Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 347: Hồi Ức Vỡ Vụn: Chân Lý Của Dòng Chảy và Sức Mạnh Mềm Dẻo

Tần Mặc cảm thấy cả cơ thể mình như bị rút cạn, từng thớ thịt, từng sợi gân cốt đều gào thét vì kiệt sức. Cảm giác như vừa trải qua một cuộc hành trình vạn dặm trong cõi hư vô, đối mặt với hàng ngàn năm tích tụ của nỗi sợ hãi và sự kiên cố. Hắn nằm sõng soài trên nền đá lạnh lẽo của Thiết Giáp Thành, hơi thở thều thào, mỏng manh như ngọn nến trước gió. Mái tóc đen nhánh bết vào vầng trán lấm tấm mồ hôi, khuôn mặt thanh tú giờ đây trắng bệch, đôi môi khô khốc. Dù vậy, trong đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn vẫn ánh lên một tia sáng kiên định, một sự mãn nguyện nhỏ nhoi như người vừa hoàn thành một việc trọng đại.

Bên cạnh hắn, Tô Lam quỳ xuống, ánh mắt phượng sắc bén giờ đây tràn ngập vẻ lo lắng, pha lẫn chút bàng hoàng. Nàng nhẹ nhàng nâng đầu Tần Mặc lên, để hắn tựa vào đùi mình, rồi vội vàng lấy ra một viên linh đan từ trong túi trữ vật, đưa đến bên môi hắn. “Tần Mặc, ngươi có sao không? Thành phố... nó đã im lặng rồi, không còn phản kháng nữa,” giọng nàng khẽ run, vừa là câu hỏi vừa là một lời xác nhận đầy kinh ngạc. Từ lúc Tần Mặc bước vào lối đi mở ra trong ý chí của Thành Linh, cả Thiết Giáp Thành đã chìm vào một sự tĩnh lặng khác thường. Không còn tiếng vọng của những trận chiến ảo ảnh, không còn những rung chuyển dữ dội dưới chân, chỉ còn một sự im lìm đến đáng sợ, như thể thời gian đã ngừng trôi. Sự tĩnh lặng đó không phải là bình yên, mà là một khoảng lặng đầy ẩn ý, nơi một thực thể khổng lồ đang vật lộn với chính bản ngã của mình.

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, nằm phục bên cạnh, cái đầu to lớn của nó nhẹ nhàng dụi vào cánh tay Tần Mặc, phát ra những tiếng gầm gừ nhẹ nhàng, trầm ấm, như một lời an ủi chân thành. Nó không nói được tiếng người, nhưng sự trung thành và nỗi lo lắng của nó dành cho chủ nhân thì không hề giả dối. Tiếng gầm gừ ấy, trong không gian yên tĩnh này, vang vọng như một nhịp điệu riêng, như một sợi dây liên kết vô hình giữa sinh linh và con người. Hắc Phong đã quen với những cuộc "phiêu lưu" tinh thần của Tần Mặc, nhưng lần này, sự kiệt sức của hắn có vẻ nghiêm trọng hơn bao giờ hết.

Tần Mặc khẽ mở mắt, ánh nhìn vẫn còn chút mơ màng, như vừa thoát ra từ một giấc mộng dài. Hắn cố gắng hít thở sâu, điều hòa khí tức đang hỗn loạn trong cơ thể. Viên linh đan của Tô Lam tan chảy trong miệng, mang theo một luồng năng lượng ấm áp, dù nhỏ bé, nhưng cũng đủ để giúp hắn lấy lại một chút sức lực. Hắn khẽ lắc đầu, để mái tóc đen rối bời lướt qua thái dương. “Nó... đang suy ngẫm,” Tần Mặc thều thào, giọng nói khản đặc, “Hạt giống đã được gieo... và nó đang nảy mầm...” Hắn nói không rõ ràng, nhưng Tô Lam hiểu được phần nào. Nàng biết, Tần Mặc đã thành công trong việc gieo một ý niệm nào đó vào tâm thức của Thiết Giáp Thành Linh, một hạt giống của sự thay đổi.

Thành phố vẫn im lìm, nhưng trong cái im lìm ấy, Tần Mặc cảm nhận được một sự khác biệt tinh tế. Luồng ý chí của Thiết Giáp Thành Linh không còn là bức tường thành lạnh lẽo, kiên cố, từ chối mọi sự xâm nhập. Thay vào đó, nó như một dòng suối ngầm, vẫn chảy xiết nhưng đã bớt đi sự hung hãn, thậm chí còn phảng phất một sự mời gọi yếu ớt, một sự chấp nhận dè dặt. Nó không còn là sự đối đầu, mà là một lời mời gọi tinh tế, một sự chấp thuận cho Tần Mặc tiếp tục thâm nhập, tiếp tục đối thoại. Cảm giác đó không giống như lần đầu tiên, khi hắn phải dùng toàn bộ ý chí để phá vỡ lớp vỏ phòng thủ của nó. Giờ đây, cánh cửa đã hé mở, và Tần Mặc biết, hắn cần phải bước vào một lần nữa, để củng cố hạt giống mà hắn đã gieo. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng ý chí của Thiết Giáp Thành Linh đang thay đổi, không còn là sự đối đầu mà là một lời mời gọi tinh tế, một sự đồng thuận thầm lặng cho một cuộc đối thoại sâu hơn. Hắn biết, dù kiệt sức, hắn không thể dừng lại. Nhiệm vụ của hắn chưa hoàn thành, và Thiết Giáp Thành Linh đang chờ đợi hắn, không phải để chống cự, mà để tìm kiếm câu trả lời.

Một lần nữa, Tần Mặc lại bị kéo vào một không gian tinh thần kỳ lạ, nơi thời gian và vật chất dường như không còn ý nghĩa. Đây là lõi ý chí của Thiết Giáp Thành Linh, nhưng giờ đây, nó đã khác hẳn. Không còn là một mê cung hỗn loạn của nỗi sợ hãi và những ký ức đau thương đan xen. Thay vào đó, nó giống như một "phòng trưng bày" khổng lồ, nơi những mảnh vỡ của lịch sử từ Kỷ Nguyên Hiền Giả được sắp xếp một cách có chủ đích, như thể Thành Linh đang tự mình sắp xếp lại những mảnh ký ức của chính nó, tìm kiếm một trật tự mới. Những hình ảnh về các kiến trúc cổ xưa, hùng vĩ của Kỷ Nguyên Hiền Giả hiện lên rõ nét, rồi tan biến, nhường chỗ cho những trận chiến tàn khốc, những phế tích đổ nát dưới chân những cỗ máy chiến tranh khổng lồ. Gương mặt của những người dân Kỷ Nguyên Hiền Giả, những Linh Thạch Khai Khoáng cần mẫn, những vị Thủ Vệ trưởng kiên cường hiện lên rõ ràng, với nỗi sợ hãi và sự hy vọng đan xen trong ánh mắt.

Không gian tràn ngập cảm giác của thời gian trôi chảy, nơi quá khứ và hiện tại giao thoa, nhưng không còn sự giằng xé dữ dội như trước. Tiếng vọng của ký ức, tiếng xào xạc của ý niệm, tiếng gió rít qua những phế tích cổ, tiếng than khóc của người xưa... tất cả vẫn còn đó, nhưng giờ đây chúng hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng bi tráng, trầm hùng, nhưng cũng chất chứa một sự suy ngẫm sâu sắc. Xen lẫn trong những âm thanh đau thương ấy, Tần Mặc còn nghe thấy một thứ âm thanh mới, như tiếng "thở dài" của một thực thể khổng lồ đang cố gắng trút bỏ gánh nặng ngàn năm. Mùi kim loại, đất đá, rêu phong cổ kính, xen lẫn với mùi tro tàn và máu khô từ những bi kịch xa xưa vẫn còn vương vấn, nhưng giờ đây, chúng dường như đã bớt đi sự ám ảnh, thay vào đó là một sự lắng đọng, như những dấu vết của một bài học đã được khắc sâu. Bầu không khí ban đầu nặng nề, giờ đây dần trở nên thanh thoát hơn, dù vẫn còn sự nặng trĩu của lịch sử, nhưng không còn là sự tuyệt vọng, mà là sự lắng đọng của hàng ngàn năm trải nghiệm đang được chiêm nghiệm.

Thiết Giáp Thành Linh, không còn hiển hiện dưới hình dạng một nữ thần chiến binh giáp sắt đầy uy quyền, mà là một ý niệm thuần túy, như một khối năng lượng khổng lồ, bao trùm lấy Tần Mặc. Nó không nói, mà truyền tải trực tiếp những hình ảnh và ý niệm vào tâm trí hắn. Một tòa thành cổ đại hiện ra, kiên cố đến mức đáng sợ, với những bức tường thành cao vút, những tháp canh vươn lên chạm trời. Thế nhưng, dưới trận pháp hủy diệt của kẻ thù, bức tường ấy đã sụp đổ, từng tảng đá vỡ vụn, chôn vùi vô số sinh linh.

*“Chúng ta đã cố gắng cứng rắn nhất. Chúng ta đã xây nên những bức tường cao nhất, kiên cố nhất. Nhưng cuối cùng, chúng ta vẫn sụp đổ. Ngươi nói sự mềm dẻo sẽ cứu được chúng ta khỏi sự hủy diệt trong tương lai ư?”* Ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, chất chứa nỗi hoài nghi sâu sắc, nhưng cũng đầy khao khát tìm kiếm câu trả lời. Đó không phải là một lời thách thức, mà là một câu hỏi đầy đau đớn, một lời cầu xin giải đáp từ một thực thể đã chứng kiến quá nhiều bi kịch.

Tần Mặc, dù kiệt sức, vẫn giữ sự bình tĩnh. Hắn hiểu rằng đây là thời khắc quan trọng nhất. Hắn không chỉ cần "nói" mà còn phải "cho Thành Linh cảm nhận" được chân lý của mình. Hắn truyền tải ý niệm của mình, không bằng lời nói mà bằng những hình ảnh, những cảm giác. Hắn cho Thành Linh thấy lại hình ảnh cây cổ thụ ngàn năm tuổi mà hắn đã gieo vào tâm thức nó trước đó. Gốc rễ của nó ăn sâu vào lòng đất, thân cây vững chắc như thép, nhưng những cành lá của nó lại uyển chuyển theo gió, không chống đối mà nương theo. Khi bão đến, nó không gãy đổ, mà uốn mình, nhường bước, rồi lại vươn lên. Lá rụng rồi lại nảy mầm, cành khô rồi lại đâm chồi. Sức mạnh của nó không nằm ở sự bất động, mà ở sự linh hoạt, ở khả năng tự tái tạo, tự phục hồi. Nó chấp nhận sự thay đổi của tự nhiên, và chính sự chấp nhận đó đã ban cho nó sự trường tồn.

*“Sự mềm dẻo không phải là yếu đuối, Thành Linh,”* Tần Mặc truyền đi ý niệm, giọng hắn dù trầm nhưng lại mang sức nặng của ngàn cân, *“Mà là khả năng uốn mình để không bị gãy. Dòng sông vĩnh cửu chảy mãi không phải vì nó cứng rắn, mà vì nó uyển chuyển, tránh mọi vật cản, ôm ấp, bồi đắp, không chống lại. Nó có thể bào mòn ngọn núi, nhưng lại không bao giờ tự mình bị phá hủy bởi nó. Nó thích nghi. Nó thay đổi. Những nền văn minh trong Kỷ Nguyên Hiền Giả, những 'vật' đã cố gắng trở thành 'bất diệt' theo cách cực đoan, xây nên những pháo đài không thể xuyên thủng, rèn nên những binh khí không thể phá hủy, cuối cùng đều biến mất. Vì sao? Vì họ đã bỏ qua 'Chân Lý Thất Lạc' mà các hiền giả cổ đại đã cảnh báo: sự truy cầu tuyệt đối sẽ dẫn đến sự mất cân bằng. Chỉ những ai biết chấp nhận thay đổi, hòa mình vào dòng chảy của thời gian, mới thực sự tồn tại và phát triển. Đó không phải là một sự lựa chọn, mà là một quy luật của vạn vật.”*

Tần Mặc tiếp tục tái hiện những hình ảnh về những nền văn minh trong Kỷ Nguyên Hiền Giả đã sụp đổ. Không phải vì họ yếu kém, mà vì sự cứng nhắc, sự cố chấp trong việc bảo vệ bản ngã. Họ đã quên mất rằng, sự sống nằm ở sự luân chuyển, ở khả năng thích nghi. Một thành trì chỉ biết phòng thủ, không bao giờ mở cửa, cuối cùng sẽ trở thành một nấm mồ cho chính nó.

Thiết Giáp Thành Linh hiển thị một hình ảnh khác: những con người Kỷ Nguyên Hiền Giả với gương mặt khắc khổ, đầy lo âu, đang vác những tảng đá khổng lồ, xây nên thành trì. Nỗi sợ hãi hiện rõ trong từng ánh mắt, từng cử chỉ của họ. Đó là nỗi sợ hãi về sự hủy diệt, nỗi sợ hãi về việc mất đi tất cả. *“Nỗi sợ hãi đã tạo nên ta. Nó là bản chất của ta. Làm sao để ta từ bỏ nó, khi mà nó đã bảo vệ ta suốt hàng ngàn năm, giữ cho những ký ức này không hoàn toàn biến mất?”* Ý niệm của Thành Linh vang lên, chất chứa sự giằng xé sâu sắc. Nó không thể phủ nhận nỗi sợ hãi, vì nó là một phần cốt lõi trong sự hình thành của nó.

Tần Mặc khẽ lắc đầu. *“Ngươi không cần từ bỏ nỗi sợ hãi, Thành Linh. Mà hãy biến nó thành sự cảnh giác linh hoạt. Nỗi sợ hãi, nếu biết cách kiểm soát, có thể trở thành sự thận trọng, sự chuẩn bị. Nhưng khi nó biến thành sự cố chấp, thành nỗi ám ảnh, nó sẽ trở thành xiềng xích, giam hãm chính ngươi. Hãy biến lớp giáp thành da thịt, Thành Linh, cảm nhận được thế giới bên ngoài, nhưng vẫn có khả năng tự chữa lành, tự đổi mới. Giống như 'Chân Lý Thất Lạc' đã cảnh báo, sự truy cầu tuyệt đối sẽ dẫn đến sự mất cân bằng. Sức mạnh thật sự nằm ở sự hài hòa giữa cứng và mềm, giữa bảo vệ và thích nghi. Một thành phố sống động, linh hoạt, biết cách giao hòa với môi trường xung quanh sẽ mạnh mẽ hơn gấp vạn lần một pháo đài vô tri, cô độc. Nó sẽ không chỉ là một khối đá và thép, mà còn là hơi thở của những cư dân, là nhịp đập của cuộc sống. Nó sẽ trở thành một phần của thế giới, không phải một hòn đảo bị cô lập. Hãy cho phép mình được sống, Thành Linh, chứ không chỉ tồn tại trong nỗi sợ hãi.”*

Tần Mặc dùng năng lực thấu hiểu 'vật tính' của mình, không chỉ 'nói' mà còn 'cho Thành Linh cảm nhận' sự khác biệt giữa một khối đá cứng nhắc bị bào mòn bởi thời gian, cuối cùng tan biến thành cát bụi, và một dòng nước mềm mại, dù yếu ớt nhưng lại có thể định hình lại cả một thung lũng, tạo nên những kỳ quan thiên nhiên. Hắn cho nó thấy hình ảnh những rễ cây nhỏ bé, yếu ớt nhưng lại có thể len lỏi qua những kẽ đá cứng rắn nhất, bám chặt vào đất mẹ để vươn mình lên đón ánh mặt trời. Đó là sức mạnh của sự kiên trì, của sự mềm dẻo, của khả năng thích nghi và sống động.

Ý chí của Thiết Giáp Thành Linh rung động mạnh mẽ, không còn là sự phản kháng, mà là một sự chấn động sâu sắc từ bên trong. Các hình ảnh ẩn dụ của Tần Mặc đã gieo vào nó một hạt giống của sự thật, một góc nhìn mới về bản chất của sức mạnh và sự tồn tại. Nó bắt đầu hiển thị những hình ảnh về những dòng nước uốn lượn, những rễ cây bám chặt vào đá nhưng vẫn tìm đường phát triển, những bông hoa dại nhỏ bé vươn mình qua kẽ nứt của bức tường thành. Đây không phải là những ký ức đau thương, mà là những hình ảnh về sự sống, sự kiên cường và khả năng thích nghi của vạn vật mà nó đã vô tình bỏ qua trong suốt hàng ngàn năm cố thủ. Nó đang dần tiếp thu ý niệm của Tần Mặc, chấp nhận một sự thật mới, dù vẫn còn đầy rẫy sự hoài nghi và những vết sẹo của quá khứ. Một con đường mới đã được mở ra trong tâm trí của Thiết Giáp Thành Linh. Nó đang đứng trước một lựa chọn, không phải giữa sự hủy diệt và tồn tại, mà giữa sự tồn tại cô độc và một sự sống động đầy kết nối.

Khi Tần Mặc từ từ thoát ra khỏi thế giới ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh, hắn cảm thấy như một sợi dây vô hình vừa được gỡ bỏ khỏi tâm trí mình. Cảm giác kiệt sức vẫn còn đó, nhưng không còn là sự mệt mỏi rệu rã như trước. Thay vào đó, hắn cảm nhận được một luồng năng lượng mới, dù yếu ớt, nhưng đang dần lan tỏa khắp cơ thể, như một dòng suối mát lành tưới tắm cho mảnh đất khô cằn. Hắn khẽ cử động, cơ thể đau nhức nhưng đã có thể chống tay ngồi dậy. Đôi mắt hắn, dù vẫn còn chút mỏi mệt, nhưng đã ánh lên sự rõ ràng, một niềm tin mãnh liệt vào con đường mà hắn đang đi. Tô Lam nhìn hắn với vẻ mặt dò hỏi, ánh mắt nàng tràn đầy sự tò mò và một chút ngưỡng mộ, như đang chờ đợi hắn nói ra điều gì đó.

Và rồi, một sự thay đổi nhỏ nhưng rõ rệt bắt đầu xảy ra trong Thiết Giáp Thành.

Dưới ánh nắng dịu nhẹ của buổi trưa, những bức tường thành vốn dĩ thô ráp, lạnh lẽo, giờ đây dường như được bao phủ bởi một lớp sương mờ ảo. Trên những vết nứt nhỏ li ti đã tồn tại hàng ngàn năm, nơi mà trước đây chỉ có bụi bặm và sự khô cằn, giờ đây một lớp rêu xanh non mềm mại bắt đầu mọc lên. Những mảng rêu ấy, nhỏ bé và yếu ớt, nhưng lại mang theo một sức sống mãnh liệt, như những tia hy vọng len lỏi qua lớp giáp cứng cỏi, bám víu vào từng kẽ đá, từng khe hở. Chúng lan rộng dần, tạo thành những đường vân xanh tươi trên nền đá xám, như những mạch máu đang bắt đầu lưu thông trong một cơ thể đã ngủ quên.

Không chỉ có vậy, những cánh cửa sắt khổng lồ, vốn cứng nhắc và nặng nề, từng là biểu tượng của sự cố thủ và bất khả xâm phạm, nay lại khẽ rung lên một cách nhẹ nhàng, tinh tế. Đó không phải là tiếng rung chuyển của một trận chiến, cũng không phải là sự phản kháng dữ dội như trước. Nó giống như một nhịp thở, một sự co giãn chậm rãi, như thể bản thân cánh cửa đang "thở", đang hít thở không khí của thế giới bên ngoài. Âm thanh ấy rất khẽ, chỉ là một tiếng vang trầm ấm, như tiếng thở dài của một người vừa trút bỏ gánh nặng ngàn năm, một tiếng ngân nga của sự sống vừa được đánh thức.

Tô Lam, với thính giác nhạy bén của một tu sĩ, là người đầu tiên nhận ra sự thay đổi này. Nàng ngẩng đầu, ánh mắt kinh ngạc nhìn những bức tường thành, rồi đưa tay chạm nhẹ vào một phiến đá gần đó. Từ trước đến nay, những phiến đá này luôn lạnh lẽo và cứng ngắc, mang theo sự vững chãi nhưng cũng đầy vô tri. Thế nhưng giờ đây, dưới lòng bàn tay nàng, phiến đá không còn hoàn toàn lạnh giá. Một dòng ấm áp nhẹ nhàng lan tỏa, một năng lượng sống động, mềm mại như dòng chảy ngầm, đang luân chuyển bên trong. Nó không phải là linh lực, mà là một thứ cảm giác rất riêng, rất "vật tính", như thể chính bản thân phiến đá cũng đang sống, đang cảm nhận.

*“Nó... nó đang thay đổi?”* Tô Lam thốt lên, ánh mắt kinh ngạc xen lẫn sự sửng sốt. Nàng quay sang nhìn Tần Mặc, vẻ mặt nàng từ ngạc nhiên chuyển sang ngỡ ngàng, rồi dần trở thành một sự ngưỡng mộ sâu sắc. *“Ta cảm nhận được một sự sống... một dòng chảy bên trong. Nó không còn là khối đá chết lặng nữa!”* Nàng không thể tin vào cảm giác của mình. Một thành trì kiên cố như Thiết Giáp Thành, biểu tượng của sự cứng rắn và bất biến, giờ đây lại đang bộc lộ những dấu hiệu của sự sống, của sự mềm mại.

Tần Mặc khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm và đầy hy vọng. Hắn gật đầu, đưa bàn tay mình chạm nhẹ vào bức tường thành, cảm nhận luồng ý chí của Thiết Giáp Thành Linh giờ đây đã khác biệt hoàn toàn. Không còn là sự cứng nhắc tuyệt đối, mà là một dòng chảy ẩn chứa sức sống, sẵn sàng uốn mình theo dòng thời gian, đón nhận sự thay đổi. Hắn có thể cảm nhận được sự hòa hợp đang dần hình thành giữa lớp giáp thép và dòng chảy của sự sống, giữa nỗi sợ hãi cố hữu và khả năng thích nghi. *“Nó đang học cách mềm dẻo. Học cách sống... không chỉ tồn tại,”* Tần Mặc trầm giọng nói, ánh mắt hắn xa xăm, nhìn về phía chân trời, như đang nhìn thấy một tương lai mới cho cả Huyền Vực. *“Bài học từ Kỷ Nguyên Hiền Giả đã được khắc sâu. Rằng Chân Lý Thất Lạc không phải là sự tận diệt, mà là lời cảnh tỉnh về sự cân bằng bản chất. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Nhưng khi vạn vật biết sống đúng với bản chất của mình, và tìm thấy sự cân bằng, thì đó mới là sự trường tồn đích thực.”*

Tô Lam, với ánh mắt kinh ngạc và xen lẫn sự ngưỡng mộ, cũng đặt tay lên tường, cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa từ khối kim loại lạnh lẽo và sự chuyển mình của thành phố. Nàng nhìn Tần Mặc, trong lòng dấy lên một sự thán phục chưa từng có. Nàng đã chứng kiến Tần Mặc cảm hóa Hắc Phong, rồi đến Cổ Kiếm Hồn, nhưng việc hắn có thể thay đổi ý chí cốt lõi của một thành trì cổ xưa, kiên cố đến vậy, là điều nằm ngoài sức tưởng tượng của nàng. Tần Mặc không dùng sức mạnh, không dùng bạo lực, mà dùng sự thấu hiểu, sự đồng cảm và những lời lẽ triết lý sâu sắc để lay động bản chất của vạn vật. Nàng hiểu rằng, sự thay đổi này không chỉ là của riêng Thiết Giáp Thành, mà còn là một dấu hiệu, một tiền đề cho những điều lớn lao hơn sẽ xảy ra trong tương lai của Huyền Vực. Một hy vọng mới vừa được gieo mầm trong lòng nàng, một niềm tin vào con đường mà Tần Mặc đang dẫn dắt. Có lẽ, Chân Lý Thất Lạc sẽ không còn là lời nguyền, mà sẽ là chìa khóa để Huyền Vực tìm lại sự cân bằng vốn có của nó.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free