Vạn vật không lên tiên - Chương 352: Sóng Gió Cổ Thành: Tiếng Vọng Phản Đối
Trong khoảnh khắc không gian ký ức Kỷ Nguyên Hiền Giả khép lại, Tần Mặc cảm thấy một dòng chảy mờ ảo, như thể thời gian và không gian đang uốn lượn xung quanh hắn. Không phải là sự trở lại tức thì về thực tại quen thuộc, mà là một bước chuyển dịch tinh tế, dẫn dắt hắn cùng Tô Lam và Hắc Phong đến một điểm thời gian khác, một thời khắc đã được định hình bởi chính quyết định mà họ vừa chứng kiến. Khi đôi mắt hắn mở ra, ánh dương đã không còn gay gắt như buổi trưa nơi họ vừa rời đi, mà đã dịu dàng hơn, nhuộm vàng những khối kiến trúc đá vĩ đại.
Họ không còn đứng trong góc khuất quen thuộc, mà giờ đây đang ngự trên một đỉnh tháp canh cao vút của Thiết Giáp Thành, nơi gió lồng lộng thổi qua, mang theo hơi lạnh đặc trưng của những dãy núi hùng vĩ phía Tây. Từ vị trí này, tầm nhìn bao quát cả một vùng trời đất rộng lớn, và cả những dấu vết thay đổi sâu sắc của thành trì. Những bức tường thành kiên cố, vốn chỉ một màu xám xịt của đá và kim loại, nay đã điểm xuyết những mảng xanh tươi của thảm thực vật, xen kẽ với những dòng nước nhỏ róc rách chảy từ đâu đó, tạo nên một bản giao hưởng dịu dàng nhưng đầy sức sống.
Tô Lam khẽ vuốt mái tóc bị gió thổi bay lòa xòa trước mặt, đôi mắt phượng tinh anh quét một vòng. Nàng cảm nhận được sự khác biệt ngay lập tức. Mùi sắt nồng nặc và than cháy, vốn là đặc trưng của Thiết Giáp Thành, giờ đây đã dịu đi rất nhiều, nhường chỗ cho một hương thơm thoang thoảng của đất ẩm, của rêu phong và của những đóa hoa dại đang kiên cường vươn mình trên những kẽ đá. Ánh sáng mặt trời chiếu lên những khối đá cũng không còn vẻ khô cứng, mà như được bao bọc bởi một lớp màn xanh dịu, khiến cả thành trì như bừng lên một vẻ đẹp mới, mềm mại và tràn đầy nội lực.
"Đây... không phải là lúc chúng ta rời đi," Tô Lam thì thầm, giọng nàng mang theo chút bàng hoàng. "Và cũng không phải là nơi chúng ta trở về." Nàng cảm thấy một sự tò mò pha lẫn lo lắng. Sự sống động này, dù đẹp đẽ, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi bất an về phản ứng của thế giới bên ngoài.
Tần Mặc không trả lời ngay. Hắn đưa tay chạm vào lan can đá của tháp canh, cảm nhận sự thay đổi rõ rệt dưới đầu ngón tay. Đá vẫn là đá, lạnh lẽo và cứng rắn, nhưng bên trong nó, một dòng năng lượng sống động đang cuộn chảy, mạnh mẽ hơn gấp bội so với những gì hắn cảm nhận được ở "thực tại" của mình. Hắn nhắm mắt, lắng nghe ý chí tồn tại của thành trì. Nó không còn chỉ là một pháo đài phòng ngự, mà là một sinh thể đang hít thở, một trái tim đang đập, một linh hồn đang vươn mình. Tiếng gió rít qua các tháp canh giờ đây không còn mang vẻ cô độc, mà như một khúc hát của sự tự do, của một lựa chọn mới.
"Chúng ta đã tiến về phía trước trong dòng chảy thời gian," Tần Mặc chậm rãi nói, mở mắt ra. Đôi mắt hắn sâu thẳm, ánh lên sự hiểu biết. "Đây là Thiết Giáp Thành sau khi nó đã chấp nhận con đường mới, sau khi ý chí của nó đã được định hình lại. Nó đã bắt đầu tự chữa lành, tự tái tạo, theo một cách riêng biệt."
Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền lay động trong gió, khịt mũi một cái, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía xa xăm. Một tiếng gầm gừ nhẹ thoát ra từ cổ họng nó, không phải là tiếng gầm báo hiệu chiến tranh, mà là một sự cảnh báo tinh tế. Tần Mặc và Tô Lam lập tức nheo mắt nhìn theo hướng nó chỉ.
Ở phía chân trời, một đoàn người đang di chuyển, tuy còn xa nhưng khí thế cuồn cuộn, như một dòng thác lũ đang đổ về. Đó là những tu sĩ, với những bộ đạo bào lấp lánh linh quang, với những thanh kiếm ẩn hiện sát khí, và với những gương mặt nghiêm nghị, thậm chí là phẫn nộ. Bầu không khí vốn đang dịu mát bỗng trở nên căng thẳng, như một sợi dây đàn bị kéo căng đến cực hạn.
Tô Lam siết chặt chuôi kiếm bên hông, ánh mắt nàng trở nên sắc lạnh. "Họ đến rồi." Nàng không cần Tần Mặc giải thích cũng hiểu được. Sự thay đổi của Thiết Giáp Thành, một thành trì vốn là biểu tượng của sự kiên cố và khát vọng thăng cấp, chắc chắn sẽ gây ra chấn động lớn trong giới tu sĩ cổ đại. Đối với họ, việc một "vật" vĩ đại như Thiết Giáp Thành lại "suy yếu" và "tha hóa" như vậy là một sự báng bổ không thể chấp nhận được.
"Sự khác biệt luôn gây ra sợ hãi và phản đối," Tần Mặc khẽ nói, ánh mắt dõi theo đoàn tu sĩ đang tiến đến. Hắn cảm nhận được ý chí của Thiết Giáp Thành Linh đang dao động nhẹ, một sự lo lắng mơ hồ len lỏi trong dòng chảy kiên định. Hắn thầm gửi một ý niệm đến thành trì: "Ngươi cảm nhận được sự tức giận của họ không?"
Ý chí của Thành Linh đáp lại, một làn sóng vững vàng nhưng phảng phất chút băn khoăn, như tiếng vọng của những khối đá cổ kính. Nó cảm nhận được sự căm ghét, sự bất mãn, và cả một nỗi sợ hãi sâu thẳm từ những kẻ đang đến. Nỗi sợ hãi khi một nền tảng tín ngưỡng bị lung lay, một trật tự đã ăn sâu vào tiềm thức bị thách thức. Nó là nỗi sợ hãi của những kẻ đã quen với việc kiểm soát vạn vật, nay lại thấy một "vật" tự mình đưa ra lựa chọn, đi ngược lại mọi kỳ vọng.
Tô Lam đứng cạnh Tần Mặc, ánh mắt nàng thấu hiểu sâu sắc. "Họ không thể chấp nhận một 'vật' lại từ bỏ con đường thăng cấp. Đây là sự đả kích vào niềm tin của họ, Tần Mặc. Niềm tin rằng mọi thứ đều phải vươn lên, phải 'thăng tiên' để đạt đến cực hạn, để tồn tại. Đối với họ, việc một thành trì trở nên 'sống động' là một dấu hiệu của sự yếu đuối, sự mềm mỏng, chứ không phải sức mạnh." Nàng nhớ lại những lời cảnh báo trong ký ức của Kỷ Nguyên Hiền Giả, "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Giờ đây, nàng đã hiểu rõ hơn bao giờ hết ý nghĩa của câu nói đó, và tại sao nó lại bị lãng quên. Những tu sĩ này, chính là những kẻ đang mù quáng truy cầu sự thăng cấp cực đoan, sẵn sàng chà đạp lên mọi bản chất để đạt được mục đích của mình. Họ là những người đã tạo ra sự mất cân bằng mà chân lý thất lạc đã cảnh báo.
Tần Mặc gật đầu, đồng tình với Tô Lam. Hắn nhìn xuống Thiết Giáp Thành, nơi những mảng rêu xanh biếc đang bám víu vào đá, nơi những dòng suối nhỏ đang reo ca, nơi những cư dân (trong ký ức) đang bắt đầu thích nghi với cuộc sống mới, với những nụ cười nhẹ nhõm hơn trên môi. Thành trì này, đã chọn con đường của riêng mình, con đường của sự hài hòa và cân bằng, không phải con đường của sự cường hóa vô độ. Và giờ đây, nó phải đối mặt với hậu quả của sự lựa chọn đó. Hắn cảm nhận được ý chí của Thành Linh đang tự củng cố, nó không hối hận về con đường đã chọn, chỉ là có chút lo lắng về những gì sắp xảy ra.
Gió tiếp tục thổi mạnh, cuốn theo những đám mây bụi từ phía xa, nơi đoàn tu sĩ đang ngày càng gần. Khí tức linh lực của họ mạnh mẽ và đầy áp bức, khiến không gian xung quanh dường như trở nên nặng nề hơn, mùi sắt nồng và than cháy lại bắt đầu phảng phất, chen lấn với hương vị của đất ẩm và cây cỏ. Tần Mặc biết rằng, một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi đang đến. Nhưng hắn không hề nao núng. Hắn đã thấy được vẻ đẹp của một thành trì biết sống, biết hít thở, và hắn sẽ bảo vệ vẻ đẹp đó. Ý chí của Thiết Giáp Thành Linh cũng được củng cố dưới sự hiện diện bình tĩnh của Tần Mặc, nó truyền đi một thông điệp mạnh mẽ: *Ngươi đã chọn con đường của mình, và ta sẽ luôn tin tưởng vào nó.*
***
Đoàn tu sĩ hùng hổ cuối cùng cũng dừng lại trước cổng chính Thiết Giáp Thành, tạo nên một cảnh tượng đầy uy hiếp. Hàng trăm bóng người, đa số là những lão nhân râu tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghi, cùng với những đệ tử trẻ hơn, mặt mày nghiêm trọng, bao vây kín cổng thành. Khí tức linh lực từ họ như một bức tường vô hình, đè nén không gian, khiến cả bầu không khí trở nên ngột ngạt. Mùi sắt nung và than cháy, vốn chỉ còn thoang thoảng, giờ đây lại như bị thổi bùng lên bởi sự căng thẳng, hòa cùng mùi đất ẩm và hơi nước từ những thay đổi mới của thành. Một sự đối lập gay gắt giữa sự sống động mới mẻ bên trong thành và sự cứng nhắc, giận dữ từ bên ngoài, như hai thế giới đang va chạm. Tuy nhiên, sâu bên trong thành, vẫn có thể nghe thấy tiếng cười nói nhẹ nhàng của dân cư, họ không hay biết về cơn bão đang kéo đến.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với thân hình cao lớn, vạm vỡ, và khuôn mặt đầy vết sẹo, đứng sừng sững ở vị trí trung tâm, ngay phía trước cổng thành. Bộ giáp trụ nặng nề của y sáng loáng dưới ánh nắng nhẹ buổi trưa, như một bức tượng đồng bất khuất. Phía sau y là một hàng dài các thủ vệ khác, tất cả đều mang vẻ mặt kiên định, ánh mắt cảnh giác nhìn chằm chằm vào những kẻ xâm nhập. Họ là những người đã chứng kiến và cảm nhận được sự thay đổi của thành trì, họ đã chấp nhận nó và sẵn sàng bảo vệ nó.
Từ trong hàng ngũ tu sĩ, một ông lão râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào lụa thêu hoa văn tinh xảo, bước ra phía trước. Đó là Trần Trưởng Lão, ánh mắt sắc sảo, đầy quyền lực của y quét một vòng qua những bức tường thành. Nét mặt y thoáng hiện sự ghê tởm xen lẫn phẫn nộ khi nhìn thấy những mảng rêu xanh tươi, những dây leo mềm mại và những dòng nước nhỏ đang uốn lượn trên bề mặt đá. Đối với y, đó không phải là sự sống, mà là sự tha hóa, sự suy yếu của một pháo đài bất diệt. Y đã dành cả đời mình để tin vào sự cường hóa, sự thăng cấp, và giờ đây, biểu tượng của niềm tin đó lại bị "biến dạng" bởi những thứ "tạp vật" tầm thường.
"Thiết Giáp Thành Linh!" Giọng Trần Trưởng Lão vang vọng, mang theo uy áp linh lực, như sấm sét giữa trời quang. Từng lời nói như những mũi dao găm, cố gắng xuyên thấu vào ý chí của thành trì. "Ngươi đang làm gì vậy? Ngươi đã từ bỏ con đường cường hóa của mình, trở thành một kẻ yếu đuối, một sự sỉ nhục cho ý chí của một thành trì! Ngươi đã phản bội bản chất của mình, phản bội lại ý nghĩa tồn tại của một pháo đài! Những thứ tạp vật này, những thứ cây cỏ mục nát này, chúng đang làm bẩn linh hồn vĩ đại của ngươi!"
Thủ Vệ trưởng Long Hổ không hề nao núng. Y giơ tay, một cử chỉ mạnh mẽ nhưng không kém phần trang trọng. Ý chí của Thiết Giáp Thành Linh truyền qua y, không phải bằng lời nói, mà bằng một cảm giác vững vàng, kiên định, như chính những khối đá cổ xưa đang tự mình đứng vững.
"Trần Trưởng Lão," Long Hổ đáp, giọng y trầm hùng, vang vọng khắp quảng trường. "Thành trì này không từ bỏ sức mạnh. Thành trì này tìm thấy sức mạnh trong bản chất thật sự của mình. Sức mạnh không chỉ là giáp sắt, không chỉ là sự cứng rắn vô tri. Sức mạnh còn là sự sống, là sự hài hòa, là sự phát triển cùng với vạn vật khác. Nó là khả năng thích nghi, là sự dẻo dai của một linh hồn biết lựa chọn. Ngươi nói nó yếu đuối, nhưng ta thấy nó đang mạnh mẽ hơn bao giờ hết, bởi nó đã tìm thấy chính mình."
Những lời của Long Hổ khiến Trần Trưởng Lão và các tu sĩ cổ đại khác xôn xao. Họ nhìn nhau với vẻ mặt kinh ngạc, rồi phẫn nộ. Ý chí của một thành trì, một 'vật' cứng nhắc, lại dám nói những lời như vậy? Một linh vật lại dám đi ngược lại giáo điều đã được truyền dạy hàng ngàn năm? Những tiếng xì xào, bàn tán vang lên như ong vỡ tổ, nhưng đa số là những lời chỉ trích, lên án.
Trong số các đệ tử trẻ tuổi, Lâm Phong, một thiếu niên với khuôn mặt non nớt, thư sinh, nhưng ánh mắt lại đầy hoài nghi, thì thầm với người đứng cạnh: "Trưởng lão, thành này... nó thật sự đã thay đổi. Ta cảm nhận được sinh khí dồi dào từ bên trong. Không còn vẻ chết chóc như trước nữa. Những bông hoa kia, thật đẹp." Y cảm thấy một sự tò mò mạnh mẽ, một sự lay động trong niềm tin cố hữu của mình.
Người đệ tử bên cạnh liếc nhìn Lâm Phong, khẽ lắc đầu, giọng đầy vẻ khinh bỉ: "Ngươi còn non trẻ, Lâm Phong. Đó là sự tha hóa, là sự xâm lấn của tạp vật. Một pháo đài phải kiên cố, bất diệt. Sự sống và cây cỏ chỉ làm suy yếu nó mà thôi. Ngươi không cảm nhận được sự suy yếu tiềm tàng bên trong vẻ ngoài hào nhoáng đó sao?"
Trần Trưởng Lão gầm lên, cắt ngang những lời xì xào: "Nực cười! Một ý chí non nớt, một sự ngụy biện yếu kém! Ngươi cho rằng sự mềm dẻo, sự sống động này là sức mạnh ư? Đó là sự thối rữa, là sự mục nát! Ta yêu cầu ngươi, Thiết Giáp Thành Linh, lập tức khai mở cổng thành, để chúng ta thanh tẩy những tạp vật này, để ngươi trở lại với bản chất kiên cố ban đầu! Đừng để những kẻ tà đạo tiêm nhiễm vào linh hồn ngươi!" Y giơ tay, một luồng linh lực hùng hậu tỏa ra, tạo thành một áp lực vô hình đè lên cổng thành, khiến những khối đá cổ kính rung lên bần bật. "Nếu không, chúng ta sẽ buộc phải tự mình làm điều đó! Ngươi sẽ phải hối hận vì sự lựa chọn ngu xuẩn này!"
Thủ Vệ trưởng Long Hổ không lùi bước nửa tấc. Khuôn mặt y kiên định như đá tảng. "Bảo vệ thành trì là sứ mệnh của ta! Và bảo vệ ý chí của Thành Linh, bảo vệ con đường mà nó đã lựa chọn, cũng là sứ mệnh của ta! Cổng thành này sẽ không mở ra cho những kẻ mang ý đồ hủy hoại!" Y rút ra một thanh đại kiếm, mũi kiếm chạm đất, tạo nên một tiếng vang trầm đục, như tiếng trống trận. Các thủ vệ khác cũng đồng loạt rút binh khí, tư thế sẵn sàng chiến đấu. Tiếng kim loại va chạm leng keng vang lên, hòa cùng tiếng gió rít, tạo nên một bản nhạc căng thẳng tột độ.
Linh lực bùng nổ, không khí trở nên cực kỳ căng thẳng. Các tu sĩ cổ đại phía sau Trần Trưởng Lão cũng bắt đầu kích hoạt linh lực, những quầng sáng đủ màu sắc chớp động, chuẩn bị cho một cuộc tấn công. Tuy nhiên, bên trong thành, Tần Mặc và Tô Lam vẫn đang ẩn mình, quan sát từng động thái. Tần Mặc cảm nhận được sự kiên định của Thiết Giáp Thành Linh đang tăng lên, nhưng đồng thời cũng có một sự lo lắng về việc liệu sự lựa chọn của nó có thể chịu đựng được áp lực này không. Tô Lam nắm chặt Vô Danh Kiếm, ánh mắt sắc lạnh, sẵn sàng cùng Tần Mặc đối mặt với mọi thử thách. Nàng biết, trận chiến này không chỉ là về một thành trì, mà là về một triết lý, một con đường tương lai cho vạn vật trong Huyền Vực. Nàng không thể để những kẻ cố chấp này phá hủy điều mà Tần Mặc đã dày công tạo dựng.
***
Gió mạnh hơn, rít lên trên những tháp canh, mang theo tiếng hú dài của Hắc Phong từ trên cao, như một lời cảnh báo, như một sự tuyên chiến. Từ vị trí ẩn nấp, Tần Mặc bước ra, không còn giấu mình nữa. Hắn chậm rãi tiến đến, đứng cạnh Thủ Vệ trưởng Long Hổ trên bức tường thành kiên cố. Ánh nắng gay gắt buổi trưa chiếu thẳng vào khuôn mặt thanh tú, hơi gầy của hắn, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn ánh lên sự bình tĩnh đến lạ lùng, đối lập hoàn toàn với sự phẫn nộ của các tu sĩ phía dưới. Mùi đất ẩm và cây cỏ tươi mới trên tường thành trở nên rõ rệt hơn, như một sự thách thức âm thầm đối với những kẻ coi thường sự sống, một minh chứng cho sự hài hòa mà Thiết Giáp Thành đã lựa chọn.
Khi Tần Mặc xuất hiện, các tu sĩ cổ đại đều nheo mắt nhìn. Một thiếu niên không có linh căn, không có khí tức tu vi, lại dám đứng giữa trận tuyến như vậy? Họ không thể hiểu được. Trần Trưởng Lão nhìn Tần Mặc, ánh mắt đầy khinh thường và tức giận, như nhìn thấy một con sâu cái kiến đang cố gắng thách thức một ngọn núi.
Tần Mặc không nói lời nào, hắn đưa tay chạm nhẹ vào bức tường đá thô ráp. Ngay lập tức, một luồng ý chí mạnh mẽ, rõ ràng hơn bao giờ hết, lan tỏa từ Thiết Giáp Thành Linh, thông qua Tần Mặc, hướng thẳng đến Trần Trưởng Lão và toàn bộ đoàn tu sĩ. Đó là một ý niệm không thể lay chuyển, một lời tuyên bố hùng hồn về sự lựa chọn của nó, được khuếch đại bởi sự thấu hiểu của Tần Mặc.
"Sức mạnh thật sự không chỉ nằm ở lớp giáp sắt bên ngoài, mà còn ở sự đoàn kết và ý chí của những sinh linh sống bên trong nó," Tần Mặc nói, giọng hắn không quá lớn, nhưng rõ ràng và vang vọng, như chính tiếng lòng của Thiết Giáp Thành Linh. Từng lời nói của hắn đều mang theo sức nặng của sự thấu hiểu, của sự đồng cảm, và của một triết lý sâu sắc. "Đây là con đường mới, không phải sự tha hóa. Đây là sự phục hồi bản chất, không phải sự suy yếu. Các ngươi đã lầm tưởng rằng chỉ có sự cứng rắn mới là sức mạnh, mà quên đi rằng sự mềm dẻo, sự sống động mới là cội nguồn của sự bền vững." Những lời lẽ ấy khiến không ít đệ tử trẻ tuổi như Lâm Phong phải nao lòng, ánh mắt dao động, họ nhìn những mảng rêu xanh, những đóa hoa dại, và tự hỏi liệu bản thân có thực sự hiểu về sức mạnh hay không.
Trần Trưởng Lão nghe những lời đó, gương mặt y vặn vẹo vì phẫn nộ, râu tóc bạc phơ dựng ngược lên như những sợi kim. "Ngươi là ai? Một phàm nhân mà dám can thiệp vào ý chí của linh vật? Ngươi đang hủy hoại tương lai của Huyền Vực! Ngươi đang tiêm nhiễm vào một linh vật cao quý những ý niệm yếu kém, mờ ám! Ngươi là kẻ tội đồ! Ngươi đang báng bổ hàng ngàn năm truyền thừa, báng bổ con đường thăng thiên vĩ đại!" Y gầm lên, linh lực cuồn cuộn bùng nổ, thổi bay cát bụi xung quanh, tạo nên một cơn lốc xoáy nhỏ. Y không thể chấp nhận một kẻ không có tu vi, một kẻ mà y coi là "phàm nhân" lại dám thách thức niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy của y và cả giới tu sĩ.
Ngay lúc đó, Tô Lam cũng bước ra, đứng vững vàng bên cạnh Tần Mặc. Nàng rút Vô Danh Kiếm ra khỏi vỏ, mũi kiếm sắc lạnh phản chiếu ánh mặt trời, chỉ thẳng về phía Trần Trưởng Lão. Vẻ đẹp thanh tú của nàng không hề làm giảm đi sát khí từ thanh kiếm, mà ngược lại, càng tăng thêm vẻ kiên cường, dứt khoát. Hắc Phong, từ trên cao, đáp xuống ngay cạnh Tô Lam, thân hình khổng lồ của nó như một ngọn núi nhỏ, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào đoàn tu sĩ, phát ra tiếng gầm gừ uy hiếp, sẵn sàng lao vào bất cứ lúc nào. Tiếng gầm của nó xé toạc bầu không khí căng thẳng, khiến một vài đệ tử tu sĩ trẻ tuổi phải lùi lại theo bản năng.
"Hắn đang chỉ ra một con đường khác, con đường mà các ngươi đã lãng quên," Tô Lam lạnh lùng nói, giọng nàng rõ ràng, mạch lạc, xuyên qua tiếng gió và tiếng ồn ào, như tiếng kiếm vút qua không trung. "Con đường của sự cân bằng, nơi vạn vật có thể tồn tại và phát triển mà không cần phải chạy theo ảo vọng 'thăng tiên' cực đoan, thứ đã và đang đẩy Huyền Vực đến bờ vực hủy diệt! Các ngươi đã mù quáng theo đuổi sức mạnh mà quên mất cội nguồn của sự sống, quên mất ý nghĩa tồn tại thật sự của vạn vật!"
Lời của Tô Lam như một nhát kiếm sắc bén, đâm thẳng vào tâm trí của Trần Trưởng Lão. Y nhìn nàng, rồi nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn ngập sự căm ghét. "Cân bằng? Hài hòa? Đó là những lời lẽ của kẻ yếu đuối, của những kẻ sợ hãi đối mặt với chân lý của sự tiến hóa! Các ngươi đang lừa dối, đang dụ dỗ một linh vật vĩ đại vào con đường suy thoái! Ta sẽ không để điều đó xảy ra! Ta sẽ không để các ngươi phá hủy niềm tin của toàn bộ Huyền Vực!"
"Giết! Giết hết những kẻ dám báng bổ ý chí linh vật! Thanh tẩy những tạp niệm dơ bẩn! Đừng để chúng hủy hoại Thiết Giáp Thành!" Trần Trưởng Lão gầm lên, ra lệnh cho các đệ tử và tu sĩ đi theo.
Ngay lập tức, linh lực bùng nổ mạnh mẽ hơn. Hàng chục tu sĩ đồng loạt kích hoạt công pháp, những luồng sáng chói lòa bay lên, những pháp bảo lấp lánh sát khí. Không khí trở nên đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở. Tiếng hô hoán, tiếng linh lực va chạm, tiếng xì xào hoảng sợ của một vài đệ tử trẻ tuổi trộn lẫn vào nhau. Cảm giác rung động truyền đến từ mặt đất, báo hiệu một cuộc tấn công tổng lực sắp sửa diễn ra. Ánh sáng linh lực rực rỡ chiếu rọi lên những khối đá cổ kính, lên những mảng rêu xanh, tạo nên một khung cảnh vừa hùng tráng vừa bi tráng.
Nhưng Tần Mặc vẫn đứng đó, bình thản. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi sắt nồng đặc trưng của Thiết Giáp Thành, trộn lẫn với mùi linh lực nồng gắt của các tu sĩ, và cả mùi đất ẩm, cây cỏ tươi mới đang kiên cường vươn lên. Ý chí của Thiết Giáp Thành Linh, dưới sự ảnh hưởng của hắn, tỏa ra một luồng năng lượng vững chắc, không hề nao núng trước áp lực to lớn. Nó đã đưa ra lựa chọn của mình, và nó sẽ bảo vệ lựa chọn đó.
Tô Lam siết chặt Vô Danh Kiếm, ánh mắt nàng kiên định. Dù cho trước đây nàng từng là một tu sĩ, từng được dạy dỗ về con đường thăng tiên, nhưng giờ đây, nàng đã hoàn toàn đứng về phía Tần Mặc. Nàng đã chứng kiến quá nhiều bi kịch từ sự truy cầu cực đoan, và nàng sẽ không để điều đó xảy ra với Thiết Giáp Thành này. Hắc Phong gầm gừ, thân hình vạm vỡ của nó hơi hạ thấp, sẵn sàng cho một cuộc chiến không khoan nhượng, những móng vuốt sắc nhọn đã ẩn hiện.
Trần Trưởng Lão nhìn Tần Mặc, nhìn Tô Lam và Hắc Phong, nhìn Thiết Giáp Thành đang kiên cường chống lại mọi áp lực. Y không thể tin được rằng một thành trì vĩ đại, một biểu tượng của sự cường hóa, lại có thể "sa ngã" đến mức này. Y thề rằng sẽ "thanh tẩy" nó, đưa nó trở lại con đường chính đạo mà y tin tưởng. Y không biết rằng, chính sự cố chấp của y và những tu sĩ cổ đại này, chính là nguồn gốc sâu xa của sự mất cân bằng trong Huyền Vực, và rằng, những sự kiện đang diễn ra trong Kỷ Nguyên Hiền Giả này sẽ để lại những di sản khó lường cho "thực tại" của Tần Mặc, tiếp tục gieo rắc mầm mống tai họa.
Ánh sáng linh lực từ vô số pháp bảo bùng lên, chiếu rọi lên gương mặt kiên định của Tần Mặc, lên ánh mắt quyết đoán của Tô Lam, và lên sự uy dũng của Hắc Phong. Một cuộc chiến tư tưởng, một cuộc chiến vì bản chất tồn tại của vạn vật, đã thực sự bùng nổ ngay trên tường thành Thiết Giáp Giáp, trong dòng chảy thời gian của Kỷ Nguyên Hiền Giả. Đây chỉ là khởi đầu.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.