽ không để ngươi bị cưỡng ép, Vô Tính Thành," Tần Mặc thì thầm, giọng nói tuy nhỏ nhưng ẩn chứa một sức mạnh phi thường. Hắn cảm nhận được 'ý chí tồn tại' thống nhất của Vô Tính Thành sẽ là chìa khóa để hắn bảo vệ thành phố trong tương lai, có thể bằng cách 'đánh thức' hoặc 'liên kết' ý chí đó. Hắn biết, con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan, không chỉ là đối đầu với các tu sĩ cường đại, mà còn là chống lại một tư tưởng đã ăn sâu vào tâm trí vạn vật. Nhưng nhìn về phía chân trời, nơi ánh dương đang bừng sáng, Tần Mặc biết mình không thể lùi bước. Hắn là Tần Mặc, thiếu niên đến từ Vô Tính Thành, người sẽ cho vạn vật quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn", không bị cưỡng ép phải "lên tiên".

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free